Chương 35: Mệt nghỉ sách (Cảm ơn bác hello123 và hắc bạch tôn giả đề cử)
Chiếm được thành không có nghĩa là đã thắng. Con mồi nguy hiểm nhất, Đề đốc Vĩnh Tường, cùng đội súng hỏa mai “Hỏa Long” tinh nhuệ của hắn, đã co cụm vào trong trị sở – một pháo đài kiên cố. Loạt đạn tam đoạn xạ đêm qua vẫn còn là một lời cảnh báo đẫm máu về sự chủ quan.
Trong đại sảnh của phủ Lãnh binh Trần, bốn huynh đệ ngồi quanh một sa bàn chi tiết của thành Nam Định. Nguyễn Minh An nói:
“Trị sở được xây theo kiểu Vauban của người Pháp, các góc tường thành không có điểm mù, hỏa lực có thể yểm trợ cho nhau. Nếu tấn công trực diện, chẳng khác nào nướng quân.”
Nguyễn Đình Chương gật gù:
“Đội ‘Hỏa Long’ có khoảng ba trăm người, đều là lính thiện xạ. Hơn nữa, trong tay hắn còn có Khâm sai. Chúng ta không thể manh động.”
Cao Bá Quát vuốt chòm râu, ánh mắt sắc bén:
“Tấn công không được, vậy chỉ có thể vây. Nhưng vây mà không đánh, e rằng quân sĩ nản lòng, lòng dân cũng sẽ dao động.”
Nguyễn Minh An nói:
“Không chỉ vây, chúng ta sẽ khiến chúng không có một giây phút nào được yên.”
Cao Bá Quát nhíu mày:
“Mệt nghỉ chi sách? Như xưa kia Gia Cát Lượng vây Trần Thương? Nhưng Vĩnh Tường không phải Hác Chiêu, hắn là một con thú bị thương, sẽ không ngồi yên chịu trận đâu. Hắn chắc chắn sẽ tìm cách đột kích.”
Nguyễn Minh An đáp:
“Chính vì vậy, chúng ta cần một cái bẫy. Chúng ta sẽ liên tục quấy nhiễu, buộc hắn phải tức giận mà lao ra, rồi tiêu diệt sinh lực của hắn trong các trận chiến nhỏ.”
Lê Duy Cự, người nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng:
“Minh An huynh nói phải. Nhưng Vĩnh Tường là kẻ đa nghi, chỉ quấy nhiễu bên ngoài, e không đủ để hắn mắc bẫy. Chúng ta cần một đòn đánh vào nội bộ của hắn.”
Xong chỉ vào một con đường nhỏ trên sa bàn:
“Đệ nghe nói, đây là con đường dẫn đến giếng nước duy nhất cung cấp cho cả trị sở. Nếu chúng ta có thể… làm gì đó với nguồn nước này?”
Nguyễn Đình Chương lập tức phản đối:
“Không được! Đầu độc nguồn nước là hạ sách, sẽ làm mất lòng dân và đi ngược lại danh nghĩa của chúng ta. Hơn nữa, trong đó còn có cả quan Khâm sai.”
Cao Bá Quát lại cười, một nụ cười đầy thâm ý:
“Ai nói phải đầu độc? Chúng ta có thể ‘cầu mưa’ mà. Tứ đệ, ý của đệ rất hay. Nguyễn Đình Chương, đệ hãy cho người bí mật đào một con mương nhỏ, dẫn nước bẩn từ các con lạch xung quanh đổ vào thượng nguồn của giếng nước đó. Ta không đầu độc, ta chỉ ‘làm bẩn’ nó thôi. Ta muốn xem, một đội quân không có nước sạch để uống, tinh thần sẽ còn được bao lâu.”
Nguyễn Đình Chương thán phục:
“Hay! Nước cờ này độc địa!”
Nguyễn Minh An gật đầu, tổng kết lại kế hoạch:
“Vậy đã rõ. Chúng ta sẽ tiến hành đồng thời ba mũi. Một, dùng ‘mệt nghỉ chi sách’ ngày đêm quấy nhiễu, làm kiệt quệ tinh thần địch. Hai, dùng kế của Cao huynh và tứ đệ, cắt đứt nguồn nước, làm suy yếu thể chất của chúng.”
Rồi nhìn Nguyễn Đình Chương:
“Ba, đệ hãy dùng mạng lưới của mình, tung tin ra ngoài rằng Vĩnh Tường đang ngược đãi Khâm sai, bệnh tình của ngài ngày một nguy kịch. Ta muốn tạo áp lực từ mọi phía, buộc con hổ đó phải lao ra khỏi hang.”
Kế hoạch cuối cùng đã được định ra, là sự kết hợp trí tuệ của cả bốn người. Một cuộc chiến tranh tiêu hao toàn diện, tàn độc và đầy cân não, sắp sửa bắt đầu.
*
Ngay sau cuộc họp, Nguyễn Minh An cho gọi Hoàng Kha đến, không ra lệnh ngay, mà chỉ hỏi một câu:
“Ngươi đã bao giờ nghe chuyện Quan Công vây Phàn Thành, dùng nước nhấn chìm bảy đạo quân của Vu Cấm chưa?”
Hoàng Kha đáp, có phần khó hiểu:
“Bẩm chủ nhân, thần có nghe qua.”
Nguyễn Minh An cười:
“Ta không có nước, nhưng ta có âm thanh. Hãy chia quân ra làm bốn đội, mỗi đội một nghìn người. Chuẩn bị cho ta thật nhiều trống, chiêng, mõ và pháo thăng thiên. Ta muốn biến màn đêm của thành Nam Định thành một sân khấu hát tuồng không bao giờ kết thúc.”
*
Hoàng hôn vừa buông, Hoàng Kha đã tập hợp bốn vị đội trưởng của bốn đội quân quấy rối. Anh ta trải một tấm bản đồ đơn giản xuống đất, giọng dứt khoát:
“Nghe rõ đây, kế của chủ nhân gọi là ‘Tứ diện Sở ca’. Chúng ta sẽ không cho chúng một giây phút nào được yên. Đội của Mạc Hiền, các ngươi phụ trách hướng Đông, chỉ dùng trống trận, cứ nửa canh giờ lại nổi trống ba hồi rồi im lặng. Đội của Hùng ‘râu’ các ngươi ở hướng Tây, dùng chiêng và mõ, đánh xen kẽ với hướng Đông. Đội của Sơn ‘đen’ các ngươi ở hướng Nam, phụ trách pháo thăng thiên, chỉ bắn khi có hiệu lệnh của ta. Và đội của ta, phụ trách màn kịch chính.”
Xong phát cho mỗi đội trưởng một chiếc tù và bằng sừng trâu:
“Hãy nghe hiệu lệnh của ta. Đêm nay, chúng ta sẽ biến thành Nam Định thành một sân khấu hát tuồng không bao giờ kết thúc.”
*
Đêm đó, khi lính của Vĩnh Tường vừa mệt mỏi chợp mắt, thì từ phía Đông, tiếng trống trận bất ngờ vang lên dồn dập, mỗi nhịp trống như nện thẳng vào lồng ngực.
“Địch tấn công! Báo động hướng Đông!”
Binh lính trong trị sở hoảng loạn bật dậy, vơ vội vũ khí, lao lên các vọng gác phía Đông. Nhưng khi họ căng mắt nhìn vào bóng đêm, chỉ thấy một sự im lặng chết chóc.
“Lũ khốn nạn, chó chết…” một viên đội trưởng gầm lên.
Xoèng! Xoèng! Keng! Keng !
Hắn chưa kịp dứt lời, thì từ phía Tây, tiếng chiêng, tiếng mõ lại inh ỏi vang lên.
“Báo động hướng Tây!”
“Chuyển quân! Nhanh lên!”
Ầm! Ầm!
Phía Nam, những quả pháo thăng thiên nổ tung, soi sáng cả một góc trời.
“Hướng Nam! Chúng ở hướng Nam!”
Quân của Vĩnh Tường bị xoay như chong chóng. Vừa chạy đến hướng này, hướng khác lại có biến. Từ bên ngoài, Hoàng Kha quan sát sự hỗn loạn trên tường thành qua một chiếc ống nhòm, khóe miệng khẽ nhếch lên. Anh ta ra hiệu.
Ngay lập tức, ở phía Bắc, hàng chục hình nộm mặc quân phục lính triều đình bị treo lên rồi châm lửa đốt. Cùng lúc đó, một giọng ai oán, được khuếch đại qua loa gỗ, bắt đầu vang lên, gọi tên từng người lính đã chết trong cuộc tàn sát hôm trước.
“Hỡi Tí… Hỡi Mùi… Oan uổng quá anh em ơi…”
“Về với vợ con đi, đừng làm ma đói vất vưởng nơi thành quách…”
Những lời gọi hồn ma quái, kết hợp với hình ảnh những hình nộm đang cháy phừng phừng như những ngọn đuốc sống, tạo thành một đòn tâm lý chiến tàn độc.
“Chúng… chúng đang gọi hồn…” một tên lính trẻ run rẩy, làm rơi cả vũ khí.
“Im mồm!” viên đội trưởng quát, nhưng chính gã cũng cảm thấy tóc gáy mình đang dựng đứng.
Trên vọng gác trung tâm, Vĩnh Tường nhìn thấy tất cả, hai tay siết chặt thành lan can đến trắng bệch. Hắn quay sang viên phó tướng, gầm lên:
“Lính của ngươi đang làm cái quái gì vậy? Sao không cho người bắn tên ra?”
“Bẩm đại nhân,” viên phó tướng mặt cắt không còn giọt máu, “chúng ở ngoài tầm tên bắn hiệu quả. Chúng ta bắn ra chỉ tốn tên vô ích!”
Sự bất lực khiến Vĩnh Tường gần như phát điên. Hắn giằng lấy cây cung từ tay một người lính, giương lên, bắn vu vơ một mũi tên vào bóng đêm vô định. “Cút hết đi! Lũ giặc cỏ!” hắn gào lên trong vô vọng.
Mũi tên chỉ đổi lại một tràng cười vang và tiếng trống trận càng lúc càng dồn dập hơn. Hắn không thể cho quân ra truy đuổi, đó là tự sát. Hắn chỉ có thể đứng đó, nghiến răng ken két, lắng nghe kẻ địch đang từ từ gặm nhấm tinh thần và ý chí của đội quân mà hắn tự hào nhất. Đêm đầu tiên của cuộc tra tấn chỉ vừa mới bắt đầu, và nó đã dài như cả một thế kỷ.