Chương 16: Dục vọng (Nay hai chương cầu ủng hộ, đề cử, để tác có động lực ra chương)
Ba ngày sau, khi màn đêm vừa buông xuống, con phố dẫn đến Vọng Nguyệt Lâu đã chật cứng xe ngựa. Những công tử giàu có nhất Bắc Hà, y phục là lượt, mang theo cả gia tài và lòng hiếu thắng, nô nức kéo về, quyết không thể vắng mặt trong sự kiện được mong chờ nhất Hà thành.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Phan Huy Vịnh và đám bạn đã phải sững lại, choáng ngợp. Vọng Nguyệt Lâu đêm nay hoàn toàn khác lạ. Không còn tiếng sáo réo rắt hay điệu nhạc cung đình ủy mị, mà thay vào đó là một khúc nhạc rộn rã, dồn dập với tiếng trống mạnh mẽ. Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy ma mị cất lên những câu hát chưa từng nghe thấy:
“Nâng chén tiêu sầu, sầu thêm nặng,
Chén tình cạn một khắc, hóa cuồng si…”
Không gian được trang trí lại bằng những dải lụa đỏ và đen, ánh nến được đặt một cách khéo léo, tạo ra những khoảng sáng tối đầy bí ẩn. Trên các cột gỗ lim, thay vì những câu đối chúc tụng thông thường, là những câu thơ đầy tính khêu gợi được viết bằng mực vàng son:
“Đêm nay rượu cạn say trăng,
Hổ gầm một tiếng, rồng thăng chín tầng.”
Hay:
“Anh hùng đâu kể bằng gươm giáo,
Chỉ hỏi chăn uyên, gối phụng nồng?”
Phan Huy Vịnh bật cười khoái trá:
“Hay. Hay lắm. Tú bà lầu này đúng là biết cách chiều lòng khách.”
Nguyễn Bá Thanh cũng hùa theo, mắt sáng rực:
“Không khí này… đúng là khiến người ta máu nóng sôi trào.”
Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả. Khi dàn vũ nữ bước ra, cả khán phòng vốn đang ồn ào bỗng im bặt. Họ không mặc những bộ xiêm y mỏng tang, nhìn thấu da thịt một cách trần tục. Theo một kiểu “thời trang” hoàn toàn mới lạ, mặc những chiếc áo yếm lụa được biến tấu, để trễ xuống, khéo léo khoe trọn bờ vai trần trắng ngần và xương quai xanh quyến rũ. Tấm lưng ong mịn màng ẩn hiện sau mái tóc đen nhánh. Nửa kín nửa hở, đầy khêu gợi một cách tinh tế.
Điệu múa cũng không còn mềm mại, uốn éo, mà trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, theo từng nhịp trống dồn dập. Mỗi cái lắc hông, mỗi cái liếc mắt đều như một lời mời gọi đầy thách thức. Cả đám công tử, vốn đã quen với những thứ trần trụi, lần đầu được chiêm ngưỡng thứ nghệ thuật quyến rũ đầy đẳng cấp này, ai nấy đều cảm thấy cổ họng khô khốc, tim đập rộn ràng. Lâm Duy Thức, người vốn trầm tĩnh, cũng phải thốt lên:
“Trời… trời đất ơi…Đây… đây mới thực sự là mỹ nhân.”
Phan Huy Vịnh nuốt nước bọt ừng ực, rồi như để thể hiện đẳng cấp, rút ngay một nén bạc, ném lên sân khấu. Tiếng bạc rơi xuống sàn gỗ vang lên một tiếng “cạch” khô khốc, thu hút mọi ánh nhìn.
Hành động đó như một phát súng hiệu. Những kẻ khác, không muốn tỏ ra kém cạnh, cũng lập tức vung tiền. Bạc nén, ngân phiếu bay lả tả lên sân khấu như lá rụng mùa thu. Các vũ nữ không nhặt, chỉ mỉm cười, tiếp tục điệu múa ma mị của mình, càng khiến đám công tử thêm phần điên cuồng.
Chưa cần đấu giá bắt đầu, không khí đã nóng rực. Những cô đào đẹp nhất, được huấn luyện kỹ càng, uyển chuyển đi lại giữa các bàn tiệc. Họ không chỉ rót rượu, mà còn biết cách “rót” những lời đường mật vào tai khách. Một cô nương ghé sát vào tai Phan Huy Vịnh, hơi thở ấm nóng phả nhẹ, thì thầm:
“Phan công tử, đêm nay ngài trông thật uy dũng. Cả lầu này ai cũng nói, ngôi vị ‘anh hùng’ của đêm nay chắc chắn sẽ thuộc về ngài.”
Cô khác lại nũng nịu bên cạnh Lâm Duy Thức:
“Lâm công tử, người ta đồn ngài mang cả vạn quan bạc tới đây có thật không ạ? Tiểu nữ chỉ mong được chiêm ngưỡng bản lĩnh của ngài thôi.”
Bị vây quanh bởi rượu ngon, mỹ nhân và những lời tâng bốc có cánh, lòng tự ái và ham muốn của đám công tử được thổi bùng lên đến cực điểm. Tiền bạc trong túi chúng như đang sôi lên, chỉ chờ cơ hội được ném ra để đổi lấy thể diện và một đêm huy hoàng.
Nguyễn Minh An, từ một góc khuất trên lầu cao, nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn và điên cuồng bên dưới, khẽ nhếch mép cười. Màn kịch đã được dàn dựng hoàn hảo, và những con cá béo nhất đã tự mình lao vào lưới.
*
Khi sự hưng phấn của đám đông đã được đẩy lên đến đỉnh điểm, tú bà vỗ tay ra hiệu. Toàn bộ đèn lồng trong lầu chợt tối đi, chỉ còn lại một vệt sáng duy nhất chiếu vào sân khấu trung tâm. Lam Kiều, trong bộ y phục đỏ rực như lửa, tay cung kính bưng một chiếc hộp gấm được phủ vải điều, uyển chuyển bước ra như một nàng tiên.
Tú bà cất giọng lanh lảnh, át đi mọi tiếng ồn:
“Thưa các công tử, không để các vị chờ lâu, buổi đấu giá Long Phụ Thang xin phép được bắt đầu.”
Lam Kiều nhẹ nhàng mở chiếc hộp đầu tiên. Bên trong chỉ có đúng một viên thuốc đen nhánh, nằm trên một tấm lụa vàng óng. Tất cả nhân viên của Vọng Nguyệt Lâu, tay cầm những tấm biển gỗ ghi số hiệu, lập tức vào vị trí, sẵn sàng chạy đến bàn của người ra giá.
“Hộp đầu tiên, giá khởi điểm, một trăm quan.”
“Một trăm hai mươi.” – một công tử đến từ Bắc Ninh, mặt đỏ phừng phừng vì rượu, hét lên ngay lập tức. Một tiểu nhị nhanh như cắt chạy tới, giơ cao tấm biển mang số hiệu bàn của hắn.
“Một trăm năm mươi.” – một giọng nói khác vang lên từ phía sau tấm rèm châu, nơi những vị khách không muốn lộ diện đang ngồi.
“Ta trả hai trăm.” – Nguyễn Bá Thanh, muốn lấy lòng Phan Huy Vịnh, cũng hăng hái tham gia.
Cuộc đấu giá diễn ra một cách điên cuồng. Những con số được hô lên không chút do dự. Các tiểu nhị chạy qua lại như con thoi, những tấm biển số được giơ lên rồi hạ xuống liên tục. Nguyễn Bá Thanh chỉ sau vài vòng đã phải ngậm ngùi ngồi xuống. Đây là cuộc chơi của những kẻ thực sự có tiền.
Phan Huy Vịnh, nãy giờ chỉ im lặng quan sát, lúc này mới kẻ cả lên tiếng, giọng át đi tất cả:
“Ba trăm quan.”
Không khí chùng xuống. Con số này đã vượt xa dự tính của nhiều người. Tú bà mỉm cười, chuẩn bị gõ chiếc dùi nhỏ xuống. Ngay khi tất cả đều nghĩ hộp đầu tiên đã thuộc về Phan Huy Vịnh, thì từ một góc khuất, một thương nhân người Hoa ăn mặc sang trọng (chim mồi) chậm rãi nâng chén trà, nhàn nhã cất giọng:
“Ba trăm năm mươi.”
Ánh mắt Phan Huy Vịnh lập tức long lên sòng sọc, quay phắt lại, gằn giọng:
“Kẻ nào dám tranh với ta? Bốn trăm.”
Thương nhân kia không thèm nhìn, chỉ mỉm cười, ra hiệu cho cô đào bên cạnh rót rượu, rồi lại hờ hững ra giá, mỗi lần chỉ nhích hơn một chút:
“Bốn trăm hai mươi.” Một hành động trêu ngươi đầy khiêu khích.
Bị chọc tức, Phan Huy Vịnh mất hết lý trí, đập bàn hét lên:
“Năm trăm quan.”
Xung quanh, tiếng người xì xào, hít hà không ngớt.
“Trời đất, năm trăm quan cho một viên thuốc. Hắn điên rồi.”
“Thế mới là Phan công tử chứ.”
Thương nhân người Hoa lúc này mới quay sang nhìn Phan Huy Vịnh, khẽ lắc đầu, nhún vai rồi ngồi xuống, ra hiệu không theo nữa.
Cuối cùng, Phan Huy Vịnh cũng giành được hộp đầu tiên với cái giá năm trăm hai mươi quan. Hắn thở hồng hộc, nhưng mặt đầy vẻ đắc thắng, ngạo nghễ nhìn quanh như một vị hoàng đế vừa chinh phạt được một vùng đất mới.
Cuộc chiến cứ thế tiếp diễn với chín hộp thuốc còn lại. Có kẻ đắc chí cười lớn, có kẻ thua cuộc tức tối đập bàn, chửi bới ầm ĩ.
“Mẹ kiếp. Tên họ Lâm kia, mày dám chơi sau lưng ông à?” – một công tử thua cuộc chỉ tay vào Lâm Duy Thức, người vừa thắng được một hộp với giá cao hơn chỉ năm quan.
Đám bảo vệ của Vọng Nguyệt Lâu chỉ dám chạy tới khuyên can, mặt mày khổ sở:
“Công tử bớt giận, công tử bớt giận… Đây là chốn vui vẻ, xin đừng để mất hòa khí…” Chúng không dám đắc tội với bất kỳ vị “trời con” nào trong căn phòng này.
Giữa sự hỗn loạn đó, Nguyễn Đình Chương cũng “vất vả” chen chân. Sau vài lần “nhường” cho người khác, cuối cùng cũng “may mắn” mua được một hộp với giá vừa phải, vẻ mặt vừa vui mừng lại vừa có chút xót của, một vai diễn hoàn hảo đến từng chi tiết.