Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhan-giao-giao-su-ta-giao-thu-lien-co-the-manh-len.jpg

Nhẫn Giáo Giáo Sư, Ta Giáo Thư Liền Có Thể Mạnh Lên

Tháng 3 23, 2025
Chương 10. Ngươi là Obito Chương 9. Ta mới là Obito
pham-nhan-tu-tien-chi-lam-thien-ton.jpg

Phàm Nhân Tu Tiên Chi Lâm Thiên Tôn

Tháng 4 11, 2025
Chương 195. Phi thăng Tiên giới Chương 194. "Cửu Khúc Linh Tham đan!"
chung-cuc-toan-nang-hoc-sinh.jpg

Chung Cực Toàn Năng Học Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 3359. Thanh dao lựa chọn, ta làm nhân hoàng 「 Toàn kịch chung 」 Chương 3358. Thanh dao muốn độ kiếp
theo-hau-phu-con-roi-den-van-phap-tinh-luyen-su.jpg

Theo Hầu Phủ Con Rơi Đến Vạn Pháp Tinh Luyện Sư

Tháng 2 2, 2026
Chương 537: Thiên địa hảo đại, muốn đi rất lâu (3) Chương 537: Thiên địa hảo đại, muốn đi rất lâu (2)
2af2027a611dfe30f8b619ba66b052a7

Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Cẩu Đạo Bên Trong Người

Tháng 1 15, 2025
Chương 221. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 220. Đại kết cục: Nay mở con đường chứng đến vị, chư thiên tới triều bái miện lưu!
c599dc46f17d5420683882fe1a07f9f8

Bạn Học Tụ Hội: Câm Miệng Đi, Đều Đừng Khoác Lác

Tháng 1 15, 2025
Chương 305. Đại kết cục Chương 304. Ta là, ngươi vị nào
nguoi-tai-konoha-mang-den-nguoi-hot-hoang.jpg

Người Tại Konoha: Mãng Đến Ngươi Hốt Hoảng

Tháng 2 10, 2025
Chương 707. Thiên thạch - HẾT Chương 706. Xua đuổi
kim-bai-truong-thon.jpg

Kim Bài Trưởng Thôn

Tháng 1 17, 2025
Chương 236. Kết thúc Chương 235. Phục chế kinh nghiệm
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 17: Thế Giới Thực ( Câu Chuyện Kể Bằng Máu)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 17: Thế Giới Thực ( Câu Chuyện Kể Bằng Máu)

Sự thật và dối trá đan xen, nhưng dưới quyền năng của Sách Đen, mọi thứ dần phơi bày trần trụi.

Tiếp theo đó là một chuỗi những bi kịch dồn dập, tấn công vào thính giác và thị giác của những người chứng kiến.

Sự thật và dối trá đan xen, nhưng dưới quyền năng của Sách Đen, mọi thứ dần phơi bày trần trụi. Lớp vỏ bọc “nạn nhân” rách toạc, để lộ ra những tâm thức méo mó đang chịu đựng những cực hình không thuộc về thế giới loài người.

Ở địa ngục, họ không còn mang những vết thương vật lý của dao kéo hay dùi cui điện nữa. Thay vào đó, hình hài của họ biến đổi theo nghiệp lực, phản chiếu chính tội ác mà họ đã thực hiện – dù là dưới sự cưỡng ép tàn bạo.

Một người đàn ông Ấn Độ hiện ra, toàn thân tím tái, da thịt nứt toác như gốm vỡ. Hắn đang run rẩy, những mảnh da bong ra rơi lả tả xuống đất tạo thành tiếng lanh canh ghê rợn.

“Lạnh… Lạnh quá… Tôi đang ở Hàn Băng Địa Ngục…” Hắn rên rỉ, hơi thở phả ra sương muối. “Họ vứt xác tôi xuống sông, còn tôi thì rơi vào băng giá vĩnh cửu. Vì… vì tôi đã lừa hết tiền dưỡng già của hàng nghìn người…”

Hắn ôm lấy đầu, gào lên trong tuyệt vọng: “Tôi không muốn làm! Bọn chúng dí súng vào đầu tôi! Nhưng… mỗi lần tôi nhấn nút gửi tin nhắn lừa đảo, tôi lại thấy nhẹ nhõm vì hôm nay mình không bị đánh. Tôi đã đổi mạng sống của những người già đó lấy sự bình yên cho mình… Giờ đây, mỗi cơn gió ở dưới đó đều như dao cắt vào tủy…”

Tiếp đó, một thanh niên Việt Nam bước ra. Bụng hắn phanh ra, nhưng không phải vết mổ gọn gàng của bác sĩ lấy nội tạng. Một chiếc móc sắt rực lửa vẫn còn móc vào ruột gan hắn.

“Đau đớn… Nó không bao giờ dừng lại…” Cậu thanh niên khóc, nước mắt là máu tươi. “Khi còn sống, để không bị bỏ đói, tôi đã lên mạng dụ dỗ đồng hương… Tôi lừa bạn bè sang đây để thế mạng cho mình. Tôi bán đứng họ để được bọn cai ngục cho ăn một bữa no… Giờ đây, ngày nào quỷ sứ cũng móc ruột tôi ra để nhắc nhở về sự phản bội…”

Một cô gái Malaysia, thân hình không còn vẻ kiều diễm, mà cháy đen như than củi, đôi môi bị khâu chặt bằng dây thép gai.

Ánh mắt cô dại đi, truyền tải một nỗi uất hận thấu trời xanh: “Tôi dùng nhan sắc để lừa tình… ‘Romance scam’… Tôi khiến bao người đàn ông tán gia bại sản, tự tử vì tình yêu ảo… Bọn chúng ép tôi làm, nếu không làm sẽ bị cưỡng hiếp tập thể… Tôi đã chọn hại người khác để giữ thân mình… Cuối cùng, họ vẫn giết tôi sau khi hết giá trị. Và giờ, tôi phải ôm cột đồng nung đỏ mỗi ngày…”

Những kẻ từ địa ngục tranh nhau kể. Không khí đặc quánh mùi oán khí và sự hối hận muộn màng.

Những người chứng kiến bàng hoàng nhận ra bi kịch kép của những số phận này. Họ là nạn nhân của bọn buôn người, nhưng lại là tội đồ của nhân quả. Họ chết trong đau đớn, mang theo nỗi uất hận tột cùng vì bị ép làm điều ác, để rồi khi chết đi, chính cái “điều ác bắt buộc” ấy lại trở thành xiềng xích giam cầm họ nơi địa ngục.

Mỗi câu chuyện là một minh chứng cho sự tàn độc của bọn tội phạm: Chúng không chỉ giết chết thể xác nạn nhân, mà còn giết chết cả nhân tính, đẩy nạn nhân vào con đường tạo nghiệp để rồi muôn đời không được siêu thoát.

Tra tấn bằng roi điện hay kìm kẹp ngón tay chỉ là nỗi đau thể xác ngắn ngủi.

Nhưng nỗi đau phải lừa lọc đồng loại, bán đứng lương tâm để sinh tồn mới là thứ axit ăn mòn linh hồn khủng khiếp nhất.

Chết vì bị mổ lấy nội tạng là cái kết ngắn ngủi, nhưng bị móc ruột trong địa ngục vì tội lừa thầy phản bạn mới là sự khởi đầu của vĩnh hằng đau khổ.

Sân vận động ngập tràn oán khí. Những chiến sĩ trong ban chuyên án nghiến răng ken két, tiếng hít thở trở nên nặng nề. Họ hiểu rằng, kẻ thù của họ không chỉ tước đoạt mạng sống, mà còn tước đoạt cả cơ hội được làm người lương thiện của hàng ngàn nạn nhân.

Một trung úy trẻ siết chặt báng súng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mặt tái đi vì giận dữ và xót xa:

“Bọn súc sinh… Chúng không chỉ giết người, chúng còn đẩy người ta xuống địa ngục…”

Nhưng kinh hãi chưa dừng lại ở đó. Bên cạnh những sinh vật còn giữ được nhân dạng con người, bóng tối bắt đầu nhả ra những thứ quái đản hơn.

Mặt đất rung nhẹ. Một sinh vật kỳ dị xuất hiện. Cái đầu nó to như một ngôi nhà nhỏ, tóc tai rũ rượi, nhưng cái cổ lại bé tí hon, mỏng manh như một cây kim, nối với tấm thân gầy trơ xương khổng lồ, xương sườn lòi ra như những thanh sắt gỉ.

Cái miệng nó há to hết cỡ, lưỡi khô nứt nẻ thè ra ngoài. Cái bụng nó phình to như cái trống đại, căng tròn, nhưng thực quản nhỏ xíu khiến nó không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì.

“Nước… đói… khát…” Tiếng rên rỉ của nó vang vọng như tiếng sấm rền, nhưng lại mang âm sắc của sự tuyệt vọng cùng cực.

Thành ngước nhìn con quái vật, lạnh lùng hỏi:

“Ngươi là ai?”

Con quỷ cố gắng nói, giọng nó nghiến lại, đầy sự hằn học và đau đớn:

“Tôi… tôi là Lý Tuấn… Từng là quản lý… ở casino Bavet…”

Ngay lập tức, đám đông những kẻ địa ngục xung quanh xao động dữ dội. Họ quay lại nhìn con ngạ quỷ khổng lồ với ánh mắt rực lửa căm thù.

“Là hắn! Chính là hắn!”

“Hắn ta là kẻ đã ra lệnh đánh gãy chân tôi!”

“Hắn đổ axit lên mặt tôi!”

“Hắn bắt tôi quỳ gối chịu giật điện suốt 2 giờ đồng hồ chỉ vì tôi buồn ngủ!”

Con ngạ quỷ Lý Tuấn co ro lại trước làn sóng oán hận. Dù thân xác khổng lồ, nhưng trước những nạn nhân của mình, nó hèn mọn như một con chuột cống. Nó muốn trốn, nhưng cái bụng phình to và cái cổ yếu ớt khiến nó chỉ có thể lết đi một cách thảm hại.

Một số chiến sĩ nhìn con quỷ với sự bất bình xen lẫn ghê tởm:

“Nhìn nó kìa… Trông nó còn có vẻ chịu khổ ít hơn những nạn nhân mà nó đã hành hạ…”

Thành im lặng. Hắn hiểu ý nghĩ đó. Nhưng luật nhân quả của thế giới vận hành không phải theo cách mà con người quyết định. Đằng sau đó tất nhiên có câu chuyện mà hắn chưa biết được.

Bên cạnh con quỷ khổng lồ đó, một sinh vật khác nhỏ bé hơn lạch bạch bước ra. Nó chỉ cao ngang đầu gối người lớn, thân hình phủ đầy lông lá lởm chởm như khỉ, đôi mắt lồi to sợ sệt.

Vừa thấy Thành và luồng sáng từ quyển Sách Đen, nó hoảng sợ tột độ, cụp mắt xuống, toàn thân run lên bần bật như cầy sấy.

Thành hạ giọng hỏi:

“Ngươi là ai?”

Giọng con quỷ nhỏ lí nhí, run rẩy:

“Tôi… tôi là Trần Văn Bình… người dân bình thường… Tôi chỉ đi làm… rồi bệnh… rồi chết…”

“Sao ngươi lại thành ngạ quỷ?”

Con quỷ nhỏ ngơ ngác, đôi mắt lồi đảo qua đảo lại đầy vẻ mờ mịt:

“Tôi… tôi không biết… Tôi tỉnh dậy đã thấy mình thành thế này… Đói… khát… Cứ đói mãi mà không bao giờ được no…”

Linh đứng lặng ở một góc tam giác. Cô nhìn con quỷ nhỏ bé tội nghiệp, rồi nhìn sang con quỷ đầu to độc ác Lý Tuấn, và cuối cùng là nhìn những nạn nhân đang chịu hình phạt lửa địa ngục dù họ vô tội.

Một sự hỗn loạn phi lý. Một trật tự tàn khốc.

Cô thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần tắt nắng, giọng nói trầm xuống, chua chát:

“Thế giới bên kia… xem ra cũng chẳng công bằng hơn thế giới này là bao nhiêu…”

===

Bỗng nhiên, một mùi hương thơm tràn ngập không gian – mùi hương đến mức làm tâm hồn mê mẩn, khiến người ta quên cả đau khổ và phẫn nộ. Đó không phải là mùi hương của bất cứ thứ gì được biết trên đời – không phải hoa hồng, không phải trầm hương, không phải bất kỳ loại nước hoa nào con người có thể chế tạo.

Những sinh vật từ địa ngục ngẩng đầu lên. Những con ngạ quỷ im bặt tiếng kêu gào.

Một thân hình to lớn với hào quang sáng chói xuất hiện giữa không trung.

To lớn như ngọn núi. Bàn chân trần khổng lồ, mịn màng như ngọc trắng, che khuất cả bầu trời phía trên sân vận động. Ánh sáng từ thân hình đó chiếu xuống khiến mọi thứ xung quanh bị lu mờ.

Những chiến sĩ ban chuyên án vội vàng che mắt. Một số quỳ gối xuống – không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng trước thứ cao quý tuyệt đối.

Thân hình khổng lồ đó từ từ thu nhỏ lại.

Khi ánh sáng lắng dịu, mọi người mới nhìn rõ.

Đó là một tiên nữ.

Vẻ đẹp của nàng vượt trội hơn bất kỳ nhan sắc nào mà con người từng chứng kiến. Da trắng ngần như ngọc. Mái tóc đen dài buông xõa, phát sáng như lụa. Khuôn mặt thanh tú với đôi mắt long lanh ánh sao. Thân hình thon thả, mặc chiếc áo trắng giản dị nhưng lại tỏa ra khí chất cao quý không thể tả.

Hào quang từ nàng tỏa ra đến chừng một mét, như một lớp sương mỏng, lung linh sắc cầu vồng.

Để so sánh, hoa hậu thế giới vừa đăng quang cách đây không lâu – cô gái được cả hành tinh ngưỡng mộ – nếu đứng cạnh nàng tiên trước mặt, thì chẳng khác nào con khỉ cái già.

Vị tiên nữ cất tiếng. Tiếng nói lảnh lót như hàng trăm con chim đang hót, mỗi âm thanh đều nhẹ nhàng, êm dịu:

“Tôi nghe có người triệu hồi tôi.”

Thành nuốt nước miếng. Hắn đã chứng kiến nhiều thứ kỳ lạ, nhưng trước sắc đẹp và cao quý như vậy, hắn cảm thấy áp lực đè nặng trên vai. Như người bình thường đứng trước hoàng đế, như con kiến đứng trước rồng.

Mọi người xung quanh đều im lặng.

Minh nhíu mày. Hắn cũng cảm thấy áp lực, nhưng không chấp nhận điều đó.

Hắn thiêu đốt máu *Holy Vampire* trong người. Năng lượng bốc cháy như ngọn lửa trắng bên trong, khiến hắn bớt đi áp lực. Lưng hắn thẳng lại.

Minh mở miệng, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Chúng tôi ở đây đang triệu hồi những người đã chết ở Bavet.”

Vị tiên nữ im lặng một lát, như đang nhớ lại điều gì đó xa xôi.

Rồi nàng gật đầu nhẹ:

“À… Tôi nhớ rồi.”

Giọng nàng vẫn êm dịu, nhưng có chút buồn bã:

“Tôi trước đây cũng bị lừa sang đây làm casino. Họ hứa lương cao, đời sống tốt… Nhưng sau khi biết thực chất công việc là lừa đảo, tôi từ chối làm.”

Nàng nhìn xuống những sinh vật địa ngục và ngạ quỷ xung quanh. Ánh mắt nàng không có ghê tởm hay sợ hãi, chỉ có thương cảm.

“Họ bỏ đói tôi… Đánh đập tôi… Hành hạ tôi trong hầm tối… Cuối cùng, tôi chết vì kiệt sức.”

Không khí im lặng.

Minh nhìn nàng, giọng hỏi thẳng:

“Vậy tại sao cô lại trở thành tiên nữ?”

Nàng quay sang Minh, mỉm cười nhẹ – nụ cười ấy làm rung động tâm hồn mọi người.

“Tôi nhớ từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy…”

Nàng ngừng lại, giọng trở nên trầm lắng hơn, như đang nhắc lại lời dạy của người đã khuất:

“‘Nếu con đi vào rừng, gặp cọp, mà nó chỉ cắn mất cánh tay rồi tha cho con đi, thì con nên biết ơn nó.'”

Mọi người nhìn nàng, không ai hiểu.

Nàng tiếp:

“‘Cũng vậy, nếu ai mắng con, hãy cảm ơn họ vì đã không đánh con. Nếu ai đánh con, hãy cảm ơn họ vì đã không giết con. Nếu ai giết con, thì con hãy cảm ơn họ vì đã giải thoát con khỏi sự khổ sở này.'”

Nàng nhìn xuống bàn tay trắng ngần của mình:

“‘Cho nên, đừng nóng giận.'”

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng:

“Khi họ bỏ đói tôi, tôi cố gắng không nóng giận. Khi họ đánh tôi, tôi cố gắng không nóng giận. Khi họ giết tôi… tôi vẫn cố gắng không nóng giận.”

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn trời xanh:

“Chỉ nhờ vào việc cố gắng không nóng giận… mà sau khi chết, tôi trở thành tiên nữ.”

Im lặng.

Một viên cảnh sát trẻ, đứng ở phía sau, buột miệng thì thầm với đồng đội:

“Chỉ cần không nóng giận mà được làm tiên nữ… sao dễ vậy?”

Minh, với giác quan *Holy Vampire* vượt trội, nghe rõ câu nói đó.

Hắn cười khẩy – tiếng cười khô khan, không chút hài hước.

*”Dễ?”*

Minh nói kháy: *”Để anh đánh chú em cho ra bã mà chú em không nóng giận, anh đây đi bằng đầu.”*

Hắn không nói to, nhưng ánh mắt hắn nhìn viên cảnh sát trẻ với vẻ chế giễu rõ ràng. Viên cảnh sát đó lập tức cúi đầu, mặt đỏ bừng.

Linh cũng lắc đầu. Cô hiểu rằng việc không nóng giận – thực sự không nóng giận, không phải giả vờ – trong hoàn cảnh như vậy, không khác gì đi ngược lại bản năng sinh tồn của con người.

Thành im lặng nhìn nàng tiên nữ, rồi nhìn xuống những sinh vật địa ngục. Hắn thở dài.

—

Nàng tiên nữ nhìn xung quanh – nhìn những kẻ địa ngục, những con ngạ quỷ, những chiến sĩ ban chuyên án – rồi nói:

“Ở đây xem ra không có việc gì của tôi.”

Nàng quay người, chuẩn bị rời đi.

“Tôi còn có việc bận, phải đi đây.”

Minh buột miệng hỏi:

“Cô đi đâu?”

Nàng quay đầu lại, mỉm cười nhẹ:

“Đi ngắm hoa.”

Giọng nàng nhẹ nhàng, như đang nói về việc tầm thường nhất trên đời.

Một tiên nữ, sau khi trải qua cái chết đau đớn, sau khi đạt được địa vị cao quý… giờ chỉ muốn đi ngắm hoa.

Hào quang xung quanh nàng sáng lên. Thân hình nàng từ từ mờ dần, hòa vào không khí.

Mùi hương thơm ngào ngạt vẫn còn đọng lại.

Rồi nàng biến mất hoàn toàn.

—

Khi nàng đi rồi, không khí nặng nề quay trở lại.

Linh thở ra một hơi dài:

“Cô ấy… đã tha thứ cho những kẻ giết mình.”

Thành gật đầu:

“Đúng vậy.”

Một chiến sĩ lớn tuổi hơn, khuôn mặt sần sùi vết sẹo, lên tiếng:

“Tôi không thể làm như cô ấy được. Nếu ai giết tôi, tôi sẽ nhớ mặt chúng đến kiếp sau để trả thù.”

Minh nhìn hắn, gật đầu nhẹ:

“Tôi cũng vậy.”

Hắn quay sang những sinh vật địa ngục, giọng lạnh lùng:

“Nhưng tôi sẽ đảm bảo một điều – những kẻ giết các người, sẽ phải trả giá. Ngay bây giờ, không phải chờ kiếp sau.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

diet-the-dai-ma-ta-dua-vao-thu-hoach-van-minh-oan-khi-manh-len.jpg
Diệt Thế Đại Ma? Ta Dựa Vào Thu Hoạch Văn Minh Oán Khí Mạnh Lên
Tháng 1 28, 2026
hokage-troi-sinh-ta-ac-uzumaki-naruto.jpg
Hokage: Trời Sinh Tà Ác Uzumaki Naruto
Tháng 5 4, 2025
the-tu-vua-vao-cong-chuc-xach-ly-hon-ta-tro-tay-cung-thi-truong-nu-nhi-linh-chung.jpg
Thê Tử Vừa Vào Công Chức Xách Ly Hôn, Ta Trở Tay Cùng Thị Trưởng Nữ Nhi Lĩnh Chứng
Tháng 1 25, 2025
van-gioi-truc-ba-chi-quan-lam-thien-ha.jpg
Vạn Giới Trực Bá Chi Quân Lâm Thiên Hạ
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP