Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
am-duong-hop-hoan-dinh.jpg

Âm Dương Hợp Hoan Đỉnh

Tháng 1 15, 2026
Chương 391: đại diễn thánh địa Thánh Tử, Diễn Vô Lương Chương 390: hắc cẩu can thiệp vào, có trò hay để nhìn
than-vo-chi-ton.jpg

Thần Võ Chí Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 2554. Quay đầu từ trước đến giờ xào xạc chỗ, trở về... Chương 2553. Hạ màn
1981-lang-chai-nho-tu-di-bien-bat-hai-san-mua-thuyen-bat-dau.jpg

1981 Làng Chài Nhỏ, Từ Đi Biển Bắt Hải Sản Mua Thuyền Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2026
Chương 1082: Ngư bài Chương 1081: Giây hiểu!
hong-hoang-mo-dau-doat-mot-cai-group-chat

Hồng Hoang: Mở Đầu Đoạt Một Cái Group Chat

Tháng 2 6, 2026
Chương 607: Đại đạo chi tranh! Không có lựa chọn Hồng Quân! Chương 606: La Hầu thua không oan a!
6fe75bdd39a43ca20caa2d3aa262a393

Ta Có Thể Vô Hạn Phóng Thích Đại Chiêu

Tháng 1 16, 2025
Chương 1316. Chương cuối Chương 1315. Đánh không lại, thật đánh không lại
vo-tan-tro-choi-mo-dau-dat-duoc-nghe-necromancer.jpg

Vô Tận Trò Chơi: Mở Đầu Đạt Được Nghề Necromancer

Tháng 2 4, 2025
Chương 261. Kiểu cởi mở kết cục Chương 260. Vô Địch Thần lực kết tinh
ta-deu-phong-hao-dau-la-nguoi-de-cho-ta-giang-dao-ly

Ta Đều Phong Hào Đấu La, Ngươi Để Cho Ta Giảng Đạo Lý ?

Tháng 10 30, 2025
Chương 329: Tất cả mọi chuyện toàn bộ giải quyết, phi thăng Thần Giới 【 hoàn tất 】 Chương 328: Đoạt xá Đường Tam Tà Thần
cai-he-thong-nay-co-chut-thoai-mai.jpg

Cái Hệ Thống Này Có Chút Thoải Mái

Tháng 4 15, 2025
Chương 0. Đại kết cục quay về Thủy Lam tinh ngao du khắp thiên hạ Chương 837. Hệ thống tiền thân
  1. 1854
  2. Chương 13: Vọng Nguyệt Lâu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: Vọng Nguyệt Lâu

Cùng lúc đó, tại Vọng Nguyệt Lâu, tửu lầu xa hoa bậc nhất Hà thành, không khí đang vô cùng náo nhiệt. Nguyễn Đình Chương, trong bộ y phục gấm vóc đắt tiền, mở một bữa tiệc thịnh soạn. Khách mời đều là những công tử có máu mặt, mà kẻ ồn ào nhất chính là Phan Huy Vịnh, con trai độc nhất của quan Bố chánh tỉnh Sơn Tây, một kẻ nổi tiếng hống hách cậy gia thế.

Thấy Nguyễn Đình Chương chỉ nhấp môi chén rượu, Phan Huy Vịnh liền lên tiếng trêu chọc, giọng oang oang:

“Chà, Chương công tử, lâu lắm mới thấy ngươi mở tiệc. Sao dạo này trông phờ phạc thế? Hay là đêm qua vất vả cày ải trên ‘mảnh đất’ kỹ viện nào, sáng nay cạn hết cả tinh hoa rồi?”

Nguyễn Đình Chương thở dài, phẩy tay một cách yếu ớt:

“Ôi dào, Vịnh huynh cứ trêu. Các huynh đừng nói nữa… Chuyện nam nhân khó nói, dạo này tại hạ… có chút lực bất tòng tâm.”

Cả đám nghe vậy liền cười ồ lên. Nguyễn Bá Thanh, con trai quan Án sát, kẻ luôn a dua theo Phan Huy Vịnh, hùa theo ngay:

“Thế thì hôm nay Chương công tử phải phạt ba chén lớn, lấy rượu đào của Vọng Nguyệt Lâu này mà bổ lại khí huyết mới được.”

Nói rồi, hai tay bưng chén rượu đến trước mặt, ánh mắt đầy vẻ thách thức. Nguyễn Đình Chương vội xua tay:

“Không được, không được, tại hạ tửu lượng dạo này kém lắm, xin các huynh tha cho…”

Phan Huy Vịnh cười khẩy, bước tới khoác vai, ghé vào tai nói nhỏ nhưng đủ cho cả bàn nghe thấy:

“Sao thế Chương đệ? Rượu còn không dám uống, chẳng lẽ… ‘chuyện kia’ cũng không xong thật à?”

Lâm Duy Thức, cháu của đại thần Lâm Duy Hiệp ở Kinh, người vốn có gia thế bậc nhất trong nhóm nhưng luôn tỏ ra thâm trầm, nãy giờ chỉ im lặng quan sát, cũng lên tiếng đế vào, giọng ra vẻ khuyên giải:

“Chương công tử, anh em cả, nể mặt nhau một chút đi. Chỉ là một chén rượu thôi mà, có đáng gì.”

Bị dồn vào thế khó, bốn phương tám hướng đều là những ánh mắt chế giễu. Nguyễn Đình Chương mặt đỏ bừng, đành miễn cưỡng cầm lấy chén rượu, nhắm mắt uống cạn trong tiếng hò reo cổ vũ của cả bọn. Một chén, rồi hai chén, rồi ba chén. Mặt mày tái đi, người loạng choạng.

*

Khi men rượu đã ngà ngà, Phan Huy Vịnh cao hứng, chỉ tay vào con cá chép gấm đang lững lờ bơi trong bể ngọc giữa phòng, cất giọng:

“Rượu vào lời ra, hôm nay chúng ta cùng vịnh con cá chép này để thử tài văn chương. Ta xin phép được múa rìu qua mắt thợ trước.”

Xong vuốt ve chòm râu lún phún, đọc sang sảng:

“Vẫy đuôi quẫy nước, rồng con ẩn,

Chờ ngày vượt vũ môn, hóa thân mình.”

Nguyễn Bá Thanh vội vã vỗ tay tán thưởng:

“Hay. Thơ của Vịnh huynh đúng là có khí phách. Ý tại ngôn ngoại, mượn cá để nói chí tang bồng, thật cao diệu.”

Lâm Duy Thức gật gù bình phẩm:

“Câu thơ dùng chữ ‘ẩn’ rất đắt. Thể hiện được sự khiêm tốn trước thời cơ. Hay.”

Đến lượt Nguyễn Bá Thanh, cũng vội vàng ứng khẩu để nịnh bợ:

“Thân mang vảy bạc, lấp lánh sao,

Tung tăng trong nước, chí vươn cao.”

Phan Huy Vịnh cười ha hả, gật đầu:

“Cũng được, cũng được. Có tiến bộ.”

Ánh mắt của mọi người cuối cùng đều đổ dồn về phía Nguyễn Đình Chương đang ngồi im lặng, mặt mày có vẻ đăm chiêu. Phan Huy Vịnh thúc giục, giọng đầy vẻ châm chọc:

“Đến lượt Chương đệ rồi đấy. Cho anh em mở mang tầm mắt xem nào.”

Nguyễn Đình Chương chau mày, gãi đầu gãi tai, vẻ mặt khổ sở. Mãi một lúc sau, mới ngẩng lên, ấp úng đọc, giọng lí nhí:

“Ngoài ao có con cá chép,

Nó bơi, nó lội… trông rất đẹp.”

Cả bàn tiệc đang ồn ào bỗng im phăng phắc. Không khí như đặc lại. Phan Huy Vịnh ngơ ngác, tưởng mình nghe nhầm. Nguyễn Bá Thanh thì há hốc mồm.

Một giây… hai giây… rồi “Phụt.”. Lâm Duy Thức không nhịn được, phun cả ngụm rượu đang uống ra ngoài, rồi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Ngay sau đó, cả bàn tiệc phá lên cười như sấm. Tiếng cười chế nhạo, tiếng vỗ bàn, tiếng ly chén va vào nhau loảng xoảng vang dội khắp phòng.

Phan Huy Vịnh cười đến chảy cả nước mắt:

“Trời ơi, thơ… thơ với chả phú. Chương đệ, tài văn của đệ chắc để quên ở kỹ viện nào rồi sao? Đây mà là thơ à? Thằng bé lên ba nhà ta làm còn hay hơn.”

Nguyễn Bá Thanh cũng hùa vào:

“Đúng là… mộc mạc, thật thà quá mức. Ha ha.”

Nguyễn Đình Chương mặt đỏ bừng, có vẻ vừa ngượng vừa tức, đứng phắt dậy, cầm vò rượu tu một hơi dài rồi ném mạnh xuống bàn:

“Tại hạ… tại hạ hôm nay không khỏe. Không thèm chơi với các người nữa.”

Màn tự ái vụng về, càng khiến cả bọn được dịp cười cợt, cho rằng Nguyễn Đình Chương dạo này sa sút, không còn là đối thủ trên bàn tiệc nữa.

*

Tưởng chừng màn kịch đã hạ màn, Nguyễn Đình Chương loạng choạng định bỏ về thật, thì đúng lúc lúc này, tú bà của Vọng Nguyệt Lâu, với nụ cười đầy ý nhị, vỗ tay ba tiếng. Rèm châu được kéo ra, Lam Kiều, mặc một bộ xiêm y màu thiên thanh, mỏng như sương khói, mái tóc đen nhánh được búi hờ hững, chỉ cài một cây trâm ngọc bước vào. Làn da trắng tựa men sứ, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu, đuôi mắt hơi xếch lên, vừa ngây thơ lại vừa ẩn chứa một sự khêu gợi chết người. Chỉ lẳng lặng bước tới bên cây đàn tranh, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên dây đàn, tạo ra một chuỗi âm thanh trong trẻo. Một cái liếc mắt nhẹ cũng đủ khiến cả đám công tử đang ồn ào phải im bặt, cổ họng khô khốc. Tú bà cất giọng lanh lảnh:

“Khoan đã, Chương công tử, đêm nay, Vọng Nguyệt Lâu chúng tôi có lệ đặc biệt, xin được ‘đấu giá’ một đêm thơ rượu cùng hoa khôi Lam Kiều. Người thắng cuộc sẽ là khách quý nhất đêm nay. Chẳng lẽ ngài lại bỏ lỡ một giai nhân tuyệt thế thế này?”

Nguyễn Đình Chương khựng lại, ánh mắt dán vào Lam Kiều, tỏ vẻ tiếc nuối và thèm thuồng. Phan Huy Vịnh thấy vậy, cười lớn:

“Sao thế Chương đệ? Sợ không đủ ngân lượng, hay là không đủ… sức lực để hầu chuyện mỹ nhân?”

Bị khích tướng, Nguyễn Đình Chương đành quay lại chỗ ngồi. Cuộc đấu giá bắt đầu với giá khởi điểm là năm mươi quan tiền. Nguyễn Bá Thanh ra giá đầu tiên:

“Sáu mươi quan.”

Một công tử khác không chịu kém cạnh:

“Bảy mươi.”

Không khí trở nên vô cùng sôi nổi. Lam Kiều khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như một liều thuốc kích thích, khiến những tờ ngân phiếu được ném ra không tiếc tay. Lâm Duy Thức, thấy cuộc vui, cũng nhàn nhã nâng chén:

“Một trăm quan.”

Con số chẵn và thái độ ung dung lập tức dập tắt sự hăng hái của mấy kẻ tép riu. Giờ chỉ còn lại cuộc chơi của những kẻ thực sự có tiền. Phan Huy Vịnh cười khẩy, liếc nhìn Lâm Duy Thức rồi lại nhìn Nguyễn Đình Chương:

“Một trăm năm mươi quan.”

Nguyễn Đình Chương lúc này mới uể oải lên tiếng, ra giá một cách ngập ngừng:

“Một trăm… sáu mươi.”

Phan Huy Vịnh hét lên ngay lập tức, như thể tiền bạc chỉ là giấy vụn:

“Hai trăm.”

Cuộc đấu giá giờ biến thành màn song đấu giữa hai người. Nguyễn Đình Chương luôn tỏ ra do dự, mỗi lần chỉ nhích lên mười quan, hai mươi quan, mặt mày nhăn nhó như thể đang xót của. Phan Huy Vịnh thì ngược lại, mỗi lần ra giá đều là một con số lớn, đầy vẻ áp đảo.

Khi giá đã lên đến ba trăm quan, một con số không tưởng, Nguyễn Đình Chương cắn răng, có vẻ như quyết định tất tay:

“Ba trăm… năm mươi quan.”

Phan Huy Vịnh cười ha hả, đứng bật dậy:

“Bốn trăm quan. Chương đệ, theo được nữa không?”

Cả phòng lặng ngắt. Bốn trăm quan, đủ để mua cả một tòa nhà lớn ở phố Hàng Đào. Nguyễn Đình Chương nhìn hắn, rồi lại nhìn Lam Kiều đang e lệ cúi đầu, thở dài một tiếng, ngã phịch xuống ghế, xua tay:

“Thôi, thôi. Tại hạ chịu thua. Vịnh huynh đúng là vừa có tài vừa có tiền, tại hạ không bì được.”

Phan Huy Vịnh đắc thắng, bước tới vỗ vai:

“Chương đệ, xem ra đêm nay huynh đài đành ngậm ngùi rồi. Cứ về dưỡng sức cho tốt, lần sau chúng ta lại tranh tài.”

Nguyễn Đình Chương chỉ hậm hực “hừ” một tiếng rồi loạng choạng bỏ đi, để lại sau lưng tiếng cười đắc thắng của Phan Huy Vịnh và những ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị của đám bạn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

mat-the-chi-the-bai-dai-su.jpg
Mạt Thế Chi Thẻ Bài Đại Sư
Tháng 2 8, 2025
xuyen-mong-gia.jpg
Xuyên Mộng Giả
Tháng 1 31, 2026
kho-canh-ai-con-khong-phai-cai-doi-thu-hai
Khổ Cảnh: Ai Còn Không Phải Cái Đời Thứ Hai
Tháng 10 17, 2025
la-bo-huu-phien-xuyen-viet-mon.jpg
Lã Bố Hữu Phiến Xuyên Việt Môn
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP