Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
Mộc Diệp Có Yêu Khí

Ta Có Hàng Tỉ Thần Thoại Gien

Tháng 1 15, 2025
Chương 468. Tương lai Cửu Châu Chương 467. Số mệnh chi chiến
tai-bien-tap-hoang.jpg

Tai Biến Tạp Hoàng

Tháng 3 26, 2025
Chương 633. Phiên ngoại 5 vị diện chiến tranh chuẩn bị Chương 632. Phiên ngoại bốn thời gian bên trong Ngư tiểu thư
dinh-cap-khi-van-lang-le-tu-luyen-ngan-nam.jpg

Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm

Tháng 1 22, 2025
Chương 1192. Chung Nguyên Chí Cao Chương 1191. Tuyệt Mệnh Đại Nguyên Tôn
bat-dau-bi-he-thong-nhot-thanh-ke-tam-than.jpg

Bắt Đầu: Bị Hệ Thống Nhốt Thành Kẻ Tâm Thần

Tháng 12 26, 2025
Chương 410: Đại tỷ Chương 409: Lão nhân cái chết
ta-o-suoi-vang-lam-giao-chu.jpg

Ta Ở Suối Vàng Làm Giáo Chủ

Tháng 2 24, 2025
Chương 491. Tu chân kỷ nguyên Chương 490. Kỷ nguyên tương lai
ta-thu-do-de-lien-manh-me.jpg

Ta! Thu Đồ Đệ Liền Mạnh Mẽ!

Tháng 1 25, 2025
Chương 1520. Huyền Giới Chương 1518. +1519: Tứ thần chi chiến
vo-dao-truc-quang-tu-ngu-dan-den-gioi-chu

Võ Đạo Trục Quang, Từ Ngư Dân Đến Giới Chủ

Tháng 12 25, 2025
Chương 784: đạo kinh bàn đào Chương 783: Trĩ Chân Nhân
bat-dong-san-dai-ngoan-gia.jpg

Bất Động Sản Đại Ngoạn Gia

Tháng 1 17, 2025
Chương 1248. Đại người chơi! Chương 1247. Lớn người chơi!
  1. Xuyên Về Thời Tự Đức
  2. Chương 69: Bắt Sống Tướng Giặc.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 69: Bắt Sống Tướng Giặc.

Xuyên Về Thời Tự Đức.

Tác giả: Lưu Huỳnh Phát.

Rạng sáng ngày 18/2/1859, hơi lạnh buốt của buổi sớm mai phủ lên vùng Gia Định như một chiếc chăn dày. Sương mù nhẹ bao phủ mặt sông Bến Nghé, lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đuốc còn sót lại trong các lô cốt. Sau một đêm chiến đấu ác liệt, quân Đại Nam vẫn kiên định, không chút nao núng.

Họ đang chuẩn bị cho một kế hoạch táo bạo là tấn công trực diện vào sở chỉ huy của Rigault de Genouilly, nơi được xem là đầu não của hạm đội Pháp.

Trong căn lều lớn ở căn cứ chính, ánh sáng từ chiếc đèn dầu lắc lư chiếu lên những khuôn mặt nghiêm nghị. Trần Trí với vóc dáng cao lớn và ánh mắt cương nghị, đứng trước bản đồ vạch rõ từng bước đi cho cuộc tấn công:

– Đây là cơ hội tốt nhất để chúng ta xoay chuyển cục diện. Rigault de Genouilly là kẻ điều hành toàn bộ lực lượng Pháp. Nếu hắn bị bắt hoặc tiêu diệt, quân địch sẽ như răn mất đầu. Chúng ta phải hành động ngay trong đêm nay, khi chúng còn đang bối rối sau thất bại đêm qua.

Võ Duy Ninh, một tướng lĩnh trung niên, gật đầu đồng tình, đôi mắt sắc lạnh lóe lên sự quyết tâm:

– Phải hành động nhanh chóng và bất ngờ. Lính của chúng đã kiệt sức. Ta không thể để cơ hội này trôi qua.

Một người lính trẻ, nét mặt căng thắng nhưng đầy nhiệt huyết, lên tiếng:

– Thưa ngài, liệu chúng ta có đủ lực lượng để đối phó nếu địch phản công không?

Trần Trí quay lại, ánh mắt rực lửa nhìn người lĩnh:

– Đủ hay không không quan trọng. Chúng ta có lòng quá cảm và sự chính nghĩa. Hơn nữa, tốc độ và yếu tố bất ngờ sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta.

Kế hoạch nhanh chóng được phác thảo chi tiết. Một đội quân tình nhuệ gồm 500 ngươit do chính Trần Tri dẫn đầu, sẽ lặng lẽ di chuyến qua các con đường nhỏ đi đến bả lau sậy ven sông để tiếp cận sở chỉ huy Pháp. Đội quân này được tuyển chọn kỹ lưỡng, gồm những chiến binh thiện nghệ nhất, mang theo súng hỏa mai, giáo mác và dao găm hoàn toàn sẵn sàng cho một trận chiến cận chiến khốc liệt.

Ánh bình minh lờ mờ bắt đầu le lói trên mặt sông. Những bóng người di chuyển khẽ khàng giữa những lùm cây rậm rạp. Trần Trí dẫn đầu, ánh mắt không rời khỏi mục tiêu trước mặt. Một lính trinh sát quay lại, báo cáo bằng giọng thì thầm:

– Thưa tướng quân, sở chỉ huy của Pháp cách đây 500 bước chân. Có khoảng 20 lính gác ở cổng chính.

Trần Trí mỉm cười, một nụ cười sắc lạnh:

– Tốt. Chia quân thành ba mũi. Chúng ta sẽ tấn công cùng lúc. Pháo hiệu vừa bắn, lập tức hành động.

Hắn nhìn sang các tướng lĩnh đi cùng, giọng nói thêm phần quả quyết:

– Không được để bất kỳ tên nào chạy thoát. Phải kết thúc trận này trong im lặng.

Mệnh lệnh được truyền đi. Đội quân nhanh chóng tản ra, mỗi người nấp sau những bụi cây, những gốc cỏ cao ven đường. Thời gian như ngừng trôi trong bầu không khí căng thẳng.

Bất chợt, một pháo hiệu đỏ rực xẻ toạc bầu trời. Tiếng hò reo vang lên như sấm dậy:

– Xung phong! Vì bệ hạ! Vì Đại Nam!

Những chiến binh Đại Nam từ ba hướng lao lên như hổ đói. Lính gác Pháp giật mình, hốt hoảng kêu lên:

– Quân Đại Nam! Báo động!

Nhưng đã quá muộn. Chỉ trong phút chốc, cống chính bị phá tan. Tiếng súng, tiếng kiếm va vào nhau, tiếng hét đau đớn hòa lẫn vào không gian. Một lính Pháp cố gắng thổi kèn báo động nhưng bị một chiến binh Đại Nam phóng lao găm trúng ngực, gục ngã tức thì

Trong căn phòng chỉ huy, Rigault de Genouilly, với bộ râu rậm đặc trưng, đang chăm chủ nghe báo cáo từ các sĩ quan. Tiếng náo loạn bên ngoài khiến hắn đứng bật dậy. Hắn quát lớn:

– Chuyện gì đang xảy ra?

Một sĩ quan chạy vào, mồ hôi nhễ nhại:

– Thưa ngài, quân Đại Nam đang tấn công! Chúng đã phá cổng chính.

Rigault cau mày, tay vung mạnh lên bàn:

– Mau gọi tất cả lính tập trung bảo vệ phòng chỉ huy. Không được để chúng tiến vào đây!

Nhưng lời hắn vừa dứt, cánh cửa phòng bật tung. Trần Trí dẫn đầu một nhóm chiến binh, xông thẳng vào. Rigault rút kiếm, đôi mắt lóe lên sự thách thức.

– Kẻ nào dám cả gan xâm nhập nơi này?

Trần Trí không chút nao núng, nâng súng hỏa mai, giọng trầm vang:

– Ta là Trần Trí, tướng quân Đại Nam. Rigault de Genouilly, ngươi đã thua!

Rigault gầm lên, vung kiếm lao đến. Nhưng trước sự áp đảo của đội quân Đại Nam, hắn chỉ kịp ra vài đường cơ bản trước khi bị khống chế. Trần Trí nhầm súng thẳng vào ngực hắn:

– Hạ kiếm, hoặc ngươi sẽ chết tại đây!

Rigault nhìn thẳng vào mắt Trần Trí, ánh mắt pha lẫn giữa bất lực và giận dữ. Sau cùng, hắn buông kiếm, giọng nói đầy căm phẫn:

– Các ngươi nghĩ bắt được ta là thắng sao? Chiến tranh không chỉ dựa vào một người chỉ huy đâu.

Trần Trị đáp lại bằng giọng lạnh lùng:

– Một người như ngươi thì không, nhưng một dân tộc như Đại Nam thì có.

Hắn ra lệnh trói Rigault và các sĩ quan Pháp, rồi quay lại nói với các chiến binh:

– Mang hắn về căn cứ.

Tin tức Rigault de Genouilly bị bắt đã lan nhanh trong đội quân Pháp, như một cơn sóng dữ cuốn phăng đi mọi hy vọng còn sót lại. Các binh lính Pháp vốn đã hoang mang và mệt mỏi sau một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ, giờ đây lại rơi vào cảnh hỗn loạn khi mất đi người chỉ huy. Tình thế càng trở nên nghiêm trọng khi các tàu chiến Pháp ngoài khơi vội vã rút lui, lo sợ sẽ phải đối mặt với đòn pháo kích nặng nề hơn từ quân Đại Nam.

Trên một trong các tàu chỉ huy phụ, một sĩ quan nhìn tình hình và nhận ra sự thất bại đã đến gần. Hắn ta vội vã lao ra phía boong tàu, hét lớn với thủy thủ đoàn đang lúng túng dưới sự căng thẳng:

– Rút lui! Chúng ta không thể tiếp tục nếu không có tướng chỉ huy! Mau thu xếp rời khỏi đây ngay lập tức!

Tiếng hét của sĩ quan vang lên như một hiệu lệnh cho toàn bộ thủy thủ đoàn, những người vốn đã kiệt sức vì những trận đánh trước đó. Một số tàu nhỏ hơn ngay lập tức giương lên lá cờ trắng là tín hiệu đầu hàng. Cảnh tượng này cho thấy quân Pháp đã không còn đủ sức chiến đấu, và chúng hiểu rằng nếu tiếp tục ở lại, tổn thất sẽ còn nghiêm trọng hơn nhiều. Dù chiến tranh khốc liệt luôn là điều không ai muốn, nhưng lúc này trước sự thất bại ê chề, đầu hàng là sự lựa chọn duy nhất của chúng.

Một sĩ quan trẻ, tay run run chỉ vào lá cờ trắng đang được kéo lên, quay lại nhìn những đồng đội của mình. Hắn lẩm bẩm, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng:

– Chúng ta đã không thể chiến thắng. Thậm chí cả tướng chỉ huy cũng đã bị bắt. Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Một người bạn cũ đứng gần, mắt đỏ ngầu, khẽ lên tiếng, giọng nghẹn ngào:

– Cậu không thấy sao? Chúng ta đã chiến đấu hết sức, nhưng đối phương mạnh quá. Việc đầu hàng này có lẽ là điều không thể tránh khỏi.

Lúc này, một vị sĩ quan cấp cao, từng có mặt trong những cuộc họp chiến lược với Rigault de Genouilly bước đến gần. Hắn nhìn ra biển, nơi những tàu chiến Pháp đang vội vã rút lui, rồi nhìn những binh lính, lòng nặng trĩu. Mất đi chỉ huy không phải là một sự thất bại đơn giản. Hắn ngước lên trời, như tìm kiếm một sự giải thoát.

Hắn nói, giọng trầm xuống:

– Mọi chuyện đã quá muộn. Một mất mát quá lớn. Nhưng chúng ta phải làm gì đây? Chỉ có thể hy vọng rằng chúng ta có thể rút lui mà không để lại quá nhiều dấu vết.

Trong khi đó, tại căn cứ chính của Đại Nam, không khí vô cùng khác biệt. Võ Duy Ninh cùng các tướng lĩnh khác đứng đón Trần Trí với vẻ mặt phấn khởi, nhưng cũng không giấu nổi sự lo âu. Dù chiến thắng vừa qua là một thắng lợi lớn, họ vẫn biết rằng chiến trường không bao giờ yên ổn, và mọi thứ có thể thay đổi trong chớp mắt. Dưới ánh nắng chiều, đoàn quân Đại Nam tiến về, những chiến binh oai hùng bước đi trong tiếng vỗ tay rộn ràng từ dân chúng. Nhưng trong số đó, có một hình ảnh đặc biệt khiến cả đám đông phải im lặng, Rigault de Genouilly, kẻ thù một thời, giờ đây bị trói lại, dẫn dắt như một tù nhân giữa hàng ngũ binh sĩ.

Trần Trí đứng đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kẻ thù bị bắt, khuôn mặt không thể giấu đi sự mỉa mai. Khi Rigault de Genouilly đi qua, Trần Trí không thể không lên tiếng:

– Ngươi từng nghĩ rằng Đại Nam chỉ là một mảnh đất dễ xâm chiếm. Vậy mà giờ đây, ngươi lại là kẻ chiến bại. Ngươi có thấy được sự thất bại của mình chưa?

Rigault de Genouilly không đáp lại, chỉ cúi đầu xuống, ánh mắt đầy sự nhục nhã. Những lời của Trần Trí như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng của hắn. Trong cái im lặng nặng nề ấy, một tướng lĩnh kỳ cựu của Đại Nam bước tới gần, chính là Nguyễn Tri Phương. Ông đứng đối diện với Rigault de Genouilly, đôi mắt sáng lên vẻ tự hào:

– Ngươi là một kẻ từng tự tin đến mức ngạo mạn, giờ đây chỉ còn là một tù nhân. Ngươi có thấy xấu hổ không?

Rigault de Genouilly mặc dù không nói gì, nhưng vẻ mặt của hắn đã nói lên tất cả. Mắt hắn nhìn thẳng vào Nguyễn Tri Phương, nhưng trong lòng, hắn đã nhận ra một sự thật đau đớn rằng cuộc chiến này đã kết thúc, và kẻ chiến thắng không phải là hắn.

Chiến tích bắt giữ Rigault de Genouilly không chỉ có ý nghĩa quân sự to lớn, mà còn mang một giá trị tinh thần không thể đo đếm. Tin tức về sự kiện này nhanh chóng lan ra khắp Gia Định và các vùng lân cận, làm dấy lên niềm tin mạnh mẽ vào sự lãnh đạo của triều đình nhà Nguyễn. Người dân từ khắp nơi đổ về căn cứ Gia Định, mang theo lương thực, thực phẩm và những lời cầu nguyện may mắn cho chiến tranh sắp tới. Những trẻ em reo hò, nhảy múa vui sướng, còn người lớn tụ tập quanh những ngọn lửa, thắp hương cầu nguyện cho sự bình yên.

Khắp các làng mạc, thị trấn, không khí lễ hội tràn ngập. Những bài hát ca ngợi chiến thắng vang lên, và người dân không phân biệt tuổi tác, đều tham gia vào các nghi lễ chiến thắng. Thầy cúng và các bô lão trong làng đứng ra tổ chức lễ kỷ niệm. Họ khấn vái thần linh, cầu mong đất nước sẽ luôn được bình an, và quân Đại Nam sẽ tiếp tục chiến thắng trong những trận chiến kế tiếp. Ánh sáng từ những ngọn đèn dầu như thắp sáng cả đất trời, và trong không gian ấy, tiếng cười, tiếng hát hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc ca chiến thắng vang dội.

Phía quân Pháp, sự kiện bắt sống Rigault de Genouilly đã tạo ra một làn sóng xáo trộn. Các sĩ quan cấp cao bắt đầu cảm nhận rõ rệt sự thiếu vắng một người chỉ huy mạnh mẽ. Chúng không tìm ra được phương án khả thi nào để đối phó với tình thế hiện tại. Những cuộc họp chiến lược diễn ra trong bầu không khí căng thẳng và u ám. Không ai có thể thay thế được vị tướng tài ba như Rigault de Genouilly. Những lời nói của hắn trước khi bị bắt như vọng lại trong đầu các sĩ quan:

– Các ngươi còn cơ hội. Hãy tận dụng, nếu không sẽ chẳng còn gì cả.

Nhưng giờ đây chúng nhận ra rằng mọi cơ hội đã vụt qua. Quân Pháp không còn đủ tinh thần để tiến hành thêm một cuộc tấn công nào. Chiến thắng của Đại Nam đã đẩy quân Pháp vào tình thế bế tắc.

Dù quân Đại Nam không có đủ lực lượng để tiến hành một cuộc tấn công tổng lực, chiến thắng này lại mang một ý nghĩa quan trọng trong các cuộc đàm phán sắp tới. Triều đình nhà Nguyễn với chiến thắng này, có thể đối diện với các thế lực nước ngoài mà không phải cúi đầu. Điều này không chỉ củng cố niềm tin vào khả năng bảo vệ đất nước, mà còn thể hiện sự kiên cường và ý chí của dân tộc.

Chiến thắng này không chỉ là một chiến thắng quân sự mà còn là một bước tiến quan trọng trong việc bảo vệ độc lập, chủ quyền quốc gia. Nó là một bài học lớn về lòng kiên cường và sự không khuất phục. Những thế hệ sau sẽ mãi ghi nhớ chiến công này, như một niềm tự hào của Đại Nam.

Trong căn lều chỉ huy, Rigault de Genouilly ngồi gục, tay bị trói chặt, ánh mắt như chết lặng. Từ kẻ kiêu ngạo đứng trên đỉnh cao quyền lực, giờ đây hắn chỉ là một tù binh, bị dẫn đi như một kẻ thua cuộc.

Trần Trí đứng đối diện hắn không nói một lời. Chỉ ánh mắt của vị tướng Đại Nam đã đủ sức nghiền nát mọi sự ngạo mạn còn sót lại trong lòng kẻ bại trận. Không khí trong lều cô đặc, như không gian bị ngưng đọng. Một tên lính trẻ bước vào, đặt một chén nước xuống trước mặt Rigault. Hắn liếc nhìn, nhưng không hề động đậy.

Trần Trí nói, giọng lạnh lùng:

– Uống đi Ta không muốn ngươi chết vì khát.

Rigault khịt mũi, nhếch mép như muốn cười nhưng chẳng thành tiếng’

– Chết khát ư? Ta sẽ không chết dễ dàng như thế! Ta là một sĩ quan Pháp, không phải kẻ yếu đuối!

Trần Trí cúi xuống, gằn giọng:

– Sĩ quan? Hay một kẻ cướp? Ngươi đến đây với tàu chiến và súng đạn, giết hại dân lành, cướp bóc đất đai. Đừng nói với ta về danh dự.

Rigault ngẩng đầu lên, định nói gì đó, nhưng ánh mắt sắt thép của Trần Trí khiến hắn câm lặng. Hắn nhận ra rằng, không phải kẻ nào chiến thắng cũng cần phải lớn tiếng. Sự im lặng của đối phương chính là nỗi nhục lớn nhất.

Bên ngoài lều, bầu không khí náo nhiệt trái ngược hoàn toàn. Dân chúng kéo về đông nghịt, vây quanh những người lính chiến thắng, không ngừng reo hò. Một bà lão tóc bạc phơ, tay run run bưng một rổ bánh gạo, đến trước mặt một chiến binh trẻ:

– Ăn đi con. Các con vất vả quá rồi.

Người lính trẻ cầm lấy, cúi đầu cảm ơn, đôi mắt đỏ hoe. Bên cạnh anh, một nhóm trẻ con nhảy múa, hò hét:

– Đại Nam thắng rồi! Đại Nam thắng rồi!

Nhưng giữa niềm vui chiến thắng, trong lòng Trần Trí vẫn là một nỗi trăn trở. Khi Rigault bị dẫn đi, hắn quay lại nhìn Võ Duy Ninh.

– Chúng ta thắng trận này, nhưng chiến tranh còn dài. Người Pháp không dễ bỏ cuộc.

Võ Duy Ninh gật đầu, giọng trầm xuống:

– Đúng vậy. Nhưng ít nhất hôm nay chúng ta đã cho chúng thấy Đại Nam không phải là miếng mồi dễ nuốt.

Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên khuôn mặt các chiến binh. Một trận chiến kết thúc, nhưng ai cũng hiểu rằng, con đường phía trước còn đầy thử thách. Nhưng với lòng kiên cường và sự quyết tâm, họ tin rằng Đại Nam sẽ còn đứng vững trước mọi giông bão.

Cùng lúc đó, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất và mồ hôi lẫn lộn trong không khí chiến thắng. Trần Trí đứng yên, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần nhạt phai. Dù chiến thắng này mang lại niềm vui lớn, ông biết rõ rằng cuộc chiến không chỉ có một trận này. Từng quyết định, từng bước đi trong trận chiến này đều có thể ảnh hưởng đến tương lai đất nước. Quân Pháp dù chịu thất bại, vẫn là một thế lực mạnh mẽ. Nhưng hôm nay, Đại Nam đã chứng minh cho thế giới thấy rằng họ không dễ bị khuất phục. Mỗi chiến thắng, dù nhỏ hay lớn, đều thắp lên ngọn lửa hy vọng, là động lực cho những ngày tháng gian nan phía trước.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tu-tien-vo-han-mo-phong.jpg
Ta Tu Tiên Vô Hạn Mô Phỏng
Tháng 1 24, 2025
de-nguoi-phu-ta-de-tan-nguoi-mang-tro-thanh-nhan-hoang.jpg
Để Ngươi Phụ Tá Đế Tân, Ngươi Mang Trở Thành Nhân Hoàng?
Tháng 1 22, 2025
tu-troi-cam-dia-nam-tram-nam-ta-lam-tan-tu-nguoi-khoc-cai-gi
Tự Trói Cấm Địa Năm Trăm Năm, Ta Làm Tán Tu Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 12 25, 2025
game-of-thrones-rong-ba-dau-viserys.jpg
Game Of Thrones: Rồng Ba Đầu Viserys
Tháng 2 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved