Chương 19: Tro tàn
Lính cứu hỏa của nha môn có mặt rất nhanh, nhưng không mang theo xô nước. Nhiệm vụ không phải là dập lửa. Dưới sự chỉ huy của một viên quan mặt lạnh như tiền, nhanh chóng dàn thành một hàng rào thép, phong tỏa toàn bộ khu vực, không cho bất cứ ai ra vào.
“Làm ơn cứu nhà tôi với! Lửa cháy lan sang rồi!” – một người dân gào khóc, quỳ xuống van xin.
“Tránh ra! Lệnh của quan trên, không ai được phép vào trong!” – một tên lính lạnh lùng gạt người đó ra.
Quan quân cứ thế đứng nhìn. Mặc cho ngọn lửa hung tàn làm nốt công việc của nó, thiêu rụi Vọng Nguyệt Lâu thành tro bụi, thiêu rụi mọi bằng chứng, mọi manh mối, và cả những cái xác không thể nhận dạng bên trong. Chỉ can thiệp khi ngọn lửa có nguy cơ lan rộng thành một trận hỏa hoạn không thể kiểm soát.
Ngọn lửa cháy đến gần sáng mới tự lụi tàn. Khi trời vừa hửng, cả khu phố phía Nam thành Hà Nội đã chìm trong một khung cảnh tang thương. Mùi khét lẹt của gỗ cháy và một thứ mùi ghê rợn hơn nữa nồng nặc trong không khí. Vọng Nguyệt Lâu giờ chỉ còn là một đống tro tàn đen kịt, vẫn đang âm ỉ bốc khói dưới làn mưa phùn lất phất.
Lính tráng vẫn canh gác nghiêm ngặt, ngăn không cho đám dân chúng hiếu kỳ tràn vào. Người ta xúm lại, chỉ trỏ, thì thầm bàn tán với sự sợ hãi và cả phẫn nộ.
“Trời đất, tàn nhẫn quá! Cứ để cho cháy hết như vậy, không cứu một ai.”
“Chắc chắn có uẩn khúc gì đây. Nghe nói bên trong toàn là bọn cướp cộm cán. Có lẽ quan trên muốn ‘mượn dao giết người’ đấy.”
“Không phải đâu!” một người khác hạ giọng, mắt liếc quanh đầy sợ hãi. “Tôi nghe người ta đồn là do vị ‘Hoàng thân nhà Thanh’ nổi giận, đã ra tay trừng trị. Ngài ấy dùng phép thuật gọi lửa, nên quan quân không dám dập. Đây là sự trừng phạt của thần tiên đấy!”
Những lời đồn đoán, nửa thực nửa hư, lan truyền nhanh hơn cả đám cháy, phủ một bức màn bí ẩn và đáng sợ lên đống tro tàn của Vọng Nguyệt Lâu.
*
Sáng sớm, khi gà vừa gáy, hai cỗ kiệu sang trọng, theo sau là một toán lính tinh nhuệ, đã rẽ đám đông đi thẳng vào khu vực bị phong tỏa. Người bước ra từ cỗ kiệu đầu tiên là Tổng đốc Hà Ninh Nguyễn Đăng Giai, bác ruột của Nguyễn Đình Chương, mặt mày lúc này sa sầm như đưa đám. Người bước ra từ cỗ kiệu thứ hai, không ai khác, chính là Đề đốc Vĩnh Tường.
Cả hai vị quan đầu tỉnh đều có mặt từ rất sớm. Lý do rất đơn giản: Khâm sai đại thần Trương Quốc Dụng chỉ còn cách Hà Nội chưa đầy hai ngày đường. “Lời sấm” ở Văn Miếu còn chưa giải quyết xong, nay lại xảy ra một vụ đại án kinh thiên động địa. Nếu không dẹp yên mọi chuyện, e rằng không chỉ mũ ô sa, mà cả cái đầu của họ cũng khó mà giữ được.
Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai ánh mắt lạnh như băng quét qua đống tro tàn, lạnh giọng:
“Vĩnh Tường, ngươi là Đề đốc, chịu trách nhiệm an ninh toàn thành. Giờ thì hay rồi, giang hồ lộng hành, phóng hỏa giết người ngay dưới chân chúng ta. Có phải ngươi muốn đợi đến khi quan Khâm sai tới, để ngài ấy ‘giúp’ chúng ta dọn dẹp cái thành Hà Nội này không?”
Vĩnh Tường, người cũng đang toát mồ hôi lạnh, vội cúi đầu:
“Bẩm quan lớn, hạ quan xin chịu tội. Nhưng sự việc xảy ra quá bất ngờ. Bọn chúng ra tay tàn độc, rõ ràng là có tổ chức. Đây là do các băng đảng giang hồ thanh toán lẫn nhau…”
Nguyễn Đăng Giai cắt ngang, giọng đầy vẻ mỉa mai:
“Thanh toán lẫn nhau? Hay là do ngươi nuôi ong tay áo, để chúng lớn mạnh đến mức tự cắn lại chủ? Ta nghe nói, nhiều băng đảng trong thành này đều phải nộp ‘tô’ cho phủ Đề đốc của ngươi. Có đúng không?”
Vĩnh Tường giật thót, mặt tái đi. Hắn biết Tổng đốc đã nghi ngờ hắn. Đây không còn là lúc để bao biện nữa. Hắn quỳ sụp xuống đất, dập đầu:
“Hạ quan đáng muôn tội chết! Vì muốn dùng giang hồ để trị giang hồ nên mới tạm thời dung túng cho chúng. Không ngờ lại gây ra đại họa. Xin quan lớn cho hạ quan một ngày để lập công chuộc tội. Hạ quan thề sẽ lật tung cả Hà thành này lên, bắt hết lũ sâu mọt đó về quy án!”
Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai nhìn hắn quỳ dưới chân một lúc lâu, rồi mới hừ lạnh một tiếng:
“Được. Ta cho ngươi một ngày. Nếu đến sáng mai đám cầm đầu vẫn chưa bị tóm gọn, ngươi hãy tự mang mũ ô sa đến nộp cho ta.”
Coi như đã nhận được lệnh. Ngay lập tức, một cuộc càn quét đẫm máu diễn ra.
Lính tráng từ các doanh trại được huy động tối đa. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Vĩnh Tường, hành động còn tàn bạo hơn cả đám cướp. Cửa các sòng bạc, các nhà thổ bị phá tan. Lính tráng ập vào từng con hẻm, từng căn nhà trọ tồi tàn, nơi đám giang hồ ẩn náu.
Tiếng la hét, tiếng van xin, tiếng binh khí vang lên khắp các khu phố vốn phức tạp. Không cần tra hỏi, không cần bằng chứng, chỉ cần có hình xăm, mặt mày bặm trợn là đều bị bắt. Kẻ nào chống cự, lập tức bị chém tại chỗ. Vĩnh Tường đang mượn cuộc càn quét này để “diệt khẩu” tất cả những kẻ biết về mối liên hệ của hắn, và truy tìm kẻ rải lời đồn một cách trắng trợn
Chỉ trong một buổi sáng, gần một trăm tên giang hồ cộm cán đã bị tóm gọn. Chúng bị xích lại thành một hàng dài, máu me bê bết, bị giải đi diễu qua các con phố chính trước những ánh mắt vừa sợ hãi vừa hả hê của dân chúng.
*
Lúc này, trong một tửu lầu kín đáo, ba huynh đệ đang có cuộc gặp mặt cuối cùng. Nguyễn Đình Chương nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đoàn áp giải tù nhân đang đi qua, nói:
“Nhị ca, Vĩnh Tường hành động còn nhanh hơn chúng ta tưởng. Hắn đang muốn mượn cuộc càn quét này để thể hiện uy quyền, che đậy những mối liên hệ của hắn và tìm chúng ta. May mắn là Nguyễn Tài đã che dấu ổn.”
Cao Bá Quát gật gù:
“Hắn càng làm gắt, dân chúng càng sợ hãi. Lòng căm phẫn mà chúng ta khó khăn lắm mới khơi dậy được, có thể sẽ bị dập tắt.”
Nguyễn Minh An, người nãy giờ vẫn im lặng, lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm ổn:
“Không. Kế hoạch của chúng ta không thất bại. Nó chỉ là đã đến lúc phải thay đổi.”
Xong nhìn hai người anh em của mình:
“Vụ nổ ở Vọng Nguyệt Lâu đã hoàn thành ba mục tiêu: tiêu diệt các thế lực giang hồ tạo khoảng trống để người của ta len lỏi, cung cấp cho chúng ta một khoản tài chính khổng lồ, ném Đề đốc Vĩnh Tường và toàn bộ quan lại Hà Nội vào một mớ bòng bong không thể gỡ rối và sự nghi kỵ của Trương Quốc Dụng với Vĩnh Tường. Nước đã đủ đục rồi.
Nhưng mũi nhọn của cơn bão sắp tới, quan Khâm sai Trương Quốc Dụng, không phải là kẻ dễ đối phó. Lão là một con cáo già, rất giỏi đánh hơi. Nếu chúng ta còn ở lại Hà Nội, sớm muộn gì cũng sẽ bị lão phát hiện. Đã đến lúc chúng ta phải rút lui vào bóng tối.”
Nguyễn Đình Chương ngạc nhiên:
“Ý nhị ca là… chúng ta sẽ rời đi?”
Nguyễn Minh An đáp:
“Đúng vậy, Tam đệ, đệ sẽ cùng ta và Cao huynh tạm thời rời khỏi Hà Nội, về căn cứ bí mật của đệ ở vùng ven biển. Mọi hoạt động ở đây sẽ điều hành từ xa. Kế hoạch đã thay đổi. Thay vì đứng ra đối mặt trực tiếp với quan Khâm sai, chúng ta sẽ trở thành những người giật dây phía sau màn, để cho Vĩnh Tường và Trương Quốc Dụng tự đấu đá lẫn nhau.”
Cao Bá Quát và Nguyễn Đình Chương nhìn nhau, hiểu ra ý đồ. Đây là một nước cờ lùi một bước để tiến ba bước, một sự chuyển đổi chiến lược vô cùng táo bạo.
Những ngày sau, trong khi cả Hà thành vẫn đang chìm trong sự hoang mang và những tin đồn về vụ đại án Vọng Nguyệt Lâu, ba cỗ xe ngựa lặng lẽ rời khỏi thành, mang theo khối tài sản khổng lồ và cả một kế hoạch có thể làm rung chuyển cả triều đình, biến mất vào màn đêm.