Chương 27: Phò Nguyễn diệt Lê ( cảm ơn bác Chienhoang18873 đã đề cử)
Ngay khi có được sự ủy thác của quan Khâm sai, Vĩnh Tường đường hoàng bước ra khỏi phòng bệnh, tay cầm một lệnh bài có khắc hình rồng của Khâm sai đại thần. Quyền lực tối cao ở Bắc Hà tạm thời đã nằm trong tay, và hắn sẽ tận dụng nó đến giọt cuối cùng. Vĩnh Tường nhìn tên phó tướng, gằn giọng:
“Truyền lệnh! Bao vây toàn bộ tư dinh của Lãnh binh Trần và Tri phủ Nam Định! Bắt hết, không tha một ai! Kẻ nào chống lệnh, giết không tha!”
Màn đêm vừa buông xuống, hai tư dinh lớn nhất thành Nam Định đã bị quân của Vĩnh Tường bao vây chặt như nêm cối. Ngọn đuốc sáng rực cả một góc trời.
Tại phủ Lãnh binh, Lãnh binh Trần, một võ tướng già dặn, nghe tin báo, lập tức mặc giáp, rút đao:
“Lũ phản tặc! Dám vây cả phủ ta!”
Khi Vĩnh Tường dẫn quân phá cổng xông vào, Lãnh binh Trần đã đứng sẵn ở sân, cùng hơn chục gia tướng trung thành. Lãnh binh Trần quát lớn:
“Vĩnh Tường! Ngươi muốn tạo phản à?”
Vĩnh Tường chỉ cười khẩy, giơ cao tấm lệnh bài:
“Phụng mệnh Khâm sai đại thần, ta đến đây bắt kẻ thông đồng với giặc cướp, mưu hại quan trên. Lãnh binh Trần, ông còn gì để nói không?”
“Vô liêm sỉ! Chính ngươi là kẻ chủ mưu!”
Vĩnh Tường phất tay:
“Nói nhiều vô ích! Giết sạch lũ gia tướng phản loạn này cho ta! Bắt sống lão già ngoan cố!”
Một cuộc chém giết điên cuồng nổ ra. Quân của Vĩnh Tường, được lệnh, ra tay không chút nương tay. Không chỉ giết, mà còn tàn sát. Tiếng gào thét, tiếng van xin của phụ nữ, trẻ em vang lên thảm thiết. Lãnh binh Trần, sau khi chém ngã được vài tên lính, cuối cùng cũng bị đánh gục, bất lực nhìn gia quyến của mình bị lôi đi. Vĩnh Tường bước tới, dùng chân đạp lên ngực ông ta, cười gằn:
“Lão già, ngươi đã thấy hậu quả của việc chống lại ta chưa? Đây chỉ mới là bắt đầu thôi.”
Hai vị quan đầu tỉnh, một người bị bắt sống trong sự sỉ nhục, một người bị giết tại trận vì “chống lệnh” bị lôi ra khỏi nhà. Tư dinh của họ bị niêm phong, tài sản bị tịch thu.
Một cuộc khủng bố trắng thực sự bắt đầu. Tấm lệnh bài của Khâm sai trở thành một công cụ giết người hợp pháp. Vĩnh Tường cho quân lính lùng sục khắp nơi, không chỉ bắt những người đã ký tên vào bản tấu chương, mà còn bắt cả gia đình họ.
Tại một hiệu sách, một nhà Nho già, người đã giúp chấp bút bản tấu chương, cũng bị lôi đi. Ông ta cố gắng vùng vẫy, la lớn:
“Trời cao có mắt! Các người lạm dụng quyền hành, sẽ không có kết cục tốt đẹp!”
Viên phó tướng của Vĩnh Tường chỉ cười lạnh, rút đao ra:
“Trời cao hay không ta không biết. Nhưng ở đây, lệnh của Đề đốc chính là trời.”
Xong ra lệnh cho lính đánh gãy hai chân của nhà Nho, rồi lôi đi như một con vật.
Máu lại đổ. Người dân thành Nam Định đóng chặt cửa, không ai dám ra ngoài. Tiếng gào khóc, tiếng đập cửa, tiếng vó ngựa rầm rập vang lên suốt đêm. Vĩnh Tường đang dùng bàn tay sắt của mình, lấy việc công để trả thù riêng, dập tắt mọi tiếng nói chống đối. Không chỉ muốn dọa, Vĩnh Tường muốn nghiền nát ý chí của tất cả những kẻ dám cản đường, biến cả thành Nam Định thành một địa ngục trần gian, một lời cảnh cáo đẫm máu cho bất cứ ai còn có ý định chống lại hắn.
*
Tại Hà Nội, tin tức từ Nam Định truyền về như một gáo nước lạnh dội thẳng vào phủ Tổng đốc. Nguyễn Đăng Giai sững sờ khi đọc bản mật báo, ngồi chết lặng bên bàn cờ đang chơi dở với Nguyễn Văn Siêu. Quân Xe vốn đang uy hiếp Tướng địch, giờ đây đã bị một con Tốt qua sông ăn mất một cách không thể tin được.
Nước cờ “thả chó săn đi cắn mồi” của đã hoàn toàn thất bại. Con chó săn đó, không những không chết, mà còn quay lại cắn ngược lại chủ, thậm chí còn cướp được cả tấm lệnh bài của người thợ săn. Nguyễn Đăng Giai nghiến răng, những khớp ngón tay siết chặt quân cờ đến trắng bệch:
“Vĩnh Tường…Ngươi được lắm!”
Nguyễn Văn Siêu, người nãy giờ vẫn bình thản, lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
“Quan lớn, con Tốt khi đã qua sông, nó còn nguy hiểm hơn cả quân Xe. Nước cờ này của Vĩnh Tường, vừa hiểm, vừa độc. Hắn đã biến mình thành trung thần, biến kẻ thù thành phản tặc, lại còn nắm được cả Khâm sai làm con tin. E rằng, bước tiếp theo của hắn sẽ là Bắc tiến, mượn danh nghĩa ‘dẹp loạn’ để thâu tóm toàn bộ binh quyền Bắc Hà.”
Sự tức giận của Nguyễn Đăng Giai nhanh chóng được thay thế bằng sự lạnh lùng của một chính trị gia:
“Tiên sinh nói phải. Nhưng con Tốt qua sông, dù có nguy hiểm, cũng không thể quay đầu. Nó chỉ có thể tiến. Và càng tiến, sẽ càng xa rời gốc rễ.”
Dứt lời khẽ nhếch mép mỉm cười, cầm lấy quân Mã của mình, nhảy thẳng vào trung lộ của đối phương, tạo thành một thế “Mã ngọa tào” chuẩn bị chiếu Tướng, hỏi:
“Tiên sinh thấy nước cờ này thế nào?”
Nguyễn Văn Siêu nhìn nước cờ, rồi lại nhìn Tổng đốc, hiểu ra ngay ý đồ, ánh mắt lóe lên sự thán phục, đáp:
“Dùng Tướng của mình làm mồi nhử, ép Tướng của địch phải lộ diện. Nước cờ này… cao tay, nhưng cũng vô cùng mạo hiểm.”
Nguyễn Đăng Giai gật đầu:
“Đã đến lúc phải mạo hiểm rồi.”
Xong quay sang gọi tên thuộc hạ thân tín:
“Người đâu!”
“Dạ, có thần!”
Nguyễn Đăng Giai ra lệnh:
“Lập tức chuẩn bị công văn, viết một bản mật tấu gửi về Kinh thành. Trong đó, hãy hết lời ‘khen ngợi’ công lao của Đề đốc Vĩnh Tường, nói rằng hắn đã ‘dũng cảm’ dẹp loạn, ‘bảo vệ’ được quan Khâm sai. Đồng thời, ‘thỉnh cầu’ triều đình ban thưởng cho hắn, ‘tạm thời’ giao cho hắn toàn quyền chỉ huy quân đội các tỉnh lân cận để ‘truy quét tàn dư phản tặc’.”
Nguyễn Văn Siêu sững sờ:
“Đây không phải là “bỏ đá xuống giếng” đây là “chắp thêm cánh cho hổ””
Nguyễn Đăng Giai cười lạnh:
“Con Tốt đã qua sông, muốn nó chết nhanh, thì phải cho nó tiến thật nhanh. Cứ để cho nó thâu tóm binh quyền, để cho nó trở thành một ‘tiểu vương’ ở Bắc Hà. Quyền lực càng lớn, tham vọng sẽ càng lớn, và sai lầm sẽ càng chí mạng. Ta muốn xem, khi hắn đã đứng trên đỉnh cao, hắn sẽ đối mặt với sự nghi kỵ của triều đình và sự phẫn nộ của dân chúng như thế nào.”
Xong chỉ tay vào quân Mã đang chuẩn bị chiếu Tướng trên bàn cờ:
“Đến lúc đó, ta chỉ cần đi một nước cờ cuối cùng là có thể kết thúc ván cờ.”
*
Trong khi đó, tại căn cứ Quất Lâm, không khí cũng vô cùng căng thẳng. Tin tức về màn lật kèo ngoạn mục của Vĩnh Tường khiến mọi người không khỏi hoang mang. Nguyễn Đình Chương lo lắng đi qua đi lại:
“Nhị ca, Vĩnh Tường đã lật ngược được thế cờ. Hắn đang nắm trong tay cả Khâm sai đại thần, lại có danh nghĩa ‘bình loạn’. Hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu. E rằng chẳng mấy chốc hắn sẽ dẫn quân đến đây.”
Cao Bá Quát, người đang lau thanh kiếm của mình, cũng lên tiếng, giọng đầy vẻ châm biếm:
“Đúng là không thể xem thường lũ quan võ. Khi bị dồn vào đường cùng, chúng còn liều lĩnh hơn cả giặc cướp.”
Chỉ có Nguyễn Minh An là vẫn bình tĩnh, chậm rãi đứng lên, đi tới trước một bản đồ chi tiết của tỉnh Nam Định, rồi mỉm cười, một nụ cười đầy bí hiểm:
“Hắn tưởng mình đã thắng sao? Không, hắn chỉ vừa tự mình bước vào một cái bẫy còn lớn hơn nữa mà thôi.”
Xong chỉ tay vào một địa danh trên bản đồ: Thành Nam Định, tiếp:
“Tam đệ, đệ xem. Vĩnh Tường muốn ra oai, muốn củng cố quyền lực, hắn sẽ làm gì đầu tiên?”
Nguyễn Đình Chương đáp:
“Tất nhiên là phải đóng quân ở trị sở tỉnh, tức là thành Nam Định.”
Nguyễn Minh An gật đầu:
“Chính xác, hắn sẽ tập trung toàn bộ lực lượng tinh nhuệ nhất của mình ở đó, vừa để bảo vệ Khâm sai, vừa để tiện bề ra oai, bắt bớ. Hắn sẽ biến thành Nam Định thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Nhưng hắn đã quên một điều: một pháo đài kiên cố nhất cũng có thể trở thành một nấm mồ lớn nhất.”
Lê Duy Cự, người nãy giờ vẫn im lặng phân tích bản đồ, lúc này mới lên tiếng:
“Ý của Minh An huynh là… chúng ta sẽ không phòng thủ, mà sẽ chủ động tấn công?”
Nguyễn Minh An nói, mắt sáng lên:
“Chúng ta lợi dụng lòng dân Nam Định, những người vừa chứng kiến hắn bắt bớ, giết chóc người vô tội. Lợi dụng các hào kiệt ở các huyện lân cận, những người căm ghét sự tàn bạo của hắn. Và quan trọng nhất, dâng cao ngọn cờ chính nghĩa.”
Xong chỉ tay vào Lê Duy Cự:
“Tứ đệ, chúng ta sẽ lấy danh nghĩa ‘Phò Nguyễn, diệt Lê. Diệt trừ quyền thần Vĩnh Tường, cứu giá Khâm sai’ hiệu triệu dân chúng và các lực lượng nổi dậy, vây chặt thành Nam Định!”
Cao Bá Quát trong mắt ánh lên sự phấn khích:
“Đây là một nước cờ điên rồ! Lấy trứng chọi đá, dùng quân ô hợp để vây đánh quân tinh nhuệ. Nhưng… ta thích sự điên rồ này!”
Nguyễn Minh An cười:
“Nước cờ thực sự của chúng ta, giờ mới bắt đầu.”