Chương 20: Bàn cờ trong bóng tối
Trời tính không bằng người tính. Vĩnh Tường, từ một kẻ nhà quê chân đất leo lên được chức Đề đốc, không phải là một kẻ hữu dũng vô mưu. Hắn dựa vào một bàn tay sắt và một cái đầu lạnh, không bao giờ tin vào nước mắt, chỉ tin vào máu.
Trong ngục giam tối om của phủ Đề đốc, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi máu tanh nồng nặc. Vĩnh Tường một mình ngồi thưởng trà, chiếc áo gấm hoàn toàn lạc lõng giữa không gian bẩn thỉu. Trước mặt, một tên giang hồ cộm cán bị treo lên, da thịt nát bét. Tên cai ngục, theo ánh mắt ra hiệu của Vĩnh Tường, lại quất thêm một ngọn roi tẩm nước muối. Tiếng “xèo” của da thịt gặp muối và tiếng hét man dại của nạn nhân vang lên, nhưng dường như chỉ làm cho vị trà trong miệng Vĩnh Tường thêm phần đậm đà.
Cuối cùng, một tên thuộc hạ thân tín bước lại, cung kính:
“Thưa đại nhân, chúng vẫn một mực khai rằng chúng chỉ là a dua theo tin đồn, không hề biết kẻ nào đứng sau việc rải truyền đơn.”
Vĩnh Tường gõ nhẹ ngón tay lên thành chén trà, ánh mắt không chút dao động. Hắn biết bọn tép riu này không thể nào là chủ mưu. Cuộc càn quét ồn ào bên ngoài thực chất chỉ là một nước cờ hai mang của hắn. Một là, nó là một màn kịch hoàn hảo để che mắt quan Tổng đốc và trấn an dân chúng, cho thấy hắn đang “ráo riết” dẹp loạn. Hai là, nó chính là một hòn đá ném vào bụi rậm. Hắn muốn tạo ra sự hỗn loạn, sự sợ hãi, để buộc con rắn thực sự đang ẩn mình phải động đậy. Suy nghĩ tới đây, Vĩnh Tường trầm giọng, ra lệnh cho một tên mật thám khác:
“Kẻ chủ mưu thực sự vẫn còn đang ẩn mình trong bóng tối, cười nhạo ta. Cho người đến tất cả các cửa ô. Lấy danh sách toàn bộ kẻ đã rời thành trong ba ngày gần đây. Dù là quan hay dân, dù đi xe ngựa hay đi bộ, ta đều muốn biết chúng là ai, đi đâu, làm gì. Kiểm soát gắt gao! Bất cứ kẻ nào khả nghi, giết nhầm còn hơn bỏ sót!”
*
Mệnh lệnh được ban ra, và một màn đêm u ám bao trùm lên cả Hà thành.
Tại một quán rượu nhỏ ở ngoại ô, một người lái buôn lỡ lời than thở với bạn nhậu:
“Thời buổi loạn lạc, đến cả sấm trời cũng bất an…”
Lời chưa dứt, hai tên lính mặc thường phục đã lẳng lặng bước tới, kẹp lấy hai tay, rít lên:
“Đi theo bọn ta!”
Người lái buôn còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị lôi đi, biến mất không một dấu vết. Gia đình ông ta sau đó đi hỏi khắp các nha môn, nhưng câu trả lời nhận được chỉ là những cái lắc đầu lạnh lùng.
Đó chỉ là một trong vô số những vụ bắt bớ vô cớ diễn ra. Một học trò bị bắt vì dám bình luận về “lời sấm”. Một bà lão bị lôi đi vì “nguyền rủa” quan quân. Sự sợ hãi lan tỏa. Người ta không dám tụ tập, không dám nói chuyện to tiếng. Đó là một màn “giết gà dọa khỉ” tàn độc, một nỗ lực tuyệt vọng của Vĩnh Tường để buộc con rắn ẩn mình phải lộ diện. Nhưng kết quả vẫn chỉ là con số không.
*
Trong thư phòng, Vĩnh Tường bực bội ném mạnh tập khẩu cung trống rỗng xuống bàn. Hắn đang cảm thấy mệt mỏi và bế tắc. Con rắn kia quá tinh ranh, không để lại bất cứ dấu vết nào. Áp lực từ quan Khâm sai đang đến gần như một lưỡi đao kề cổ. Đúng lúc đó, một tên mật thám thân tín hớt hải chạy vào, mặt mày tái mét nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn, quỳ xuống, trình lên một tờ giấy:
“Bẩm đại nhân, có tin tức rồi! Hai ngày nay, có ba cỗ xe ngựa rời thành theo hướng Tây có dấu hiệu rất khả nghi. Người của chúng ta nhận ra, ngồi trong đó chính là… Nguyễn Đình Chương, cháu của quan Tổng đốc, và cả ‘Thánh Quát’ Cao Bá Quát!”
Vĩnh Tường giật mình đứng phắt dậy, giằng lấy tờ giấy. Tại sao hai nhân vật tầm cỡ này lại lén lút rời thành vào ban đêm? Vĩnh Tường gằn giọng:
“Còn kẻ nào nữa không?”
“Bẩm,” tên mật thám nuốt nước bọt, “còn một người trẻ tuổi lạ mặt, ngồi cùng xe với hai người kia, có vẻ… có vẻ là kẻ cầm đầu.”
Một tia sáng lóe lên trong đầu Vĩnh Tường. Kẻ lạ mặt đó, rất có thể chính là “Thần cơ diệu toán” Nguyễn Minh An! Hắn lập tức hiểu ra, đây chính là ổ rắn mà hắn đang tìm kiếm. Toàn bộ các sự kiện, những bài vè, cho đến vụ nổ Vọng Nguyệt Lâu, tất cả đều xâu chuỗi lại một cách hoàn hảo.
Nhưng niềm vui sướng nhanh chóng bị thay thế bởi sự do dự chết người. Đụng đến cháu ruột của Tổng đốc và một danh sĩ lừng danh như Cao Bá Quát là một việc tày trời.
Tên mật thám thấy sắc mặt chủ nhân thay đổi liên tục, run giọng hỏi:
“Đại nhân, việc này liên quan đến… người nhà quan Tổng đốc. Chúng ta có nên… bẩm báo trước không ạ?”
Vĩnh Tường quát lên:
“Ngu ngốc! Bẩm báo để ông ta ra tay cứu cháu mình à? Đến lúc đó, mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu ta!”
Xong đi đi lại lại trong phòng như một con hổ bị nhốt. Bẩm báo thì mất cơ hội, con cá lớn sẽ thoát khỏi lưới. Không bẩm báo, nếu thất bại, hắn sẽ chết không có đất chôn. Sự do dự và tàn độc giằng xé trong mắt hắn. Đây là một ván cược. Hoặc là ta có tất cả, hoặc là ta mất tất cả.
Cuối cùng, sự liều lĩnh của một kẻ cùng đường đã chiến thắng. Đây là cơ hội duy nhất để hắn lật ngược thế cờ, không chỉ thoát tội mà còn lập được đại công.
Vĩnh Tường dừng lại, quay sang tên mật thám, ánh mắt lạnh, hạ lệnh:
“Giết! Giết không tha một ai! Đổ tội cho bọn giặc cướp còn sót lại. Chỉ cần chúng chết, mọi manh mối sẽ bị cắt đứt, và ta sẽ là người dọn dẹp tàn cuộc!”
“Nhưng… còn cháu của quan Tổng đốc?”
“Ta không cần một con tin phiền phức. Ta cần một cái kết sạch sẽ.”
Hơn năm mươi bóng áo đen, những sát thủ tinh nhuệ nhất của Vĩnh Tường, lặng lẽ rời khỏi phủ và biến mất vào màn đêm.
*
Trong khi đó, tại thư phòng tĩnh lặng của phủ Tổng đốc, một ván cờ khác cũng đang diễn ra. Nguyễn Đăng Giai ngồi đối diện với một vị khách đặc biệt: Nguyễn Văn Siêu, tự Phương Đình. Vị danh sĩ lừng danh đất Bắc Hà, tay áo rộng thong dong, đang trầm ngâm nhìn bàn cờ. Nguyễn Đăng Giai hỏi, tay di chuyển quân Xe, ép sát vào cung của đối phương:
“Tiên sinh thấy sao về hành động của Đề đốc Vĩnh Tường?”
Nguyễn Văn Siêu không vội đáp, khẽ nhếch mép cười, rồi bình thản di chuyển quân Pháo, đặt vào vị trí trung tâm, tạo thành thế “Pháo lồng” khóa chặt quân Xe:
“Hắn đang cố gắng dọn dẹp bàn cờ, càng cố dọn, bàn cờ sẽ càng rối. Quan lớn cứ để cho hắn vẫy vùng. Hắn càng giết nhiều, thì khi người cầm cờ lệnh từ Kinh thành tới, tội của hắn sẽ càng nặng. Chúng ta chỉ cần ngồi đây, chờ đến lúc tàn cuộc thôi.”
Nguyễn Đăng Giai gật gù, rút quân Xe về:
“Nước cờ của tiên sinh thật cao minh. Nhưng… nhỡ đâu con chó săn đó tìm ra được con mồi thực sự thì sao?”
Nguyễn Văn Siêu lúc này mới ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Tổng đốc, cười lớn:
“Vậy thì càng tốt! Con chó săn khi đã cắn được con mồi lớn, nó sẽ không dễ dàng giao nộp cho chủ đâu. Nó sẽ muốn tự mình độc chiếm.”
Xong chỉ tay vào quân Tướng của Nguyễn Đăng Giai:
“Đến lúc đó, quan lớn sẽ có cớ để diệt cả chó lẫn mồi, một lần dọn sạch bàn cờ.”
*
Đúng lúc này, một tên thuộc hạ thân tín của Tổng đốc lặng lẽ bước vào, đưa lên một tờ giấy nhỏ. Nguyễn Đăng Giai mở ra xem. Nụ cười trên môi tắt, ánh mắt khẽ nheo lại, lạnh đi một cách đáng sợ. Tờ giấy chỉ có một dòng:
“Năm mươi sát thủ của Vĩnh Tường đã xuất phủ, hướng về phía Tây.”
Nguyễn Văn Siêu, chỉ cần nhìn sự thay đổi tinh tế đó, đã biết có biến:
“Quan lớn, hắn đã hành động rồi.”
Nguyễn Đăng Giai im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên bàn cờ. Phía Tây. Hướng mà đứa cháu trai Nguyễn Đình Chương vừa rời đi. Được lắm, Vĩnh Tường. Ngươi đã dám đi một nước cờ chiếu thẳng vào Tướng của ta.
Nguyễn Đăng Giai bình thản cầm lấy một quân Mã, nhảy một nước cờ hiểm hóc, vừa hóa giải thế Pháo lồng, vừa ngầm uy hiếp quân Xe của đối phương. Xong quay sang tên thuộc hạ, lạnh giọng:
“Cho ‘Hoàng Tước’ xuất động. Bám theo đám người của Vĩnh Tường. Không cần ra tay, chỉ cần quan sát. Ta muốn xem con chó săn này vồ mồi như thế nào, và con mồi của nó, rốt cuộc là thỏ hay là cọp.”
“Rõ!” Tên thuộc hạ nhận lệnh rồi biến mất vào bóng tối.
“Hoàng Tước” là một nhóm mật thám tinh nhuệ, là con át chủ bài mà Nguyễn Đăng Giai đã dày công xây dựng. Nước cờ đã được đi. Nguyễn Đăng Giai không cứu cháu mình, cũng không cản Vĩnh Tường. Ông ta vừa thí một con Tốt, để xem đối phương sẽ phản ứng ra sao. Ông ta chỉ muốn làm một người xem kịch, một người ngư ông chờ đắc lợi sau cùng, đúng như sách lược mà Phương Đình tiên sinh đã vạch ra. Ván cờ Hà thành, giờ đây đã có thêm một người chơi giấu mặt.