Chương 15: InuYasha (Tổ Tiên Huyết)
Trong khi các đơn vị chính đang phối hợp nhịp nhàng, Đại tỷ – Jorōgumo – lại dẫn đầu các muội muội và các yêu nhện khác, hành động như một đơn vị đặc nhiệm. Các nàng không ở yên một chỗ. Với sáu chiếc chân nhện sắc nhọn, họ di chuyển thoăn thoắt trên các bức tường xương, trần nhà, liên tục nhả ra những sợi tơ yêu ma quái. Những sợi tơ này không chỉ bền chắc, chúng còn dính chặt và có khả năng hút yêu lực của nạn nhân.
Họ giăng những tấm lưới khổng lồ ở các hành lang, bẫy hàng trăm con quỷ đang tràn tới từ các ngả khác. Họ bắn những sợi tơ đơn lẻ, trói chặt những con quỷ bay lượn khó chịu đang cố gắng tấn công đội Tengu. Một con quỷ khổng lồ, thân hình như một con tê giác có giáp, đang chuẩn bị húc vào sườn đội hình Oni. Ngay lập tức, hàng chục sợi tơ từ trên cao phóng xuống, quấn chặt lấy bốn chân nó, khiến nó ngã sõng soài. Ngay sau đó, một tên Oni đã lao tới và dùng chùy kết liễu nó.
Midoriko, sau một thoáng ngạc nhiên và có phần bực bội, nhanh chóng nhận ra giá trị của đội quân này. Họ không cản đường nàng. Ngược lại, họ tạo ra một “vùng an toàn” xung quanh nàng. Đội hình của Minh hoạt động như một con đê chắn sóng, ngăn chặn làn sóng quỷ vô tận, để nàng có thể tập trung vào những mục tiêu thực sự nguy hiểm – những con Quỷ Tướng mạnh mẽ, to lớn, mang yêu khí đậm đặc.
Một con Quỷ Tướng với sáu cánh tay, mỗi tay cầm một thanh đao rỉ sét, đã vượt qua được cơn mưa phép thuật và chuẩn bị tấn công Midoriko từ phía sau.
“BÊN TRÁI!” – Minh hét lên.
Ngay lập tức, hai tên Oni tách khỏi đội hình, dùng khiên chặn đứng hai nhát chém của con quỷ. Bốn cánh tay còn lại của nó vung lên, nhưng từ trên cao, một chiếc lưới của Jorōgumo đã chụp xuống, trói chặt chúng lại. Con Quỷ Tướng gầm lên, cố gắng giãy giụa. Chỉ chờ có thế, Midoriko xoay người, thanh kiếm của nàng lóe lên một vầng hào quang thánh khiết. Một nhát chém duy nhất, nhanh như chớp, đã cắt đôi con quỷ từ đầu đến chân. Linh hồn nó được “tịnh hóa” ngay lập tức.
Nàng liếc nhìn Minh, một cái gật đầu nhẹ thay cho lời cảm ơn.
Mặt đất chấn động dữ dội, từ phía xa, một chiếc bóng khổng lồ lù lù xuất hiện.
Đó chính là Shuten-dōji, một con quỷ Oni khổng lồ cao hơn chục mét, làn da đỏ như máu, mái tóc trắng dựng đứng, cặp sừng cong vút và đôi mắt rực lửa. Hắn lao tới, mỗi bước chân làm rung chuyển mặt đất.
hắn vung nhẹ chiếc chùy gai khổng lồ Kanabō của mình. Một cú vung không cần dùng hết sức nhưng tạo ra một cơn địa chấn, mặt đất nứt toác thành một khe vực sâu hướng thẳng về phía Midoriko. Yêu khí từ cú đánh đặc quánh như một cơn sóng thần đen ngòm.
Midoriko đứng yên, đôi mắt không một chút dao động. Linh lực từ cơ thể nàng bùng nổ, tạo ra một kết giới (Kekkai) hình bán cầu màu trắng xanh. Con sóng yêu khí va vào kết giới, gầm rít như nước tạt vào chảo nóng. Midoriko chém mạnh thanh katana, linh lực tinh khiết hình bán nguyệt bay đi nhanh như một tia sáng, Shuten-dōji né đòn này, linh lực va trúng bức tường lâu đài xương người phía sau làm cho nó sụp đổ một mảng lớn.
Shuten-dōji dùng chiếc Kanabō đập thẳng vào kết giới của Midoriko. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Kết giới của Midoriko, thứ có thể chặn đứng cả một đội quân yêu quái, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Nàng phải liên tục truyền linh lực để gia cố nó. Midoriko nhận ra nàng không thể chỉ phòng thủ.
Midoriko giải trừ kết giới ngay trước khi cú đập thứ hai giáng xuống, dùng tốc độ phi thường của mình để lướt đi. Thanh kiếm của nàng, được bao bọc bởi linh lực sắc bén, chém vào bắp tay của Shuten-dōji. Vết chém không sâu, nhưng linh lực thuần khiết khiến vết thương không thể lành lại ngay lập tức, nó cháy xèo xèo và tỏa ra khói đen.
Cơn đau từ vết chém của Midoriko không đáng kể, nhưng sự sỉ nhục thì có. Quan trọng hơn, cái cảm giác linh lực thuần khiết đang ăn mòn yêu khí, ngăn cản cơ thể hắn tự chữa lành, là một điều Shuten-dōji chưa từng trải qua trong hàng thế kỷ.
Nhưng thay vì gầm lên một cách giận dữ, hắn lại bật ra một tiếng cười trầm đục, vang vọng khắp đại điện.
“KHÁ! KHÁ LẮM!” – Hắn gầm lên, đôi mắt rực lửa ánh lên một sự thích thú man rợ. “Hàng trăm năm rồi mới có kẻ khiến ta phải đổ máu. Nữ pháp sư, ngươi xứng đáng được ta đích thân tiễn về với các vị thần. Ta, Shuten-dōji, Vua của loài Oni!”
Hắn không cho Midoriko thời gian để đáp lời. Hắn giơ bầu rượu hồ lô khổng lồ đeo bên hông lên, tu một ngụm lớn. Yêu khí quanh người hắn bỗng trở nên đậm đặc và nóng rực.
“Hãy nếm thử Hơi Thở của Quỷ Vương!”
Shuten-dōji ưỡn ngực, phun ra một luồng hỏa ngục màu đen kịt. Nó không phải là lửa bình thường, mà là một dòng sông yêu khí được nén lại và đốt cháy, có khả năng thiêu rụi cả linh hồn. Dòng lửa quét ngang, không chỉ nhắm vào Midoriko mà còn bao trùm cả một khu vực rộng lớn, nơi đội quân của Minh đang chiến đấu.
Midoriko không thể né. Nếu nàng né, hàng chục yêu quái trung thành phía sau sẽ bị thiêu thành tro. Nàng cắm sâu thanh katana xuống đất, hai tay kết ấn nhanh như chớp.
“Linh Thuẫn: Vạn Hoa Kính!”
Một bức tường linh lực trong suốt khổng lồ dựng lên. Nhưng thay vì là một mặt phẳng, nó được tạo thành từ vô số những chiếc khiên nhỏ hình lục giác, trông như một tấm gương vỡ ghép lại. Khi dòng hỏa ngục của Shuten-dōji ập tới, nó không va chạm trực diện. Thay vào đó, mỗi chiếc khiên lục giác xoay chuyển, bẻ cong và phản chiếu một phần dòng lửa, khiến nó bị phân tán ra hàng trăm hướng khác nhau, bắn ngược lại vào đám quỷ lâu la hoặc lên trần nhà, làm sụp đổ thêm nhiều mảng xương khổng lồ.
Tuy nhiên, sức nóng và yêu khí khủng khiếp vẫn khiến Midoriko phải lùi lại nửa bước, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi. Nàng biết mình không thể trụ được lâu nếu hắn cứ tiếp tục tấn công như vậy.
Đúng lúc này, Minh, người đã quan sát toàn bộ trận đấu với một sự tập trung cao độ, hét lên một mệnh lệnh đanh gọn:
“ĐẠI TỶ, TRÓI CHÂN!
KITSUNE, TẠO ẢNH!
ŌMUKADE, THAY ĐỔI ĐỊA HÌNH!
TENGU, PHONG BẠO!”
Mệnh lệnh được thực thi ngay lập tức với một sự chính xác đáng kinh ngạc.
Từ những đường hầm do Ōmukade tạo nên, Đại tỷ Jorōgumo và các yêu nhện khác đồng loạt bắn ra hàng trăm sợi tơ trắng bạc, không nhắm vào thân hình khổng lồ của Shuten-dōji, mà nhắm vào mắt cá chân và đầu gối của hắn. Shuten-dōji gầm lên, dùng sức mạnh giật đứt chúng, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bước chân của hắn đã bị làm cho khựng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, đội Kitsune vung tay. Ba ảo ảnh của Midoriko hiện ra ở ba hướng khác nhau, tất cả đều đang trong tư thế lao tới tấn công. Theo bản năng, Shuten-dōji liếc mắt về phía ảo ảnh gần nhất, vung chùy định đập nát nó.
Đó là một sai lầm chỉ kéo dài nửa giây, nhưng trong một trận chiến đỉnh cao, nửa giây là quá đủ.
“RẦM! RẦM! RẦM!”
Đội Ōmukade xuyên rỗng nền đất, sau đó vẫy mình tạo cơn địa chấn. Một mảng đất lớn dưới chân Shuten-dōji sụt xuống, khiến hắn mất thăng bằng và lảo đảo.
“TENGU!” – Minh gào lên.
Phi đội Tengu trên không trung đồng loạt vung quạt. Họ không tạo ra những lưỡi đao gió, mà là một cơn lốc xoáy cực mạnh, tập trung vào một điểm duy nhất: ngay bên sườn của Shuten-dōji. Cơn lốc không đủ sức đẩy lùi hắn, nhưng nó tạo ra một lực đẩy mạnh, khiến hắn càng thêm nghiêng về phía bị mất thăng bằng.
Tất cả những hành động đó xảy ra trong chớp mắt, tạo ra một cơ hội vàng.
Midoriko không bỏ lỡ nó.
Nàng lao đi như một mũi tên trắng, cơ thể được bao bọc bởi linh lực tinh khiết để chống lại yêu khí nóng bỏng tỏa ra từ Shuten-dōji. Nàng không tấn công vào thân thể cứng như thép của hắn. Thay vào đó, nàng lướt qua, thanh kiếm lóe lên, chém một đường hoàn hảo vào gân gót chân của Shuten-dōji – ngay tại điểm mà những sợi tơ của Jorōgumo đã cố định trước đó.
XOẸT!
Một vết chém sâu hơn lần trước. Linh lực thánh khiết tràn vào, đốt cháy cả gân cốt của Vua Quỷ.
“GRÀÀÀÀÀÀÀOOO!!!”
Lần này, Shuten-dōji gầm lên vì đau đớn thực sự. Hắn khuỵu một chân xuống, mặt đất rung chuyển dữ dội. Hắn vung cây Kanabō một cách điên cuồng, tạo ra một cơn bão chùy quét sạch mọi thứ trong bán kính hai mươi mét. Đội Oni phải lùi lại, giơ khiên lên chống đỡ những mảnh đất đá văng ra.
Shuten-dōji chống chùy đứng dậy, một bên chân đã đi khập khiễng. Hơi thở hắn phì phò như một con thú bị thương. Đôi mắt rực lửa của hắn không còn nhìn mỗi Midoriko nữa, mà quét qua toàn bộ đội quân của Minh với một sự căm hận tột độ.
“MỘT LŨ SÂU BỌ… ”
===
Minh không có khả năng đánh AOE (diện rộng) nhưng trên chiến trường, hắn vẫn có lợi thế của mình. Hắn không phải là một cơn bão, mà là một lưỡi dao mổ, chính xác và chết chóc.
Một tiếng “roẹt” nhẹ vang lên. Móng tay trên cả hai bàn tay của hắn đột ngột mọc dài ra hơn 20cm, đen bóng và nhọn hoắc như những mũi dao găm. Hắn dùng chính móng tay của tay này rạch lên móng của tay kia, tạo ra một khe rãnh nhỏ chạy dọc từ chân móng đến đầu móng.
Ngay sau đó, Minh thiêu đốt năng lượng máu của mình. Làn da hắn hơi ửng đỏ, hơi nóng bốc lên từ người. Một dòng máu màu vàng nhạt, phát ra ánh sáng dìu dịu nhưng đầy uy áp, bắt đầu rỉ ra từ chân móng, chảy xuôi theo khe rãnh đã được tạo sẵn, bao bọc lấy toàn bộ mười mũi vuốt sắc lẹm. Đây là loại máu hắn mới nghiên cứu ra sau khi phân tích vô số loại yêu khí và linh lực, một thứ huyết thanh chuyên trị các sinh vật bóng tối.
Hắn gọi thứ huyết thanh này là “Tổ Tiên Huyết” với một ý nghĩa cực kỳ đơn giản: Thằng yêu nào chạm vào, tao tiễn hết về chầu ông bà ông vải. Trên chiến trường hỗn loạn này, một nhát đâm trúng yếu hại là đã đủ kết liễu.