Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truong-sinh-tien-dinh-quan-he-ho-ha-gioi-mo-ca.jpg

Trường Sinh: Tiên Đình Quan Hệ Hộ Hạ Giới Mò Cá

Tháng 2 1, 2026
Chương 762: Luyện hóa cổ Linh Khí Chương 761: Kinh phí
toan-dan-chuyen-chuc-ta-vay-ma-tro-thanh-nghe-nghiep-doan-sung

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta Vậy Mà Trở Thành Nghề Nghiệp Đoàn Sủng

Tháng 12 31, 2025
Chương 950:: Khảo nghiệm cùng đại nga 【 cầu đặt mua 】 Chương 949:: Càn rỡ chân lý thủ vệ!
tong-man-ta-tai-index-mo-bao-ruong.jpg

Tổng Mạn Ta Tại Index Mở Bảo Rương

Tháng 2 1, 2025
Chương 525. Nữ Seijin hiểu lầm Chương 524. Tìm nơi thích hợp
f73c43786f988b2ee47602b53caec01d

Ta Đối Với Trái Ác Quỷ Không Có Hứng Thú

Tháng 1 16, 2025
Chương 872. Cái kia bắt đầu cùng kết thúc nơi Chương 871. Trấn Hồn Khúc trầm tĩnh diễn tấu lấy thứ tư
sat-luc-he-thong-tuyet-the-sat-than.jpg

Sát Lục Hệ Thống, Tuyệt Thế Sát Thần

Tháng 5 6, 2025
Chương 602. Đại kết cục!! Chương 601. Kỷ Nguyên kết thúc
dai-hoang-kiem-de.jpg

Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Tháng 3 1, 2025
Chương 2586. Chớp mắt, vĩnh hằng! Chương 2585. Chỉ là hiếu kỳ, không có!
ta-tai-di-gioi-xoat-kinh-nghiem.jpg

Ta Tại Dị Giới Xoát Kinh Nghiệm

Tháng 1 28, 2026
Chương 800: Sinh Tử Ấn Chương 799: Thần thông
cuc-pham-toan-nang-y-tien.jpg

Cực Phẩm Toàn Năng Y Tiên

Tháng 1 19, 2025
Chương 1138. Tương lai Chương 1137. Bắt đầu sắc phong
  1. 1854
  2. Chương 25: Ám sát
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 25: Ám sát

Trong phủ Đề đốc, không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt. Vĩnh Tường ngồi chết lặng giữa thư phòng. Các bản báo cáo liên tiếp được đưa đến, mỗi tờ giấy như một nhát dao: dư luận đã kết tội hắn, Tổng đốc đã ra lệnh điều tra, một bản tấu chương liên tỉnh đã được gửi về Kinh thành. Hắn đã bị dồn vào chân tường, không một lối thoát.

Các thuộc hạ thân tín cũng hoang mang. Một tên mưu sĩ run giọng:

“Đại nhân, hay là chúng ta… bỏ trốn trước đã? Ở lại đây, sớm muộn gì cũng thành vật tế thần!”

Vĩnh Tường quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu:

“Trốn? Trốn đi đâu? Trốn đi chính là nhận tội! Ta là Đề đốc, dưới tay có hàng vạn binh lính, sao phải trốn chạy như một con chó?”

Hắn biết mình đã rơi vào một cái bẫy hoàn hảo. Hắn không thể ngồi yên chờ chết. Hắn đi đi lại lại trong phòng, sự hoảng loạn ban đầu dần bị thay thế bởi sự tàn độc của một kẻ cùng đường, cười gằn:

“Chúng muốn dồn ta vào chỗ chết, phải không? Được! Rất tốt! Ván cờ này vẫn chưa kết thúc. Ta vẫn còn một nước cờ cuối cùng để lật cả bàn cờ này.”

Xong dừng lại, nhìn thẳng vào tên mưu sĩ, ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ:

“Truyền lệnh cho toán ‘Huyết Ưng’ đã cài cắm ở mạn Nam Định. Nói với chúng, chuẩn bị ‘đón tiếp’ quan Khâm sai.”

Tên mưu sĩ nghe xong, mặt tái mét:

“Đại nhân… ngài định… ám sát Khâm sai sao? Đây là tội tru di cửu tộc!”

Vĩnh Tường cười lớn một cách điên dại:

“Ám sát? Ngươi nghĩ ta nông cạn vậy sao? Giết một Khâm sai thì sẽ có Khâm sai khác đến. Ta không muốn giết ông ta, ta muốn… cứu ông ta.”

Tên mưu sĩ ngơ ngác. Vĩnh Tường tiếp tục, giọng nói đầy vẻ toan tính:

“Ta muốn ngươi cho ‘Huyết Ưng’ giả dạng thành tàn dư của băng Thiết Quyền, những kẻ đã bị ta truy quét. Cho chúng phục kích đoàn xe của Trương Quốc Dụng. Không cần giết, chỉ cần làm cho ra vẻ nguy cấp, giết vài tên lính hộ vệ là được.”

“Sau đó thì sao ạ?”

Vĩnh Tường nói, mắt sáng lên một cách điên cuồng:

“Sau đó, chính ta sẽ là người dẫn quân đến ‘giải cứu’ quan Khâm sai! Ngươi hiểu không? Nước cờ này, một mũi tên sẽ trúng ba đích!”

Hắn giơ ba ngón tay lên:

“Một, ta sẽ biến mình từ một kẻ bị tình nghi thành một vị anh hùng có công cứu giá. Mọi tội lỗi trước kia sẽ được xóa sạch.

Hai, ta sẽ có cớ để đổ tội cho những kẻ đã viết tấu chương tố cáo ta ở các tỉnh, nói rằng chính chúng đã thông đồng với giặc cướp, mưu hại quan Khâm sai để trả thù riêng. Ta sẽ danh chính ngôn thuận bắt hết bọn chúng lại.

Và ba, quan Khâm sai Trương Quốc Dụng sẽ mang ơn cứu mạng của ta. Lão ta sẽ trở thành người của ta. Toàn bộ cuộc điều tra ở Bắc Hà này sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay ta!”

Tên mưu sĩ nghe xong, toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thán phục trước một kế hoạch quá đỗi tàn độc và tinh vi. Nước cờ này không chỉ giúp thoát hiểm, mà còn là một đòn phản công lật ngược cả thế cờ.

“Đại nhân… thực sự là cao minh!”

Vĩnh Tường cười lớn. Hắn đã tìm thấy con đường sống duy nhất trong cơn bão. Một con đường được lát bằng máu của những kẻ vô tội, nhưng đó là con đường duy nhất.

*

Hai ngày sau, đoàn xe của Khâm sai đại thần Trương Quốc Dụng đang đi qua một đoạn đường hẹp, hai bên là rừng rậm, thuộc địa phận tỉnh Nam Định. Không khí tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bỗng, một tiếng tù và man rợ vang lên. Từ hai bên rừng rậm, hàng trăm tên “cướp” mặt mày bặm trợn, không chỉ có đao kiếm sáng loè, mà một vài tên còn lăm lăm trong tay những khẩu súng hỏa mai, lao ra như một bầy sói đói.

“Giết quan chó! Trả thù cho anh em Thiết Quyền!”

Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng nổ vang lên, xé tan sự im lặng. Hai người lính hộ vệ đi đầu ngã ngựa. Nhưng đội hộ vệ của Khâm sai, đều là những binh sĩ tinh nhuệ bậc nhất từ Kinh thành, không hề hoảng loạn. Viên đội trưởng hét lên:

“Kết trận! Xe ngựa làm trung tâm! Cung thủ lên xe!”

Ngay lập tức, các cỗ xe ngựa được kéo lại, tạo thành một công sự hình tròn tạm thời. Lính hộ vệ dùng thân xe làm lá chắn, trường giáo chĩa ra ngoài, tạo thành một con nhím sắt. Các cung thủ nhanh chóng trèo lên nóc xe, bắt đầu bắn trả.

Một cuộc chiến giằng co và đẫm máu bắt đầu. Đám “Huyết Ưng” dù đông và liều lĩnh, cũng không thể ngay lập tức phá vỡ được thế trận phòng thủ bài bản của lính hộ vệ. Chúng lao lên rồi lại bị đẩy lùi, để lại hàng loạt xác chết trước vòng vây. Tên bay qua lại như mưa, tiếng binh khí va chạm chát chúa, tiếng la hét vang lên không ngớt.

Bên trong cỗ xe chính, Trương Quốc Dụng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, rút thanh bảo kiếm Thượng phương, ánh mắt sắc như dao, nói:

“Chúng không phải là cướp, cướp thì không có kỷ luật và sự liều chết đến vậy. Đây là một vụ ám sát.”

Thấy không thể phá vỡ thế trận bằng cách tấn công trực diện, tên cầm đầu của đám “cướp” thay đổi chiến thuật. Hắn ra hiệu cho toán lính cầm súng hỏa mai tập trung hỏa lực vào một điểm.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Sau vài loạt đạn, một chiếc xe ngựa trúng đạn, bốc cháy. Lửa nhanh chóng lan sang các xe khác. Thế trận phòng thủ bắt đầu rối loạn. Viên đội trưởng hét lên

“Chúng muốn dồn chúng ta ra khỏi xe! Bỏ xe! Lập phương trận! Bảo vệ đại nhân!”

Lính hộ vệ buộc phải từ bỏ công sự, lập thành một phương trận bộ binh nhỏ, bao bọc Trương Quốc Dụng ở giữa. Mất đi lợi thế phòng thủ, họ bắt đầu chịu tổn thất nặng nề. Đám “cướp” như những con cá mập đánh hơi thấy mùi máu, điên cuồng lao vào.

Cuộc chiến giáp lá cà diễn ra vô cùng tàn khốc. Viên đội trưởng, sau khi chém ngã ba tên địch, đã bị một mũi giáo đâm xuyên qua ngực. Phương trận cuối cùng cũng bị phá vỡ.

Mấy tên “cướp” mặt mày dữ tợn, xông thẳng đến chỗ Trương Quốc Dụng:

“Trương Quốc Dụng! Nộp mạng đi!”

Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trương Quốc Dụng không hề nao núng:

“Muốn lấy mạng lão phu à? Không dễ vậy đâu!”

Xong đạp tung cửa xe ngựa đang cháy, lao ra ngoài. Kiếm pháp không hoa mỹ, nhưng từng đường kiếm đều hiểm hóc và đầy kinh nghiệm. Nhưng kẻ địch quá đông. Ba tên sát thủ cùng lúc lao vào. Trương Quốc Dụng tả xung hữu đột, đỡ được hai nhát, nhưng vẫn bị một nhát đao chém sâu vào bả vai.

“A!”

Ông loạng choạng, ngã khuỵu một gối xuống, máu tuôn ra ướt đẫm cả áo bào. Lưỡi đao của tên cầm đầu đã kề sát cổ ông. Hắn cười gằn:

“Đại thần triều đình thì cũng chỉ có một cái mạng!”

Trong khoảnh khắc sinh tử, ánh mắt Trương Quốc Dụng lóe lên một tia quyết liệt. Thay vì phòng thủ, ông dồn hết sức lực cuối cùng, không lùi mà tiến, lao thẳng người vào tên cầm đầu. Thanh Thượng phương bảo kiếm trong tay, không phải chém, mà là đâm. Một đòn liều mạng, lấy mạng đổi mạng.

“Phập!”

Thanh kiếm đâm ngập vào bụng tên cầm đầu. Cùng lúc đó, lưỡi đao của hắn cũng sượt qua ngực Trương Quốc Dụng, tạo ra một vết thương dài và sâu.

Tên cầm đầu sững sờ, gục xuống. Mất đi kẻ chỉ huy, đám “cướp” còn lại có chút hoảng loạn. Đúng lúc đó, từ phía xa, tiếng tù và của quân cứu viện (do Vĩnh Tường sắp đặt) đã vang lên.

Một tên phó tướng của đám “cướp” nhìn Trương Quốc Dụng đang nằm gục trong vũng máu, rồi ra hiệu:

“Mục tiêu đã bị cầm chân. Rút!”

Chúng không hề có ý định tiêu diệt hết lính hộ vệ. Nhiệm vụ của chúng đã hoàn thành. Đám “Huyết Ưng” nhanh chóng biến mất vào rừng rậm, bỏ lại một bãi chiến trường đầy xác chết.

Trương Quốc Dụng, tay vẫn nắm chặt thanh bảo kiếm, cố gắng đứng vững, nhưng rồi cũng ngã xuống, bất tỉnh. Ông ta đã sống sót sau một trận chiến giằng co tàn khốc, nhưng với một vết thương cực nặng. Kế hoạch của Vĩnh Tường, dù phải trả một cái giá không nhỏ, nhưng đã thành công bước đầu. Quan Khâm sai đã bị giữ chân.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-tien-hoa-ta-ti-le-roi-do-co-uc-diem-cao.jpg
Toàn Cầu Tiến Hóa: Ta Tỉ Lệ Rơi Đồ Có Ức Điểm Cao
Tháng 2 1, 2025
trong-kinh-the-gioi-nhan-vien-quan-ly
Trong Kính Thế Giới Nhân Viên Quản Lý
Tháng mười một 12, 2025
hoa-ngu-bac-dau-tu-bac-dien-giang-su
Hoa Ngu Bắt Đầu Từ Bắc Điện Giảng Sư
Tháng mười một 12, 2025
han-goblin-tuyet-doi-co-van-de
Hắn Goblin Tuyệt Đối Có Vấn Đề
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP