Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tong-vo-viet-nhat-ky-ly-tam-hoan-nguoi-da-te-ran.jpg

Tổng Võ: Viết Nhật Ký, Lý Tầm Hoan Người Đã Tê Rần

Tháng 2 19, 2025
Chương 646. Đại kết cục Chương 645. Thủ đoạn cũng là có cơ hội!
nga-dich-su-phu-ngan-da.jpg

Ngã Đích Sư Phụ Ngận Đa

Tháng 2 27, 2025
Chương 887. Phiên ngoại 5 Chương 886. Phiên ngoại 4
nhan-vat-phan-dien-tao-tac-ke-thua-thien-menh-chi-tu-het-thay.jpg

Nhân Vật Phản Diện Tào Tặc: Kế Thừa Thiên Mệnh Chi Tử Hết Thảy

Tháng 2 3, 2026
Chương 279: Cắm vào luân hồi ký ức (bên trên) Chương 278: Sử dụng yêu mà không được thẻ
tu-hop-vien-tan-hoai-nhu-y-lai-vao-ta

Tứ Hợp Viện: Tần Hoài Như Ỷ Lại Vào Ta

Tháng 2 8, 2026
Chương 1688: Phía trước các ngươi lão xưởng trưởng ở thời điểm, các ngươi thời gian tốt hơn ư? Chương 1687: Ngươi thế nào không có chút nào tôn trọng phái nữ đây?
hung-ca-dai-viet

Hùng Ca Đại Việt

Tháng mười một 21, 2025
Chương 99: Thức Ăn Chương 98: Văn Nhân Cấp Bậc SSS
ta-la-black-widow-giao-phu-bi-scarlett-witch-lo-ra-anh-sang

Ta Là Black Widow Giáo Phụ, Bị Scarlett Witch Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 12 2, 2025
Chương 580: Chung cuộc chi chiến (đại kết cục) Chương 579: Universe cần chủ nhân
truong-sinh-dua-tang-go-mo-co-the-ke-thua-nguoi-chet-di-vat

Trường Sinh Đưa Tang: Gõ Mõ Có Thể Kế Thừa Người Chết Di Vật

Tháng 2 8, 2026
Chương 1695 chiếu Dạ Thanh đơn phương ẩu đả Chương 1694 hư không quỷ dị, đêm tối tra hỏi chớ trở về ứng
cao-vo-nguoi-da-trung-nien-thuc-tinh-toi-cuong-mo-phong.jpg

Cao Võ: Người Đã Trung Niên, Thức Tỉnh Tối Cường Mô Phỏng!

Tháng mười một 28, 2025
Chương 145: Mô phỏng vạn tộc, thành tựu vạn tượng chủ cảnh Chương 144: Giải quyết
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 27: The Mummy ( Thôn Tín Thế Giới - 2 hợp 1 )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27: The Mummy ( Thôn Tín Thế Giới – 2 hợp 1 )

Bụi vàng của Kim Tự Tháp Ahm Shere dần lắng xuống, trả lại sự tĩnh lặng vốn có cho ốc đảo bí ẩn này. Nhưng trong lòng Imhotep, cơn bão tố vẫn chưa hề nguôi ngoai. Hắn đứng đó, tà áo chùng rách nát bay phấp phới trong gió nóng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Vua Bọ Cạp vừa tan biến.

Cảm xúc trong hắn lúc này là một mớ hỗn độn khó tả. Một mặt, hắn cảm thấy nhẹ nhõm, một sự may mắn đến khó tin. Vua Bọ Cạp đã chết, nghĩa là mối đe dọa lớn nhất, kẻ có thể tước đoạt mạng sống và linh hồn hắn trong chớp mắt, đã không còn. Hắn vẫn tồn tại. Nhưng mặt khác, một nỗi thất vọng ê chề đang gặm nhấm lòng tự trọng của vị Đại tư tế lừng lẫy một thời. Hắn đã dành cả ngàn năm chờ đợi, chịu đựng kiếp đày đọa, hồi sinh với bao nhiêu tham vọng, chỉ để đứng nhìn một đám người lạ mặt – và tệ hơn là một gã thanh niên với những chiếc móng tay dài ngoằng – cướp mất vinh quang. Hắn không phải là người cầm quyền trượng Anubis. Hắn không phải là kẻ chinh phục thế giới. Hắn, rốt cuộc, chỉ là một kẻ đứng bên lề lịch sử trong chính câu chuyện của mình.

Đang chìm đắm trong dòng suy tư u tối, Imhotep giật mình khi cảm thấy một bàn tay vỗ mạnh vào vai mình. Hắn quay phắt lại, bàn tay theo phản xạ định tung ra một câu thần chú, nhưng chợt nhớ ra mình đang mất phép thuật.

Minh đứng đó, nhe răng cười hì hì, vẻ mặt không có chút gì là thù địch hay căng thẳng của một kẻ vừa trải qua trận sinh tử.

“Sao mặt bí xị vậy ông anh?” Minh hỏi, giọng điệu thân mật. “Đừng có thất vọng. Cái con tôm hùm đất đó chết rồi thì thôi, quan trọng là tương lai kìa.”

Imhotep nhíu mày, cảnh giác lùi lại một bước: “Ngươi muốn gì? Giờ các ngươi đã có quyền năng điều khiển đạo quân Anubis, định giết ta để diệt trừ hậu họa sao?”

“Giết ông làm gì? Phí phạm tài năng!” Minh xua tay quầy quậy. “Tụi này đang có một ý tưởng hay ho hơn nhiều. Giờ thế này nhé, tụi này sẽ giao quyền điều khiển cái đám chó cưng ngoài kia – ý tôi là quân đoàn Anubis – cho ông anh. Thế nào?”

Imhotep sững sờ. Hắn không tin vào tai mình. Hắn nhìn Minh, rồi nhìn sang Ciri và Thành đang đứng phía xa, rồi lại nhìn Minh. “Ngươi… nói cái gì? Ngươi giao quyền lực thống trị thế giới cho ta?”

“Chính xác!” Minh gật đầu cái rụp. “Ông anh sẽ lên làm Boss, làm trùm cuối. Ông anh sẽ cầm quyền trượng, dẫn dắt quân đoàn địa ngục đi xâm chiếm thế giới, gieo rắc nỗi kinh hoàng, đại loại thế.”

“Và đổi lại?” Imhotep hỏi, giọng khàn đi. Hắn biết trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, nhất là từ những kẻ quái dị này.

“Đổi lại, tụi này sẽ đóng vai anh hùng,” Minh cười, nụ cười mang đầy vẻ tinh quái. “Ông anh làm kẻ xấu, tụi này làm người tốt. Ông anh đi xâm chiếm, tụi này sẽ xuất hiện như những vị cứu tinh, ngăn chặn ông anh. Chúng ta sẽ diễn một vở kịch lớn nhất lịch sử nhân loại. Tụi này gọi đó là ‘Năm anh em siêu nhân trừ ma vệ đạo’.”

Imhotep nhướng mày, sự hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt ngàn năm tuổi. “Tại sao? Tại sao các ngươi lại muốn làm vậy? Các ngươi đã có sức mạnh để thống trị, tại sao lại muốn chơi trò chơi con nít này?”

Minh thở dài, vỗ trán: “Ông anh không hiểu đâu. Thống trị thế giới thì chán lắm, ngày nào cũng họp hành, ký giấy tờ, giải quyết khiếu nại của dân chúng, mệt đầu. Cái tụi này cần là cảm giác ‘ngầu’ là hào quang sân khấu, là những màn biến hình hoành tráng. Nói tóm lại, tụi này muốn diễn một trò chơi nhập vai quy mô toàn cầu.”

Imhotep vẫn chưa bị thuyết phục. Hắn là một kẻ mưu mô, không phải một gã hề. “Ta được cái gì trong trò chơi điên rồ này? Nếu ta thua – mà chắc chắn kịch bản của các ngươi là ta phải thua – thì ta lại trở về cát bụi sao?”

Minh tiến lại gần hơn, hạ giọng xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc và thấu đáo tâm can: “Ông anh nghĩ kỹ đi. Hiện tại ông anh là sinh vật bất tử, một xác ướp ngàn năm. Còn Anck-Su-Namun, người tình trong mộng của ông, cô ta chỉ là một người phàm trần tái sinh. Cô ta sẽ già, sẽ chết, còn ông sẽ sống mãi trong cô độc. Đó là bi kịch, đúng không?”

Imhotep im lặng. Minh đã chạm đúng vào tử huyệt của hắn. Tất cả những gì hắn làm, từ việc giết Pharaoh, chịu hình phạt Hom-Dai, cho đến việc hồi sinh, tất cả đều vì Anck-Su-Namun.

Minh tiếp tục, giọng nói đầy dụ dỗ: “Nếu ông anh đồng ý chơi trò này với tụi tôi, tụi tôi có thể giúp ông giải quyết vấn đề đó. Tụi tôi có quyền năng – hoặc ít nhất là biết cách – để thực hiện một trong hai điều ước cho ông. Một: biến Anck-Su-Namun trở thành bất tử như ông, hai người sẽ là cặp đôi xác ướp quyền lực nhất hành tinh. Hai: tước bỏ sự bất tử của ông, biến ông trở thành người phàm, để ông có thể cùng cô ấy già đi, sống một cuộc đời bình dị đến đầu bạc răng long. Ông không cần trả lời ngay, cứ suy nghĩ đi. Nhưng hãy nhớ, đây là cơ hội duy nhất.”

Imhotep đứng lặng người giữa đại sảnh đường đổ nát. Ánh mắt hắn hướng về phía cửa hầm mộ, nơi hắn biết Anck-Su-Namun đang chờ đợi (hoặc đang chạy trốn, hắn không chắc, nhưng tình yêu làm hắn mù quáng). Quyền lực tối thượng hay tình yêu vĩnh cửu? Thực ra, hắn chưa bao giờ thực sự khao khát quyền lực vì bản thân quyền lực. Hắn cần quyền lực để bảo vệ tình yêu. Và giờ đây, gã thanh niên kỳ lạ này đang dâng cho hắn cả hai thứ: cơ hội để thể hiện quyền uy (dù là trong một vở kịch) và một kết thúc có hậu cho chuyện tình ngàn năm của hắn.

Sau một hồi lâu suy tư, Imhotep ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. Hắn gật đầu chậm rãi. “Ta đồng ý.”

Minh vỗ tay cái bốp, cười hì hì: “Tuyệt vời! Hợp tác vui vẻ nhé, Đại tư tế. Giờ thì ông anh cứ ra ngoài kia nhận quân đi. Còn ông anh Ardeth Bay thì để tôi lo, thuyết phục cái gã Medjai cứng đầu đó chắc tốn chút nước bọt, nhưng đảm bảo ổng sẽ thích vai diễn này thôi.”

===

Đúng sáu năm sau cái ngày định mệnh tại Hamunaptra Resort, thế giới đã thay đổi. Năm 1939, bầu không khí tại Châu Âu căng như dây đàn. Những toan tính chính trị, những hiệp ước bị xé bỏ, và tham vọng của Adolf Hitler đã đẩy nhân loại đến bờ vực của một cuộc chiến tranh tổng lực.

Ngày 1 tháng 9 năm 1939, Hitler ra lệnh tấn công Ba Lan, chính thức kích hoạt Thế chiến thứ hai theo lịch sử nhân loại vốn có. Nhưng trong dòng thời gian bị bẻ cong này, một sự kiện khác đã xảy ra, làm lu mờ hoàn toàn tiếng gầm của xe tăng Panzer.

Tại Berlin, trong dinh thự Reich Chancellery, Hitler đang đứng trước tấm bản đồ quân sự khổng lồ, tay mân mê ria mép. Hắn nhận được một bức điện khẩn từ Bắc Phi. Không phải là tin tức về quân Anh, mà là về một cơn bão cát. Một cơn bão cát màu đen, di chuyển ngược chiều gió, xuất phát từ ốc đảo Hamunaptra và đang lan rộng với tốc độ siêu thanh.

Hitler mỉm cười, một nụ cười đắc thắng và rợn người. Hắn nhớ lại lời của kẻ tên Minh (trong xác Beni) sáu năm trước: “6 năm nữa bọn này sẽ mở cửa quân đoàn địa ngục”.

“Hắn đã giữ lời,” Hitler thì thầm với Goebbels đứng bên cạnh. “Đại Tư Tế Imhotep và những người bạn phương Đông của hắn đã đến. Họ không phải là kẻ thù. Họ là viện binh tối thượng mà Thượng Đế – hay bất cứ thế lực nào – gửi đến cho Đế chế thứ Ba.”

Hitler lập tức ra lệnh cho các tướng lĩnh ở mặt trận phía Đông và Bắc Phi: “Không được nổ súng! Hãy chào đón họ như những người anh em cùng chiến tuyến. Hãy mở đường cho Quân đoàn Anubis tiến vào Châu Âu. Chúng ta sẽ cùng nhau chia đôi thế giới!”

Quân đội Đức, với kỷ luật thép, đã tuân lệnh. Những người lính Wehrmacht hạ nòng súng, treo cờ chữ Vạn ngược bên cạnh những băng rôn chào mừng viết vội. Họ đứng dọc hai bên đường biên giới, chờ đợi “đồng minh” từ sa mạc. Họ tưởng tượng ra cảnh những chiến binh bất tử sẽ sát cánh cùng xe tăng Đức nghiền nát quân Đồng Minh.

Nhưng họ đã lầm. Một sai lầm chí mạng.

Khi những đám mây đen che khuất mặt trời, biến ban ngày thành đêm tối vĩnh cửu, Quân đoàn Anubis xuất hiện.

Không phải là một đội quân diễu binh. Đó là một cơn sóng thần bằng xương thịt và ma thuật. Những chiến binh đầu chó mình người, cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, đôi mắt rực lửa địa ngục, tràn qua đường chân trời. Tiếng bước chân của chúng rung chuyển cả vỏ trái đất, át đi cả tiếng động cơ máy bay.

Lính Đức vẫy cờ reo hò. Một viên tướng SS bước ra, giơ tay chào theo kiểu Quốc xã, miệng hét lớn bằng tiếng Đức những lời hoa mỹ về tình hữu nghị Đức – Ai Cập.

Đáp lại hắn là một cú vung tay của tên chỉ huy Anubis đi đầu.

Không có lời chào hỏi. Không có đàm phán. Tên Anubis chỉ đơn giản là gạt tay ngang, như người ta xua một con ruồi. Cú gạt tay mang sức mạnh ngàn cân hất văng viên tướng SS bay xa hàng chục mét, đập vào chiếc xe bọc thép phía sau, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.

Nụ cười trên môi lính Đức tắt ngấm.

Quân đoàn Anubis không dừng lại. Chúng lao vào đội hình quân Đức như một lưỡi dao nóng cắt qua miếng bơ. Những chiếc xe tăng Tiger, niềm tự hào của công nghiệp Đức, bị những bàn tay khổng lồ của chiến binh Anubis lật úp, bóp méo nòng pháo như bẻ gãy một cành cây khô. Những khẩu súng máy MG42 khạc đạn điên cuồng, nhưng đạn chỉ xuyên qua cơ thể cát bụi của chúng rồi biến mất.

“Bắn! Bắn ngay!” Tiếng gào thét hoảng loạn vang lên trên khắp các tần số vô tuyến.

Nhưng đã quá muộn. Quân đoàn Anubis không phân biệt bạn hay thù, bởi vì đối với chúng, tất cả nhân loại đều là… sinh vật cần được quản lý. Chúng không đến để liên minh với Hitler. Chúng đến để thực hiện tham vọng bá chủ toàn cầu của Imhotep.

Chỉ trong vòng 48 giờ, niềm tự hào của quân đội Đức Quốc xã bị nghiền nát hoàn toàn. Không phải bởi quân Đồng Minh, mà bởi chính “viện binh” mà họ mong đợi.

Berlin thất thủ nhanh chóng đến mức người dân còn chưa kịp xuống hầm trú ẩn. Cổng Brandenburg bị giật sập. Tòa nhà Quốc hội Reichstag bị bao vây bởi hàng ngàn quái vật đầu chó.

Hitler, trong cơn hoảng loạn tột độ, đã cố gắng liên lạc với Minh qua một tần số radio đặc biệt mà hắn từng được cho (thực ra là tần số bộ đàm nội bộ của resort).

“Tại sao? Tại sao các ngươi lại tấn công ta? Chúng ta có thỏa thuận!” Hitler gào lên trong micro.

Giọng của Minh vang lên, rè rè nhưng đầy vẻ cợt nhả: “Alo? Ai đấy? À, ông anh Cameo hả? Xin lỗi nha, tụi này làm kinh tế theo mô hình độc quyền. Chia đôi thế giới thì lợi nhuận chia đôi à? Không có đâu cưng. Với lại, nhân viên của tôi (Anubis) không thích cái logo chữ thập ngoặc của ông, nhìn nó… thiếu thẩm mỹ.”

Đế chế thứ Ba sụp đổ không phải trong biển lửa của bom đạn, mà trong sự bất lực. Các trại tập trung, nơi giam giữ hàng triệu người Do Thái và tù nhân chính trị, bị quân đoàn Anubis tràn qua.

Lính canh SS định nổ súng vào tù nhân để phi tang bằng chứng, nhưng chúng nhanh chóng bị các chiến binh Anubis tước vũ khí, bẻ gãy tay chân và ném vào một góc như những đống rác. Các tù nhân, gầy gò và ốm yếu, ngơ ngác nhìn những con quái vật khổng lồ mở toang các cánh cổng sắt.

Nhưng đây không phải là sự giải phóng.

Quân đoàn Anubis không cứu họ vì lòng nhân từ. Chúng cứu họ vì Imhotep cần nhân lực. Những người Do Thái, người Ba Lan, người Pháp… không bị giết, nhưng họ cũng không được tự do. Họ bị lùa vào các khu vực tập trung mới, được quản lý bởi ma thuật, để xây dựng những kim tự tháp khổng lồ và những bức tượng đài vinh danh Imhotep ngay giữa lòng Châu Âu.

Chế độ diệt chủng của Hitler chấm dứt sớm hơn lịch sử, nhưng thay vào đó là một chế độ nô dịch toàn cầu bình đẳng một cách tàn nhẫn: Không ai bị giết, nhưng tất cả đều là nô lệ.

Sau khi nuốt chửng nước Đức, cơn sóng thần đen lan ra toàn thế giới. Pháp, Anh, Liên Xô, Mỹ… lần lượt đối mặt với cơn ác mộng.

Các nhà quan sát quân sự và người dân bắt đầu nhận ra một nghịch lý kỳ lạ, một đặc điểm khiến cuộc xâm lược này trở nên độc nhất vô nhị và đáng sợ theo một cách riêng.

Chúng không giết người.

Nghe thật hoang đường, nhưng đó là sự thật tuyệt đối. Quân đoàn Anubis, dưới sự chỉ đạo ngầm của Minh (người không muốn làm hỏng nguồn khách du lịch tiềm năng trong tương lai) tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc: “Chinh phục, trấn áp, nhưng bảo toàn tính mạng”.

Tại London, khi quân đoàn Anubis vượt qua eo biển Manche (bằng cách đi bộ dưới đáy biển và trồi lên) Thủ tướng Churchill đã ra lệnh tử thủ. Nhưng cuộc chiến diễn ra như một trò đùa quái đản.

Một người lính Anh trẻ tuổi, run rẩy chĩa súng vào một chiến binh Anubis. Tên quái vật gạt phăng khẩu súng, tóm lấy cổ áo người lính, nhấc bổng anh ta lên. Thay vì xé xác anh ta, nó chỉ nhìn chằm chằm vào mặt anh ta vài giây, rồi… đấm anh ta một phát ngây ngất, sau đó ném anh ta vào một đống rơm hoặc bụi cây mềm gần đó.

Những chiếc máy bay ném bom tiêu diệt hàng loạt những chiến binh Anubis, cho đến khi họ tuyệt vọng nhìn chúng hồi sinh từ tro tàn, và máy bay, cho tới khi hết bom và đạn, cũng chỉ còn cách đáp xuống.

“Chúng coi chúng ta như trẻ con,” một vị tướng Mỹ thốt lên trong hầm ngầm Lầu Năm Góc, đập bàn trong sự nhục nhã. “Chúng không giết chúng ta vì chúng ta không xứng đáng để chúng phải giết. Chúng chỉ tước vũ khí, phá hủy khí tài, và biến chúng ta thành những kẻ vô dụng.”

Sự “nhân từ” này thực chất là một đòn tra tấn tâm lý khủng khiếp. Nếu kẻ thù tàn sát, con người sẽ có động lực để chiến đấu đến chết, để trở thành anh hùng tử đạo. Nhưng khi kẻ thù chỉ đơn giản là bẻ gãy súng của bạn, đá vào mông bạn và bắt bạn đi lao động công ích, thì lòng tự trọng của nhân loại bị chà đạp thê thảm.

Không có tử sĩ, chỉ có thương binh (chủ yếu là gãy xương do bị ném đi). Các bệnh viện quá tải không phải vì những ca vết thương chí mạng, mà vì những ca chấn thương chỉnh hình và… sang chấn tâm lý.

Một năm sau ngày quân đoàn Anubis xuất hiện, bản đồ thế giới đã bị xóa nhòa biên giới. Không còn Đức, không còn Anh, không còn Mỹ hay Liên Xô. Chỉ còn lại Đế chế Hamunaptra Toàn Cầu.

Các thành phố lớn như New York, Paris, Moscow vẫn còn nguyên vẹn kiến trúc, nhưng bầu trời luôn bị bao phủ bởi một lớp mây cát mỏng màu vàng nhạt. Những lá cờ của các quốc gia bị hạ xuống, thay vào đó là biểu tượng bọ hung vàng trên nền đen.

Con người vẫn sống, vẫn ăn uống, vẫn sinh hoạt, nhưng dưới sự giám sát của những “cai ngục” đầu chó. Mọi vũ khí, từ súng lục đến bom nguyên tử (đang nghiên cứu dở dang) đều bị tịch thu và tiêu hủy.

Imhotep, ngồi trên ngai vàng đặt tại đỉnh tháp Eiffel (đã được cải tạo lại theo phong cách Ai Cập) nhìn xuống thế giới với vẻ hài lòng. Hắn đã có tất cả: quyền lực, vương quốc, và sự phục tùng.

Thế giới chìm trong nỗi sợ hãi kỳ lạ. Một sự cai trị hà khắc đang đến gần, nhưng không đẫm máu như người ta tưởng tượng. Và chính trong lúc tuyệt vọng nhất, khi quân đoàn Anubis đang bao vây một thành phố lớn, chuẩn bị cho cuộc tấn công cuối cùng, thì hy vọng – hay một thứ gì đó tương tự – đã xuất hiện.

===

Trên một đồi cát cao nhìn xuống chiến trường, nơi hàng triệu lính Anubis đang dàn trận đen kịt cả một vùng, năm bóng người xuất hiện.

Họ không mặc quân phục, không mặc giáp trụ Medjai, cũng không phải trang phục thám hiểm. Họ mặc những bộ đồ… bó sát, làm bằng một chất liệu bóng loáng kỳ lạ chưa từng xuất hiện vào thập niên 1930 (thực ra là Minh đã dùng chút thủ thuật để tạo ra vải Spandex). Mỗi người một màu: Đỏ, Xanh Dương, Vàng, Đen và Hồng. Trên đầu họ là những chiếc mũ bảo hiểm kín mít, che giấu hoàn toàn gương mặt.

Ciri, người đang khoác lên mình bộ trang phục Siêu nhân Hồng (Pink Ranger) cảm thấy hai má mình nóng bừng, may mà có cái mũ bảo hiểm che lại. Cô rít lên qua kẽ răng: “Minh! Tụi này không nói câu thoại đó có được không? Mặc cái bộ đồ bó sát màu hường phấn này đã là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một Witcher rồi! Nếu Yennefer hay Geralt mà nhìn thấy cảnh này, tôi thà nhảy vào miệng con rồng còn hơn.”

Đứng ở vị trí trung tâm, trong bộ đồ Siêu nhân Đỏ (Red Ranger) là Jonathan Carnahan. Hay đúng hơn, là thân xác của Jonathan đang bị Minh điều khiển. Linh hồn tội nghiệp của Jonathan đang gào thét trong vô vọng bên trong chính cơ thể mình khi thấy mình mặc bộ đồ đỏ chót như con tôm lu.

Minh (đang điều khiển Jonathan) cười khằng khặc, giọng nói vang lên đầy phấn khích qua bộ đàm gắn trong mũ: “Không được gái ơi! Đã chơi là phải chơi tới bến. Dễ gì có dịp được cosplay xịn xò với dàn diễn viên quần chúng chất lượng cao như thế này? Đây là giấc mơ của mọi đứa trẻ đấy!”

Bên cạnh Minh, Thành đang đứng trong bộ đồ Siêu nhân Vàng (Yellow Ranger). Cậu chàng có vẻ tiu nghỉu, cái dáng đứng thiếu sức sống hẳn. “Đại ca…” Thành rên rỉ, “Em đã bảo rồi, em là fan của Thủy thủ Mặt trăng. Tại sao em không được mặc váy thủy thủ? Ít nhất cho em cầm cái gậy phép thuật chứ? Cái bộ đồ vàng khè này nhìn em như quả chuối ấy!”

“Con bà nó không!” Minh quát ngay lập tức. “Tao đã nói là không! Đây là ‘Năm anh em siêu nhân’ là Super Sentai, không phải hội nghị Anime! Mày mặc váy vào rồi quân địch cười cho thối mũi à? Nghiêm túc lên!”

Thành cúi đầu, lầm bầm gì đó về việc “tôn trọng sở thích cá nhân” nhưng vẫn phải chấp nhận số phận làm quả chuối chiến binh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-hop-vien-soa-tru-nguoi-ca-sao-moi-ngay-danh-nguoi
Tứ Hợp Viện: Sỏa Trụ Ngươi Ca Sao Mỗi Ngày Đánh Ngươi?
Tháng 12 20, 2025
max-cap-ngo-tinh-nguoi-noi-cho-ta-biet-moi-chi-la-bat-dau.jpg
Max Cấp Ngộ Tính, Ngươi Nói Cho Ta Biết Mới Chỉ Là Bắt Đầu
Tháng 1 18, 2025
tong-vo-doc-sach-nhap-dao-nang-do-ly-han-y
Tổng Võ: Đọc Sách Nhập Đạo, Nâng Đỡ Lý Hàn Y
Tháng mười một 5, 2025
sieu-du-bi.jpg
Siêu Dự Bị
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP