Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
player-xin-tu-trong.jpg

Player Xin Tự Trọng

Tháng 1 22, 2025
Chương 728. Hạo Thiên về hưu thường ngày Chương 727. (đại kết cục)
mat-the-ta-kien-thiet-toi-cuong-can-cu-ngam.jpg

Mạt Thế: Ta Kiến Thiết Tối Cường Căn Cứ Ngầm

Tháng 1 7, 2026
Chương 203: Hoàng Hôn Đang Bắt Đầu Cháy Chương 202: Đông Hồ Tận Thế
cam-y-ve-bat-dau-max-cap-long-tuong-cong-quet-ngang-thien-ha.jpg

Cẩm Y Vệ: Bắt Đầu Max Cấp Long Tượng Công Quét Ngang Thiên Hạ

Tháng 1 17, 2025
Chương 295. Đăng cơ lập quốc, thế giới tương dung Chương 294. Thuyết phục cùng bức thoái vị
live-ban-hang-mo-kim-phu-khao-co-chuyen-gia-cuop-dien-roi.jpg

Live Bán Hàng Mò Kim Phù, Khảo Cổ Chuyên Gia Cướp Điên Rồi

Tháng 3 23, 2025
Chương 247. Đại kết cục! Chương 246. Nên đến trước sau sẽ đến
than-hao-bat-dau-tuyet-my-tong-tai-lien-cho-ta-sinh-con.jpg

Thần Hào: Bắt Đầu Tuyệt Mỹ Tổng Tài Liền Cho Ta Sinh Con

Tháng 1 25, 2025
Chương 520. Chém giết Quỷ Dị Thủy tổ, Thiên Ngoại Thiên triệt để nhất thống! Chương 519. Thân phận bại lộ, phản kích bắt đầu trước tiên diệt Thánh Ma tông!
super-sentai-the-gioi-quai-nhan-sinh-ton-so-tay.jpg

Super Sentai Thế Giới Quái Nhân Sinh Tồn Sổ Tay

Tháng 2 9, 2026
Chương 651: Muốn trực đảo hoàng long tai ma huynh muội. Chương 650: Trời sinh trâu ngựa Ichi Hiyama.
toan-cau-yeu-ma-bat-dau-sang-tao-duong-tam-tang.jpg

Toàn Cầu Yêu Ma: Bắt Đầu Sáng Tạo Đường Tam Táng

Tháng 2 1, 2025
Chương 294. Đáy sông chung cực Chương 293. Người thực vật đội, lại thêm một viên
tuyet-pham-cuong-tien.jpg

Tuyệt Phẩm Cuồng Tiên

Tháng 2 3, 2025
Chương 2525. Đại kết cục Chương 2524. Cửu Châu Ấn
  1. 1854
  2. Chương 24: Husky
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 24: Husky

Hai ngày sau cuộc chạy trốn đẫm máu, Nguyễn Tài cuối cùng cũng đưa được Thanh Hà và Tiểu Yến đến căn cứ Quất Lâm một cách an toàn.

Vừa bước vào doanh trướng, nhìn thấy Nguyễn Minh An đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch như giấy, đôi môi khô nứt, Thanh Hà không còn giữ được vẻ bình tĩnh thường ngày. Nàng không nói được lời nào, hai chân mềm nhũn, khuỵu xuống bên giường. Nỗi lòng thấp thỏm, sợ hãi bao ngày qua cuối cùng cũng vỡ òa thành những tiếng nấc nghẹn ngào. Nàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn, áp lên má mình, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Nguyễn Minh An, người đang thiếp đi, dường như cảm nhận được, khẽ mở mắt. Thấy người thương, hắn cố nở một nụ cười yếu ớt:

“Nàng… đừng khóc… Ta về rồi đây…”

Chỉ một câu nói đó, lại càng khiến Thanh Hà không thể kìm nén được nữa.

Những ngày sau đó, nàng một tay chăm sóc cho hắn. Nàng tự mình sắc thuốc, cẩn thận thay băng vết thương, dùng thìa nhỏ đút cho hắn từng muỗng cháo. Có được người thương ở bên, vết thương của Nguyễn Minh An hồi phục nhanh chóng một cách thần kỳ.

Con hổ mà hắn cứu mạng cũng theo về đến tận doanh trại. Điều kỳ lạ là nó không hề tỏ ra hung dữ với bất kỳ ai. Nó chỉ lẳng lặng nằm trước cửa phòng của Nguyễn Minh An, đôi mắt hổ phách không rời. Bất cứ ai mang đồ ăn đến cho Nguyễn Minh An, nó đều khịt mũi ngửi qua một lượt rồi mới cho vào. Nó đã tự biến mình thành người hộ vệ trung thành nhất.

Khi Nguyễn Minh An đã có thể ngồi dậy, hắn thường ra ngoài hiên ngồi sưởi nắng. Con hổ cũng lẳng lặng đến, nằm xuống chân hắn. Hắn đưa tay, gãi nhẹ vào bộ lông vằn sau tai nó, một hành động mà không ai dám tưởng tượng. Nguyễn Minh An khẽ nói, như trò chuyện với một người bạn:

“Mày đấy, cứu tao một mạng, rồi lại theo về đây báo ơn. Mày không về với núi rừng, với gia đình mày nữa à?”

Con hổ dường như hiểu, nó chỉ dụi cái đầu to lớn của mình vào chân hắn, gầm gừ khe khẽ.

Cao Bá Quát và Nguyễn Đình Chương đứng từ xa quan sát cảnh tượng khó tin đó. Nguyễn Đình Chương nói:

“Nhị ca đúng là kỳ nhân, đến cả chúa sơn lâm cũng phải thuần phục.”

Cao Bá Quát lắc đầu:

“Không phải thuần phục. Đây là tri kỷ.”

Một hôm, khi đang vuốt ve bộ lông của con hổ, Nguyễn Minh An bỗng bật cười.

“Mày to lớn, uy mãnh thế này, nhưng đôi lúc lại có vẻ ngơ ngác, trông cứ như một con chó lớn. Hay là… ta gọi mày là Husky nhé?”

Con hổ, như nghe thấy cái tên lạ, ngẩng đầu lên, nghiêng nghiêng nhìn hắn rồi kêu “gừ” một tiếng, coi như đồng ý.

Nguyễn Đình Chương và Cao Bá Quát, lúc đó vừa bước tới, nghe được cái tên “Husky” không khỏi ngơ ngác. Cao Bá Quát nhíu mày:

“Husky? Tên gì nghe kỳ lạ vậy? Có điển tích gì không?”

Nguyễn Minh An chỉ cười trừ:

“À… là tiếng của một bộ tộc ở phương Bắc xa xôi, có nghĩa là ‘người bạn trung thành’.”

Cao Bá Quát và Nguyễn Đình Chương nghe xong chỉ biết lắc đầu cười. Họ không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm. Chỉ biết rằng, bên cạnh Nguyễn Minh An giờ đây không chỉ có huynh đệ, có hồng nhan, mà còn có cả một mãnh hổ tri kỷ, một sự kết hợp không ai có thể lý giải nổi.

*

Một tuần sau, khi vết thương đã gần lành, ngọn lửa báo thù không thể kìm nén được nữa. Một cuộc họp kín diễn ra trong doanh trướng. Nguyễn Minh An nói, giọng nói đã lấy lại vẻ đanh thép:

“Vĩnh Tường muốn đổ tội cho chúng ta là giặc cướp. Vậy chúng ta sẽ biến hắn thành kẻ chủ mưu thực sự trong mắt thiên hạ. Cao huynh, lại phải phiền đến ngọn bút của huynh rồi.”

Cao Bá Quát chỉ cười nhạt:

“Món nợ máu đêm đó, ta còn chưa tính sổ. Cứ giao cho ta.”

*

Ngay sau đó, một luồng tin đồn mới, được chắp bút một cách tinh vi, bắt đầu được mạng lưới của Nguyễn Đình Chương tuồn ra Hà Nội. Tin đồn lần này không còn là thơ vè, mà là những “lời khai” chi tiết được cho là của những tên cướp đã bị bắt, kể tội Vĩnh Tường đứng sau vụ Vọng Nguyệt Lâu.

Nhưng mũi dao chí mạng lại nằm ở một “bằng chứng” khác được tung ra cùng lúc: một bản sao gia phả “vô tình” bị rò rỉ, cho thấy Đề đốc Vĩnh Tường, tên thật là Lê Duy Tường, chính là hậu duệ nhà Lê.

Người Hà thành ngàn năm văn hiến, vốn có cái thú “trà dư tửu hậu” thích bàn chuyện thế sự. Hai luồng thông tin này, khi đặt cạnh nhau, đã trở thành một đề tài không thể hấp dẫn hơn, tạo ra một thuyết âm mưu hoàn hảo.

Tại một quán trà gần Văn Miếu, một thầy đồ già, mắt lim dim, vuốt râu phân tích cho đám đông vây quanh:

“Các vị xem, ‘lời sấm’ ở Văn Miếu nhắc đến ‘canh tân’. Tên thật của Đề đốc là Lê Duy Tường, lại là hậu duệ nhà Lê. Hắn cho người gây ra vụ Vọng Nguyệt Lâu để khuấy đảo Hà thành, tạo cớ củng cố binh quyền. Rõ ràng là hắn đang muốn mượn danh ‘Phò Lê’ để mưu đồ đại nghịch!”

Trong một hiệu sách, một nhóm sĩ tử lại có một cách tiếp cận khác, mang đậm màu sắc “văn vở”. Một người cầm bút vẽ chữ “Tường” (祥 – nghĩa là điềm lành, tường tận) trong tên của Đề đốc ra giấy, rồi lắc đầu:

“Chữ Tường (祥) này, gồm bộ ‘Thị’ (示 – nghĩa là chỉ bảo, thần linh) và chữ ‘Dương’ (羊 – con dê). Dê là con vật dùng để tế lễ. Tên của hắn đã ứng với việc mượn thần linh, lấy dân làm vật tế để mưu đồ rồi!”

Một người khác lại chiết tự chữ “Lê” (黎):

“Chữ Lê (黎) gồm bộ ‘Hòa’ (禾 – cây lúa) và bộ ‘Thủy’ (水 – nước). Lúa cần nước để sống, ý chỉ nhà Lê cần có sự ủng hộ của dân. Lời sấm kia, chính là ứng với việc này!”

Những lời phân tích, chiết tự “có lý có tình” này nhanh chóng được lan truyền từ quán trà này sang tửu lầu khác, từ hiệu sách ra đến chợ búa. Người ta không chỉ kể lại, mà còn thêm thắt, bình phẩm.

“Nghe nói chưa? Đề đốc Vĩnh Tường chính là dòng dõi nhà Lê đấy!”

“Thảo nào! Tôi đã thấy hắn có tướng mạo khác thường rồi!”

“Nhưng cũng có người nói đây là do quan Tổng đốc muốn triệt hạ phe cánh của hắn nên mới bày ra.”

“Suỵt! Nói nhỏ thôi! Chuyện này dính dáng đến triều đình, cẩn thận cái đầu!”

Dư luận đã hoàn toàn bị thuyết phục. Vĩnh Tường, từ một vị quan uy quyền, giờ đây đã trở thành một kẻ phản nghịch, một con quỷ dữ trong mắt người dân Hà thành.

*

Trong phủ Tổng đốc, Nguyễn Đăng Giai đọc đi đọc lại các bản mật báo, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. Nước cờ phản công của đối phương còn cao tay hơn ông ta tưởng. Chúng không chỉ tạo ra tin đồn, mà còn biết cách “mượn” chính bàn tay của ông ta để làm bằng chứng.

Vụ diệt môn ở Thanh Hóa… Ông ta nhắm mắt lại, nhớ về mệnh lệnh đã ban cho đám “Hoàng Tước” ba ngày trước:

“Tìm về quê hương Vĩnh Tường, xóa sổ mọi dấu vết về gia phả họ Lê. Sạch sẽ.”

Ông ta vốn chỉ muốn tạo ra một “nghi án” để dồn Vĩnh Tường vào chân tường, không ngờ đối phương lại biến nó thành một bằng chứng sắt thép cho thuyết âm mưu “diệt khẩu che giấu thân phận” lẩm bẩm:

“Hay! Hay lắm! Đã vậy, ta sẽ giúp các ngươi đẩy màn kịch này lên cao trào.”

Ông ta lập tức triệu tập các quan lại trong phủ. Vẻ mặt không còn là tức giận, mà là một sự đau đớn, thất vọng tột độ. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói khản đi:

“Thật không thể tin được! Ngay dưới quyền ta lại có một kẻ lòng lang dạ sói như vậy! Ta đã tin nhầm hắn! Người đâu, lập tức ra lệnh cho nha môn, không phải ‘tạm thời’ mà là ‘triệt để điều tra’ toàn bộ phủ Đề đốc! Niêm phong sổ sách, tra hỏi tất cả thuộc hạ của Vĩnh Tường! Ta muốn biết, ngoài việc mưu đồ đại nghịch, hắn còn bao che cho bao nhiêu tội ác nữa!”

Nước cờ “bỏ đá xuống giếng” này không chỉ đẩy Vĩnh Tường ra trước vành móng ngựa, mà còn là một nhát dao tàn độc, cắt đứt mọi đường lui của hắn.

*

Cùng lúc đó, tại một tư dinh ở Hưng Yên, Lãnh binh Trần, người có con trai duy nhất đã bỏ mạng trong vụ Vọng Nguyệt Lâu, đang ngồi đối ẩm với Tri phủ Nam Định. Cả hai đều có chung một nỗi đau và sự uất hận. Tri phủ Nam Định lên tiếng:

“Lão huynh, chuyện ở Hà thành, ngài đã nghe cả rồi. Con trai chúng ta chết oan uổng, không thể cứ để yên như vậy được.”

Lãnh binh Trần, người vốn nóng nảy, đập chén rượu xuống bàn:

“Nhưng chúng ta có thể làm gì? Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai quyền thế ngập trời, Vĩnh Tường lại là tay chân của ông ta. Chúng ta chỉ là quan nhỏ ở tỉnh lẻ, đối đầu với họ chẳng khác nào châu chấu đá xe.”

Tri phủ Nam Định nói, ánh mắt lóe lên vẻ khôn ngoan:

“Đối đầu trực tiếp thì không thể, nhưng chúng ta có thể ‘vượt cấp’. Quan Khâm sai sắp tới, và trên ngài ấy, còn có cả triều đình ở Huế. Con giun xéo lắm cũng quằn. Chúng ta mất con, không còn gì để sợ nữa. Tôi đã liên lạc với các quan viên khác ở Bắc Ninh, Sơn Tây, những người cũng có con em chết trong vụ đó. Chúng ta sẽ hợp sức, viết một bản tấu chương chung, kể hết tội của Vĩnh Tường và sự lơ là của quan lại Hà Nội, gửi thẳng về Kinh thành!”

Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Lãnh binh Trần. Ông ta đứng bật dậy:

“Được! Cứ làm như vậy! Ta muốn xem, dưới ánh sáng của thiên tử, lũ sâu mọt đó còn có thể che giấu được bao lâu!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-ta-thu-nhat-thanh-nguu-tam-giao-dai-su-huynh.jpg
Hồng Hoang: Ta Thứ Nhất Thanh Ngưu, Tam Giáo Đại Sư Huynh
Tháng 2 2, 2026
nguoi-tai-vo-han-bat-dau-toc-do-thong.jpg
Người Tại Vô Hạn, Bắt Đầu Tốc Độ Thông
Tháng mười một 26, 2025
nuong-tu-xin-bot-gian.jpg
Nương Tử, Xin Bớt Giận
Tháng 2 13, 2025
hai-tac-mu-rom-doan-ben-trong-co-gioi-su
Hải Tặc: Mũ Rơm Đoàn Bên Trong Cơ Giới Sư
Tháng 12 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP