Chương 25: Thế Giới Thực (Những Con Cáo Già)
Mười người ngồi xuống, vẻ mặt lo âu.
Mẫn bước đến trước người đàn ông đầu tiên – một gã trung niên béo tốt, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu bé rút tay khỏi túi, cầm một chiếc chìa khóa cổ quái. Cậu đưa nó ra sau gáy gã đàn ông, cắm thẳng vào ót, làm động tác vặn nhẹ.
Cạch.
Một âm thanh cơ khí vang lên một cách gãy gọn.
Đỉnh đầu và phần gáy của gã đàn ông tách ra, không hề có máu, không có não bộ nhầy nhụa. Nó mở ra như nắp của một chiếc rương chứa đồ chơi, để lộ bên trong là những luồng sáng ký ức đang trôi nổi.
Gã đàn ông mắt trợn ngược, rơi vào trạng thái tê liệt tạm thời.
Hải bước tới. Chiếc găng tay Nano trên tay hắn phát sáng, các phân tử kim loại lỏng trườn ra như những con rắn nhỏ, chui vào bên trong “chiếc rương” sọ người.
“JARVIS, quét dữ liệu. Từ khóa: Tiền, Tra tấn, Quản lý.”
Giọng nói kim khí của AI vang lên trong tai nghe của Hải:
“Đang truy xuất… Phân tích dữ liệu vỏ não… Hoàn tất.
Kết quả: Dương tính.
Vai trò: Quản lý cấp trung.
Tội danh ghi nhận: Ra lệnh đánh đập 47 lần, cưỡng bức lao động, tiêu hủy chứng cứ.
Đánh giá: Tội phạm Cấp A.”
Hải rút tay lại. Mẫn vặn chìa khóa ngược chiều. Cạch. Hộp sọ đóng lại.
“Hốt nó đi,” Hải phẩy tay.
Hai lính đặc nhiệm lập tức xốc nách gã béo lôi đi.
“Oan quá! Tôi bị ép buộc! Tôi chỉ là kế toán thôi! Thả tôi ra!”
“Đ!t mẹ! Câm mồm!” Hải lạnh lùng đáp.
Tiếp theo là một cô gái trẻ, người run bần bật.
Mẫn mở khóa. Hải quét.
“Kết quả: Âm tính.
Vai trò: Nạn nhân.
Ghi chú: Bị lừa bán, giam giữ 8 tháng, suy nhược cơ thể nặng.”
“Đưa sang khu y tế.” giọng Hải dịu lại.
Quy trình lặp lại như một dây chuyền công nghiệp.
30 giây một người.
Không thể gian lận. Không thể chối tội. Không thể trốn thoát.
===
Cách đó 20 mét, bên trong xe chỉ huy tình báo Trung Quốc.
Viên sĩ quan tình báo nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát. Dù lều được phủ lớp chống quét nhiệt, nhưng hắn có thể suy đoán qua quy trình đầu vào – đầu ra.
“Không cần thẩm vấn? Phân loại chính xác 100% trong 30 giây?” Hắn cau mày. “Đọc ký ức? Hay tẩy não?”
Hắn mở một hồ sơ mới:
BÁO CÁO TRINH SÁT – TUYỆT MẬT
Mục tiêu định danh: Alpha VN-03 (Cặp đôi)
Năng lực quan sát: Tâm linh/Ngoại cảm. Có khả năng xâm nhập và trích xuất ký ức cưỡng bức.
Đánh giá nguy hiểm: CỰC CAO (Cấp A). Nguy cơ rò rỉ tin tức tình báo quốc gia nếu đối đầu.
Đề xuất: Cách ly tuyệt đối. Cấm mọi nhân sự cấp cao tiếp xúc gần. Nếu xảy ra xung đột, ưu tiên tiêu diệt từ xa bằng lính bắn tỉa.
Hắn nhấn gửi.
Lại một sai lầm nữa do hạn chế về tầm nhìn. Hắn nghĩ đó là “Ngoại cảm” (Psychic) nhưng thực tế đó là sự kết hợp giữa Ma thuật Cổ đại (Chìa khóa) và Siêu Công nghệ (Nano AI). Không có tấm khiên tâm linh nào đỡ được đòn tấn công vật lý này.
===
Trên bầu trời, Drone trinh sát tầm cao đang lượn vòng.
Camera hồng ngoại ghi lại một hiện tượng bất thường.
Trên bản đồ nhiệt, các đốm sáng đại diện cho lính Việt Nam xuất hiện đột ngột tại các vị trí chiến lược.
800 đến 1.500 quân. Không có xe vận tải đổ quân. Không có máy bay thả dù. Không có dấu hiệu hành quân bộ.
Họ xuất hiện từ hư không – trong hầm ngầm, trên mái nhà, giữa các kho hàng đã bị khóa kín.
Viên sĩ quan tình báo lạnh sống lưng. Hắn gõ báo cáo thứ ba, tay hơi run:
BÁO CÁO TRINH SÁT – TUYỆT MẬT
Mục tiêu định danh: Alpha VN-04 (Chưa xác định danh tính)
Năng lực dự đoán: Thao túng không gian diện rộng / Dịch chuyển tức thời quy mô quân đoàn.
Tầm quan trọng: CHIẾN LƯỢC TOÀN CẦU.
Đánh giá nguy hiểm: CẤP S (Thảm họa). Nếu Việt Nam sở hữu công nghệ/năng lực triển khai quân đội tức thời đến bất kỳ đâu, cán cân quân sự khu vực đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Đề xuất: Báo động Đỏ về Bộ Quốc Phòng. Huy động mọi nguồn lực để xác định Alpha VN-04.
Hắn nhấn gửi.
Bốn sai lầm.
Bốn hồ sơ Alpha được lập dựa trên sự thiếu hiểu biết. Và trong bóng tối của Bavet, những “con quái vật” thực sự của Việt Nam vẫn đang cười ha hả, hoàn thành nhiệm vụ của mình.
===
Hai ngày sau,
Trung Tâm Hội Nghị Quốc Tế Phnom Penh
Ánh đèn flash chớp liên hồi tạo thành một bức tường ánh sáng trắng lóa mắt. Hơn 200 phóng viên từ các hãng thông tấn lớn nhất thế giới – BBC, CNN, CCTV, VTV – chen chúc nhau để ghi lại khoảnh khắc lịch sử.
Trên bục danh dự, dưới ba lá quốc kỳ, ba vị tướng ngồi sau chiếc bàn phủ nhung đỏ.
Thiếu tướng Vịnh (Việt Nam): Gương mặt điềm tĩnh như mặt hồ, đôi mắt sáng và kiên định. Ông ngồi thẳng lưng, toát lên vẻ uy nghiêm nhưng không áp đặt.
Thiếu tướng Lý Quốc Phong (Trung Quốc): Quân phục thẳng nếp, huân chương lấp lánh. Sau cặp kính gọng vàng là ánh mắt sắc sảo của một con cáo già chính trị, miệng luôn giữ nụ cười ngoại giao đúng chuẩn.
Đại tướng Sovan (Campuchia): Vẻ mặt nhẹ nhõm của người vừa trút được gánh nặng, đóng vai trò chủ nhà hiếu khách.
Bản tuyên bố chung được đọc lên, dõng dạc và hào hùng:
“…chiến dịch quét sạch tội phạm đặc khu kinh tế Bavet đã thành công rực rỡ. Giải cứu 3.724 nạn nhân, bắt giữ 1.205 đối tượng, xóa sổ hoàn toàn tập đoàn tội phạm Bavet. Đây là minh chứng cho tình đoàn kết sắt son…”
Những cái bắt tay thật chặt trước ống kính. Những nụ cười rạng rỡ. Thế giới nhìn thấy một liên minh vững chắc.
Nhưng khi cánh cửa phòng họp báo khép lại, nụ cười trên môi họ tắt ngấm nhanh như cách người ta tắt đèn.
16:30 – Phòng VIP Tầng 7, Khách Sạn Sokha Phnom Penh
Căn phòng được cách âm tuyệt đối. Đội an ninh hai bên đã quét sóng ba lần. Thiết bị gây nhiễu được kích hoạt.
Chỉ còn lại hai người: tướng Lý Quốc Phong và tướng Vịnh.
Không khí trong phòng đặc quánh lại, khác hẳn vẻ huyên náo bên ngoài. Trên bàn, hai tách trà Long Tĩnh thượng hạng bốc khói nghi ngút.
Lý Quốc Phong nâng tách trà, thổi nhẹ, giọng nói vang lên, mềm mỏng nhưng chứa đầy hàm ý:
“Trà ngon. Vị đắng đầu lưỡi nhưng hậu ngọt. Giống như chiến dịch lần này vậy, phải không Tướng Vịnh? Khởi đầu gian nan, nhưng kết quả thì… phi thường.”
Tướng Vịnh mỉm cười, tay vẫn đan vào nhau đặt trên bàn:
“Cảm ơn sự hỗ trợ nhiệt tình của phía Trung Quốc. Nếu không có thông tin tình báo ban đầu của các đồng chí, chúng tôi khó mà hành động nhanh gọn như vậy.”
Lý Quốc Phong đặt tách trà xuống. Tiếng sứ chạm vào đĩa lót vang lên một tiếng keng nhẹ, nhưng đanh gọn.
“Nói về sự ‘nhanh gọn’…” Lý Quốc Phong đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Tôi có một thắc mắc nhỏ mang tính chuyên môn. Tướng Vịnh không phiền chứ?”
Ông ta không đợi câu trả lời, ngón tay lướt trên chiếc máy tính bảng quân sự đặt giữa bàn. Màn hình hiện lên bản đồ vệ tinh khu vực Bavet trong khung giờ tác chiến.
“Vào thời điểm ‘giờ G’ toàn bộ hệ thống trinh sát của chúng tôi – từ vệ tinh quang học, radar tầm thấp cho đến drone nhiệt – đều bị vô hiệu hóa bởi một hiện tượng khí tượng cực đoan. Một cơn bão cát cục bộ, sức gió cấp 12, xuất hiện và biến mất chỉ trong vòng 45 phút.”
Lý Quốc Phong ngước nhìn thẳng vào mắt tướng Vịnh:
“Các chuyên gia khí tượng của chúng tôi nói rằng, xác suất để hiện tượng này xảy ra tự nhiên ở vùng này, vào mùa này, là một phần tỷ. Tướng Vịnh, ngài có nghĩ rằng… thiên nhiên quá ưu ái Việt Nam không?”
Câu hỏi nhẹ nhàng như bông, nhưng sức nặng ngàn cân: Tao biết tụi mày làm, khai ra đi.
Tướng Vịnh không hề nao núng. Ông bình thản nhấp một ngụm trà, rồi đáp:
“Tướng Lý, người xưa có câu ‘Thiên thời, địa lợi, nhân hòa’. Có lẽ sự phẫn nộ của trời đất trước tội ác tại Bavet đã tạo ra cơn bão đó. Về phía chúng tôi, cơn bão cũng gây không ít khó khăn về liên lạc. Nhưng may mắn thay, nó lại trở thành cái lồng tự nhiên nhốt chặt bọn tội phạm, giúp giảm thiểu thương vong cho cả hai bên.”
Ông ngừng lại một nhịp, rồi bồi thêm một câu chốt hạ:
“Đôi khi, sự may mắn trên chiến trường cũng là một loại năng lực, đồng chí nhỉ?”
Lý Quốc Phong bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc.
“May mắn… Hay lắm.”
Ông ta tắt màn hình bản đồ, chuyển sang một giao diện khác mà Vịnh không nhìn thấy – hồ sơ của 4 đối tượng Alpha.
“Chúng tôi là những người duy vật, Tướng Vịnh ạ. Chúng tôi tin vào khoa học, vào công nghệ. Và những gì chúng tôi quan sát được ở Bavet… vượt xa các tham số thông thường.”
Giọng Lý Quốc Phong hạ thấp xuống, mang tính đe dọa và dụ dỗ:
“Tốc độ triển khai quân không tưởng. Khả năng chữa trị vết thương chí mạng ngay tại chỗ. Và hiệu suất thẩm vấn đạt 100% trong thời gian thực… Tướng Vịnh, Trung Quốc rất ấn tượng. Chúng tôi đề xuất một cơ chế hợp tác sâu hơn. Chia sẻ công nghệ lõi. Chúng tôi có những vệ tinh lượng tử hiện đại nhất, các ngài có… ‘phương pháp’ đặc biệt. Tại sao không trao đổi? Để tránh những hiểu lầm đáng tiếc về sau?”
Đây là nước cờ ngửa bài: Đổi công nghệ lấy sự yên ổn. Nếu không, chúng tao sẽ coi đây là mối đe dọa.
Tướng Vịnh đặt tách trà xuống bàn. Ông không còn cười nữa. Gương mặt ông trở nên nghiêm nghị, toát ra khí thế của một vị tướng trận mạc.
“Tướng Lý, Việt Nam luôn trân trọng sự hợp tác với Trung Quốc. Nhưng mỗi quốc gia đều có những phương thức tác chiến riêng, phù hợp với đặc thù của mình. Đó là vấn đề thuộc về chủ quyền an ninh.”
Ông nhấn mạnh từng chữ:
“Chúng tôi sẵn sàng chia sẻ dữ liệu tội phạm, phối hợp tuần tra biên giới. Nhưng về quy trình tác chiến nội bộ, tôi tin rằng phía Trung Quốc cũng có những ‘bảo bối’ không muốn người ngoài nhòm ngó. Sự tôn trọng lẫn nhau chính là nền tảng của mối quan hệ bền vững. Đồng chí đồng ý chứ?”
Lời từ chối thẳng thừng, bọc trong lớp vỏ nhung lụa: Không bao giờ. Đừng tọc mạch.
Không gian im lặng kéo dài ba giây. Hai ánh mắt đấu nhau nảy lửa giữa không trung.
Cuối cùng, Lý Quốc Phong thở hắt ra, gật đầu chậm rãi.
“Tôi hiểu quan điểm của ngài. Sự thận trọng là đức tính của người chỉ huy giỏi.”
Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:
“Tuy nhiên, để đảm bảo an ninh khu vực, chúng tôi đề nghị thiết lập Tổ công tác liên hợp thường trực. Các sĩ quan liên lạc của chúng tôi sẽ hiện diện tại các điểm nóng để… hỗ trợ phối hợp tốt hơn.”
“Hỗ trợ” – một từ hoa mỹ cho việc “giám sát”.
Tướng Vịnh đứng dậy, cài lại cúc áo vest.
“Hoàn toàn nhất trí. Chúng tôi hoan nghênh các sĩ quan liên lạc. Nhưng xin lưu ý, họ sẽ hoạt động trong khuôn khổ quy chế do chúng tôi ban hành. Mọi sự can thiệp vượt quyền sẽ dẫn đến việc chấm dứt hợp tác ngay lập tức.”