Xuyên Thành Liếm Cẩu Nam Phụ, Ta Một Cước Đạp Vỡ Thiên Mệnh!
- Chương 90: Đi đại hội tỉ võ, nhưng cuộc hành trình báo thù vẫn còn thì tiện thể trả luôn.
Chương 90: Đi đại hội tỉ võ, nhưng cuộc hành trình báo thù vẫn còn thì tiện thể trả luôn.
Sau buổi chiêu đãi… ờm… không biết nên gọi là “ấm cúng” hay “tàn sát tập thể đã qua tẩy uế” hiện trường Xích Nguyệt Tông giờ chỉ còn là một bãi đá vụn và khói mỏng lững lờ.
Cục 749 đã xuất hiện với tốc độ của tổ chức chuyên “dọn xác quốc tế” xe bay lơ lửng, nhân viên mặc áo bảo hộ kín mít, cẩn thận gom từng mảnh xương, từng thanh kiếm gãy, từng đống tro tàn vẫn còn vương mùi linh lực.
Lão tông chủ đứng cách đó vài mét, đôi tay run rẩy nhìn theo đám đặc vụ đang kéo mấy cái túi đen to tướng lên xe. Dưới ánh chiều tàn, khuôn mặt ông vừa tái nhợt vừa… thanh thản đến kỳ lạ, kiểu như người vừa nhận ra mình không còn bị cắm dây điều khiển vào đầu nữa.
Hùng đứng cạnh, tay đút túi quần, nghiêng đầu nhìn lão, nụ cười nửa như trêu chọc nửa như chán đời:
“Gì đấy? Còn lưu luyến đồng môn à?”
Lão tông chủ giật bắn người, mặt xanh mét, toát mồ hôi hột.
“Không, không không không! Tiền bối hiểu lầm rồi, ta không hề—”
“Thôi,” Hùng phẩy tay cắt lời, giọng nhàn nhã. “Tôi có giết lão đâu mà lão nói như đang cầu xin tha mạng thế?”
Thanh Tuyết đứng bên cạnh, tay khoanh trước ngực, mắt ánh lên vẻ thích thú.
“Đúng rồi đấy. Cầu xin tha mạng mà mặt run thế kia thì chỉ khiến người ta muốn giết cho xong chuyện thôi.”
Lão tông chủ nín bặt, mồ hôi nhỏ giọt xuống cổ áo. Không khí im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió rít qua tàn viện.
“Thôi, lão đi nghỉ ngơi đi.” Hùng phẩy tay. “Tôi tự làm chỗ ở.”
Lão nghe xong lập tức quay người chạy, nhanh đến mức như thể đặc vụ đang truy nã sau lưng.
Từ phía xa, Bạch Ngưng Băng vừa đóng máy tính vừa nói với giọng đều đều:
“Báo với Cục trưởng Tô rằng chúng tôi sẽ ở đây một thời gian. Khi nào chán thì về.”
Người đặc vụ dẫn đầu lập tức cúi đầu: “Vâng, thưa ngài.”
Cái danh Cục trưởng danh dự 749 của Bạch Ngưng Băng đã lan ra toàn hệ thống. Chỉ có mấy nhân viên mới vào còn chưa biết, chứ ai từng đi nhiệm vụ nhiều thì đều hiểu: cái người trông dịu dàng ấy thực ra là ác mộng hình người của giới phân tích hiện trường.
Khi lão tông chủ khuất hẳn, Hùng và Thanh Tuyết quay lại nhìn Diệp Thần.
Anh vẫn đứng đó, bóng lưng thẳng, ánh mắt bình thản, như thể đống tro tàn phía sau chẳng liên quan gì đến mình.
Hùng liếc sang Thanh Tuyết, nhếch môi.
“Nhìn kiểu đó quen ghê. Cái dáng lạnh lùng đứng giữa đống xác ấy… y hệt nam chính văn sám hối não tàn mà tôi từng chửi ba mươi chương liên tiếp.”
Thanh Tuyết liếc sang, khóe môi cong lên.
“Anh có chắc là mình không đang nói bản thân không?”
“Cô nói thế là vu khống đấy.” Hùng thản nhiên đáp. “Tôi văn minh, tôi chỉ đánh người, không sám hối.”
Bạch Ngưng Băng ở đằng sau suýt sặc nước.
Không khí vốn nghiêm túc mấy giây trước giờ tan biến như chưa từng có.
Hùng lại quay sang Diệp Thần, nói nửa thật nửa đùa:
“Nhưng mà này, tôi nói thật nhé, mấy thằng kiểu này không bao giờ hết chuyện đâu. Giết hết sư phụ, sư tỷ rồi, thế nào cũng có hôn thê hay tiểu sư muội chưa xuất hiện.”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, nụ cười nguy hiểm nở trên môi.
“Anh đang ám chỉ cái gì thế?”
“Tôi chỉ nói thực tế thôi.” Hùng nhún vai. “Cứ nhìn đi. Cứ cái mô-típ Thiên Mệnh Chi Tử nào tôi đọc qua, hôn thê toàn phản bội, bạch nguyệt quang toàn trà xanh tạp chủng, còn sư tỷ thì nửa điên nửa mê trai.”
Thanh Tuyết đột nhiên hỏi Hùng.
“Anh còn nhớ Chu Thần chứ?”
Hùng nhướn mày.
“Hắn bị cô tiễn đi chuyển sinh rồi mà?”
Thanh Tuyết gãi cằm:
“Tôi nghĩ Thiên Đạo bên đó không để hắn tồn tại ngay khi vừa chuyển sinh đâu.”
Diệp Thần ở bên cạnh nghe hai người nói thì đột nhiên cau mày, ánh mắt khẽ động.
“Tôi cũng có vị hôn thê.”
“Hôn thê nào?” Cả hai đồng loạt quay đầu, nhìn Diệp Thần như nhìn kho báu.
Theo ký ức còn sót lại trong đầu, Diệp Thần nói chậm rãi:
“Là thánh nữ của Huyền Dương Tông. Năm ấy chúng tôi chỉ gặp nhau một lần. Nghe đồn nàng ấy khí chất thanh thuần, đạo tâm kiên định… nhưng sau này lại nghe theo lời Diệp Thiên, nói tôi là kẻ phản đồ.”
Ánh mắt anh dần chuyển lạnh, khí tức quanh người khẽ rung lên như sắp bóp nát không khí.
Thanh Tuyết nhướng mày, cười nhẹ: “Nghe quen nhỉ. Một kịch bản cổ điển của dòng ‘não tàn xuyên mệnh’.”
Hùng chống hông, gật đầu như giáo sư triết học.
“Ừ, tôi cũng nghĩ thế. Có khi mai lại xuất hiện thêm một ‘nữ nhân vì hiểu lầm mà phản bội’ sau đó đợi ba chương sau khóc xin tha, rồi bị đấm văng khỏi mặt đất.”
Cả ba im lặng vài giây, rồi cùng bật cười.
Không khí trong đại điện đổ nát trở nên lạ lùng, vừa nặng nề, vừa thoải mái.
Hùng thở dài:
“Thôi thì tạm quên vụ đó đi. Cô nghĩ sao nếu chúng ta dựng nhà ở đây luôn?”
Thanh Tuyết khoanh tay, liếc quanh đống đổ nát, giọng nhạt như không:
“Tôi tưởng anh nói là ‘tự làm chỗ ở’ không nghĩ là anh thật sự định làm.”
“Tôi mà nói đùa à?” Hùng ngẩng đầu, giọng đầy tự hào. “Ở đâu có wifi, ở đó có nhà.”
Thanh Tuyết thở ra một hơi, ánh mắt dường như không còn biết nên cười hay nên đánh.
“Anh định biến di tích tông môn cổ thành khu nghỉ dưỡng à?”
“Tôi gọi nó là ‘du lịch tâm linh thực chiến’. Có ai vừa tắm vừa ngắm tro tông môn đâu, tôi độc quyền đấy.”
“Đúng là hết nói nổi.” Cô lắc đầu, nhưng vẫn đi theo anh ra ngoài.
Đến chiều, cả nhóm, tức là Hùng, Thanh Tuyết, Bạch Ngưng Băng và Diệp Thần, đã có một căn biệt thự gỗ mini hoàn chỉnh, đứng sừng sững giữa nền cũ của Xích Nguyệt Tông như một biểu tượng mới của sự “tấu hài văn minh”.
Ba phòng ngủ, một phòng khách, một gian bếp, hệ thống điện nước lắp bằng linh khí, và dĩ nhiên… wifi vẫn mạnh như mạng ở nhà.
Phòng của Hùng và Thanh Tuyết ở giữa, phòng của Diệp Thần ở cạnh, còn phòng của Bạch Ngưng Băng được thiết kế cách âm tuyệt đối (vì cô đã quen với việc làm báo cáo xuyên đêm mà không muốn nghe tiếng Hùng và Thanh Tuyết cãi nhau và tiếng ọp ẹp).
Tối đó, bốn người ngồi uống trà.
Hùng gác chân lên bàn, ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng phản chiếu xuống nền tro xám.
“Diệp Thần này,” Hùng lên tiếng, giọng nghiêm túc hiếm hoi, “anh có nghĩ vị hôn thê kia còn sống không?”
Diệp Thần nhắm mắt lại, giọng trầm thấp:
“Còn. Và nếu còn… tôi sẽ tự tay chôn nàng ta.”
Im lặng bao trùm.
Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến những tàn tro ngoài kia bay lên, như linh hồn của hàng trăm kẻ từng tự xưng là chính đạo.
Thanh Tuyết khẽ nói, nụ cười nhẹ nhưng giọng lại mang đầy dao sắc:
“Chắc chắn cô ta sẽ xuất hiện. Và khi đó, anh có thể chứng kiến thế nào là ‘công lý phiên bản Đỗ thị’.”
Hùng bật cười khẽ, giọng nhẹ như đùa:
“Ờ, chỉ cần không có thêm hậu cung nào nữa là tôi mừng rồi.”
Thanh Tuyết liếc sang:
“Anh đang nói gì thế?”
“Tôi nói thực tế thôi. Cô mà nổi máu thu thập hậu cung nữa chắc tôi bay khỏi vũ trụ mất.”
Thanh Tuyết im lặng ba giây, rồi mỉm cười rất chậm, ánh mắt đỏ rực ánh lên thứ ánh sáng mà ngay cả Diệp Thần cũng thấy lạnh sống lưng.
Hùng lập tức chuyển đề tài:
“Ờ… nói chuyện khác đi. Nghe lão tông chủ nói mấy tông môn lớn sắp tổ chức đại hội tỉ võ đấy. Toàn thiên tài trẻ, Thiên Mệnh các loại.”
Bạch Ngưng Băng, đang lướt tablet, đáp nhẹ:
“Đúng. Cục 749 cũng nhận được thư mời quan sát. Có vẻ là sự kiện lớn đấy.”
Hùng nhướng mày, nụ cười hiện ra:
“Vậy còn chờ gì nữa? Coi như đi du lịch. Biết đâu lại gặp thêm mấy ‘Thiên Mệnh Chi Tử’ để xem ai ngáo hơn.”
Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt lóe sáng:
“Đi. Nhưng nếu có hôn thê của Diệp Thần ở đó… tôi xử trước.”
Diệp Thần mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm.
Ánh trăng chiếu xuống, phản chiếu trong đôi mắt anh như hai lưỡi kiếm đang lặng lẽ mài giũa chờ ngày rút ra khỏi vỏ.
Huyền Dương Tông…
Lần này, sẽ không còn ai chạy thoát.
Bình minh hôm sau.
Sương núi phủ mờ, mặt trời ló dạng sau rặng tùng cao, ánh sáng như những sợi tơ vàng giăng xuống cả dãy Ngọc Thành. Từ xa đã nghe tiếng trống trận vọng lại, từng hồi vang dội lan khắp thung lũng.
Hôm nay là ngày tổ chức Đại Hội Tỉ Võ, nơi quy tụ những kẻ được gọi là “thiên tài trẻ tuổi” của toàn giới tu luyện phương Đông. Nghe oai thế thôi chứ tám mươi phần trăm trong số đó chỉ là mấy đứa khoe cơ bắp, hai mươi phần trăm còn lại khoe gia thế, và một phần trăm… thật sự có não.
Trên con đường đá dẫn vào thung lũng trung tâm, xe quân sự của Cục 749 dừng lại, bụi tung mù.
Hùng và Thanh Tuyết ngồi chễm chệ trên nóc xe, gió thổi tung tóc, trông như hai vị sát thần vừa từ thiên giới du ngoạn xuống hạ phàm.
“Ơn trời, cuối cùng cũng đến,” Hùng vươn vai, ngáp dài. “Không khí đúng kiểu cổ võ thật đấy, gió có mùi máu và mồ hôi đặc trưng.”
Thanh Tuyết liếc sang, giọng nửa mỉa nửa cười:
“Anh đúng là biến thái hiếm có. Người ta hít mùi linh khí cho khỏe, anh thì hít mùi bạo lực cho sảng.”
Hùng bật cười: “Tôi đâu có kỳ lạ đến mức ấy. Tôi chỉ… thưởng thức nghệ thuật sinh tồn của người khác thôi.”
Chiếc xe lăn bánh qua cổng tam quan khổng lồ khắc chữ Huyền Dương Tông, nơi treo cờ đỏ rực bay phấp phới. Hàng ngàn tu sĩ, đệ tử, và khách quý tụ tập trên khán đài đá hình bán nguyệt bao quanh võ đài trung tâm.
Giữa thung lũng, một võ đài khổng lồ được dựng bằng linh thạch trắng, đường kính hơn trăm trượng, bốn góc khắc phù văn cổ. Từng sợi linh khí bay lượn quanh, lấp lánh như cầu vồng mờ trong sương. Dưới ánh nắng, linh quang hắt lên tạo cảm giác như cả mặt đất đang thở.
Từng tiếng hô, tiếng reo, tiếng kiếm khí va chạm vang dậy cả thung lũng. Mùi sắt gỉ, mùi linh lực cháy, hòa quyện vào nhau như khúc dạo đầu của một trận chiến dài hơi.
Bạch Ngưng Băng bước xuống xe, mỗi bước đi đều toát ra vẻ thanh nhã quý phái, tà váy lay nhẹ theo gió, đôi mắt sáng phản chiếu ánh trời. Cô đi ngang qua dãy khách quý, mỉm cười nhẹ. Đủ để khiến cả đám thiếu niên tu sĩ đứng hình, mặt đỏ tía tai.
Còn Hùng và Thanh Tuyết, như hai linh hồn lạc giữa thế giới trang nghiêm này, vẫn… ngồi trên nóc xe hóng gió, gác chân rung nhịp theo tiếng trống.
“Anh có định xuống không?” Thanh Tuyết hỏi, tóc trắng tung bay như suối bạc.
“Đang chọn chỗ ngồi có view đẹp.” Hùng đáp tỉnh bơ.
Chưa kịp chọn xong thì cả hai cùng nheo mắt. Dưới hàng khán giả VIP, một bóng dáng quen thuộc lấp ló.
Mái tóc nâu, bộ quân phục nửa cũ nửa sang, khí thế hơi kiêu mà hơi… chảnh chó.
Mạnh Quân.
Cả hai cùng thốt lên trong đầu: Là thằng cu bị cả hai cho cẩu lương đến bất lực đó!
Thằng bạn từng rủ Hùng đi bar ở chương 60, bị ăn nguyên combo “cẩu lương vị bạo hành tinh thần” rồi còn tặng lại cho họ một quyển “Kịch bản não tàn Free Edition”.
Và giờ, anh đang ngồi giữa hàng tu sĩ, trông nghiêm túc đến mức giả tạo.
Không nói không rằng, Hùng và Thanh Tuyết đồng loạt nhảy khỏi nóc xe, đáp xuống đất nhẹ như hai chiếc lá. Đám người xung quanh giật nảy, tưởng hai sát thần vừa hạ phàm.
Hùng bước tới, mỉm cười tươi rói, vỗ mạnh vai Mạnh Quân một cái bộp khiến hắn suýt cắm mặt xuống đất.
“Anh bạn! Sao lại ở đây thế này? Lạc hả?”
Mạnh Quân giật mình, quay phắt lại. Khi thấy Hùng và Thanh Tuyết, hắn đờ người ra, khóe miệng giật liên hồi.
“C… cái quái gì, hai người…”
Anh nhìn quanh, sắc mặt dần nghiêm lại. Làm sao mà hai người này xuất hiện sau lưng mình mà anh không hề cảm nhận được?
Từ sau khi đi tham chiến ở nước ngoài, lên tới danh hiệu “Quân Vương Tàn Bạo” Mạnh Quân chưa từng thấy ai có thể giấu khí tức hoàn toàn trước mặt hắn, trừ hai người này.
Lần đầu anh thấy, là khi đứng trong quán bar nhìn thấy hàng trăm oán linh bay quanh Phó Thanh Tuyết, chỉ biết tự nhủ “mình nhìn nhầm”.
Lần thứ hai, chính là bây giờ, khi Hùng cười như thể sắp mời anh ta đi uống rượu nhưng thực ra lại là cốc cẩu lương.
Mạnh Quân thở dài, cố giữ bình tĩnh:
“Tôi… ở đây làm chút việc. Còn hai người, tại sao lại ở đây?”
Hùng và Thanh Tuyết liếc nhau. Ánh mắt trao đổi trong nửa giây, kiểu hiểu ngầm của hai kẻ cùng điên một dạng.
“Còn chúng tôi,” Hùng nói, giọng đầy tự tin đến mức muốn ăn đấm, “đi khè đám phàm nhân yếu đuối chỉ biết dùng linh lực luyện võ.”
Thanh Tuyết gật đầu cái rụp, giơ ngón cái tán thành.
“Chuẩn. Rèn luyện tinh thần bằng việc khè người khác là sở thích tao nhã của chúng tôi.”
Mạnh Quân: “…”
Trong đầu anh vang lên một câu duy nhất: Mình nên giả chết hay nên trốn luôn nhỉ?
Không đợi anh phản ứng, Hùng đã nắm tay Thanh Tuyết kéo đi, miệng còn nói:
“Thôi, chán rồi. Cô đi theo tôi biểu diễn thời trang một chút.”
“Anh định làm cái gì nữa?” Thanh Tuyết hỏi, chân vẫn đi nhưng giọng đã ngờ ngợ.
“Gây chú ý thôi. Tôi có linh cảm sắp có thằng Thiên Mệnh não dưới xuất hiện.”
Nói xong, Hùng đi giữa quảng trường, dáng thảnh thơi, tay đút túi, gió thổi bay áo vest đen. Thanh Tuyết bước cạnh, thần thái lạnh lùng, từng sợi tóc trắng lấp lánh dưới nắng.
Cả quảng trường im bặt.
Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Một nam nhân ngầu lòi với nụ cười khinh mạn, và một nữ nhân đẹp đến mức khiến mấy linh thú canh gác cũng suýt quỳ.
Tiếng xì xào nổi lên.
“Đẹp quá…”
“Cô ta là ai vậy?”
“Hình như không thuộc tông nào cả.”
“Nhưng… khí tức mạnh kinh khủng!”
Thanh Tuyết liếc quanh, nhếch môi:
“Có vẻ như anh bị tôi che mất ánh hào quang rồi.”
Hùng nhún vai:
“Tôi quen rồi. Tôi chỉ cần đứng gần cô là tự động thành nền.”
Câu nói nghe tưởng nịnh, nhưng giọng điệu tỉnh queo khiến ai nghe cũng thấy buồn cười.
Thanh Tuyết lặng vài giây, rồi ánh mắt lóe lên tia tinh nghịch. Cô hiểu ngay ý đồ của Hùng.
Rõ ràng, hắn đang cố “bày mồi” để câu mấy thằng Thiên Mệnh tự tin nghĩ rằng mình là anh hùng cứu mỹ nhân.
Mà trong thế giới này, 100% mấy thằng như vậy đều mở mồm bằng câu “Thả cô ấy ra!”
Thanh Tuyết mím môi, khóe miệng cong lên. Cô lập tức đổi dáng đứng, trở nên lạnh lùng, quý tộc, đầy thần thái của một tiểu thư cao quý đang… bị áp bức giả vờ.
Một màn trình diễn tuyệt hảo.
Hùng liếc qua, suýt bật cười.
“Cô nhập vai nhanh đấy.”
“Tôi chỉ giúp anh săn mồi thôi.”
Họ đi thẳng tới trung tâm quảng trường, nơi trận tỉ võ đầu tiên sắp bắt đầu.
Trên võ đài, hai đệ tử đang lao vào nhau, kiếm khí va chạm tóe sáng. Một người sử dụng Phong Kiếm Bộ, thân ảnh nhanh như gió, đường kiếm mảnh như tơ. Người kia dùng Hỏa Hổ Quyền, mỗi cú đấm như tiếng sấm, mặt đất nứt toác dưới chân.
Khán đài hò reo:
“Phong kiếm! Chém đi!”
“Hỏa hổ! Nổ đi!”
Hai dòng linh lực va vào nhau, tạo ra vụ nổ linh quang chói lòa. Cả võ đài rung lên, đá vỡ bay khắp nơi.
Bạch Ngưng Băng ngồi ở hàng khách quý, khẽ nhấp ngụm trà, vẻ mặt bình thản như đang xem chương trình thời trang thay vì chiến đấu sinh tử.
Còn Hùng và Thanh Tuyết đứng ngoài hàng rào, vừa nhìn vừa bàn luận như hai giám khảo show thực tế.
“Anh thấy sao?” Thanh Tuyết hỏi.
“Cũng ổn.” Hùng đáp. “Trình độ đánh nhau của họ ngang với học sinh lớp 3 ở hành tinh tôi từng đi qua.”
“Lớp 3 mà đánh được vậy chắc hành tinh đó sớm tuyệt chủng.”
“Ờ, họ tuyệt chủng thật.”
Cả hai cùng gật gù.
Còn Diệp Thần thì đứng sau lưng, ánh mắt dõi theo khán đài đối diện, nơi có lá cờ Huyền Dương Tông đang tung bay.
Đó là nơi nàng, vị hôn thê phản bội của Diệp Thần đang ở.
Hùng liếc Diệp Thần đang ngồi ở phía xa, nụ cười quen thuộc lại hiện lên.
“Xem ra buổi biểu diễn hôm nay sẽ có thêm tiết mục đặc biệt rồi.”
Thanh Tuyết nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió nhưng ánh mắt sắc hơn dao:
“Tiết mục: tiễn hôn thê về cõi thông não.”
Gió cuộn lên, cờ bay phần phật.
Trên võ đài, tiếng trống dồn dập hơn.
Ánh mặt trời hắt qua sương, chiếu xuống gương mặt ba người đứng giữa thung lũng, ba dáng hình, một ngạo nghễ, một lạnh lùng, một bình thản, sắp sửa kéo màn của một hồi bi kịch mới.