Chương 26: Đảo ngược ván cờ
Tiếng tù và ngày một gần. Ngay khi đám “Huyết Ưng” cuối cùng vừa biến mất vào rừng rậm, một đoàn quân hùng hậu, giương cao cờ hiệu của phủ Đề đốc, đã rầm rập tiến đến.
Dẫn đầu đoàn quân, không ai khác chính là Đề đốc Vĩnh Tường. Hắn phi ngựa đến bãi chiến trường, và khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn khựng lại. Xác lính hộ vệ Kinh thành và xác “giặc cướp” nằm la liệt, xen lẫn vào nhau. Máu tươi vẫn còn đang chảy, nhuộm đỏ cả một khúc đường. Mùi thuốc súng và mùi máu tanh nồng nặc trong không khí.
Hắn vội vã nhảy xuống ngựa, bước qua một cái xác của người lính hộ vệ, người vẫn còn nắm chặt thanh đao trong tay, mắt mở trừng trừng. Vĩnh Tường dừng lại, cúi xuống, dùng tay vuốt mắt cho người lính đã khuất, một hành động đầy “trân trọng”.
Rồi chạy đến bên Trương Quốc Dụng đang nằm bất tỉnh, thanh Thượng phương bảo kiếm vẫn nắm chặt trong tay. Vẻ mặt hắn ta lúc này không có một chút đắc thắng của kẻ chủ mưu, mà chỉ có sự hoảng hốt, lo lắng và phẫn nộ tột độ, gào lên, giọng nói lạc đi vì “đau đớn”:
“Khâm sai đại nhân! Đại nhân!”
Xong run rẩy đưa tay, định đỡ Trương Quốc Dụng dậy nhưng lại sợ làm vết thương thêm nặng. Quay phắt lại, rút phắt thanh kiếm bên hông. Ánh mắt đỏ ngầu của hắn quét một vòng, rồi dừng lại ở một tên “cướp” bị thương nặng đang cố lết vào rừng. Vĩnh Tường gầm lên, lao tới như một con mãnh hổ:
“Ngươi muốn chạy đi đâu?”
Không chém chết ngay, mà dùng mũi kiếm ghim chặt bàn tay của tên cướp xuống đất:
“Nói! Kẻ nào đã sai các ngươi? Nói!”
Tên “cướp” (một thành viên của Huyết Ưng) chỉ gào lên đau đớn, diễn nốt vai kịch cuối cùng của mình. Vĩnh Tường nghiến răng:
“Tốt! Rất tốt!”
Rồi vung một nhát kiếm, chém đứt đầu tên cướp. Máu tươi bắn cả lên áo bào. Vĩnh Tường quay lại đám thuộc hạ đang đứng chết trân, quát lớn:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau gọi quân y! Phong tỏa toàn bộ khu vực! Lục soát khu rừng! Lật tung từng tấc đất lên cũng phải tìm ra bằng được lũ khốn kiếp này! Nếu Khâm sai đại nhân có mệnh hệ gì, ta chém đầu tất cả các ngươi!”
Màn kịch được diễn một cách hoàn hảo. Những người lính hộ vệ còn sống sót, vừa trải qua một trận tử chiến, giờ lại chứng kiến sự “quyết liệt” và “trung thành” của vị Đề đốc, trong lòng không khỏi cảm kích và kính nể.
*
Trương Quốc Dụng nhanh chóng được đưa về trị sở của tỉnh Nam Định. Các lang y giỏi nhất được triệu tập. Vĩnh Tường, người vẫn còn mặc chiếc áo dính máu, túc trực bên giường bệnh, đích thân lau mặt, bón thuốc cho quan Khâm sai. Khi các thuộc hạ khuyên hắn nên nghỉ ngơi, hắn chỉ gạt đi:
“Đại nhân vì nước quên thân, ta sao có thể ham ngủ nghỉ?”
Đến nửa đêm, một tên phó tướng của hắn vào bẩm báo, giọng đầy vẻ hân hoan:
“Bẩm đại nhân, chúng ta đã vây bắt được gần hết đám tàn quân của giặc cướp trong rừng!”
Vĩnh Tường lập tức đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng, ra lệnh:
“Tốt lắm. Không cần hỏi cung. Giết hết! Lấy đầu của chúng, treo lên cổng thành Nam Định để tế vong hồn những binh sĩ đã hy sinh!”
Mệnh lệnh tàn khốc được ban ra. Đám “Huyết Ưng” những kẻ vừa đóng vai cướp, giờ lại trở thành “giặc cướp” thực sự, bị chính đồng đội của mình tàn sát để bịt miệng. Vĩnh Tường đã không ngần ngại hy sinh những con tốt cuối cùng để hoàn thành màn kịch của mình. Hình ảnh một vị võ quan tận trung, quyết liệt với kẻ thù, nhưng lại hết lòng vì cấp trên, đã được khắc sâu vào tâm trí tất cả những người chứng kiến.
*
Sáng hôm sau, Trương Quốc Dụng tỉnh lại. Vết thương tuy nặng nhưng may mắn không nguy hiểm đến tính mạng. Ông ta, một con cáo già chính trường, dù trong cơn đau đớn, vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo. Việc đầu tiên làm không phải là hỏi thăm sức khỏe, mà là ra lệnh cho viên phó tướng thân tín:
“Niêm phong toàn bộ khu vực. Không cho phép bất kỳ ai của phủ Đề đốc vào phòng ta khi chưa có lệnh.”
Khi Vĩnh Tường bước vào, mang theo một bát thuốc sâm nóng hổi, vẻ mặt đầy lo lắng, chỉ thấy viên phó tướng đứng chặn ở cửa.
“Khâm sai đại nhân cần nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.”
Vĩnh Tường nhíu mày, nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười:
“Ta chỉ mang thuốc vào cho đại nhân. Phiền tướng quân chuyển giúp.”
Một lúc sau, Trương Quốc Dụng mới cho gọi Vĩnh Tường vào. Ông ta đã ngồi dậy được, lưng tựa vào gối, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại sắc như dao, giọng yếu ớt nhưng không giấu được sự dò xét:
“Đa tạ Đề đốc đã kịp thời cứu giá, chỉ có một điều lão phu không hiểu. Đề đốc đang ở Hà Nội lo việc đại án, sao lại có thể xuất hiện ở Nam Định đúng lúc như vậy?”
Đây chính là câu hỏi chí mạng. Vĩnh Tường dường như đã lường trước, không hề nao núng, quỳ xuống, giọng nói đầy “ấm ức” và “phẫn nộ”:
“Bẩm đại nhân, đây chính là điều hạ quan muốn tâu trình. Sau khi nhận được tin báo về thân phận đáng ngờ của hạ quan, hạ quan biết mình đã rơi vào một cái bẫy hiểm độc. Kẻ chủ mưu không chỉ muốn hãm hại hạ quan, mà còn muốn khuấy đảo cả Bắc Hà. Hạ quan đoán rằng, chúng sẽ không dừng lại ở đó. Mục tiêu tiếp theo của chúng, rất có thể chính là Khâm sai đại nhân, người đại diện cho thiên uy!”
Hắn ngẩng lên, mắt long lên sòng sọc:
“Vì vậy, hạ quan đã mạo muội, không chờ lệnh của quan Tổng đốc, bí mật dẫn một đội tinh binh đi trước, lần theo con đường mà đại nhân sắp đi qua để âm thầm bảo vệ. Không ngờ… không ngờ vẫn chậm một bước, để đại nhân phải kinh hãi. Hạ quan đáng muôn tội chết!”
Lời giải thích này vừa hợp lý, vừa thể hiện được sự “trung thành” và “biết lo xa” của Vĩnh Tường, biến một sự trùng hợp đáng ngờ thành một hành động hộ giá có chủ đích.
Trương Quốc Dụng im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên thành giường. Lời nói của Vĩnh Tường không một chút sơ hở, nhưng một con cáo già như ông ta không dễ dàng tin tưởng, khẽ liếc sang viên phó tướng. Viên phó tướng lập tức hiểu ý, lặng lẽ lui ra ngoài, cho người đi kiểm chứng.
Trong khi chờ đợi, hai người tiếp tục một cuộc đấu trí ngầm. Trương Quốc Dụng hỏi:
“Đề đốc cho rằng, kẻ nào có gan tày trời như vậy?”
Vĩnh Tường tiếp tục màn kịch, đẩy tội cho đối thủ của mình:
“Bẩm, hạ quan nghi ngờ lũ giặc cướp này chính là tàn dư của băng Thiết Quyền. Nhưng đằng sau chúng, chắc chắn có kẻ trong quan trường đã mật báo. Rất có thể chính là những kẻ đã viết tấu chương tố cáo hạ quan, muốn ‘nhất tiễn song điêu’ vừa hại hạ quan, vừa ám sát đại nhân!”
Cuộc nói chuyện kéo dài. Vài giờ sau, viên phó tướng quay lại, ghé vào tai Trương Quốc Dụng thì thầm. Tin tức mà đám thám báo của Khâm sai điều tra được hoàn toàn khớp với lời của Vĩnh Tường: đúng là có một đội quân của phủ Đề đốc đã rời Hà Nội từ đêm hôm trước, đi về hướng Nam.
Lúc này, sự nghi ngờ trong mắt Trương Quốc Dụng mới dần tan đi, không thể ngờ rằng, ngay cả đám thám báo của mình cũng đã bị Vĩnh Tường mua chuộc hoặc đánh lừa từ trước. Trương Quốc Dụng thở dài, tỏ vẻ mệt mỏi:
“Được, xem ra lão phu đã trách nhầm Đề đốc rồi.”
Thấy con cá đã hoàn toàn cắn câu, Vĩnh Tường bồi thêm một đòn quyết định:
“Hạ quan cả gan xin đại nhân cho phép. Trong lúc ngài dưỡng thương, xin hãy giao cho hạ quan toàn quyền xử lý vụ án này. Hạ quan thề, sẽ lật tung cả cái xứ Bắc Hà này lên, tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau, trả lại công bằng cho đại nhân và sự trong sạch cho triều đình!”
Lúc này, Trương Quốc Dụng mới từ từ gật đầu. Bị thương nặng, không thể đi tiếp, lại “nợ” Vĩnh Tường một mạng, ông ta không còn lựa chọn nào khác:
“Được. Mọi việc… trông cậy cả vào Đề đốc.”
Ván cờ đã hoàn toàn đảo ngược. Vĩnh Tường, từ một con mồi, đã trở thành kẻ đi săn, tay nắm thanh Thượng phương bảo kiếm
P/s: mong được đề cử, ủng hộ để mình có động lực ra chương. Cảm ơn các bác hello123, OYesFolZ9K, hắc bạch tôn giả, WkNZn34769, CnMus94538, KTH 100, sPHkf54388 và NghiVu đã đề cử