Chương 26: Thế Giới Thực (Sóng Ngầm Cuộn Trào)
17:15 – Sảnh Chờ
Hai vị tướng bắt tay nhau lần cuối trước khi ra xe.
“Hẹn gặp lại, Tướng Vịnh. Hy vọng lần sau… thời tiết vẫn sẽ ủng hộ các ngài.” Lý Quốc Phong nói, nụ cười đầy ẩn ý.
“Cảm ơn Tướng Lý. Ở Việt Nam chúng tôi, người ngay thẳng đi đâu cũng gặp trời quang mây tạnh.” Tướng Vịnh đáp trả điềm nhiên.
===
Trên chiếc Hongqi bọc thép của đoàn Trung Quốc.
Lý Quốc Phong tháo kính, day day huyệt thái dương. Vẻ lịch thiệp ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự toan tính lạnh lùng.
Viên trợ lý ngồi ghế phụ quay xuống:
“Thưa Tướng quân, thái độ của họ rất cứng rắn. Họ không để lộ bất cứ sơ hở nào.”
Lý Quốc Phong nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường Phnom Penh vút qua.
“Cứng rắn là điều dễ hiểu. Nếu tao có trong tay những con quái vật đó, tao cũng sẽ giấu như mèo giấu cứt.”
Hắn mở lại hồ sơ trên máy tính bảng, nhìn vào dòng chữ Alpha VN-04: Nguy cơ chiến lược cấp S.
“Báo cáo về Bắc Kinh: Nâng mức độ cảnh báo đối với Việt Nam lên Cấp 1. Không được hành động manh động, nhưng phải tăng cường mạng lưới tình báo gấp đôi. Ta muốn biết tên, tuổi, quê quán của từng thằng lính tham gia chiến dịch hôm nay.”
Hắn nhếch mép, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn:
“Bão cát có thể che mắt vệ tinh, nhưng không che được lòng tham của con người đâu. Cứ chờ xem.”
Xe lao vút đi trong đêm tối.
===
14:00, hai ngày sau chiến dịch Bavet
Phòng họp Chiến lược, Cục 749 – Trung Nam Hải, Bắc Kinh.
Không khí trong phòng lạnh lẽo, ám mùi thuốc lá và sự căng thẳng bị kìm nén. Bốn người đàn ông quyền lực nhất của giới tình báo Trung Quốc ngồi quanh chiếc bàn tròn bằng gỗ mun.
Cục trưởng Trương Quốc Vinh bấm điều khiển. Màn hình lớn chiếm trọn bức tường phía Bắc bật sáng, hiện lên năm hồ sơ với dòng chữ đỏ nhấp nháy: MỨC ĐỘ TUYỆT MẬT.
“Các đồng chí,” giọng Trương Quốc Vinh trầm và vang, không để lộ cảm xúc, “chúng ta ở đây để mổ xẻ thất bại về mặt tình báo tại Bavet và đánh giá lại mối đe dọa từ nhóm đối tượng Việt Nam – định danh Alpha VN.”
Ông lướt qua các slide, giọng đều đều như đang đọc cáo phó:
“Dữ liệu thu được rất hạn chế, nhưng đủ để vẽ nên một bức tranh đáng lo ngại.”
“Alpha VN-01: Thao túng thời tiết. Tạo ra bão cát cục bộ, sức gió cấp 12, bán kính 5km. Đây không chỉ là ngụy trang, đây là vũ khí chiến thuật diện rộng. Nó đã làm mù hoàn toàn hệ thống ‘Mắt Thần’ của chúng ta.”
“Alpha VN-02: Tái tạo sinh học. Hồi phục vết thương chí mạng trong tích tắc. Một đơn vị sở hữu kẻ này sẽ có sức bền chiến đấu gần như vô tận.”
“Alpha VN-03: Ngoại cảm/Đọc ký ức. Chưa có hình ảnh, nhưng tốc độ phá án tại Bavet là phi lý. Kết luận: Đối tượng này có thể trích xuất thông tin trực tiếp từ não bộ nghi phạm. Đây là mối nguy lớn nhất cho mạng lưới điệp viên của ta.”
“Alpha VN-04: Dịch chuyển không gian. Mở cổng không gian, di chuyển đội hình tác chiến tức thời. Nếu được xác thực, đây là năng lực cấp Chiến lược. Họ có thể bỏ qua mọi hệ thống phòng thủ biên giới.”
“Alpha VN-05: Chưa xác định. Biến số X. Khả năng cao là cường hóa vật lý hoặc cận chiến.”
Trương Cục trưởng tắt màn hình, căn phòng chìm vào ánh sáng mờ ảo.
“Việt Nam không chỉ có một đội đặc nhiệm giỏi. Họ đang sở hữu một biệt đội siêu năng lực hoàn chỉnh. Tôi cần đánh giá của các đồng chí.”
Thiếu tướng Lý Quốc Phong không giữ được bình tĩnh. Ông đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, tiếng bốp vang lên chát chúa.
“Đánh giá cái gì? Phải gọi là nỗi nhục nhã!”
Ánh mắt Tướng Lý hằn lên những tia máu:
“Chúng ta phái Omega 5 – ‘Thính Phong Giả’ – kẻ có giác quan nhạy bén nhất Cục 749 đi trinh sát. Mũi thính hơn chó, tai thính hơn dơi. Và kết quả?”
Ông cười gằn, giọng đầy mỉa mai:
“Hắn bị một cơn bão cát làm cho tàn phế! Cát bịt kín mũi, gió rít làm thủng màng nhĩ, mắt thì mù tịt. Một chiến binh cấp Omega đã trải qua bảy thế giới, cuối cùng phải rút lui như một con chuột cống bị hun khói, không mang về được bất cứ chỉ số sinh học nào của đối phương!”
Tướng Lý chỉ tay vào màn hình đen ngòm:
“Omega 5 đã quá kiêu ngạo. Hắn khinh địch, đứng quá xa vùng tâm bão và không có phương án dự phòng. Tôi đề nghị tước bỏ tư cách tác chiến của hắn, đưa về phòng thí nghiệm làm mẫu vật tái huấn luyện.”
Trương Cục trưởng gật đầu nhẹ:
“Đồng ý. Sự kiêu ngạo không có chỗ trong Cục 749.”
Ủy viên Vương Chấn Hoa xoay xoay chiếc bút máy trên tay, nụ cười mỏng manh luôn thường trực trên môi, tạo cảm giác của một con rắn độc đang rình mồi.
“Tướng Lý bớt nóng. Thất bại của Omega 5 cũng là một bài học quý giá. Nó cho thấy giác quan vật lý là vô dụng trước sức mạnh thiên nhiên.”
Ông đẩy gọng kính, giọng nói trở nên sắc sảo:
“Để đối phó với những kẻ ‘phi thường’ chúng ta cần những phương thức ‘phi vật lý’. Tôi đề xuất kích hoạt Giao thức Bóng Đêm.”
Ông thao tác trên laptop cá nhân, đẩy hình ảnh hai hồ sơ mới lên màn hình lớn:
OMEGA 4 – MỘNG DU GIẢ (Dream Walker)
OMEGA 2 – NIỆM LỰC SƯ (Telekinetic)
“Omega 4 có khả năng xâm nhập giấc mơ. Nếu Alpha VN-03 có thể đọc ký ức khi tỉnh, thì Omega 4 sẽ khai thác nỗi sợ hãi của chúng khi ngủ. Không ai có thể phòng thủ trong giấc mơ cả. Chúng ta sẽ tìm ra điểm yếu tâm lý của từng tên một.”
Vương Chấn Hoa chỉ vào hồ sơ thứ hai:
“Còn Omega 2. Khả năng điều khiển vật chất từ xa. Một con dao mổ vô hình. Nếu cần loại bỏ một mục tiêu nguy hiểm như Alpha VN-04 (Dịch chuyển) Omega 2 có thể bóp nghẹt tim hắn từ khoảng cách 100 mét mà không để lại dấu vết.”
“Nhưng…” Phó Cục trưởng Chu Minh Đạo lên tiếng, giọng lạnh tanh, “Omega 2 đang thuộc biên chế Cận vệ Trung ương, bảo vệ trực tiếp cho Chủ tịch. Điều động hắn là vi phạm quy chế an ninh tối cao.”
Vương Chấn Hoa nhếch mép:
“Tôi sẽ trình văn bản lên Bộ Chính trị. Mối đe dọa từ Việt Nam đã đủ lớn để Chủ tịch chấp nhận hy sinh một phần an ninh cá nhân vì lợi ích quốc gia.”
Phó Cục trưởng Chu Minh Đạo không tham gia vào cuộc tranh luận quyền lực. Ông là bộ não của Cục, người chỉ quan tâm đến xác suất và con số.
“Tôi đã chạy mô phỏng trên siêu máy tính Thiên Hà,” Chu Minh Đạo nói, mắt không rời màn hình laptop.
“Kết quả phân tích rủi ro như sau:”
Alpha VN-01 (Bão cát): Nguy cơ chiến thuật. Cản trở trinh sát. Mức độ: 4/5.
Alpha VN-03 (Tâm linh): Nguy cơ tình báo. Lộ bí mật quốc gia. Mức độ: 4/5.
Alpha VN-04 (Dịch chuyển): Nguy cơ chiến lược. Khả năng thực hiện đòn tấn công phủ đầu (Decapitation Strike) vào thủ đô. Mức độ: 5/5 – BÁO ĐỘNG ĐỎ.
Chu Minh Đạo ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh sau tròng kính:
“Nếu Alpha VN-04 có thể đưa một tiểu đội mang vũ khí sinh học hoặc hạt nhân chiến thuật vào giữa Bắc Kinh trong nháy mắt… thì toàn bộ hệ thống phòng thủ tên lửa của chúng ta trở thành sắt vụn. Đây không còn là vấn đề tội phạm nữa. Đây là sự tồn vong.”
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.
“Tuy nhiên,” Chu Minh Đạo cảnh báo, “Việc triển khai Omega 4 và Omega 2 cần cực kỳ thận trọng. Nếu Việt Nam phát hiện chúng ta đang ‘săn’ họ, họ có thể coi đó là hành động gây chiến. Và với năng lực của họ, chúng ta chưa chắc đã thắng trong một cuộc chiến bóng tối.”
Cục trưởng Trương Quốc Vinh đứng dậy, cái bóng của ông đổ dài trên bàn họp. Quyền lực tỏa ra từ ông khiến ba người còn lại phải im lặng chờ lệnh.
“Chúng ta không thể ngồi chờ họ tấn công. Nhưng cũng không thể manh động.”
Ông ra lệnh, từng từ rõ ràng, đanh thép:
“Một: Phạt Omega 5. Giam vào buồng cách ly cảm giác 30 ngày sau khi chiến dịch chung hoàn tất. Tái lập trình tư duy chiến đấu.”
“Hai: Ủy viên Vương, lập tức làm thủ tục điều động Omega 4 từ Côn Lôn Sơn và Omega 2 từ Trung Nam Hải. Đưa họ vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cấp 1.”
“Ba: Tướng Lý, tiếp tục duy trì bộ mặt ngoại giao thân thiện với Tướng Vịnh. Đề xuất các cuộc tập trận chung, giám sát chung. Mục tiêu là để Omega 4 có cơ hội tiếp cận họ ở cự ly gần.”
“Bốn: Phó Cục trưởng Chu, nghiên cứu ngay thiết bị gây nhiễu không gian. Tôi muốn một cái lồng có thể nhốt được Alpha VN-04 nếu hắn dám bước chân vào lãnh thổ Trung Quốc.”
Trương Quốc Vinh chống hai tay xuống bàn, ánh mắt rực lửa tham vọng:
“Đông Nam Á là sân sau của chúng ta. Không được phép để một con rồng nào khác trỗi dậy, dù là rồng thật hay rồng máy.”
“Rõ!” Ba giọng nói đồng thanh vang lên.
Cuộc họp kết thúc.
Khi cánh cửa thép dày đóng lại sau lưng các thuộc cấp, Trương Quốc Vinh quay lại nhìn màn hình, nơi năm hồ sơ Alpha VN vẫn hiện diện.
Ông lầm bầm, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi:
“Việt Nam… Các người đã giấu những quân cờ này bao lâu rồi? Để xem, khi vua gặp vua, tốt gặp tốt, ai sẽ là người chiếu hết.”
Ông tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại âm mưu đang lớn dần trong lòng Bắc Kinh.
===
23:47, ba ngày trước chiến dịch Sihanoukville
Căn cứ bí mật M-17, cách biên giới Campuchia 8 km
Căn phòng hoàn toàn tối.
Không có ánh sáng. Không có tiếng động. Chỉ có tiếng thở đều đặn của một người đàn ông nằm trên chiếc giường quân dụng màu xanh lá mạ, toàn thân được kết nối với bốn màn hình y tế: nhịp tim, sóng não, huyết áp, nồng độ oxy.
Omega 4 – Mộng Du Giả.
Tên thật: Lâm Trạch Huy. Ba mươi hai tuổi. Cao một mét bảy lăm. Gầy gò. Da tái nhợt như người chưa từng thấy mặt trời. Mái tóc đen dài ngang vai, buộc gọn phía sau. Đôi mắt nhắm chặt, nhưng dưới mi mắt, đôi con ngươi đang chuyển động điên cuồng.
Hắn đang “du hành”.
Bên cạnh giường, Thượng úy Lưu Văn – sĩ quan hậu cần đặc nhiệm – ngồi nhìn vào màn hình máy tính, ghi chép từng dòng sóng não bất thường. Một cốc cà phê đen nguội cạnh bàn phím. Đã ba giờ liền, Omega 4 không tỉnh dậy.
Trên màn hình sóng não, các đường EEG dao động mạnh, đỉnh nhọn lên xuống như răng cưa.
Giấc mơ thứ 47: Chiến sĩ trinh sát, Trung đoàn 5, Sư đoàn 3, Quân đoàn 2, Việt Nam.