Chương 23: Thế Giới Thực (Hợp Tác Ba Bên)
2:30 Sáng
Trong một căn lều chỉ huy dã chiến Đại tá Tùng đứng trước bàn bản đồ, điện thoại vệ tinh áp sát tai.
“Trương cục trưởng,” giọng đại tá Tùng bình tĩnh nhưng nghiêm túc, “lực lượng đặc nhiệm đã vô hiệu hóa an toàn toàn bộ lực lượng canh gác bên trong. Không có thương vong lớn. Lặp lại: không có thương vong lớn. Mục tiêu hiện đang bị khống chế, không có cảnh báo phát ra.”
Bên kia đầu dây, giọng Trương cục trưởng vang lên:
“Tốt. Lực lượng của chúng tôi đã triển khai vòng vây vòng ngoài theo đúng kế hoạch. Xe bọc thép chặn cao tốc Quốc lộ 1 từ Phnom Penh, khoảng cách 12 km. Drone giám sát đang hoạt động, phủ toàn bộ khu vực trong bán kính 20 km. Không phát hiện bất kỳ phương tiện nào rời khỏi Bavet trong 2 giờ qua. Chúng tôi đang giữ chặt.”
“Rất tốt,” Tùng gật đầu. “Yêu cầu phía Trung Quốc duy trì vòng vây này cho đến khi chúng tôi hoàn tất tiến vào. Nếu có bất kỳ phương tiện đáng ngờ nào cố gắng rời đi, vui lòng chặn lại và thông báo ngay.”
Đại tá Tùng ngắt máy, hít một hơi sâu rồi bấm vào một đường dây nóng được mã hóa đặc biệt. Đây là kênh liên lạc trực tiếp cấp cao, chỉ được kích hoạt khi tình huống đã nằm trong tầm kiểm soát và cần đến các thỏa thuận chính trị.
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức. Giọng nói vang lên trầm ổn, bằng tiếng Anh trôi chảy và đầy uy quyền:
“Tôi nghe đây, Đại tá.” – Đó là Tướng Hun Manet, Phó Tư lệnh Tối cao Quân đội Hoàng gia Campuchia.
“Thưa ngài,” Đại tá Tùng nói, giọng điệu chuyển sang sự trang trọng và cẩn trọng của một nhà ngoại giao. “Mục tiêu Bavet đã được ‘làm sạch’. Không có tiếng súng nổ, không có thương vong dân sự bên ngoài khu vực đỏ. Chúng tôi đã dọn đường.”
Ông dừng lại một nhịp, liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trên cổ tay:
“Theo thỏa thuận hợp tác an ninh biên giới, mời ngài kích hoạt Giai đoạn 2: Tiếp quản.”
Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, tiếng lật giấy tờ sột soạt vang lên, rồi câu trả lời dứt khoát:
“Đã rõ. Lữ đoàn Đặc nhiệm 911 đang đợi ở vành đai ngoài sẽ xuất kích ngay lập tức. 300 quân sẽ có mặt để tiếp quản hiện trường và dẫn giải các đối tượng cầm đầu. Cảm ơn món quà của các anh, Đại tá.”
“Hợp tác vui vẻ, thưa ngài.”
Tướng Hun Manet im lặng một chút, giọng điệu bỗng trở nên thâm trầm hơn:
“Tôi vừa nhận báo cáo vệ tinh về một hiện tượng khí quyển lạ… một cơn bão bụi mù mịt bao trùm Bavet tối nay, che khuất toàn bộ tầm nhìn từ trên cao. Điều đó có nằm trong kịch bản không?”
Đại tá Tùng không chần chừ, đáp lại bằng một giọng tỉnh bơ:
“Thời tiết nhiệt đới luôn khó lường, thưa ngài Hun Manet. Có lẽ là một luồng áp thấp cục bộ cuốn theo bụi đỏ từ các công trường xây dựng cao tốc gần đó. Tầm nhìn bằng không là điều đáng tiếc, nhưng lại rất thuận lợi cho an ninh.”
Câu trả lời này nghe hoàn toàn khiên cưỡng – không có công trường nào đủ lớn để tạo ra cơn bão bụi che kín cả một thành phố – nhưng Tướng Hun Manet không hỏi thêm.
Ông ta hiểu rõ luật chơi: Kết quả quan trọng hơn quá trình.
“Được,” tướng Hun Manet đáp, giọng điềm tĩnh trở lại. “Ngoài Lữ đoàn 911, tôi sẽ điều thêm 250 cảnh sát Hiến binh để xử lý khu vực ký túc xá. Họ sẽ tập trung phân loại và bảo vệ các nạn nhân bị lừa đảo lao động. Chúng tôi muốn đảm bảo công dân của mình được an toàn trước truyền thông.”
“Hoàn toàn hợp lý, thưa Tướng Hun Manet. Cảm ơn sự hợp tác.”
Đại tá Tùng ngắt máy, thở dài.
Ba bên. Ba lợi ích. Ba cách tiếp cận khác nhau.
Nhưng ít nhất, họ đều đồng ý một điều: dọn sạch Bavet.
===
2:45 Sáng
Đoàn xe quân sự khởi động.
Không còn im lặng bí mật như giai đoạn đầu nữa. Giờ là lúc dùng sức mạnh áp đảo.
Lực lượng Việt Nam:
Vành đai biên giới (Lớp 1): 400 Chiến sĩ Biên phòng
Được triển khai dọc tuyến biên giới phía Đông Bavet, thiết lập “bức tường thép” chặn mọi lối thoát về phía Việt Nam. Trang bị súng trường tấn công STV-380, súng máy PKM và sự hỗ trợ của xe thiết giáp trinh sát RAM-2000.
Nhiệm vụ: Chốt chặn tuyệt đối, không để bất kỳ đối tượng nào vượt biên tẩu thoát.
Mũi đột kích chủ lực (Lớp 2): 300 Cảnh sát Cơ động Đặc nhiệm (K02)
Lực lượng tinh nhuệ nhất, trang bị áo giáp chống đạn cấp độ cao, súng tiểu liên MP5A3 và thiết bị nhìn đêm chuyên dụng.
Nhiệm vụ: Kiểm soát các trục đường chính trong nội khu Bavet, khống chế các chốt bảo vệ, phong tỏa giao thông và dập tắt mọi sự kháng cự vũ trang.
Mũi khai thác và kỹ thuật (Lớp 3): 400 Cảnh sát Hình sự và An ninh mạng
Chia thành các tổ nhỏ 10-15 người, di chuyển ngay sau lưng lực lượng đặc nhiệm. Họ mang theo thiết bị phá sóng, ổ cứng sao chép dữ liệu và danh sách mục tiêu ưu tiên: phòng máy chủ (server) phòng kế toán, và phòng họp ban lãnh đạo.
Nhiệm vụ: Bảo vệ hiện trường, thu thập chứng cứ điện tử, phân loại và giải cứu nạn nhân.
Đại tá Tùng đứng trên nóc xe chỉ huy, cầm ống nhòm hồng ngoại nhìn về phía Bavet. Qua lớp bụi mù mịt của “cơn bão nhân tạo” khu phức hợp tội phạm hiện lên như một pháo đài lờ mờ.
Ông khẽ chạm vào tai nghe:
“Chiến dịch bắt đầu. Mở cổng.”
===
Điểm tập kết – Cổng Anywhere.
Cách khu Bavet 2 km, trong một nhà kho bỏ hoang rộng lớn. Không khí đặc quánh sự căng thẳng.
Mẫn đứng giữa nhà kho, tay siết chặt chiếc chìa khóa cũ kỹ. Đằng sau cậu nhóc, hàng trăm lính đặc nhiệm Việt Nam trong trang phục tác chiến đang nín thở chờ đợi. Không một tiếng động, chỉ có tiếng tim đập và tiếng lách cách kiểm tra vũ khí lần cuối.
Mẫn tra chìa khóa vào ổ của một cánh cửa sắt gỉ sét dựng giữa nhà kho.
Cạch.
Tiếng lẫy khóa vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra.
Nhưng bên kia không phải là khoảng không phía sau cánh cửa.
Bên kia là một hành lang dài hun hút, lát gạch men trắng, nằm sâu bên trong khu ký túc xá của Bavet – vượt qua hoàn toàn hệ thống tường rào và camera an ninh.
Không cần thuốc nổ phá tường. Không cần thang dây leo rào.
Chỉ cần… bước qua.
“Đi!” – Người chỉ huy mũi 1 ra lệnh khẽ nhưng dứt khoát.
Một trung đội đặc nhiệm – 50 người – lập tức tràn qua cửa. Họ di chuyển như một dòng nước lũ: nhanh, êm, và chết chóc. Chỉ trong vài giây, họ đã tỏa ra, chiếm lĩnh các góc tường, cầu thang và điểm cao chiến lược.
Mẫn đóng cửa lại. Hít một hơi ngắn, cậu nhóc tra chìa khóa lần nữa.
Cạch.
Lần này, cánh cửa mở ra ngay tại sảnh chính của tòa nhà điều hành – ngay sau lưng đám lính gác đang ngáp ngắn ngáp dài.
Cứ thế, cậu nhóc đóng rồi mở hàng chục lần liên tiếp. Mỗi lần cánh cửa bật mở là một vị trí tử huyệt khác nhau của Bavet bị xuyên thủng.
Chưa đầy 15 phút.
800 binh sĩ cùng toàn bộ trang thiết bị hạng nặng đã âm thầm xuất hiện bên trong “pháo đài bất khả xâm phạm”. Họ không đến từ cổng chính, không rơi xuống từ bầu trời, mà như những bóng ma len lỏi qua khe hở của không gian, siết chặt lấy cổ họng kẻ thù trước khi chúng kịp nhận ra.
===
Vòng vây phía Tây – Lực lượng Trung Quốc.
Cách Bavet 12 km về phía Tây, trên Quốc lộ 1 – tuyến huyết mạch nối liền với Phnom Penh.
Ba chiếc xe thiết giáp chở quân WZ-551 (Type 92) sơn màu rằn ri sa mạc nằm chắn ngang mặt đường, tạo thành một chốt chặn không thể vượt qua. Nòng pháo 25mm lạnh lẽo hướng thẳng về phía Bavet.
Xung quanh, hàng chục lính đặc nhiệm Trung Quốc đứng gác nghiêm ngặt. Họ trang bị súng trường QBZ-95-1 đời mới, kính ngắm quang học, và thái độ kỷ luật thép.
Trên bầu trời, tiếng vo ve của động cơ vang rền. Không phải một, mà là một phi đội drone chiến thuật bay lượn ở tầm thấp để quét thân nhiệt. Trong khi đó, ở độ cao 5000m, hai chiếc UAV vũ trang Wing Loong-2 lượn vòng như những con diều hâu, camera độ phân giải cao truyền hình ảnh trực tiếp về trung tâm, không bỏ sót một con chuột nào chạy qua cánh đồng.
Một sĩ quan chỉ huy cầm bộ đàm, giọng nói vang lên qua lớp khẩu trang chiến thuật:
“Báo cáo trung tâm. Nhiệt độ bình thường. Tất cả phương tiện từ hướng Bavet đã bị đình chỉ. Vòng vây phía Tây đã khóa chặt.”
Bên trong xe chỉ huy bọc thép, Cục trưởng Trương nhìn vào màn hình hiển thị dữ liệu thời gian thực, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn kim loại.
“Tốt. Giữ nguyên vị trí. Chỉ thị vẫn như cũ: Nếu có kẻ nào cố tình phá chốt, cho phép bắn hạ. Nếu đầu hàng, bắt sống.”
===
Vòng vây phía Nam – Lực lượng Campuchia.
Từ hướng Nam Bavet, 250 cảnh sát và Hiến binh Hoàng gia Campuchia bắt đầu tiến vào vùng đệm.
Khác với sự im lặng chết chóc của phía Trung Quốc hay sự bí mật của Việt Nam, lực lượng Campuchia áp dụng chiến thuật “Rung cây dọa khỉ” – Tiếp cận công khai.
Đoàn xe bán tải cảnh sát bật đèn ưu tiên xanh đỏ loang loáng, loa phóng thanh công suất lớn phát đi thông báo bằng tiếng Khmer, vang vọng khắp các dãy nhà trọ tồi tàn:
“ĐÂY LÀ LỆNH CỦA HIẾN BINH HOÀNG GIA CAMPUCHIA. KHU VỰC NÀY ĐANG BỊ PHONG TỎA ĐỂ TRUY QUÉT TỘI PHẠM. YÊU CẦU TẤT CẢ CƯ DÂN Ở YÊN TRONG PHÒNG. BẤT KỲ AI CỐ TÌNH RỜI KHỎI SẼ BỊ COI LÀ ĐỒNG PHẠM.”
Tiếng loa xé toạc màn đêm, gây ra sự hoảng loạn tâm lý cực độ cho những kẻ bên trong.
Tại các khu ký túc xá – thực chất là những trại giam trá hình chứa hàng nghìn “nô lệ thời đại mới” – tiếng bước chân rầm rập vang lên. Cửa các phòng bị đập mạnh bằng báng súng.
“Mở cửa! Kiểm tra hành chính!”
Cánh cửa sắt bật mở. Mùi mồ hôi, mùi ẩm mốc và sự sợ hãi ùa ra.
Ánh đèn pin cực mạnh của cảnh sát quét qua căn phòng rộng chưa đầy 20 mét vuông nhưng nhét đến 30 con người. Những khuôn mặt hốc hác, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, co cụm lại vào góc tường.
Viên sĩ quan Campuchia bước vào, nhìn lướt qua đám đông hỗn độn, hô lớn:
“Ai là công dân Campuchia? Giơ tay lên!”
Trong đám đông run rẩy, vài cánh tay gầy guộc rụt rè giơ lên.
“Bước ra đây! Các người được an toàn. Số còn lại, ngồi im tại chỗ chờ xử lý!”
Những người Campuchia được tách ra, vội vã chạy về phía cảnh sát như tìm thấy phao cứu sinh, để lại phía sau những ánh mắt tuyệt vọng của các nạn nhân quốc tịch khác đang chờ đợi số phận của mình.