Chương 18: InuYasha (Chiến Đấu Đến Cùng)
Trận chiến bùng nổ ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Con rồng hợp thể gầm lên một tiếng long trời lở đất, cái đầu gớm ghiếc của nó há ra, phun một luồng yêu khí hủy diệt màu đen tím đặc quánh, lao thẳng về phía hai người. Luồng năng lượng mang theo sự oán độc của hàng ngàn sinh mệnh, có khả năng ăn mòn và phân rã mọi thứ nó chạm vào.
Midoriko là người dẫn dắt trận chiến. Cô không hề nao núng. Ngay khi luồng yêu khí được phun ra, cô đã lập tức di chuyển.
Reiryoku gohō, shin’i kengen — Kekkai, fūin!
“Linh lực ngũ phương, thần uy hiển hiện — Kết giới, phong!”
Midoriko cắm mũi thanh katana xuống đất, hai tay kết ấn. Một kết giới hình bán cầu trong suốt, mang ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, hiện ra và bao bọc lấy cô và Minh. Luồng yêu khí hủy diệt va vào kết giới, tạo ra những tiếng “xèo xèo” ghê rợn như axit ăn mòn kim loại. Bề mặt kết giới rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, nhưng nó đã đứng vững.
Ngay sau khi chặn được đòn tấn công, Midoriko lao lên. Cô không bay, nhưng mỗi bước chân của cô dường như lướt đi trên không khí, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt mờ.
“Thanh tẩy!”
Lưỡi katana lóe lên, chém ra một vệt sáng trắng xanh tinh khiết. Nhát chém linh lực không chỉ sắc bén, mà khi chạm vào thân thể con rồng, nó còn phát nổ. Một vụ nổ linh lực lớn bùng lên, thổi bay hàng chục khuôn mặt đang gào thét trên mình con quái vật, để lại một vết thương sâu hoắm, cháy xém. Con rồng gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, cái đuôi khổng lồ của nó quật mạnh, san phẳng một mảng rừng.
Midoriko không dừng lại. Cô di chuyển liên tục quanh con quái vật khổng lồ, thanh katana trong tay liên tục vung lên, tạo ra những vụ nổ thanh tẩy nối tiếp nhau. Mỗi nhát chém của cô đều chính xác và đầy uy lực, nhắm vào những khớp nối hoặc những vùng có yêu khí tụ tập dày đặc nhất.
Cùng lúc đó, đội quân “Dạ Xoa Logistic” của Minh cũng bắt đầu hành động. Chúng không tấn công trực diện vào con quái vật mà thực hiện đúng vai trò quấy rối của mình.
* Một đội Oni lực lưỡng, vung những cây chùy kanabō khổng lồ, không đập trực tiếp mà dùng sức mạnh để tạo ra những lưỡi đao gió sắc lẹm, chém vào phần chân và khớp đuôi của con rồng, khiến nó di chuyển khó khăn hơn.
* Những con Jorōgumo (nhện tinh) từ trong các tán cây, liên tục phóng ra những búi tơ trắng xóa, dính chặt và dai như thép, quấn lấy các chi của con rồng, kiềm hãm tốc độ của nó.
* Trên không, bầy Tengu vỗ cánh, tạo ra những cơn lốc xoáy nhỏ và những trận cuồng phong, che khuất tầm nhìn của con quái vật, khiến nó khó lòng xác định được vị trí chính xác của Midoriko. Thỉnh thoảng, chúng còn gọi xuống những tia sét nhỏ đánh vào mắt nó.
* Các Kitsune (hồ ly tinh) thì ma mãnh hơn. Chúng không tấn công vật lý mà phóng ra các loại yêu thuật quấy nhiễu: những quả cầu lửa nhỏ (kitsunebi) bay lượn loạn xạ, những ảo ảnh gây nhiễu loạn giác quan, khiến con rồng đôi khi tự tấn công vào chính mình.
* Những con Ōmukade (ngô công tinh) khổng lồ trườn trên mặt đất, phun những luồng độc dịch màu tím lên đường di chuyển của con rồng, tạo ra những vũng lầy ăn mòn.
* Đặc biệt, vài tên Orc với tấm khiên lớn đóng vai trò phòng ngự. Mỗi khi con rồng định quật đuôi hay dùng chi để tấn công bầy yêu quái đang quấy rối, chúng lại nhanh chóng lao tới, dựng lên một bức tường thuẫn vững chãi để che chắn cho đồng đội.
Mục tiêu của chúng rất rõ ràng: không phải để gây sát thương chí mạng, mà là để phân tán sự chú ý của con rồng, tạo ra càng nhiều sơ hở càng tốt, để nó không thể tập trung toàn bộ sức mạnh vào Midoriko.
Trong suốt giai đoạn này, Minh chỉ đứng yên tại vị trí được kết giới của Midoriko bảo vệ lúc đầu. Hắn không tham chiến. Đôi mắt vàng kim của hắn nhắm hờ, toàn bộ tâm trí tập trung cao độ. Hắn đang làm một việc quan trọng hơn nhiều: cảm nhận. Hắn cố gắng phân tích dòng chảy năng lượng hỗn loạn bên trong con quái vật, lần theo từng luồng yêu khí để tìm ra điểm hội tụ, nơi mà con yōkai đầu sỏ, kẻ đã khởi phát sự dung hợp này, đang ẩn náu. Hắn biết rõ, với sức mạnh tái tạo kinh hoàng được cung cấp bởi hàng ngàn yêu quái, những đòn tấn công thông thường chỉ như gãi ngứa. Muốn kết liễu nó, phải nhổ tận gốc. Năng lượng hoàng kim của hắn tuy mạnh mẽ nhưng hữu hạn, không thể lãng phí vào việc phá hủy lớp vỏ bên ngoài.
Trận chiến kéo dài từ rạng sáng đến khi hoàng hôn buông xuống.
Kết thúc ngày đầu tiên,
Một thế trận giằng co được thiết lập. Midoriko, với sức mạnh của một vu nữ huyền thoại, cùng sự hỗ trợ quấy rối nhịp nhàng của bầy Dạ Xoa, đã thành công cầm chân được con quái vật khổng lồ. Bầu trời và mặt đất quanh núi Ōe tan hoang vì những vụ nổ linh lực và những cú quật phá của con rồng.
Tuy nhiên, dù đã tạo ra vô số vết thương trên người con quái vật, họ vẫn không thể gây ra tổn thương chí mạng. Khả năng tái tạo của nó quá mạnh. Mỗi khi một mảng thịt bị thổi bay, những khuôn mặt oán độc mới lại trồi lên từ bên dưới, lấp đầy khoảng trống.
Midoriko bắt đầu dồn dập hơn, linh lực của cô đã bị bào mòn không nhỏ sau một ngày chiến đấu không ngừng nghỉ. Tệ hơn, bầy Dạ Xoa đã bắt đầu xuất hiện thương vong. Một con Oni vì đỡ đòn cho đồng đội đã bị cái đuôi rồng quật trúng, văng xa hàng trăm mét. Vài con Tengu bay quá thấp đã bị luồng yêu khí sượt qua, rơi xuống đất và tan biến. Cuộc chiến đã chính thức bước vào giai đoạn bào mòn dai dẳng, và thời gian không đứng về phía họ.
Bình minh của ngày thứ hai ló dạng, nhưng không mang theo chút hơi ấm hay hy vọng nào. Bầu trời vẫn bị che phủ bởi một tầng mây yêu khí đặc quánh. Trận chiến không có lấy một giây ngừng nghỉ.
Trận chiến kéo dài bắt đầu cho thấy những hậu quả tàn khốc của nó. Sang ngày thứ hai, Midoriko đã thấm mệt. Cánh tay cầm kiếm của cô bắt đầu cảm thấy nặng trĩu, mỗi nhát chém dù vẫn uy lực nhưng không còn nhanh và gọn như trước. Hơi thở của cô trở nên dồn dập hơn, linh lực trong cơ thể bắt đầu có dấu hiệu rối loạn do bị vắt kiệt liên tục.
Con rồng hợp thể, dù bị thương, vẫn điên cuồng phản công. Nó nhận ra Midoriko là mối đe dọa lớn nhất và tập trung mọi đòn tấn công về phía cô. Những luồng yêu khí, những cú quật đuôi, những cái đớp của hàng chục cái đầu phụ, tất cả đều nhắm vào bóng hình nhỏ bé của nữ vu.
Thấy Midoriko bắt đầu đuối sức, Minh không thể chỉ quan sát được nữa. Hắn lao tới, nhanh như một bóng ma, và làm một hành động không ai ngờ tới. Hắn nhảy lên, bám chặt vào lưng Midoriko như một đứa trẻ bám vào lưng mẹ. Bất chấp sự ngỡ ngàng của cô, hàm răng của hắn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát cắm vào gáy cô, nơi huyết mạch quan trọng nhất.
Một cảm giác đau nhói thoáng qua, theo sau là một luồng năng lượng ấm áp, mạnh mẽ và tinh khiết đến không ngờ tràn vào cơ thể Midoriko. Đó là máu của Minh – dòng máu hoàng kim. Nó không chỉ chữa lành những vết thương ngoài da, mà còn xoa dịu sự mệt mỏi trong từng thớ cơ, ổn định lại linh lực đang hỗn loạn của cô. Thậm chí, nó còn khuếch đại sức mạnh thanh tẩy trong mỗi nhát chém của cô.
“Cứ tiếp tục đi,” giọng Minh thì thầm bên tai cô, khàn đặc vì mệt mỏi, “Tôi sẽ hỗ trợ cô.”
Từ giây phút đó, một hình ảnh kỳ lạ nhưng bi tráng diễn ra trên chiến trường. Midoriko, với Minh bám chặt trên lưng, trở thành một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi. Mỗi khi cô bị thương hoặc kiệt sức, một dòng máu hoàng kim lại được truyền sang, giúp cô đứng vững và tiếp tục chiến đấu. Các đòn tấn công của cô, được “buff” bởi năng lượng của Minh, trở nên hủy diệt hơn bao giờ hết. Những vụ nổ linh lực giờ đây không chỉ thổi bay da thịt, mà còn đốt cháy và ngăn chặn quá trình tái tạo của con quái vật.
Nhưng để Midoriko có thể tập trung tấn công, đội quân Dạ Xoa Logistic đã phải trả một cái giá đẫm máu. Chúng trở thành những lá chắn sống theo đúng nghĩa đen.
Ngày thứ ba, một đội Orc gồm năm mươi tên đã đồng loạt dựng khiên, tạo thành một bức tường thép để chặn luồng yêu khí. Bức tường chỉ cầm cự được vài giây trước khi bị ăn mòn và nổ tung, toàn bộ đội Orc bị nghiền nát thành thịt vụn. Mất đi lá chắn từ orc, thương vong bắt đầu tăng lên, buộc các oni phải rút về tạo thành lá chắn thứ hai, nhưng con quái vật nhanh chóng tập trung vào bọn oni, những hơi thở yêu khí đầy uy lực dần hòa tan bức tường phòng vệ thành không khí.
Ngày thứ tư, khi con rồng điên cuồng quật đuôi quét ngang mặt đất, mất đi bức tường phòng hộ, hàng trăm con Jorōgumo đã đồng loạt phóng tơ, nỗ lực phòng hộ trong tuyệt vọng, tấm lưới nhện khổng lồ dù khổng lồ như thế nào đi nữa cũng khó lòng làm giảm tốc độ của cú quật. Tấm lưới bị xé toạc ngay lập tức, và hàng trăm con nhện tinh bị nghiền nát dưới sức mạnh khủng khiếp đó.
Ngày thứ năm, bầu trời nhuốm một màu xám xịt của khói bụi và oán khí. Bầy Tengu và Kitsune, những kẻ vốn nhanh nhẹn và ma mãnh nhất, cũng phải lao vào những đòn tấn công tự sát để thu hút sự chú ý của con quái vật, tạo ra dù chỉ một giây sơ hở cho Midoriko và cứu nguy cho đồng đội. Hàng trăm, rồi hàng ngàn sinh mạng Dạ Xoa đã ngã xuống. Mặt đất quanh núi Ōe biến thành một bãi tha ma khổng lồ, xác yêu quái chất chồng lên nhau, máu đen và độc dịch chảy thành sông.
Midoriko chiến đấu trong nước mắt. Cô cảm nhận được từng sinh mạng đang tan biến sau lưng mình. Ý chí của cô đã được tôi luyện đến cực hạn, không chỉ bởi sự mệt mỏi về thể xác, mà còn bởi gánh nặng của vô số sinh mạng đã hy sinh vì cô.
Minh cũng không khá hơn. Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, đôi mắt hoàng kim rực rỡ giờ đây đã có phần ảm đạm. Việc liên tục truyền máu và năng lượng khiến hắn suy kiệt nhanh chóng. Dòng máu hoàng kim không còn dồi dào như trước, mỗi lần truyền đi đều khiến hắn cảm thấy một phần sinh mệnh của mình bị rút mất.
Cuối cùng, vào hoàng hôn của ngày thứ sáu, sự hy sinh của họ đã mang lại kết quả.
Các đòn tấn công không ngừng nghỉ của Midoriko, được cường hóa bởi máu hoàng kim, cuối cùng đã thực sự làm suy yếu con rồng. Tốc độ tái tạo của nó đã chậm lại rõ rệt. Những vết thương sâu hoắm do thanh katana tạo ra không còn lành lại ngay lập tức nữa, mà bắt đầu rỉ ra thứ dịch đen hôi thối. Tiếng gầm của nó không còn long trời lở đất, mà trở nên yếu ớt và đầy phẫn uất.
Quan trọng nhất, thân hình khổng lồ của nó bắt đầu co rút lại. Những khuôn mặt oán hận trên thân thể nó tan biến dần, yêu khí không còn đủ để duy trì hình dạng khổng lồ. Kích thước của con quái vật giờ đây chỉ còn bằng một phần mười so với ban đầu, trông giống một con thằn lằn dị dạng khổng lồ hơn là một con rồng.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt. Năng lượng hoàng kim của Minh đã vơi đi nhanh chóng, cơ thể hắn lạnh ngắt và gần như không còn sức lực để bám trên lưng Midoriko. Và quân đoàn Dạ Xoa, niềm tự hào của Minh, gần như đã bị xóa sổ. Trên chiến trường rộng lớn, chỉ còn lại lác đác vài bóng hình kiệt quệ, bị thương nặng, đứng không vững.
Cuộc chiến bào mòn sinh mệnh đã tạm nghiêng về phía họ, nhưng cả hai phe đều đã đi đến giới hạn của sự tuyệt vọng.
===