Chương 30: Thế Giới Thực (Phản Bội và Máu)
72 giờ sau cuộc họp tại Hà Nội
Koh Rong chìm trong màn đêm như một vết nhọt mủ bên rìa Vịnh Thái Lan. Nơi đây từng là “thiên đường đen” nơi 4.200 công dân Trung Quốc cùng hàng nghìn nạn nhân quốc tế bị giam cầm trong các trại lừa đảo tập trung. Nhưng đêm nay, nó trở thành sân khấu cho cơn thịnh nộ thầm lặng của năm “Kẻ Lữ Hành” Việt Nam.
Chiến dịch diễn ra gần như giống hệt Bavet và Sihanoukville:
Thành triệu hồi bão cát khổng lồ bao trùm toàn bộ Koh Rong, che mắt vệ tinh, che mắt đồng minh, biến đảo thành một vùng chết thông tin. Minh với tốc độ siêu thanh phá hủy các trạm gác, vô hiệu hóa lực lượng vũ trang. Linh dùng phép Axii điều khiển tâm trí những tên cầm đầu, buộc họ mở cửa, tự bắn vào chân nhau hoặc đơn thuần dùng vũ lực của một Witcher chấm dứt mọi phản khán. Hải trong bộ giáp Iron Man Mark 50 quét nhiệt từ không trung, định vị chính xác từng tòa nhà, từng căn phòng giam giữ. Và Mẫn – cậu nhóc 6 tuổi – mở những cánh cửa không gian, đưa Minh và Linh teleport đến và đi những nơi cần giải quyết.
40 phút sau, toàn bộ lực lượng vũ trang Koh Rong đã bị vô hiệu hóa.
Quảng trường trung tâm Koh Rong
Minh và Linh bước ra từ một cánh cửa gỗ cũ kỹ giữa quảng trường – cánh cửa vừa được kết nối không gian bởi Anywhere Key của Mẫn.
Hải đáp xuống từ không trung, tiếng động cơ phản lực rít nhẹ rồi tắt hẳn. Bộ giáp Mark 50 lấp lánh ánh xanh lạnh lẽo từ lò phản ứng hồ quang. Hắn không đứng cùng nhóm mà lơ lửng cách mặt đất vài tấc, giữ khoảng cách 20 mét – một vị trí chiến thuật mà trong cơn say chiến thắng, chưa ai kịp đề phòng.
Minh phủi bụi trên vai, cười khẩy:
“Nhiệm vụ hoàn tất. Thành, chú mày có thể giải tán bão cát rồi. Mẫn, mở cửa về nhà. Anh muốn tắm một phát rồi nghỉ khỏe.”
Linh nhíu mày, nhìn quanh những dãy nhà im lìm:
“Không bàn giao hiện trường cho quân đội Trung Quốc sao?”
Minh nheo mắt, giọng lạnh xuống:
“Không. Anh đéo tin bọn nó. Thỏa thuận là dọn dẹp và biến mất. Nếu tụi nó có âm mưu gì, thì thời điểm thích hợp nhất để trở mặt là…”
“Bây giờ.”
Giọng nói của Hải vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ sắt – vô cảm, lạnh lẽo, xa lạ.
Minh đang định quay đầu cà khịa Hải thì cánh cửa sau lưng Hải bật mở.
Ba bóng người đi ra.
Từ trong bóng tối, ba “Kẻ Lữ Hành” Trung Quốc bước ra với thái độ thản nhiên như những kẻ săn mồi chắc thắng.
Giác quan siêu tốc của Minh gào thét. Hắn hét lên:
“CẨN THẬN!”
Hắn xoay người, lao về phía Mẫn.
Nhưng tốc độ của Minh vẫn chậm hơn một ý niệm.
Trong nhóm ba người lạ mặt, cô gái với mái tóc tím và đôi môi đen thẫm – Omega-2, Niệm Lực Giả – chỉ khẽ nâng bàn tay lên. Động tác nhẹ nhàng như đang vặn một bóng đèn.
Không tiếng nổ. Không ánh chớp.
Trước con mắt kinh hoàng của đồng đội, cơ thể nhỏ bé của Mẫn – “Kẻ Lữ Hành” có khả năng phòng ngự vật lý yếu nhất – bị vặn xoắn lại như một chiếc khăn ướt.
Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên giòn tan, ghê rợn giữa màn đêm tĩnh mịch. Đầu cậu bé bị xoay ngược 180 độ ra sau lưng, tay chân và thân thể bị xoắn lại. Máu tươi trào ra từ thất khiếu, nhuộm đỏ chiếc áo phông trẻ con.
Mẫn ngã xuống như một con búp bê vải rách nát.
Mẫn… chết
Ngay khoảnh khắc ấy, những chiếc chìa khóa ma thuật thoát ly cơ thể, bay vèo như những con ong nhỏ về phía người phụ nữ tóc tím như bị nam châm hút.
Omega-2 nắm lấy chùm chìa khóa đang rung bần bật trong không trung. Cô ta mỉm cười – nụ cười của một con rắn độc vừa nuốt trọn con mồi:
“Hợp tác vui vẻ. Cảm ơn vì món quà.”
Hải lập tức kích hoạt hệ thống hỏa lực trên vai.
Nhưng nòng súng không hướng về kẻ thù.
Hắn khóa mục tiêu vào chính đồng đội của mình.
Mười hai quả tên lửa mini từ vai và cánh tay bộ giáp Mark 50 đồng loạt khai hỏa, lao thẳng vào vị trí của Minh, Linh và Thành.
Một giây chết lặng.
Minh gầm lên đau đớn, hành động theo bản năng thuần túy: lao đến ôm chặt thi thể nát bấy của Mẫn, dùng tốc độ siêu thanh xé gió lao ra khỏi vùng tâm chấn.
Linh lao người chắn trước mặt Thành, tay vẽ vội ký hiệu phép Quen – tạo ra một lớp khiên năng lượng vàng óng bao bọc cả hai.
BÙM! BÙM! BÙM!
Chuỗi vụ nổ liên hoàn cày nát quảng trường. Khói lửa và bê tông bắn tung tóe. Lớp khiên Quen rung lên bần bật, nứt toác dưới sức công phá của công nghệ Stark.
Nhóm Omega Trung Quốc không hề tham chiến. Mục đích của họ đã đạt được: Tiêu diệt Mẫn, đoạt Chìa Khóa.
Omega-4 – Mộng Du Giả Lâm Trạch Huy – phất tay, xé toạc không gian tạo ra một vòng xoáy màu tím đục ngầu. Đó là Limbo – lối đi qua cõi mộng, bất chấp mọi khoảng cách vật lý.
Ba kẻ lạ mặt lập tức bước lùi vào vòng xoáy.
Omega-2 quay đầu lại, nhìn về phía đám khói bụi nơi Minh vừa biến mất, nhếch mép khinh bỉ:
“Lũ ngốc.”
Rồi cô ta tan biến vào hư vô.
Bên dưới, Linh ho sặc sụa, máu mũi chảy ròng ròng vì duy trì phép thuật quá giới hạn. Ngay khi khiên Quen vỡ tan, Thành đã kịp thời dựng lên một bức tường ánh sáng kiêng cố, chặn đứng những mảnh văng cuối cùng.
Hải xoay người trên không trung, động cơ gầm rú định lao theo cánh cổng Limbo.
Nhưng vòng xoáy màu tím đã khép lại ngay trước mũi hắn.
Hải khựng lại giữa trời. Sự im lặng bao trùm lấy hắn.
“Địt mẹ lũ chó đẻ!”
Tiếng chửi thề của Hải vang vọng trong bộ giáp, đầy uất ức và hoảng loạn.
Đến lúc này, hắn mới nhận ra sự thật trần trụi: Hắn đã bị vứt bỏ.
Hắn đã bán đứng đồng đội, tắt hệ thống cảnh báo của JARVIS để kẻ thù tiếp cận, tạo điều kiện cho chúng giết Mẫn. Hắn làm tất cả vì lời hứa về quyền lực và sự bảo hộ từ một cường quốc. Nhưng hắn quên mất một nguyên tắc tối thượng của thế giới ngầm:
Kẻ phản bội không bao giờ có chỗ trên thuyền cứu sinh.
Hải hoảng loạn kích hoạt động cơ đẩy tối đa để tẩu thoát.
Nhưng bên dưới lớp khói bụi, Linh – dù đôi mắt đỏ ngầu vì kiệt sức và căm hận – đã ngẩng đầu lên. Cô giơ tay về phía chấm sáng trên bầu trời, tay đánh ra một trong những ấn phép mạnh mẽ của Witcher.
Phép Axii. (điều khiển tâm trí)
===
Trong khi Linh và Thành đang gồng mình chống chọi với cơn mưa tên lửa từ kẻ phản bội, Minh ôm chặt cái xác vặn vẹo của Mẫn, xé gió lao đi với tốc độ siêu thanh. Bụi đất cuộn lên mù mịt, gió rít bên tai mang theo mùi máu tanh tưởi.
Trong đầu Minh, suy nghĩ chạy đua với tử thần:
“Cái gọi là ‘chết ngay lập tức’ thực ra chỉ là chết lâm sàng. Tim ngừng đập không có nghĩa là hết. Não người không tắt như công tắc điện, nó có độ trễ. Lượng oxy tồn dư trong máu và tế bào vẫn nuôi não sống sót từ 3 đến 6 phút trước khi hoại tử không thể hồi phục.”
Minh liếc xuống gương mặt tím tái của Mẫn. Mắt cậu nhóc lồi ra, máu đen rỉ từ thất khiếu, miệng há hốc bất động.
“Trong khoảnh khắc này, dù tim đã ngừng, nhưng não thằng này vẫn còn ‘sống’. Với tốc độ và khả năng của tao, tao hoàn toàn có thể cướp mày lại từ tay tử thần.”
Minh nghiến răng, gầm gừ trong cổ họng, giọng run lên vì vừa sợ hãi vừa điên tiết:
“Đù móa, mày đếu thể chết lúc này được. Mày mà chết, lũ độc giả tế sống tao!”
Minh lao vào một con hẻm hoang phế, khuất khỏi tầm mắt và tiếng nổ ầm ầm nơi quảng trường.
Hắn đặt Mẫn xuống nền đất lạnh.
Cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng: Đầu cậu bé quay ngược ra sau, tay chân gập lại như cành củi khô, lồng ngực xẹp xuống với những chiếc xương sườn gãy nát chọc lồi ra ngoài da.
Minh hít sâu một hơi, đôi mắt chuyển sang màu đỏ rực của loài ma cà rồng thượng đẳng.
Kỹ thuật: Huyết Tế – Holy Heal.
Không chần chừ, Minh cúi xuống, nhe nanh cắm phập vào cổ Mẫn.
Hắn hút mạnh một ngụm máu đen ngòm đang tắc nghẽn, rồi lập tức đảo chiều dòng chảy, bơm ngược Huyết năng Holy Heal – thứ máu mang khả năng hồi phục siêu cấp – vào động mạch cảnh của cậu bé. Dòng máu này sẽ chạy thẳng lên não, bảo vệ các tế bào thần kinh, ngăn chặn quá trình chết não.
Cùng lúc đó, tay phải của Minh biến đổi. Năm ngón tay mọc dài, sắc nhọn như dao găm.
Phập!
Hắn đâm thẳng tay vào lồng ngực Mẫn, xuyên qua khe hở của những chiếc xương sườn gãy nát, bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy trái tim nhỏ bé đang bất động.
Kích tim thủ công.
Huyết năng từ móng tay Minh truyền trực tiếp vào cơ tim, ép nó phải hoạt động trở lại.
Bóp. Thả. Bóp. Thả.
Lúp đúp… Lúp đúp… Lúp đúp.
Trái tim trong tay Minh rung lên. Nó đã đập lại.
Minh rút nanh khỏi cổ Mẫn, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm.
Nhưng đó mới chỉ là bước đầu. Cái xác này… quá nát.
Một tay vẫn giữ chặt tim để duy trì nhịp đập và bơm Holy Heal, tay còn lại của Minh bắt đầu công việc của một gã thợ nặn tàn bạo nhưng tinh tế: Sắp xếp lại cơ thể.
Rắc! Rắc!
Hắn xoay đầu Mẫn về đúng vị trí. Hắn bẻ thẳng tay, nắn lại chân. Những ngón tay dò dẫm từng khúc xương vụn, từng khớp trật, từng dây thần kinh đứt đoạn.
Dòng năng lượng Holy Heal màu vàng óng chảy tràn khắp cơ thể cậu bé như một dòng suối ấm áp. Đi đến đâu, sự sống tái sinh đến đó.
Xương sườn tự gắn lại.
Da thịt khép miệng.
Màng não được vá lành.
Chỉ trong vài phút, thân thể vặn xoắn như “bánh quẩy” ban nãy đã trở lại hình hài nguyên vẹn của một cậu bé 6 tuổi.
Không dừng lại ở đó, Minh quyết định chơi lớn. Hắn kích hoạt tối đa công suất của Holy Heal để cường hóa gân cốt – kỹ thuật hắn từng dùng để nâng cấp bọn quái vật ở thế giới Inu Yasha.
Xương được nén đặc lại, cứng như thép.
Gân cốt dẻo dai hơn.
Cơ bắp được tái cấu trúc để chịu lực tốt hơn.
Và cuối cùng, để đảm bảo cậu nhóc không chết vì sốc đau đớn khi tỉnh lại, Minh tiêm thêm một chút “Huyết Xà Cân” – loại máu gây phê và an thần cực mạnh – vào thẳng huyết quản.
Minh rút bàn tay đầy máu ra khỏi lồng ngực Mẫn.
Vết thương trên ngực cậu bé khép lại ngay lập tức, da dẻ hồng hào, láng mịn không một vết sẹo. Tiếng thở của Mẫn đã đều đặn trở lại, cậu chìm vào giấc ngủ sâu nhờ tác dụng của Huyết Xà Cân.
Minh ngồi phịch xuống đất, dựa lưng vào tường, thở hắt ra một hơi dài:
“Đù móa… suýt thì toang thật.”
Hắn nhìn Mẫn đang ngủ ngon lành như chưa từng trải qua cơn ác mộng bị vặn nát xương cốt. Một cảm giác nhẹ nhõm lướt qua, nhưng ngay sau đó bị nhấn chìm bởi cơn thịnh nộ.
Minh đứng dậy, bế xốc Mẫn lên vai. Hắn quay đầu nhìn về hướng quảng trường, nơi khói lửa vẫn bốc lên ngun ngút.
Đôi mắt đỏ ngầu của Minh nheo lại, sát khí tỏa ra lạnh buốt sống lưng:
“Mày may mắn sống lại rồi, nhóc con. Còn tụi chó kia… thì đếu.”