Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-dao-cua-ta-co-the-vo-han-thang-cap.jpg

Võ Đạo Của Ta Có Thể Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 2 3, 2025
Chương 921. Đại kết cục Chương 920. Cửu U Ma Trì
Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!

Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!

Tháng 2 1, 2026
Chương 306: Đại ca giúp ngươi ứng Lôi Kiếp (2) Chương 306: Đại ca giúp ngươi ứng Lôi Kiếp (1)
ta-vay-o-cung-mot-ngay-mot-van-nam.jpg

Ta Vây Ở Cùng Một Ngày Một Vạn Năm

Tháng 1 24, 2025
Chương 356. Đại kết cục Chương 355. Không chỗ có thể trốn
toan-dan-chuyen-chuc-dien-roi-nguoi-quan-cai-nay-goi-ho-thuan.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Điên Rồi, Ngươi Quản Cái Này Gọi Hộ Thuẫn?

Tháng 1 4, 2026
Chương 344:: Đông Hải biến cố! Chương 343:: Không bình định thần ma đại lục, ta liền cô độc!
trung-sinh-rocks-ta-tai-cuoc-chien-thuong-dinh-tro-ve

Trùng Sinh Rocks, Ta Tại Cuộc Chiến Thượng Đỉnh Trở Về!

Tháng mười một 15, 2025
Chương 70: Thế giới chi vương Chương 69: Doflamingo
van-co-manh-nhat-bo-lac.jpg

Vạn Cổ Mạnh Nhất Bộ Lạc

Tháng 1 6, 2026
Chương 342: Hạ mỗ người xưa nay đều là lấy ơn báo oán (cho đẹp trai nhất Tô công tử tăng thêm) Chương 341: Dốc sức đánh một trận (2)
vua-khai-giang-cao-lanh-giao-hoa-hen-ta-an-com

Vừa Khai Giảng Tân Sinh Viên, Cao Lạnh Giáo Hoa Hẹn Ta Ăn Cơm

Tháng 2 3, 2026
Chương 1265: Đây là cái gì sáo lộ a? Chương 1264: Còn xin ngươi đừng lại quấy rầy ta
chi-muon-nam-ngua-mo-ca-de-tu-lai-thanh-tien-de

Chỉ Muốn Nằm Ngửa Mò Cá, Đệ Tử Lại Thành Tiên Đế

Tháng 10 17, 2025
Chương 437: Chúng sinh không phải ai quân cờ! (Hết trọn bộ) Chương 436: Chân chính chủ sử sau màn, Hoang Thần đã từng sư huynh!
  1. 1854
  2. Chương 32: Máu tế cờ (cảm ơn bác WkNZn34769 đã đề cử)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 32: Máu tế cờ (cảm ơn bác WkNZn34769 đã đề cử)

Kétttt…”

Cánh cổng thành phía Tây nặng nề mở ra, như miệng của một con quái vật bằng sắt. Bên trong, hơn năm trăm kỵ binh tinh nhuệ nhất của Vĩnh Tường, áo giáp đen kịt, lăm lăm trường giáo, đã dàn thành đội hình xung kích. Dẫn đầu là một viên tướng tâm phúc, mặt mày hung tợn.

Trên tường thành, Vĩnh Tường đứng đó, áo choàng bay phần phật trong gió, nhìn xuống biển người đang ngồi im lặng, đặc biệt là hàng “nhà sư” áo nâu sồng ở phía trước, ánh mắt không một chút do dự. Hắn giơ tay lên, rồi dứt khoát chém xuống:

“Giết!”

“Xung phong!”

Viên tướng thét lên. Đoàn kỵ binh gầm rống, thúc ngựa lao ra như một dòng lũ sắt thép. Mặt đất rung chuyển.

Đám đông dân chúng, vốn đang ngồi im, hoảng loạn khi thấy kỵ binh lao tới. Cố gắng đứng dậy bỏ chạy, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn. Nhưng những “nhà sư” ở hàng đầu vẫn không hề nhúc nhích. Vẫn ngồi tĩnh tọa, hai tay chắp lại, miệng vẫn tiếp tục lẩm nhẩm tụng kinh.

Tiếng vó ngựa rền rĩ ngày một gần. Một tên kỵ binh gầm lên, thúc ngựa lao thẳng vào vị sư già đang dẫn đầu.

“Lũ thầy chùa giả danh! Chết đi!”

Vị sư già (thuộc hạ của Nguyễn Minh An, người mang trọng bệnh, không sống lâu được nữa) không hề né tránh, chỉ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào lưỡi giáo đang lao tới, và trong khoảnh khắc cuối cùng, tiếng niệm Phật vẫn vang lên rõ ràng:

“A Di Đà Phật…”

Phập!

Máu tươi bắn tung tóe lên tấm bài vị “Hồn oan kẻ sĩ thành Nam”. Cuộc tàn sát bắt đầu.

Đám kỵ binh không coi họ là con người, mà chỉ là những con kiến cần phải bị nghiền nát. Trường giáo của chúng đâm xuyên qua những tấm lưng gầy, vó ngựa của chúng giày xéo lên những người dân vô tội. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng cầu xin hòa cùng tiếng vó ngựa và tiếng cười man rợ của những kẻ sát nhân.

Một người mẹ trẻ cố gắng che chở cho đứa con của mình, nhưng cả hai đã bị vó ngựa đạp qua không thương tiếc. Một lão nông giơ cây gậy gỗ lên cố gắng chống cự, nhưng ngay lập tức bị một ngọn giáo đâm xuyên qua ngực.

Nhưng giữa khung cảnh địa ngục đó, một âm thanh kỳ lạ vẫn vang lên. Những nhà sư còn lại, dù thấy đồng bạn ngã xuống, dù máu đã bắn lên cả mặt, vẫn không hề bỏ chạy, vẫn ngồi đó, vẫn chắp tay, và tiếng tụng kinh, dù đã lạc đi vì sợ hãi và đau đớn, vẫn không hề dứt. Các nhà sư dùng chính sinh mạng của mình để thực hiện mệnh lệnh cuối cùng, dùng cái chết của mình để khắc sâu tội ác của Vĩnh Tường vào lòng người.

Viên tướng kỵ binh, thấy cảnh tượng đó, càng thêm tức giận:

“Lũ cứng đầu! Đâm chết hết chúng cho ta! Đừng để một tên nào còn sống!”

Mệnh lệnh tàn khốc được ban ra. Một tên lính kỵ binh trẻ tuổi, mặt còn búng ra sữa, run rẩy thúc ngựa tiến về phía một nhà sư đang ngồi im, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn ta nhắm mắt lại, dồn sức đâm ngọn giáo tới…

Nhưng hắn không cảm thấy sức nặng khi ngọn giáo đâm vào da thịt. Hắn mở mắt ra. Một người lính khác, lớn tuổi hơn, đã dùng thân giáo của mình, gạt ngang mũi giáo của hắn đi. Tên lính trẻ gắt lên:

“Ngươi làm gì vậy?”

Người lính già nói, giọng khản đi, mắt nhìn vào nhà sư vẫn đang ngồi bất động:

“Dừng lại đi, họ không có vũ khí. Họ chỉ đang cầu kinh. Chúng ta là lính của triều đình, không phải là đồ tể.”

Lời nói như một tiếng chuông đánh thức lương tri. Vài người lính khác, những người vốn chỉ đang nhắm mắt tuân lệnh, cũng bắt đầu chùn tay. Họ là những người lính bình thường, cũng có gia đình, cũng thờ Phật. Cảnh tượng những nhà sư không một tấc sắt, sẵn sàng chết để bảo vệ niềm tin, đã tác động mạnh vào lương tâm của họ. Viên tướng kỵ binh khi thấy sự hỗn loạn, gầm lên:

“Bọn bay muốn làm phản à?”

Xong quay ngựa lại, vung đao chém về phía người lính già.

Người lính già vội giơ giáo lên đỡ. “Keng!” một tiếng chát chúa vang lên.

*

Cuộc nổi loạn bắt đầu.

Một cảnh tượng không thể tin được diễn ra. Một nhóm nhỏ kỵ binh, khoảng vài chục người, đã quay giáo lại, không tấn công đồng đội, mà dùng thân giáo để tạo thành một vòng tròn nhỏ, che chắn cho những nhà sư còn lại.

“Bảo vệ các nhà sư!”

“Chúng ta không phải là lũ súc sinh!”

Hai phe kỵ binh, vốn là đồng đội, lao vào nhau. Trong lúc hỗn loạn tột độ, người lính già hét lên với một người lính trẻ khác:

“Mau! Đưa các nhà sư đi!”

Người lính trẻ không do dự. Anh ta nhảy xuống ngựa, cùng vài người khác, xốc những nhà sư đang sững sờ lên lưng ngựa của mình, rồi liều chết phá vòng vây, chạy về phía đám đông dân chúng đang hỗn loạn.

Viên tướng kỵ binh đang điên cuồng tàn sát những người lính “phản bội”. Bỗng thấy một toán kỵ binh nhỏ đang hộ tống một nhóm người quan trọng, cố gắng phá vòng vây chạy về hướng Đông Nam, gầm lên:

“Bọn phản tặc định bỏ chạy! Đuổi theo! Giết hết cho ta!”

Sự say máu và lòng căm thù đã làm mờ mắt. Hắn không còn suy nghĩ gì nữa, lập tức dẫn toàn bộ đội kỵ binh của mình điên cuồng đuổi theo. Chúng lao đi như một bầy chó săn mất trí, bỏ lại sau lưng cổng thành phía Tây đang mở toang và không có người phòng thủ.

*

Trên ngọn đồi phía xa, Nguyễn Minh An, qua ống nhòm, chứng kiến tất cả. Hắn thấy những người lính kỵ binh nổi loạn, thấy những nhà sư được giải cứu. Hắn biết, thời điểm vàng đã đến. Hạt giống lương tri mà hắn gieo xuống đã nảy mầm, và giờ là lúc tưới cho nó bằng máu của kẻ địch.

“Bắn loạt pháo hiệu thứ nhất!” hắn ra lệnh, giọng nói lạnh như băng.

“Vút! Pằng!” Một vệt sáng đỏ rực bay vút lên trời, như một ngôi sao băng nhuốm máu.

Ngay lập tức, từ hai hướng Bắc và Nam của thành Nam Định, một âm thanh hỗn loạn kinh hoàng đồng loạt vang lên. Tiếng trống trận dồn dập như sấm rền, xen lẫn tiếng hò reo giết chóc của hàng ngàn người, tạo thành một cơn bão âm thanh ập vào thành.

Trên tường thành, Vĩnh Tường, người vẫn đang tập trung vào cuộc tàn sát ở cổng Tây, giật mình quay lại, gắt lên:

“Có chuyện gì vậy?”

Một tên lính gác hớt hải chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu:

“Bẩm… bẩm đại nhân! Hai hướng Bắc và Nam… có… có đại quân địch tấn công!”

Vĩnh Tường nhíu mày:

“Đại quân?”

Xong vội chạy đến tường thành phía Bắc.

Cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, một đám bụi mù mịt khổng lồ đang cuồn cuộn tiến về phía thành, trông xa như thể một đại quân hàng vạn người đang di chuyển. Ẩn hiện trong đám bụi đó là vô số bóng cờ và những ánh kim loại lấp loáng (thực chất chỉ là những tấm thiếc được treo lên cành cây).

Đúng lúc đó, hàng loạt tiếng nổ “bụp… bụp… oàng” liên tiếp vang lên ngay dưới chân tường thành. Những quả pháo thăng thiên tự chế, do các đội du kích của Mạc Hiền bắn tới, nổ tung, tạo ra những cột khói và ánh lửa rực trời. Một viên tướng hoảng hốt:

“Chúng có cả pháo!”

Lính tráng trên tường thành trở nên hỗn loạn, đội hình rối loạn:

“Địch tấn công! Địch tấn công!”

Sự kết hợp giữa âm thanh (trống trận, hò reo) hình ảnh (bụi mù, cờ xí, ánh lửa) và sự bất ngờ đã tạo ra một đòn tấn công tâm lý hoàn hảo. Vĩnh Tường, dù dày dạn kinh nghiệm, cũng không thể giữ được bình tĩnh trước một áp lực khủng khiếp như vậy. Hắn không thể ngờ đối phương lại có một lực lượng lớn đến thế và dám tấn công cùng lúc ở nhiều hướng, ngay khi kỵ binh của hắn vừa xuất kích. Vĩnh Tường gào lên:

“Phía Bắc và Nam có đại quân địch tấn công! Mau! Mau cho người ra phòng thủ!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627
Ta Chỉ Muốn Trở Về Thừa Kế Gia Sản
Tháng 1 15, 2025
truong-sinh-co-dao-theo-luyen-ra-si-tinh-co-bat-dau.jpg
Trường Sinh Cổ Đạo: Theo Luyện Ra Si Tình Cổ Bắt Đầu
Tháng 2 3, 2025
chuyen-the-vo-than-ca-nha-cua-ta-nhan-vat-phan-dien-tay-xe-nam-chinh-kich-ban.jpg
Chuyển Thế Võ Thần? Cả Nhà Của Ta Nhân Vật Phản Diện, Tay Xé Nam Chính Kịch Bản
Tháng 1 18, 2025
d506a6c42796a8e951e1f1cc5d433780
Học Sinh Của Ta, Toàn Bộ Xuyên Qua Rồi
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP