Chương 22: Thế Giới Thực (Dọn Rác 2)
Mục tiêu tiếp theo: Trung tâm giám sát và các chốt bảo vệ nội khu.
Sở dĩ nhóm có thể ung dung triệt hạ các tháp canh và lính gác vòng ngoài mà không sợ bị phát hiện là nhờ cơn bão cát. Những hạt cát mịn, sắc lạnh như bụi kim loại đã xâm nhập vào mọi khe hở, làm đoản mạch các bo mạch điện tử tinh vi và phủ mù ống kính. Hệ thống “mắt thần” ngoài trời của Bavet giờ đây chỉ là những phế vật vô dụng.
Nhưng bên trong các tòa nhà lại là một câu chuyện khác.
Các phòng giám sát được bảo vệ kín kẽ với hệ thống điện độc lập, camera nội bộ vẫn hoạt động trơn tru. Quan trọng hơn, những kẻ canh giữ ở đây không phải đám lính gác cổng xoàng xĩnh. Chúng là lực lượng an ninh nòng cốt: chuyên nghiệp hơn, vũ khí hạng nặng hơn và độ cảnh giác cao hơn gấp bội.
Hải lượn một vòng quanh tòa nhà chính, đèn LED trên mắt giáp lóe sáng liên tục khi AI phân tích dữ liệu xuyên tường:
“Quét mục tiêu: Tòa nhà chính, tầng 2, cánh Đông Nam. Phòng giám sát trung tâm.”
“Số lượng: 6 mục tiêu nhiệt. Vũ khí: 03 Glock-19, 02 MP5, 01 Shotgun Remington. Cảnh báo: Có nút báo động khẩn cấp màu đỏ trên bàn điều khiển.”
Giọng Hải vang lên rành rọt qua kênh liên lạc nội bộ.
Minh gật đầu, hỏi ngắn gọn:
“Lối vào?”
“Một cửa chính ở hành lang Bắc, khóa từ tính, mở từ bên trong. Một cửa phụ thông xuống tầng hầm, khóa cơ. Cả hai đều đã được mapping vào dữ liệu của Mẫn.”
Minh quay sang Linh, nhếch mép:
“Người đẹp, ca này của em nhé?”
Linh không đáp. Cô lặng lẽ rút cây baton (gậy ba toong) từ thắt lưng ra, vẩy nhẹ cho nó duỗi thẳng.
“6 người,” giọng Linh phẳng lặng như mặt hồ, “30 giây.”
Minh cười hì hì:
“Ngầu đấy.”
Mẫn tra chiếc chìa khóa đồng vào ổ khóa cửa.
Cạch.
Không gian bẻ cong.
===
Bên trong phòng giám sát.
Sáu gã đàn ông đang ngả ngốn trên ghế xoay, mắt dán vào bức tường màn hình LCD chớp nháy. Hầu hết các ô hiển thị camera ngoài trời chỉ còn là một màu xám xịt nhiễu hạt – tiếng gió rít và cát đập vào cửa kính át đi mọi âm thanh khác.
“Mẹ kiếp cái thời tiết,” một tên lầm bầm bằng tiếng Khmer, chân gác lên bàn. “Dự báo thời tiết có nói gì về bão cát đâu?”
“Kệ mẹ nó đi, bão ngoài trời chứ có bão trong nhà đâu mà lo.”
“Chỉ sợ sếp chửi thôi, camera ngoài kia toang hết rồi.”
Chúng cười hô hố, không khí trong phòng sực nùi thuốc lá và sự chủ quan.
Không ai để ý rằng cánh cửa thông xuống tầng hầm phía sau lưng họ đang từ từ hé mở.
Và một bóng người mảnh mai, vận đồ đen bó sát, bước vào như một con mèo.
===
Trong mắt Linh, thời gian dường như trôi chậm lại.
Cô quét nhanh căn phòng một lượt: 3 tên bên trái, 2 tên bên phải, 1 tên chỉ huy ngồi giữa. Khoảng cách gần nhất: 4 mét. Xa nhất: 9 mét.
Vũ khí nguy hiểm nhất: hai khẩu tiểu liên MP5 đang dựa vào thành ghế, và khẩu Remington dựng góc tường.
Tốc độ phản ứng trung bình của con người khi bị bất ngờ: 0.25 giây.
Tốc độ rút súng của lính chuyên nghiệp: 1.5 giây.
Tốc độ của một Witcher: Mắt thường không thể bắt kịp.
Linh hít sâu. Những ngón tay cô múa lượn, vẽ một ký tự vào hư không.
Dấu ấn Yrden.
Một vòng tròn ma thuật màu tím nhạt bùng lên trên sàn nhà, bao trùm toàn bộ căn phòng. Không khí bỗng trở nên đặc quánh như thủy ngân. Mọi chuyển động sinh học trong phạm vi ảnh hưởng lập tức bị làm chậm lại.
Cô lao đi.
Tên chỉ huy ngồi giữa là kẻ đầu tiên cảm nhận được sự bất thường. Hắn nghe tiếng gió, định quay đầu lại – nhưng động tác của hắn chậm chạp như đang tua phim slow-motion.
Đồng tử hắn co rút lại khi thấy một bóng đen lao tới. Hắn mở miệng định hét, nhưng thanh quản như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tiếng hét tắc lại thành tiếng rít:
“Ngh—”
BÙM.
Một cú đấm móc hàm tàn bạo.
Xương hàm tên chỉ huy kêu rắc một tiếng khô khốc. Đầu hắn văng sang bên, máu và nước bọt bắn ra thành vệt. Cả thân hình hắn xoắn lại rồi trượt khỏi ghế, đập mặt xuống sàn bất tỉnh.
Một.
Linh không dừng lại dù chỉ một tích tắc. Cô xoay người, tung cú quét trụ thấp.
CỐP.
Đầu gối của tên lính bên trái bị đá gãy gập một góc không tự nhiên. Hắn ngã khuỵu xuống, miệng há hốc trong cơn đau câm lặng – ảnh hưởng của Yrden khiến tiếng hét của hắn chưa kịp thoát ra.
Hai.
Linh bồi thêm một cú đạp thẳng vào ngực, ghim chặt hắn xuống sàn.
Tên thứ ba – ngồi ngay cạnh – cuối cùng cũng phản xạ. Tay hắn với lấy khẩu Glock 19 bên hông.
Nhưng quá chậm. Trong mắt Linh, hắn như một con rùa đang cố bò.
Cô vung tay phải – một cú tát ngược bằng gậy baton.
RẮC.
Xương cổ tay gãy rời. Khẩu súng rơi leng keng xuống đất. Trước khi hắn kịp nhận thức được cơn đau, Linh đã túm cổ áo, giật mạnh về phía mình và lên gối thẳng vào bụng.
BỤP.
Hắn trợn trắng mắt, toàn bộ hơi thở bị ép sạch ra ngoài, rồi mềm oặt xuống như bún.
Ba.
Phía bên phải, hai tên lính khác đang cố gắng phản kháng. Một tên vồ lấy bộ đàm, ngón tay run rẩy định nhấn nút báo động đỏ.
Linh xoay người, ném cây baton đi như một mũi lao.
BỘP.
Cây gậy đập chính xác vào mu bàn tay hắn. Chiếc bộ đàm văng ra xa, đập vào tường vỡ tan. Linh lướt tới, tung một cú đá tống ngang sườn.
Tiếng xương sườn gãy vang lên giòn giã. Tên lính hự lên một tiếng rồi gục xuống.
Bốn.
Tên to con nhất nhóm đã kịp chộp lấy khẩu MP5. Hắn giương súng lên, ngón tay siết cò.
Nhưng Linh đã ở ngay trong tầm tay hắn.
Cô gạt nòng súng sang bên bằng tay trái, đồng thời thúc mạnh cùi chỏ phải vào thái dương hắn.
BỊCH.
Gã khổng lồ đổ ầm xuống như một cây cổ thụ bị đốn hạ.
Năm.
Tên cuối cùng – gã trẻ tuổi nhất – đã rút được súng, tay run bần bật chĩa về phía Linh, hét lên trong tuyệt vọng:
“ĐỨNG YÊN! TAO BẮN! TAO—”
Linh không đứng yên. Cô lướt tới như một cơn gió độc, Con dao quân dụng phóng vụt khỏi tay và cắm phập vào tay hắn, khẩu súng rơi xuống đất.
Một cú đá vòng cầu đẹp mắt – gót giày da đập thẳng vào thái dương đối phương.
Tên lính trẻ ngã ngửa ra sau, đầu va vào tủ hồ sơ RẦM một cái rồi trượt xuống đất, ngất lịm.
Sáu.
===
Toàn bộ cuộc chiến diễn ra trong vỏn vẹn 28 giây.
Sáu thân hình nằm la liệt. Không ai chết, nhưng tất cả đều bất tỉnh nhân sự.
Dấu ấn Yrden từ từ tắt lịm, ánh tím tan biến vào không khí.
Linh chỉnh lại cổ áo, bấm nút tai nghe:
“Phòng giám sát trung tâm – đã dọn dẹp. Không có báo động. Đội hỗ trợ vào tiếp quản.”
Giọng Minh vang lên, đầy vẻ khoái trá:
“Quá đỉnh.”
===
Bốn chiến sĩ hỗ trợ lập tức ùa vào qua cánh cửa không gian mà Mẫn vừa mở. Họ làm việc nhanh gọn và chuyên nghiệp: còng tay, bịt miệng, kéo các mục tiêu vào góc khuất.
Một chiến sĩ IT ngồi ngay vào bàn điều khiển, ngón tay lướt trên bàn phím:
“Hệ thống camera nội bộ vẫn hoạt động. Đang chiếm quyền kiểm soát… Xong. Chúng ta đã nắm toàn bộ ‘mắt’ của tòa nhà.”
Một người khác cắm USB vào máy chủ:
“Đang chạy chương trình ghi đè (Loop). Camera sẽ phát lại hình ảnh tĩnh trong 5 phút trước. Mọi hành động của chúng ta bây giờ là vô hình.”
===
Hải hạ cánh nhẹ nhàng xuống mái tòa nhà, tiếp tục quét radar nhiệt:
“Các vị trí còn lại: 8 chốt gác rải rác. Đa số đi lẻ hoặc theo cặp. Không có đội tuần tra cơ động. Bọn này quá tự tin vào hệ thống an ninh.”
Minh cười khẩy:
“Sự yên bình quá lâu khiến con người ta lơ là. Chết vì chủ quan.”
Hắn quay sang Linh:
“Mấy con tép riu này chắc không bõ cho em khởi động nhỉ?”
Linh lau vết máu nhỏ trên găng tay:
“Đừng chủ quan. Nhưng đúng là… chúng quá yếu. Đây không phải chiến đấu. Đây là dọn dẹp.”
===
Mẫn tiếp tục công việc của một “người mở cửa”.
Cánh cửa tiếp theo dẫn tới chốt gác tầng 3 – nơi hai tên lính đang mải mê đánh bài.
Minh lao ra từ hư không. Hai cú đấm nhanh như điện xẹt. Hai tên lính gục xuống bàn khi những lá bài còn chưa kịp rơi xuống đất.
Cánh cửa khác thông tới toilet nam – một tên đang rửa mặt.
Linh bước vào, nhẹ nhàng khóa cổ từ phía sau, siết chặt khiến máu không lên đến não. Năm giây sau, hắn lịm đi trong tay cô.
Cánh cửa thứ ba dẫn tới nhà bếp – một tên đang hâm nóng hộp cơm.
Minh nhảy qua cửa, đạp thẳng vào lưng hắn. Tên lính lao đầu vào tủ lạnh, ngã lăn quay ra sàn.
===
Cứ thế, từng điểm an ninh trên bản đồ vụt tắt.
Không tiếng súng. Không còi báo động. Không một lời cầu cứu nào lọt ra ngoài.
Chỉ có những cánh cửa mở ra từ những nơi không ngờ tới, những bóng ma vô hình lướt qua, và những người lính cứ thế biến mất vào bóng tối.
Một Witcher bậc thầy với phản xạ siêu phàm.
Một Vampire với tốc độ âm thanh và sức mạnh phi nhân.
Cộng thêm sự hỗ trợ tuyệt đối từ “Chìa khóa vạn năng” của Mẫn.
Đối với đám lính canh thường, đây không phải là một cuộc xâm nhập. Đây là một cơn ác mộng mà chúng không bao giờ tỉnh lại.
===
30 phút sau.
Minh đứng trên nóc một tòa nhà, phủi tay áo:
“Xong phim.”
Hải đáp xuống bên cạnh, mặt nạ giáp mở ra:
“Toàn bộ mục tiêu đã bị hô hiệu hóa, hệ thống báo động không bị kích hoạt, và không có thương vong.”
Minh bật kênh liên lạc tổng:
“Thành, chú em sao rồi? Còn trụ được không?”
Giọng Thành vang lên, nghe rõ vẻ mệt mỏi và run rẩy:
“Được… nhưng căng lắm rồi anh. Não em như muốn nổ tung. Em chỉ giữ được tầm 15 phút nữa thôi.”
“Tốt lắm, anh đùa chút thôi.” Minh cười, giọng đầy tự hào. “Nghỉ ngơi đi chú em. Bão tan được rồi.”
Hắn quay sang chiến sĩ bên cạnh:
“Gọi vận tải đi. Đã đến lúc mang ‘hàng’ về nhà.”