Chương 34: Lữ Bố đấu Tam Anh
Cuộc tổng tấn công diễn ra như vũ bão. Lợi dụng sự trống trải của thành Nam Định, nghĩa quân nhanh chóng áp sát chân tường dưới làn mưa tên thưa thớt của quân triều đình. Nguyễn Đình Chương, mặt che một chiếc khăn đen, hét lên:
“Dựng thang!”
Hàng loạt chiếc thang mây nặng nề được dựng lên. Nhưng quân triều đình dù hoang mang, vẫn điên cuồng đẩy thang, ném đá, đổ dầu sôi xuống. Những người lính đầu tiên leo lên ngã xuống như rạ, tiếng la hét thảm thiết vang lên. Nguyễn Đình Chương không nao núng:
“Cung thủ yểm trợ! Đội cảm tử, theo ta!”
Dứt lời tay bám vào thang, miệng cắn chặt thanh đao, nhanh nhẹn leo lên giữa làn tên đá. Nhiều người lính, được khí thế của chủ tướng khích lệ, cũng gầm lên rồi bám theo. Sau khi nhảy được lên mặt thành. Một mình đối mặt với ba tên địch. Nguyễn Đình Chương gần lên:
“Giết!”
Tay vung đao chém giết như một con mãnh hổ. Máu tươi bắn lên cả tấm khăn che mặt. Cứ một người lính của nghĩa quân leo lên được, lại có hai, ba người khác ngã xuống. Cuộc chiến giáp lá cà tàn khốc nổ ra ngay trên mặt thành chật hẹp, xác người chất chồng.
*
Cùng lúc đó, ở cổng chính, con mãnh hổ “Husky” đã dùng thân mình húc văng cánh cổng gỗ vốn đã bị suy yếu. Nó lao vào, xé nát đội hình phòng thủ ít ỏi còn lại. Ngay sau đó, đội quân chủ lực do Hoàng Kha chỉ huy đã tràn vào như thác lũ, tiếng hô “Giết!” vang động cả tòa thành. Cổng thành đã thất thủ!
Trên tường thành, Vĩnh Tường, nghe tiếng la hét từ bên dưới, nhìn thấy nghĩa quân đã chiếm được một đoạn tường thành, giọng nói đã khản đi:
“Giữ vững! Giữ vững trận tuyến! Bắn tên xuống! Đẩy chúng nó xuống!”
Nhưng đã quá muộn. Một tiếng tù và khác, bi tráng và đầy sát khí, vang lên từ phía Tây.
Cuộc chiến trong thung lũng cũng đã ngã ngũ. Đội kỵ binh của Vĩnh Tường bị tiêu diệt gần hết. Lê Duy Cự, giương cao ngọn cờ chiến thắng đã nhuốm máu, không cho quân lính nghỉ ngơi, mà chỉ vào thành Nam Định đang chìm trong khói lửa, hét lớn:
“Kẻ thù đang ở trước mắt! Anh em của chúng ta đang đổ máu! Theo ta, hợp vây, không cho một tên gian thần nào trốn thoát!”
Đoàn quân của Lê Duy Cự, hợp cùng những người dân phu và toán kỵ binh “phản loạn” lao về phía cổng Tây, tạo thành một gọng kìm siết chặt lấy thành Nam Định từ phía sau.
*
Vĩnh Tường đứng trên lầu chỉ huy, nhìn nghĩa quân từ bốn phương tám hướng đang tràn vào, biết mình đã hoàn toàn bị bao vây, sắp thua. Nhưng sự kiêu ngạo của một võ tướng không cho phép bản thân bỏ chạy. Vĩnh Tường gào lênd
“Tất cả lui về trị sở! Bảo vệ quan Khâm sai!”
Nhưng lời vừa dứt, ánh mắt dừng lại ở bốn bóng người đang tiến thẳng về phía mình trên tường thành, giữa làn khói lửa.
Dẫn đầu là Lê Duy Cự, áo giáp bạc lấp lánh. Bên cạnh là Cao Bá Quát, tay cầm kiếm nhưng phong thái vẫn ung dung như một người đi thưởng ngoạn. Phía sau một chút, là Nguyễn Đình Chương, mặt vẫn che kín. Và xa hơn nữa, đang bình thản bước tới, chính là Nguyễn Minh An. Vĩnh Tường cười gằn, vứt bỏ chiếc mũ trụ vướng víu, để lộ mái tóc rối:
“Được lắm! Xưa kia Lữ Bố một mình chiến Tam Anh. Hôm nay, Vĩnh Tường ta cũng muốn thử xem bốn con chuột nhắt các ngươi có thể làm gì được ta! Hãy tự mình đến mà lấy đầu!”
Xong rút đao, sẵn sàng cho một trận tử chiến. Bốn người cũng lập tức vây lấy
Cao Bá Quát là người lên tiếng đầu tiên, dùng lời nói làm vũ khí, mỗi câu chữ như một mũi kim châm thẳng vào tử huyệt:
“Vĩnh Tường, hay nên gọi là Lê Duy Tường? Ngươi tự ví mình với Lữ Bố, nhưng quên rằng Lữ Bố tuy dũng mãnh mà hữu dũng vô mưu, cuối cùng thân bại danh liệt. Ngươi mang họ Lê mà làm những việc tàn hại dân lành, khác nào Ngô Tam Quế dẫn quân Thanh vào giày xéo non sông? Nay con cháu chính tông nhà Lê ở đây, ngươi còn không mau buông đao quy hàng, để giữ lại chút danh dự cuối cùng?”
Vĩnh Tường gầm lên:
“Lão già lắm mồm! Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc! Đừng nói nhiều!”
Xong không chém về phía Cao Bá Quát, mà bất ngờ vung đao tấn công Lê Duy Cự, kẻ mà hắn cho là uy hiếp lớn nhất.
Lê Duy Cự lập tức xông lên đỡ đòn.
“Keng!”
Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa. Lê Duy Cự hét lên:
“Kẻ như ngươi không xứng mang họ Lê!”
Xong kiếm pháp không cầu kỳ hiểm hóc, mà đường hoàng, chính trực, mỗi đường kiếm đều mang theo khí thế của một bậc vương giả, liên tục ép Vĩnh Tường phải lùi lại.
Trong khi Lê Duy Cự đang đối đầu trực diện, thì Nguyễn Đình Chương, không nói một lời, lặng lẽ di chuyển như một bóng ma. Không tấn công, mà chỉ liên tục thay đổi vị trí, xuất hiện ở những góc chết của Vĩnh Tường. Sự hiện diện im lặng còn đáng sợ hơn cả một nhát chém, buộc Vĩnh Tường luôn phải phân tâm, không thể dồn toàn lực vào Lê Duy Cự.
Và ở phía xa, Nguyễn Minh An đứng đó, không di chuyển. Tay hắn cầm một khẩu súng hỏa mai kiểu mới, nòng súng lạnh lùng nhắm thẳng vào Vĩnh Tường. Không bắn, nhưng sự uy hiếp từ họng súng đen ngòm đó đã khóa chặt mọi đường lui, mọi ý định dùng thủ đoạn của Vĩnh Tường.
Một người khẩu chiến làm loạn tâm trí. Một người chính diện đối đầu. Một người quấy nhiễu từ góc chết. Một người khóa chặt đường lui. Bốn người, bốn phong cách, đã tạo thành một trận đồ hoàn hảo.
Vĩnh Tường, dù dũng mãnh, nhưng bị vây trong trận đồ đó, dần rơi vào thế hạ phong. Hắn gầm lên, vung một đường đao điên cuồng, đẩy lùi được Lê Duy Cự, nhưng ngay lập tức, một mũi kiếm từ bên hông đã đâm tới. Hắn vội né, nhưng vẫn bị lưỡi kiếm của Nguyễn Đình Chương sượt qua cánh tay, máu tươi trào ra. Lợi dụng khoảnh khắc hắn sơ hở, Lê Duy Cự đã lao tới, chém một nhát kiếm quyết định vào vai hắn.
“A!”
Vĩnh Tường lảo đảo lùi lại, ngã khuỵu một gối xuống, thanh đao cắm xuống đất để chống đỡ thân thể. Hắn đã thực sự bại trận.
*
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc. Vĩnh Tường bỗng phá lên cười, một nụ cười điên dại, đầy cay đắng;
“Các ngươi nghĩ rằng các ngươi đã thắng sao? Ngây thơ!”
Xong bất ngờ rút từ trong ngực áo ra một ống pháo hiệu nhỏ, giật mạnh. Một vệt sáng màu đen nổ tung ngay tại chỗ, tạo ra một làn khói đặc quánh, có mùi thuốc súng nồng nặc.
Cùng lúc đó, từ các cửa sổ và vọng gác của trị sở, nơi Trương Quốc Dụng đang bị “giam lỏng” hàng loạt họng súng hỏa mai đen ngòm đồng loạt xuất hiện.
“BẰNG!”
Một loạt đạn đầu tiên nổ vang trời. Những người lính của Nguyễn Minh An đang bao vây trị sở, không chút phòng bị, ngã rạp xuống như rạ.
“BẰNG!”
Ngay sau đó, loạt đạn thứ hai nổ ra, gần như không có độ trễ.
“BẰNG!”
Loạt thứ ba! Lửa và khói đan xen, tạo thành một lưới đạn dày đặc và liên tục. Bắn tam đoạn xạ! Một chiến thuật mà chỉ có những đội quân tinh nhuệ nhất mới có thể thực hiện!
Nguyễn Minh An, người đang đứng trên tường thành, sững sờ:
“Cái gì?”
Hắn không thể tin được. Đây không phải là lính hộ vệ thông thường. Đây là một đội súng hỏa mai được huấn luyện bài bản, một lực lượng mà Vĩnh Tường đã che giấu quá kỹ.
Từ trong làn khói, giọng nói của Vĩnh Tường vang lên, không còn vẻ đắc thắng, mà đầy sự cay đắng của một kẻ buộc phải lật ngửa con bài định mệnh:
“Các ngươi không phải là những kẻ duy nhất biết cài cắm con bài ẩn! Ta đã sớm cho đội súng hỏa mai tinh nhuệ nhất, cải trang thành lính hộ vệ của Khâm sai, trà trộn vào trị sở. Chúng chỉ nghe lệnh của một mình ta!”
Xong gào lên, tiếng gào vừa là mệnh lệnh, vừa là sự tiếc nuối xót xa:
“Bảo vệ Khâm sai chính là đại công! Giết sạch lũ phản tặc này cho ta!”
Con bài tẩy này, vốn là để hắn dùng sau khi đã chiếm được Bắc Hà, để khống chế cả quan Tổng đốc lẫn triều đình, để hắn thực sự trở thành một người chơi cờ. Nhưng không ngờ, hôm nay hắn lại phải dùng nó chỉ để đổi lấy một con đường sống.
Lợi dụng sự hỗn loạn tột độ và làn đạn yểm trợ, Vĩnh Tường nhanh chóng biến mất vào bóng tối, rút về phía trị sở.
Nguyễn Minh An nghiến răng, nhìn những người lính của mình đang ngã xuống dưới làn đạn vô tình. Hắn đã quá tự tin, đã đánh giá thấp sự xảo quyệt của một con thú cùng đường. Cái giá phải trả cho sự chủ quan đó chính là máu của anh em mình. Nguyễn Minh An gào lên, giọng nói khản đi vì căm hận:
“Rút lui! Tất cả rút lui khỏi tường thành! Tìm chỗ ẩn nấp! Bao vây chặt trị sở! Không cho một con chó nào thoát ra!”
Trận công thành chớp nhoáng đã kết thúc, nhưng cuộc chiến vẫn còn đó.