Chương 17: Vòng xoáy danh vọng
Buổi đấu giá vừa kết thúc, nhưng bữa tiệc ở Vọng Nguyệt Lâu giờ mới thực sự bắt đầu. Những kẻ may mắn có được “thần dược” lòng nóng như lửa đốt, không thể chờ đợi thêm một khắc nào.
Phan Huy Vịnh, với vẻ mặt của một vị hoàng đế vừa chinh phạt được cả thiên hạ, ngạo nghễ dẫn theo hai mỹ nhân xinh đẹp nhất lên lầu. Những kẻ khác, kẻ thì vội vã gọi đào hát vào phòng riêng, người thì cẩn thận cất hộp thuốc vào ngực áo, vội vã lên xe ngựa trở về phủ, trong đầu đã mường tượng ra một đêm huy hoàng.
Trong phòng riêng sang trọng, Phan Huy Vịnh cẩn thận mở chiếc hộp gấm. Hắn ngắm nghía viên thuốc đen nhánh, hít hà mùi dược hương thoang thoảng, cảm giác như đang cầm trong tay cả một nguồn sức mạnh vô tận. Hắn trịnh trọng bỏ viên thuốc vào miệng, nuốt ực một tiếng, rồi uống cạn chén rượu giao bôi do hai nàng mỹ nhân dâng lên.
Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi. Một lúc sau, hắn cảm thấy một luồng khí ấm áp lan tỏa từ đan điền ra khắp cơ thể. Đầu óc hắn trở nên hưng phấn lạ thường. Mọi mệt mỏi, lo âu thường ngày dường như tan biến. Hắn biết “dược lực” của thần dược đang phát huy tác dụng, thầm reo:
“Đúng rồi! Cảm giác này đây rồi!”
Đêm đó, Phan Huy Vịnh lao vào cuộc vui với một khí thế chưa từng có. Hắn không còn là một công tử yếu ớt, luôn phải lo lắng về “bản lĩnh” của mình nữa. Hắn tin rằng mình đang được “thần dược” trợ giúp, rằng mình là một con mãnh hổ thực sự. Chính niềm tin mãnh liệt đó đã cởi trói cho hắn khỏi những áp lực tâm lý và nỗi sợ hãi thầm kín bấy lâu nay. Hắn không nhận ra rằng, thứ sức mạnh hắn đang có không đến từ viên thuốc, mà đến từ chính sự tự tin mà hắn vừa mua được bằng năm trăm hai mươi quan tiền.
Hai cô mỹ nhân, vốn đã được tú bà dặn dò, cũng hết sức phối hợp. Họ liên tục thốt lên những lời trầm trồ, kinh ngạc:
“Ôi, công tử… ngài thật uy dũng…”
“Chưa bao giờ… chưa bao giờ tiểu nữ… được như vậy…”
Những lời tâng bốc có cánh đó, dù là giả dối, lại càng làm cho Phan Huy Vịnh thêm tin vào sức mạnh của mình.
*
Cùng lúc đó, cỗ xe ngựa của Lâm Duy Thức lặng lẽ trở về tư dinh của y ở phía Tây thành. Khác với Phan Huy Vịnh, y không nán lại lầu xanh. Vợ y, một tiểu thư khuê các, đang chờ ở nhà.
Trong phòng ngủ tĩnh lặng, dưới ánh đèn lồng mờ ảo, Lâm Duy Thức cũng trịnh trọng lấy viên thuốc ra. Y không vội vàng, mà trầm ngâm nhìn nó một lúc. Là một người thâm trầm, y không hoàn toàn tin vào những lời đồn thổi. Nhưng áp lực từ bạn bè, áp lực phải duy trì hình ảnh một người đàn ông “hoàn hảo” của một gia tộc lớn, và trên hết, là ánh mắt có phần mong đợi nhưng không dám nói ra của người vợ trẻ, đã thôi thúc y phải mua nó.
Y uống viên thuốc với một chén trà nóng. Cảm giác hưng phấn nhẹ nhàng lan tỏa, có lẽ chỉ là tác dụng của nhân sâm, nhưng trong không khí này, nó đã đủ để trở thành một liều thuốc tâm lý.
Đêm đó, y không “hổ gầm” như Phan Huy Vịnh tự huyễn hoặc. Nhưng y cảm thấy tự tin hơn. Y không còn bị ám ảnh bởi những lời trêu chọc của đám bạn, không còn phải lo lắng về việc “thể hiện”. Y chỉ đơn giản là ở bên người vợ của mình. Sự tự tin được giải phóng đó, một cách bất ngờ, lại mang đến một đêm nồng nàn mà đã từ lâu họ không có được.
Người vợ nép vào lòng y, giọng nói có chút ngượng ngùng nhưng không giấu được vẻ mãn nguyện:
“Phu quân… hôm nay người thật khác…”
Lâm Duy Thức không nói gì, chỉ khẽ siết chặt vòng tay. Y không biết đó là do “thần dược” hay do chính bản thân y. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Viên thuốc, dù thật hay giả, cũng đã mang lại kết quả mà y mong muốn. Từ giây phút đó, y cũng trở thành một tín đồ của Long Phụ Thang.
Đêm đó, và cả những đêm sau, Hà thành dường như không ngủ. Những câu chuyện về các cuộc “mây mưa” long trời lở đất, được chính những kẻ trong cuộc kể lại với tất cả niềm kiêu hãnh, đã biến Long Phụ Thang từ một món hàng đắt giá trở thành một huyền thoại.
*
Sáng hôm sau và những ngày tiếp theo, các tửu lầu lại trở thành sân khấu cho những màn khoe khoang. Phan Huy Vịnh ba hoa:
“Ha ha, Long Phụ Thang quả nhiên danh bất hư truyền! Đêm qua, tại hạ một mình ‘chiến đấu’ đến canh năm, sáng nay vẫn có thể đi săn được!”
Lâm Duy Thức, người vốn thâm trầm, cũng không giấu được vẻ đắc ý, không khoe khoang ồn ào, mà chỉ ngâm một bài thơ mới làm, lời lẽ đầy ẩn ý xuân tình, nhưng ai nghe cũng hiểu:
“Đêm qua mượn sức rồng thiêng,
Sáng nay hoa cúc trong viên nát nhàu.”
Cả đám phá lên cười, hiểu ra ý thơ tục tĩu. Những câu chuyện về “sức mạnh kinh người” của Long Phụ Thang được thêu dệt, lan truyền với tốc độ chóng mặt. Danh tiếng của nó không chỉ gói gọn trong giới công tử, mà còn lan đến tai các vị quan lớn, các phú thương. Buổi đấu giá hàng tuần của Vọng Nguyệt Lâu trở thành sự kiện được mong chờ nhất, khách từ các tỉnh xa kéo về ngày một đông, giá của mỗi hộp thuốc cũng theo đó mà tăng lên gấp bội.
*
Tất nhiên, giữa một dàn đồng ca toàn những lời tâng bốc, vẫn có những nốt nhạc lạc điệu.
Trịnh Bá, con trai một viên quan võ nhỏ, đã cắn răng bỏ ra gần nửa gia tài của cha mình để có được một hộp Long Phụ Thang. Vốn dĩ thể trạng yếu ớt, hắn hy vọng “thần dược” có thể giúp hắn lấy lại thể diện trước đám bạn. Nhưng sau khi dùng thuốc, hắn chẳng thấy có gì khác biệt, vẫn hoàn mèo hen. Nghe đám bạn ngày ngày khoe khoang chiến tích, hắn biết mình đã bị lừa. Trong một lần say rượu, không kiềm chế được nỗi uất hận, hắn đập mạnh chén rượu xuống bàn, gào lên:
“Thần dược cái gì! Toàn một lũ lừa đảo! Ta dùng rồi, chẳng khác gì uống nước lã!”
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội vào bữa tiệc đang nóng rực. Cả bàn tiệc im phăng phắc. Rồi ngay sau đó, một tràng cười man rợ vang lên. Phan Huy Vịnh, lúc này đã coi Long Phụ Thang như một biểu tượng cho đẳng cấp của mình, bước tới, không vỗ vai an ủi, mà dùng quạt giấy vỗ nhẹ lên má Trịnh Bá, một hành động đầy sỉ nhục. Giọng hắn đầy vẻ thương hại:
“Trịnh đệ à, không phải thuốc không có tác dụng, mà là… bệnh của đệ đã nặng đến mức ‘thần dược’ cũng phải bó tay rồi. Ha ha ha!”
Cả đám hùa vào, mỗi lời nói như một mũi dao đâm vào lòng tự trọng của hắn:
“Đúng vậy, người ta uống vào thì thành hổ, sao ngươi uống vào vẫn thấy khó ở?”
“Tội nghiệp, yếu đến nỗi thuốc tiên cũng không cứu nổi! Hay là ngươi thử uống cả hộp xem có khá hơn không?”
“Thôi đi, có cho hắn uống cả vại thì cũng thế thôi!”
Trịnh Bá mặt đỏ bừng rồi tái mét vì xấu hổ và tức giận. Hắn đứng phắt dậy, lật tung cả bàn tiệc rồi bỏ về trong tiếng cười hô hố phía sau lưng.
Nhưng tai họa vẫn chưa dừng lại. Câu chuyện “Trịnh Bá yếu đến nỗi thần dược cũng vô hiệu” trở thành trò cười cho cả Hà thành. Hắn đi đến đâu cũng bị chỉ trỏ, bàn tán. Hắn bước vào kỹ viện, các cô kỹ nữ trước kia vây quanh hắn giờ đây lại lảng tránh như tránh hủi, còn bĩu môi thì thầm với nhau. Hắn đến nhà vị hôn thê, cha vợ tương lai chỉ tiếp đãi qua loa rồi kiếm cớ cáo lui, ánh mắt nhìn hắn không còn vẻ quý mến, mà đầy sự ái ngại và xem thường.
Hắn nhốt mình trong phòng, không dám ra ngoài. Tiếng cười cợt dường như vẫn văng vẳng bên tai, trong cả giấc ngủ. Hắn nhìn viên thuốc còn lại trong hộp, cảm thấy nó không phải là thần dược, mà là một lời nguyền rủa, một bằng chứng cho sự bất lực của mình.
Ba ngày sau, người ta phát hiện Trịnh Bá thắt cổ tự tử trong thư phòng. Bên cạnh thi thể lạnh ngắt của hắn là một bức tuyệt mệnh thư, nét chữ run rẩy, thấm đẫm nước mắt và máu:
“Thuốc là giả, lòng người còn độc hơn. Ta chết không phải vì yếu, mà vì miệng lưỡi thiên hạ…”
Cái chết của Trịnh Bá như một tiếng chuông cảnh tỉnh đầy máu. Vài kẻ khác, vốn cũng có chút nghi ngờ về tác dụng của viên thuốc, giờ đây đều câm như hến. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt không chỉ có sự sợ hãi, mà còn có cả sự thấu hiểu ngầm. Thà im lặng khoe khoang hão, còn hơn là lên tiếng để rồi nhận lấy kết cục bi thảm, bị người đời giày vò đến chết. Không một ai dám nói thuốc giả nữa.
Cứ thế, vòng xoáy danh vọng ảo được củng cố bằng nỗi sợ hãi và cả máu. Huyền thoại về Long Phụ Thang, được xây nên từ sự lừa dối, giờ đây lại được tưới tắm bằng một sinh mạng, càng trở nên vững chắc và ma mị hơn bao giờ hết.