Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dieu-thap-tranh-ba-e38090-bat-dau-ban-thuong-bat-luong-soai-e38091.jpg

Điệu Thấp Tranh Bá 【 Bắt Đầu Ban Thưởng Bất Lương Soái! 】

Tháng 1 11, 2026
Chương 493: Chung cực đại chiến Chương 492: Ám sát!
mo-cua-a-ta-la-doi-truong-a-uy-day

Mở Cửa A, Ta Là Đội Trưởng A Uy Đây

Tháng 10 13, 2025
Chương 283: Kết thúc cũng là bắt đầu! Chương 282: Mộng Cô bói toán!
co-giap-chi-la-han-che-khi-co-boi-vi-khoa-mo.jpg

Cơ Giáp Chỉ Là Hạn Chế Khí? Cơ Bởi Vì Khóa, Mở!

Tháng 2 3, 2026
Chương 600: sau cùng 【 Tối Hậu Đích Ba Văn 】! ( hoàn tất vung hoa ) Chương 599: đến từ 【 Sang Thế Thần 】 áp chế!
de-nguoi-hang-ma-khong-co-de-nguoi-hang-ma-nu.jpg

Để Ngươi Hàng Ma, Không Có Để Ngươi Hàng Ma Nữ

Tháng 1 22, 2025
Chương 20000. Sách mới 《 Đều Nhân Hoàng ai còn trùng sinh a?》 đã phát Chương 10000. Kết thúc cảm nghĩ + Phiên ngoại dự định
chuyen-sinh-chon-vang-theo-bat-dau-thao-phong-bat-dau.jpg

Chuyển Sinh Chồn Vàng, Theo Bắt Đầu Thảo Phong Bắt Đầu

Tháng 1 30, 2026
Chương 114: Bạch Liên giáo Chương 113: Đỡ không đỡ
tien-dao-chi-ton-vo-si-khong-dai-bieu-bat-luc.jpg

Tiện Đạo Chí Tôn, Vô Sỉ Không Đại Biểu Bất Lực

Tháng 1 8, 2026
Chương 322: Xong, điếm tiểu nhị này xong Chương 321: Từ đâu tới nhiều như vậy kỳ tư diệu tưởng?
trung-sinh-chi-ta-muon-nhan-tien-thue-nha.jpg

Trùng Sinh Chi Ta Muốn Nhận Tiền Thuê Nhà

Tháng 2 1, 2026
Chương 676: Hóa bướm Chương 675: Rời đi
som-do-bo-vo-hiep-the-gioi.jpg

Sớm Đổ Bộ Võ Hiệp Thế Giới

Tháng 1 23, 2025
Chương 609. Điểm cuối cùng cũng là điểm xuất phát Chương 608. Cuối cùng gặp Tiên Phần truyền thừa!
  1. 1854
  2. Chương 33: Khởi nghĩa Mỹ Lương (Cảm ơn bác Keyji và hắc bạch tôn giả đã đề cử - Qua 30 chương, xin mọi người đánh giá 5* với ạ)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 33: Khởi nghĩa Mỹ Lương (Cảm ơn bác Keyji và hắc bạch tôn giả đã đề cử – Qua 30 chương, xin mọi người đánh giá 5* với ạ)

Chứng kiến con mồi đã hoàn toàn sa vào bẫy, từ trên ngọn đồi, Nguyễn Minh An lạnh lùng ra lệnh:

“Bắn loạt pháo hiệu thứ hai!”

“Vút! Pằng!”

Một vệt sáng màu xanh lam rạch ngang bầu trời, như một con mắt ma quái mở ra giữa hoàng hôn.

Đó là tín hiệu cho màn kịch chính bắt đầu.

Toán kỵ binh “phản loạn” bất ngờ rẽ sang hai bên, biến mất vào rừng cây. Viên tướng kỵ binh của Vĩnh Tường còn đang ngơ ngác, thì từ phía trước, một ngọn cờ lớn màu vàng có thêu chữ “Lê” bất ngờ được giương cao.

Lê Duy Cự, mình mặc áo giáp bạc, oai phong trên lưng một con bạch mã, tay cầm trường kiếm chỉ thẳng về phía trước. Chàng cất giọng sang sảng, át đi cả tiếng la hét:

“Hỡi đồng bào! Gian thần Vĩnh Tường tàn sát dân lành! Đây là lúc chúng ta đứng lên! Theo ta, diệt trừ bạo tàn!”

Sự xuất hiện này như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Hàng ngàn người dân có vũ trang, từ hai bên sườn thung lũng, gầm lên một tiếng rồi đồng loạt hành động.

Ầm! Ầm! Rầm!

Những chiếc xe bò chất đầy rơm khô tẩm dầu được châm lửa rồi đẩy xuống. Thung lũng hẹp lập tức biến thành một bức tường lửa, chặn cả đường tiến lẫn đường lui. Đội hình kỵ binh bị xé nát. Ngựa hí lên điên cuồng, dẫm đạp lên nhau. Những hố chông được ngụy trang kỹ lưỡng giờ đây trở thành những cái bẫy chết người. Viên tướng kỵ binh kinh hoàng hét lên:

“Bẫy! Chúng ta trúng bẫy rồi!”

Xong cố gắng quay ngựa lại, gào thét ra lệnh phá vòng vây, nhưng đã quá muộn. Từ trên cao, mưa tên và đá tảng trút xuống như thác lũ. Cùng lúc đó, toán kỵ binh “phản loạn” và đội quân của Lê Duy Cự từ hai phía bắt đầu siết chặt vòng vây. Lê Duy Cự dẫn đầu, thanh trường kiếm trong tay chém xuống như sấm sét.

Trên một mỏm đá cao, Cao Bá Quát không trực tiếp tham chiến mà đứng đó, tay cầm một lá cờ hiệu nhỏ, đóng vai trò của một vị quân sư, quan sát toàn bộ chiến trường. Khi phát hiện ra một toán lính bắn tỉa của Vĩnh Tường đang nấp sau một tảng đá, giương nỏ nhắm thẳng vào lưng Lê Duy Cự. Cao Bá Quát phất mạnh lá cờ hiệu.

Ngay lập tức, từ một lùm cây gần đó, một đội cung thủ của nghĩa quân, do Cao Bá Quát chỉ huy, đồng loạt bắn ra. Hàng chục mũi tên cắm phập vào toán lính bắn tỉa, không cho chúng kịp kêu lên một tiếng.

Lê Duy Cự, cảm nhận được nguy hiểm sau lưng vừa biến mất, giật mình quay lại. Chàng chỉ thấy Cao Bá Quát trên mỏm đá, bình thản phất cờ, điều động một cánh quân khác bịt nốt một lỗ hổng trong vòng vây. Rồi Cao Bá Quát mới nhìn xuống nhìn xuống chàng, cười lớn, cất giọng át cả tiếng binh đao:

“Tứ đệ, lo chém giặc đi! Lưng của đệ, cứ để lão phu này lo!”

Lê Duy Cự cảm kích gật đầu, trong lòng dấy lên một sự tin tưởng tuyệt đối, lại tiếp tục lao vào trận chiến, khí thế càng thêm hăng hái. Có được “Thánh Quát” làm đôi mắt trên cao, chàng còn sợ gì nữa?

Nguyễn Minh AN từ xa trông lại, nhìn cảnh Lê Duy Cự cùng Cao Bá Quát đồng hành, phối hợp, thầm nghĩ, cuộc khởi nghĩa Mỹ Lương trong lịch sử chắc cũng diễn ra như vậy, nhưng bây giờ nó diễn ra sớm hơn, không còn danh nghĩa phản loạn mà là danh nghĩa bình loạn, không chống Tự Đức mà bảo vệ Tự Đức. Một sự thay đổi nhỏ, thay đổi cả thời đại. Cao Bá Quát sẽ không còn phải ôm hận mà chết

*

Trên tường thành, Vĩnh Tường nghe thấy tiếng nổ và tiếng đất đá lở vang dội từ phía Tây, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Cùng lúc đó, hắn nhìn về phía Bắc và Nam. Đám bụi mù mịt vẫn còn đó, nhưng tiếng trống trận và hò reo dường như đã nhỏ đi một cách kỳ lạ, lộ rõ sự giả tạo. Vĩnh Tường quay sang hỏi viên phó tướng:

“Có chuyện gì ở phía Tây vậy?”

Chưa kịp có câu trả lời, một tên lính thám báo từ cổng Bắc hớt hải chạy tới:

“Bẩm đại nhân! ‘Đại quân’ địch ở phía Bắc… đột nhiên tan biến! Chỉ còn lại vài trăm dân phu đang bỏ chạy!”

Ngay sau đó, một thám báo khác từ cổng Nam cũng lao đến, mặt không còn giọt máu:

“Bẩm! Phía Nam cũng vậy! Là nghi binh! Chúng ta đã bị lừa!”

Hai tin báo như hai gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Vĩnh Tường. Hắn sững sờ. Nghi binh? Vậy mục tiêu thực sự của chúng là…

Đúng lúc đó, một tên lính khác, quần áo rách nát, mình đầy máu, từ phía Tây chạy về, gào lên trong tuyệt vọng:

“Báo! Báo cáo! Đại… đại nhân! Đội kỵ binh của Chu tướng quân đã bị mai phục trong thung lũng! Rơi vào biển lửa! Tổn thất… tổn thất nặng!”

Vĩnh Tường mặt tái mét, lẩm bẩm:

“Trúng kế rồi!”

Cả người lảo đảo, phải vịn vào tường thành mới đứng vững. Toàn bộ các mảnh ghép rời rạc đã ráp lại thành một bức tranh hoàn hảo, một cái bẫy chết người mà hắn đã ngu ngốc lao vào.

Vĩnh Tường biết, nếu mất đi đội kỵ binh tinh nhuệ nhất, hắn sẽ mất tất cả. Sự hoảng loạn nhanh chóng biến thành nỗi uất hận và điên cuồng. Hắn rút phắt kiếm ra, chém một nhát vào lỗ châu mai, gầm lên:

“Lê Duy Cự! Nguyễn Minh An! Ta đã đánh giá thấp các ngươi!”

Xong quay phắt lại, túm lấy cổ áo viên phó tướng cuối cùng còn lại bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu:

“Chu tướng quân vẫn còn ở đó! Đội kỵ binh vẫn còn ở đó! Ta không thể mất bọn họ!”

Viên phó tướng run rẩy:

“Nhưng… đại nhân, tình hình không rõ ràng, nếu điều thêm quân ra ngoài, lỡ như…”

Vĩnh Tường gầm lên:

“Câm mồm!”

Xong đẩy mạnh viên phó tướng ra:

“Ta không thể thua! Ta phải cứu viện! Dẫn thêm một ngàn quân nữa ra khỏi cổng chính! Vòng ra phía sau thung lũng, đánh úp! Bằng mọi giá phải cứu viện cho kỵ binh! Nhanh lên!”

Mệnh lệnh được ban ra trong cơn hoảng loạn và lòng tự ái bị tổn thương. Vĩnh Tường không còn suy nghĩ đến chuyện phòng thủ thành nữa, chỉ muốn cứu lấy lực lượng nòng cốt của mình, cứu lấy thể diện của mình.

*

Đây chính là khoảnh khắc mà Nguyễn Minh An đang chờ đợi. Hắn đã dự đoán chính xác nước cờ “cứu viện” tuyệt vọng này của Vĩnh Tường.

Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo của kẻ chơi cờ sắp chiếu hết.

“Bắn loạt pháo hiệu thứ ba!”

“Vút! Pằng!”

Một vệt sáng màu trắng, chói lòa như sao sa, bay thẳng lên đỉnh trời, xé toạc bầu trời hoàng hôn đang nhuốm máu.

Đó là tín hiệu tổng tấn công.

Ngay lập tức, một cảnh tượng không thể tin được đã diễn ra. Từ những cánh đồng lúa xung quanh thành Nam Định, nơi tưởng chừng chỉ có sự yên bình, hàng ngàn bóng người đột ngột trỗi dậy. Không phải là dân phu, mà là những binh sĩ mặc giáp nhẹ, tay lăm lăm súng hỏa mai và trường đao, di chuyển một cách trật tự và đầy sát khí. Từ những rặng tre, những ngôi làng nhỏ, các đội quân khác cũng đồng loạt xuất hiện, hợp lại thành một dòng lũ sắt thép, chảy thẳng về phía thành Nam Định.

Dẫn đầu mũi tấn công chính, là ngọn cờ của Nguyễn Đình Chương và Hoàng Kha.

Nhưng đáng sợ nhất, là hình ảnh ở trung tâm. Nguyễn Minh An, mình vận một bộ giáp đen tuyền, cưỡi trên lưng con mãnh hổ khổng lồ. “Husky” bộ lông vằn dện, gầm lên một tiếng vang động cả chiến trường, đôi mắt hổ phách rực lên sự cuồng nộ hoang dã. Cặp đôi người và hổ đó toát ra một khí thế vừa thần bí, vừa kinh hoàng, khiến bất cứ kẻ nào nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía.

Nguyễn Minh An rút kiếm, chỉ thẳng về phía cổng chính đang sơ hở của thành Nam Định, nơi đội quân cứu viện của Vĩnh Tường vừa rời đi:

“Toàn quân, theo ta! Giờ khắc lịch sử đã đến! Giết!”

Cuộc chiến thực sự, một trận công thành chớp nhoáng, giờ mới bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hogwarts-duong-quang-vui-tuoi-snape.jpg
Hogwarts Dương Quang Vui Tươi Snape
Tháng 12 28, 2025
cam-y.jpg
Cẩm Y
Tháng 1 17, 2025
dau-la-huyet-mach-khong-du-bo-nao-toi-gop.jpg
Đấu La: Huyết Mạch Không Đủ? Bộ Não Tới Góp
Tháng 2 4, 2026
dai-tan-ta-co-nao-tat-moi-phu-hoang-thoai-vi
Đại Tần: Ta Có Não Tật, Mời Phụ Hoàng Thoái Vị
Tháng 10 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP