Chương 14: Bẫy ngọt ái tình
Đêm đó, Phan Huy Vịnh trong men say của rượu và chiến thắng, được tú bà đích thân đưa vào phòng hoa lộng lẫy nhất. Căn phòng thoang thoảng mùi hương lan dịu nhẹ, ánh nến lung linh hắt bóng lên những bức tranh mỹ nhân trên tường. Lam Kiều, trong bộ xiêm y mỏng manh màu hồng phấn, đang ngồi bên bàn trà, ngón tay thon dài gảy nhẹ lên dây đàn.
Thấy Vịnh bước vào, nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu liếc nhìn, vừa có chút e lệ, vừa có một tia tinh nghịch:
“Vịnh công tử, tiểu nữ đã chờ ngài từ lâu.”
Phan Huy Vịnh cười ha hả, bước tới định ôm lấy, nhưng Lam Kiều khéo léo né được. Nàng rót một chén trà có màu hổ phách, đưa cho hắn:
“Công tử đường xa vất vả, xin mời dùng một chén trà giao bôi, để tiểu nữ lấy chút dũng khí hầu chuyện ngài.”
Chén trà có màu hổ phách, thoang thoảng hương sen, tất nhiên, đã được kín đáo pha thêm “Giao Long Hoàn”. Phan Huy Vịnh không chút nghi ngờ, một hơi uống cạn, trong lòng còn thầm khen mỹ nhân tinh tế.
Ngay sau đó, hắn cảm thấy một luồng khí nóng lan tỏa khắp cơ thể, tinh thần bỗng chốc phấn chấn lạ thường. Hắn cười ha hả, không kiềm chế được nữa, bước tới kéo mạnh Lam Kiều vào lòng, giọng nói phả ra hơi rượu:
“Mỹ nhân, trà thơm đã uống, hay là chúng ta cùng thưởng thức… ‘món chính’ đêm nay?”
Bàn tay không an phận của hắn bắt đầu lướt trên tấm lưng ong của nàng. Lam Kiều không hoảng sợ chống cự, mà chỉ khẽ rên lên một tiếng nũng nịu, rồi ngả đầu vào vai hắn, ngón tay thon dài tinh nghịch vẽ những vòng tròn lên ngực áo hắn:
“Công tử vội vàng quá… Rượu ngon còn chưa cạn, đàn hay còn chưa gảy. Sao không để tiểu nữ đàn cho công tử nghe một khúc trước đã?”
Phan Huy Vịnh bị sự mềm mại và giọng nói ngọt ngào làm cho mê mẩn, cười đáp:
“Được, được. Đàn xong, nàng phải ‘thưởng’ cho ta đó.”
Lam Kiều ngồi vào cây đàn tranh, nhưng lại không gảy ngay. Nàng khẽ chau mày, cắn nhẹ lên môi, giả vờ suy nghĩ:
“Không biết nên đàn khúc gì cho xứng với bậc anh hùng như công tử đây? Hay là… công tử ra một đề thơ, tiểu nữ sẽ nương theo ý thơ mà gảy một khúc?”
Phan Huy Vịnh nghe được gọi là “anh hùng” lại được thử tài thơ phú trước mặt mỹ nhân, thì sung sướng vô cùng, ưỡn ngực ra vẻ ta đây, bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
Trong lúc hắn đang lẩm nhẩm gieo vần, Lam Kiều lại đứng dậy, đi rót thêm rượu cho hắn. Nàng cố tình cúi người thật thấp, để lộ ra bờ vai trần trắng ngần và khe ngực lấp ló sau lớp áo mỏng:
“Công tử, người nghĩ thơ chắc mệt lắm. Dùng thêm chén rượu này cho thêm phần hứng khởi.”
Phan Huy Vịnh nuốt nước bọt ừng ực, đầu óc quay cuồng giữa mùi hương cơ thể của nàng và men rượu. Hắn quên cả việc làm thơ, vươn tay định bắt lấy tay nàng. Lam Kiều lại nhanh như một con bướm, lùi lại một bước, tay che miệng cười khúc khích:
“Công tử vẫn chưa có thơ sao? Vậy để tiểu nữ tự chọn khúc nhé.”
Màn vờn bắt, trêu đùa cứ thế tiếp diễn. Lam Kiều lúc thì như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, lúc lại như một con bướm không thể nắm bắt, khiến Phan Huy Vịnh vừa ham muốn, vừa tức tối, phải liên tục uống rượu để giải tỏa.
Cuối cùng, khi dược lực của “Giao Long Hoàn” thực sự ngấm sâu, kết hợp với mấy vò rượu mạnh, Phan Huy Vịnh cảm thấy đầu óc quay cuồng, mí mắt nặng trĩu. Hắn lảo đảo, cố vươn tay về phía nàng lần cuối, rồi gục xuống bàn thiếp đi, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm:
“Mỹ nhân… chờ ta…”
Khi tiếng ngáy của hắn đều đều vang lên, nụ cười trên môi Lam Kiều lập tức tắt ngấm, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lùng, sắc bén. Nàng khẽ vỗ tay hai tiếng. Cánh cửa tủ quần áo bằng gỗ lim lặng lẽ mở ra. Một cô gái có dung mạo y hệt nàng bước ra, đó chính là Lục Hà, song sinh của nàng. Lục Hà nhanh chóng thay Lam Kiều ở lại trong phòng, còn Lam Kiều lặng lẽ rời đi theo lối cửa sau, hoàn thành xuất sắc màn kịch mở đầu
*
Trong một căn phòng bí mật khác, Nguyễn Đình Chương đã chờ sẵn. Thấy Lam Kiều bước vào, gật đầu. Nàng quỳ xuống, báo cáo:
“Chủ nhân, mọi việc vẫn theo kế hoạch. Phan công tử đã uống thuốc và đang say ngủ. Lục Hà đã thay thế vị trí của nô tỳ.”
Nguyễn Đình Chương bước tới, im lặng nhìn xuống người con gái đang quỳ trước mặt mình. Dưới ánh đèn, khuôn mặt nàng vừa có sự sắc sảo của một gián điệp, vừa có nét mềm mại của một mỹ nhân, trầm giọng:
“Tốt, vất vả cho hai chị em nàng rồi.”
Xong đưa tay ra. Lam Kiều ngước nhìn, ánh mắt không chỉ có sự phục tùng của một thuộc hạ, mà còn thoáng qua một tia tình cảm phức tạp. Khi đã đứng thẳng, Lam Kiều thuận thế tựa nhẹ vào người hắn, giọng lo lắng:
“Công tử, nô tỳ vẫn có chút không yên lòng. Phan Huy Vịnh là kẻ vũ phu. Lỡ như… lỡ như Giao Long Hoàn không đủ mạnh, Lục Hà sẽ…”
Nguyễn Đình Chương vỗ nhẹ lên tay nàng, trấn an:
“Nàng yên tâm. ‘Giao Long Hoàn’ là một loại thuốc đặc biệt, chỉ gây hưng phấn giả và mê man tạm thời, hoàn toàn không tổn hại đến thân thể. Hắn sẽ chỉ ngủ say một lúc, khi tỉnh dậy sẽ cảm thấy mệt mỏi rã rời, và ký ức về đêm qua sẽ vô cùng mơ hồ. Chính sự mơ hồ đó mới khiến hắn tin rằng mình đã có một đêm ‘oai hùng’.”
Xong ra lệnh, giọng nói trở nên nghiêm túc:
“Nhiệm vụ của Lục Hà là quan trọng nhất. Sáng mai, khi hắn tỉnh dậy, phải khéo léo gợi chuyện. Cha hắn có những mối làm ăn nào mờ ám, hắn có giao du với những kẻ nào trong triều, moi được gì thì moi. Mọi thông tin đều phải ghi lại cẩn thận.”
Lam Kiều đáp:
“Nô tỳ tuân lệnh.”
Nguyễn Đình Chương ngồi xuống ghế, day day thái dương, vẻ mệt mỏi hiện rõ sau một đêm dài đấu trí. Lam Kiều lặng lẽ bước tới phía sau, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, bắt đầu xoa bóp một cách thuần thục, thì thầm, giọng nói mềm mại như tơ:
“Chủ nhân cũng đã vất vả rồi.”
Nguyễn Đình Chương không mở mắt, cũng không từ chối. Hắn để mặc cho nàng phục vụ. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn lại tiếng thở đều đều và những động tác xoa bóp nhẹ nhàng. Đây là một sự thấu hiểu ngầm giữa hai người. Nàng không chỉ là thuộc hạ, mà còn là người duy nhất có thể chạm vào con người thật mệt mỏi của hắn sau lớp mặt nạ công tử ăn chơi. Một lúc, Nguyễn Đình Chương khàn giọng:
“Đêm nay, nàng ở lại đây.”
Lam Kiều dừng tay lại một nhịp. Nàng cúi xuống, ghé sát vào tai hắn, hơi thở ấm nóng phả nhẹ:
“Nô tỳ… tuân lệnh chủ nhân.”
Ánh nến trong phòng khẽ lay động. Đêm nay, kẻ đi săn cũng cần có nơi để nghỉ ngơi, và mỹ nhân trong tay hắn, vừa là một công cụ sắc bén, vừa là một liều thuốc an thần nguy hiểm.
*
Sáng hôm sau, khi Phan Huy Vịnh tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ, thân thể rã rời. Hắn thấy “Lam Kiều” (Lục Hà) đang ngồi bên bàn trang điểm, tấm lưng trần lấm tấm vài vết son mờ. Thấy hắn tỉnh, nàng khẽ quay lại, giọng nũng nịu xen lẫn khổ sở:
“Công tử… người đúng là mãnh hổ. Người ta… người ta còn đau đây này.”
Lời nói ấy, cộng với cảm giác mệt mỏi rã rời, chính là bằng chứng xác thực nhất cho một đêm “oai hùng” trong đầu Phan Huy Vịnh. Hắn cười lớn đầy đắc thắng, bước tới định ôm lấy nàng, nhưng Lục Hà vội đẩy ra, nép mình vào chăn:
“Đừng… công tử tha cho tiểu nữ. Người ta… không chịu nổi nữa đâu.”
Sự “kháng cự” yếu ớt này càng làm tăng thêm sự tự mãn của Phan Huy Vịnh. Hắn không hề hay biết, trong lúc hắn đang say sưa với men rượu và danh vọng hão, Lục Hà đã khéo léo gợi chuyện, khiến hắn trong cơn mê man khoe khoang, đã tiết lộ không ít bí mật của gia đình.
Trước khi rời đi, Phan Huy Vịnh vẫn còn tò mò:
“Mỹ nhân, sao đêm qua ta lại cảm thấy… khỏe lạ thường vậy?”
Lục Hà lúc này mới vờ vịt ghé vào tai hắn, thì thầm:
“Là do trong bình rượu giao bôi, tiểu nữ có bỏ thêm một viên ‘Minh Mạng Thang’ bí truyền của lầu xanh. Chỉ là… thứ này ngàn vàng khó kiếm, tiểu nữ cũng chỉ có một viên duy nhất.”
Một câu nói vô tình, nhưng lại gieo vào đầu Phan Huy Vịnh một ý tưởng, một mồi câu hoàn hảo cho kế hoạch tiếp theo.