Chương 18: Tiếng nổ giữa đêm đông
Tiền bạc chảy về Vọng Nguyệt Lâu nhiều như nước sông Hồng mùa lũ, và nó nhanh chóng khuấy đục cả cái ao tù của giới giang hồ Hà thành. Các sòng bạc trở nên vắng vẻ, các phi vụ bảo kê èo uột. Bọn du thủ du thực giờ đây không còn bàn về các cuộc thanh trừng, mà chỉ trầm trồ về sự giàu có chỉ sau một đêm của Vọng Nguyệt Lâu. Sự so sánh đó, lâu dần, biến thành sự ghen tức và “đỏ mắt”.
Trong một sòng bạc tồi tàn ở khu ngoại ô, Hắc Báo, thủ lĩnh của băng “Thiết Quyền” đang đập mạnh chén rượu xuống bàn, tiếng “choang” vang lên khô khốc.
“Mẹ kiếp! Anh em ta đầu rơi máu chảy, cướp bóc cả năm không bằng tiền lãi một đêm của một con tú bà. Thật không thể nuốt trôi cục tức này!”
Một tên phó tướng xăm trổ đầy mình, mắt sáng lên vẻ tham lam:
“Đại ca, hay là chúng ta làm một vố lớn? Cướp sạch rồi cao chạy xa bay.”
Nhưng một tên khác, có vẻ là quân sư của băng, lại lắc đầu, tỏ ra dè dặt:
“Không đơn giản vậy đâu, đại ca. Em nghe giang hồ đồn, đứng sau Vọng Nguyệt Lâu là một vị Hoàng thân nhà Thanh. Thế lực của chúng rất bí ẩn, đám bảo vệ cũng không phải tay mơ. Đụng vào e là rước họa.”
Hắc Báo cười gằn:
“Hoàng thân nhà Thanh? Nước xa không cứu được lửa gần! Hắn ở tận Bắc Kinh, không quản được chuyện ở Thăng Long này.”
Nói vậy, nhưng trong lòng cũng có chút chùn bước. Tin đồn đó không phải là không có cơ sở.
*
Thông tin về sự do dự của Hắc Báo nhanh chóng tới tai Nguyễn Minh An thông qua mạng lưới tình báo của Nguyễn Đình Chương, khẽ nhếch mép cười:
“Tam đệ thấy không? Lòng tham thì có thừa, nhưng can đảm thì lại thiếu. Con hổ đói này cần một miếng mồi thơm hơn, và cần có người đẩy nó một cái.”
Nguyễn Đình Chương hỏi:
“Ý nhị ca là…?”
Nguyễn Minh An đáp:
“Tương kế tựu kế, chúng sợ thế lực ‘Hoàng thân nhà Thanh’ vậy chúng ta sẽ cho chúng thấy thế lực đó… không đáng sợ như chúng tưởng.”
Ngay đêm hôm đó, một tin đồn mới được khéo léo “rò rỉ” ra ngoài: vị “Hoàng thân” kia thực chất chỉ là hữu danh vô thực, Vọng Nguyệt Lâu giàu lên là do may mắn tìm được một kho báu. Quan trọng hơn, tin tức còn tiết lộ chi tiết về hệ thống phòng thủ “lỏng lẻo” của lầu xanh, về thời điểm tiền bạc được gom về một chỗ, và cả những lối đi bí mật. Những thông tin này quá chi tiết, quá hấp dẫn, như một lời mời gọi không thể chối từ.
Lòng tham đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Hắc Báo không còn do dự nữa.
Đúng như Nguyễn Minh An dự liệu, khi một con sói đầu đàn đã quyết, những con khác sẽ không thể ngồi yên. Cửa sòng bạc của Hắc Báo mở ra, một vài kẻ lạ mặt bước vào, dẫn đầu là “Rết còm” thủ lĩnh một băng đảng chuyên hoạt động ở bến sông. Gã chắp tay, cười khẩy:
“Hắc Báo đại ca, nghe nói đại ca sắp có ‘lộc’ lớn? Món ngon như vậy, sao lại không chia cho anh em một tiếng?”
Hắc Báo nheo mắt. Hắn biết những kẻ này đều là rắn độc, nhưng miếng mồi Vọng Nguyệt Lâu quá lớn, một mình hắn không thể nuốt trôi. Hắn cũng cần có những kẻ “chết thay” nếu có biến. Hắc Báo cười lớn:
“Ha ha, Rết còm huynh cũng thính mũi quá nhỉs Được! Có lộc cùng hưởng, có họa cùng chia. Đêm đấu giá tới, chúng ta sẽ cùng nhau ‘ghé thăm’ Vọng Nguyệt Lâu!”
Lời đề nghị hợp tác nhanh chóng được lan ra. Những băng nhóm nhỏ hơn, không cam tâm đứng ngoài nhìn kẻ khác ăn chia, cũng lũ lượt kéo đến xin nhập hội. Lòng tham đã kết nối những kẻ vốn chẳng ưa gì nhau lại. Hắc Báo, từ một kẻ do dự, giờ đây lại trở thành thủ lĩnh bất đắc dĩ của một liên minh ô hợp, tự tin rằng mình đang nắm trong tay cả cơ đồ.
*
Đêm đấu giá cuối cùng kết thúc. Khi những cỗ xe ngựa sang trọng cuối cùng cũng lăn bánh, Vọng Nguyệt Lâu dần chìm vào sự yên tĩnh giả tạo, như mặt hồ trước cơn bão.
Nhưng sự im lặng đó chỉ kéo dài trong chốc lát. Từ các con hẻm xung quanh, hàng trăm bóng đen cầm đao kiếm, lặng lẽ như những bóng ma, ập ra. Dẫn đầu là băng “Thiết Quyền” của Hắc Báo.
“Xông lên!”
Một tiếng hô vang lên, phá tan màn đêm. Nhưng ngay khi đám người của Hắc Báo vừa tràn đến cửa, thì từ một hướng khác, một toán người khác cũng lao ra, do “Rết còm” cầm đầu. Hai ánh mắt chạm nhau, không phải là sự phối hợp, mà là sự cảnh giác và thù địch.
“Hắc Báo!” Rết còm gầm lên, “Món ngon này, một mình ngươi muốn nuốt trôi sao?”
“Mẹ kiếp! Bọn bay theo dõi bọn ông?” Hắc Báo tức giận.
Chưa kịp dứt lời, một mũi tên từ trên nóc nhà đối diện bay vút tới, găm thẳng vào vai một tên đàn em của Rết còm. Một thế lực thứ ba, nãy giờ vẫn ẩn nấp quan sát, đã quyết định ra tay “ngư ông đắc lợi”.
Sự hỗn loạn bùng nổ. Không còn liên minh, không còn thỏa thuận. Lòng tham đã biến những kẻ đồng hành thành kẻ thù. Ba băng đảng, vốn đã có ân oán từ trước, lao vào chém giết lẫn nhau ngay trước cửa Vọng Nguyệt Lâu. Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa, tiếng chửi rủa, tiếng la hét thảm thiết vang lên. Máu tươi nhuộm đỏ cả con phố.
Đám bảo vệ của Vọng Nguyệt Lâu, theo kịch bản, chỉ cần chống cự yếu ớt. Nhưng giờ đây, chúng chỉ cần đứng sau cánh cửa, hoảng sợ nhìn bầy sói đang tự cắn xé lẫn nhau.
Hắc Báo, thân là kẻ cầm đầu, vừa phải đối phó với những nhát chém chí mạng từ các băng đảng đối thủ, vừa phải gào lên với đàn em:
“Đừng đánh nữa! Mục tiêu là bên trong! Vào trong rồi tính sổ!”
Hắn biết, cứ dây dưa ở đây, tất cả sẽ cùng chết. Hắn liều mạng dẫn một tốp thân tín, đạp lên xác của cả địch lẫn ta, liều chết phá vòng vây, xông được vào bên trong đại sảnh. Rết còm và những kẻ cầm đầu khác thấy vậy, cũng không muốn kẻ khác nhanh chân hơn, vội vàng bám theo.
Bên trong, chúng phá tung cửa kho, nhìn thấy mấy rương bạc lấp lánh, cả bọn lao vào tranh cướp. Nhưng Hắc Báo không màng đến bạc, hắn chỉ tìm kiếm Long Phụ Thang. Hắn túm tóc một tên quản sự đang cố gắng chống cự, gằn giọng: “Thần dược ở đâu?”
Tên quản sự phun một bãi nước bọt có lẫn máu vào mặt hắn:
“Lũ chó cướp, có chết tao cũng không nói!”
“Muốn chết à?” Hắc Báo rút đao, nhưng tên quân sư vội cản lại. Hắn ta lôi tú bà đang run rẩy ra, kề dao vào cổ: “Nói! Kho báu ở đâu, nếu không bà chủ của ngươi sẽ đi chầu Diêm Vương!”
Tên quản sự nghiến răng, nhưng cuối cùng đành chỉ tay về phía căn phòng riêng của tú bà trên lầu.
Con đường lên lầu trở thành một cuộc đua đẫm máu. Đám cướp vừa phải đề phòng lẫn nhau, vừa phải đối phó với những tên bảo vệ “trung thành” cuối cùng đang liều chết cản đường trên cầu thang hẹp. Để lên được đến nơi, Hắc Báo đã phải bỏ lại gần một nửa anh em.
Hắn đá tung cánh cửa phòng. Nhưng bên trong không có kho báu nào cả, chỉ có một người đang ngồi ung dung thưởng trà, chính là gã thương nhân người Hoa đã trêu ngươi hắn trong buổi đấu giá.
Gã ngẩng lên, nhìn chúng, rồi nhếch mép cười một nụ cười đầy ma quái.
Hắc Báo cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì từ dưới chân gã thương nhân, một ngọn lửa nhỏ bùng lên, cháy lan theo một đường bột đen dẫn ra khắp căn phòng.
“Bẫy!” Hắc Báo kinh hoàng hét lên, quay người bỏ chạy.
Nhưng đã quá muộn.
“Ầm… Ầm… Ầm…”
Một chuỗi tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ trung tâm Vọng Nguyệt Lâu. Cả tòa nhà ba tầng bằng gỗ lim rung chuyển dữ dội rồi vỡ tung ra như một món đồ chơi. Một quả cầu lửa khổng lồ bốc lên trời đêm, sáng rực cả một góc kinh thành.
Những kẻ cướp đang vơ vét bạc ở tầng dưới không kịp kêu lên một tiếng đã bị sức nóng và sức ép kinh hoàng thiêu rụi. Những kẻ ở vòng ngoài, muốn bay ra khỏi cửa sổ, cũng bị dư chấn hất văng ngược trở lại vào biển lửa.
Đêm đó, cả Hà thành bừng tỉnh trong sự kinh hoàng. Mặt đất rung chuyển như có địa chấn. Những người dân sống ở các khu phố lân cận hoảng loạn chạy ra khỏi nhà, chỉ kịp nhìn thấy ngọn lửa khổng lồ đang nuốt chửng Vọng Nguyệt Lâu và bắt đầu bén sang cả những ngôi nhà bên cạnh. Tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng cồng chiêng báo cháy vang lên khắp nơi, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn như ngày tận thế.