Chương 31: Vây điểm diệt viện
Kế hoạch “vây điểm, diệt viện” được triển khai với một tốc độ chớp nhoáng, giăng một tấm lưới vô hình siết chặt lấy thành Nam Định.
Mũi giáp công thứ nhất: Ngọn cờ chính nghĩa.
Lê Duy Cự, giương cao ngọn cờ “Phụng mệnh diệt gian” dẫn theo vài chục gia tướng thân tín, bắt đầu hành trình “truyền thánh chỉ”.
Tại phủ lỵ Thiên Trường, viên Tri phủ họ Phạm, một kẻ vốn quen thói an phận, nghe tin báo, lập tức ra lệnh:
“Đóng chặt cổng thành! Nói với chúng, ta không tiếp! Đây là chuyện giữa rồng và hổ, chúng ta là cá con, dính vào chỉ có chết!”
Nhưng đã quá muộn. Tin tức “con cháu nhà Lê thật” mang thánh chỉ của vua về diệt trừ Vĩnh Tường đã lan khắp phủ. Dân chúng, những người đã phải chịu đựng sự tàn bạo của Vĩnh Tường, tự mình nổi dậy. Hàng ngàn người tay cầm gậy gộc, cuốc xẻng, bao vây cả phủ lỵ. Một lão nông, có con trai bị bắt đi phu phen không về, đứng lên hô lớn:
“Nếu quan phủ không mở cổng đón vương sư, chúng ta sẽ tự phá cổng!”
Viên Tri phủ đứng trên vọng gác, mặt tái mét, nhìn biển người đang gào thét bên dưới, rồi lại nhìn toán quân ít ỏi của mình. Cuối cùng, hắn đành phải ra lệnh:
“Mở… mở cổng.”
Khi Lê Duy Cự bước vào, viên Tri phủ quỳ rạp xuống, run rẩy:
“Hạ quan… hạ quan có mắt không tròng… Xin công tử tha mạng!”
Lê Duy Cự đỡ ông ta dậy, ôn tồn nói:
“Phạm đại nhân không có tội. Ta đến đây không phải để trừng phạt, mà là để thực thi mệnh trời, diệt trừ gian thần. Ta chỉ cần phủ lỵ cung cấp lương thảo cho nghĩa quân. Sau này khi đại sự thành, công lao của ngài, ta sẽ không quên.”
Hành động “khoan dung” và đầy khí chất vương giả này nhanh chóng lan truyền đi. Các phủ huyện khác, thấy gương của Thiên Trường, phần lớn đều nhanh chóng mở cổng quy thuận. Cứ thế, không tốn một mũi tên, Lê Duy Cự đã cắt đứt hoàn toàn nguồn cung lương thảo trên bộ của Vĩnh Tường.
*
Mũi giáp công thứ hai: Lưỡi dao trong bóng tối
Mũi giáp công do Nguyễn Minh An giật dây từ xa còn tàn khốc và hiệu quả hơn. Các đội du kích, do Hoàng Kha và Mạc Hiền chỉ huy, hoạt động như những bóng ma.
Trên một khúc sông Đào vắng vẻ, một đoàn thuyền chở lương thảo từ Hưng Yên đang chậm rãi di chuyển. Bỗng, từ trong các lạch nhỏ hai bên bờ, hàng chục chiếc thuyền tam bản nhỏ, nhẹ như lá tre, lao ra. Mạc Hiền, với kinh nghiệm của một thủ lĩnh hải tặc, ra lệnh:
“Bắn!”
Hàng loạt mũi tên lửa bay vút lên rồi cắm vào những cánh buồm và các bao tải lương khô. Lửa bùng lên dữ dội. Binh lính áp giải trên thuyền lương còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị những đợt tên tẩm độc từ trong bờ bắn ra, ngã gục. Mạc Hiền ra lệnh:
“Đốt thuyền, lấy lương thực, rút nhanh!”
Cuộc tấn công diễn ra và kết thúc chỉ trong vòng nửa nén nhang. Khi quân của Vĩnh Tường ở đồn gần đó kéo đến, chỉ thấy những chiếc thuyền cháy dở và dòng sông loang lổ vết máu.
Ở một nơi khác, trong một khu rừng rậm ở Thái Bình, Hoàng Kha đang chỉ huy một trận phục kích còn tinh vi hơn. Hắn cho người đào hầm chông, giăng dây bẫy ngang đường, rồi cho một toán nhỏ ra khiêu khích một đội kỵ binh vận chuyển quân nhu. Đội kỵ binh, quen thói hống hách, lập tức đuổi theo, rồi sa vào trận địa mai phục. Người ngựa ngã la liệt vì bẫy chông, những kẻ còn lại thì bị cung thủ từ trên cây bắn xuống như bia tập bắn. Hoàng Kha ra lệnh cho thuộc hạ:
“Không lấy chiến lợi phẩm, chỉ cần tiêu diệt sinh lực địch. Rút!”
Tin tức các đoàn tiếp viện liên tục bị phục kích, lương thảo bị đốt, binh lính bị tiêu diệt, dồn dập bay về thành Nam Định.
*
Vĩnh Tường định mang quân đi dẹp thì tên phó tướng hấp tấp chạy vào:
“Tướng quân, chúng ta bị bao vây.”
Vĩnh Tường lập tức chạy lên tường thành, từ đây có thể nhìn thấy, một biển người ngày một đông đang có lại. Các tuyến đường tiếp tế đã hoàn toàn bị cắt đứt. Hắn và đội quân của mình đã thực sự bị biến thành một hòn đảo bị cô lập.
Ở một ngọn đồi phía xa, Nguyễn Minh An, qua ống nhòm, quan sát sự im lặng căng thẳng, quay sang Hoàng Kha:
“Thời điểm đã đến. Cho ‘nhà sư’ của chúng ta bắt đầu màn kịch.”
Hoàng Kha lập tức ra hiệu bằng cờ.
Ngay sau đó, từ trong đám đông đang vây thành, một nhóm nhà sư mặc áo nâu sồng, đầu đội nón lá, trang nghiêm bước ra. Họ không hò hét, không cầm vũ khí. Người đi đầu, một “vị sư già” (do một thuộc hạ thân tín của Nguyễn Minh An đóng giả) giương cao một tấm bài vị bằng gỗ, trên đó khắc dòng chữ máu:
“Hồn oan kẻ sĩ thành Nam”.
Họ bắt đầu ngồi tĩnh tọa ngay trước cổng thành, miệng đồng thanh niệm kinh cầu siêu. Nhưng không chỉ niệm kinh. Vị sư già, bằng một giọng nói bi ai nhưng vang vọng, bắt đầu kể lể tội ác của Vĩnh Tường, kể tên từng nhà Nho, từng người dân vô tội đã bị hắn sát hại. Mỗi một cái tên được xướng lên, đám đông lại “A Di Đà Phật” một tiếng, tiếng niệm Phật của hàng vạn người hợp lại, tạo thành một làn sóng âm thanh ai oán, đè nặng lên tâm can của tất cả binh lính trên tường thành.
Hành động này lập tức biến sự hỗn loạn thành một cuộc đấu tranh tâm lý đầy sức nặng. Đám đông, được khơi dậy lòng trắc ẩn và căm phẫn, cũng ngồi xuống theo. Tiếng hò hét biến thành tiếng cầu kinh ai oán.
Trên tường thành, Vĩnh Tường thấy cảnh tượng đó, mặt mày tái đi, cảm nhận được sự dao động trong ánh mắt của chính những người lính đang đứng cạnh mình. Hắn biết, nếu cứ để màn kịch này tiếp diễn, quân đội của hắn sẽ tan rã từ bên trong.
Đúng lúc đó, viên phó tướng hớt hải chạy lại:
“Đại nhân, không hay rồi! Mấy toán lính gác ở cổng Nam đã có dấu hiệu bất tuân. Họ nói… họ không thể ra tay với dân chúng và các nhà sư!”
Vĩnh Tường gầm lên. Hắn quay phắt lại, rút kiếm, kề vào cổ viên phó tướng:
“Cái gì? Ngươi muốn làm phản à? Ta nói cho ngươi biết, trong thời loạn, chỉ có máu mới có thể dập tắt được lửa! Ai còn dám cãi lệnh, ta chém đầu kẻ đó trước!”
Xong quay người, nhìn xuống biển người đang ngồi cầu kinh bên dưới, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng. Hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải ra tay, phải dập tắt ngọn lửa này trước khi nó thiêu rụi chính hắn, trầm giọng:
“Tập hợp đội kỵ binh thân tín nhất! Mở cổng thành phía Tây! Giết! Giết sạch cho ta! Bắt đầu từ đám thầy chùa giả danh đó! Ta muốn dùng máu của chúng để bịt miệng tất cả!”
Tiếng cổng thành bằng gỗ sồi nặng nề bắt đầu ken két chuyển động. Đội kỵ binh, mặt mày đằng đằng sát khí, đã sẵn sàng cho một cuộc tàn sát.
Ở ngọn đồi phía xa, Nguyễn Minh An nhìn thấy tất cả. Nguyễn Đình Chương sốt ruột:
“Nhị ca, Vĩnh Tường đã ra tay rồi!”
Nguyễn Minh An chỉ lắc đầu, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi:
“Tốt lắm. Hắn đã tự tay ký vào bản án tử của chính mình. Cứ để cho hắn giết. Hắn càng giết nhiều, tội ác của hắn sẽ càng không thể chối cãi.”
Xong quay sang Hoàng Kha, ra lệnh một cách dứt khoát:
“Chuẩn bị ba loạt pháo hiệu. Khi kỵ binh của chúng bắt đầu tàn sát, bắn loạt thứ nhất. Cho các đội du kích của Mạc Hiền tấn công nghi binh vào cổng Bắc và cổng Nam, tạo ra sự hỗn loạn.
Khi đội kỵ binh của chúng bị kéo ra xa khỏi cổng thành, bắn loạt thứ hai. Cho Lê Duy Cự và Cao Bá Quát xuất hiện, giương cao ngọn cờ ‘Cứu dân’ dẫn dắt những người dân có vũ trang mà chúng ta đã chuẩn bị sẵn, xông lên ‘giải cứu’ các nhà sư.
Và khi Vĩnh Tường buộc phải điều thêm quân ra khỏi thành để đối phó, bắn loạt thứ ba. Tất cả các lực lượng còn lại, theo ta, đánh thẳng vào cổng chính!”
Kế hoạch đã được vạch ra. Đây không chỉ là một cuộc vây thành, mà là một cái bẫy nhiều lớp, một ván cờ sinh tử, nơi mỗi hành động của Vĩnh Tường đều đã nằm trong sự tính toán của Nguyễn Minh An.