Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-nhat-duoc-mot-cai-han-trieu-thieu-nu

Ta Nhặt Được Một Cái Hán Triều Thiếu Nữ

Tháng mười một 22, 2025
Chương 326 Phiên ngoại 14 mặt trời đỏ Chương 325 Phiên ngoại 13 trượng phu quyền lợi
truong-sinh-them-diem-ngu-say-van-nam-thuc-tinh-da-vo-dich.jpg

Trường Sinh Thêm Điểm: Ngủ Say Vạn Năm, Thức Tỉnh Đã Vô Địch

Tháng 2 26, 2025
Chương 144. Tể tướng trước cửa thất phẩm quan, Tần Đạo Nhiên đột nhiên tăng vọt địa vị Chương 143. Ta điên rồi vẫn là thế giới điên rồi
91cf7927b25a6c3e3d555c1ac4bb6197

Bắt Đầu Cha Ta Muốn Ta Khởi Binh Tạo Phản

Tháng 1 15, 2025
Chương 934. Phiên ngoại cuối cùng phần: Quang minh cùng hắc ám (6) Chương 933. Phiên ngoại cuối cùng phần: Quang minh cùng hắc ám (5)
ta-phan-doat-xa-chu-thien-dai-lao.jpg

Ta Phản Đoạt Xá Chư Thiên Đại Lão

Tháng 2 24, 2025
Chương 367. Kết thúc Chương 366. Thánh cấp
hong-hoang-tiet-giao-toan-bo-thanh-thanh-ta-cau-khong-duoc.jpg

Hồng Hoang: Tiệt Giáo Toàn Bộ Thành Thánh, Ta Cẩu Không Được

Tháng 12 3, 2025
Chương 329: xa so với trong tưởng tượng hỏng bét Chương 328: vực ngoại chiến tranh
tam-quoc-mo-ca-lao-vo-luc-tran-nha.jpg

Tam Quốc Mò Cá Lão, Võ Lực Trần Nhà

Tháng 1 31, 2026
Chương 219: Nhanh đi Từ Châu mời Hứa Phong!! Chương 218: Hỏa thiêu Xích Bích!
muon-nghe-loi-noi-cua-cuc-quan-ly-thoi-khong.jpg

Muốn Nghe Lời Nói Của Cục Quản Lý Thời Không

Tháng 12 3, 2025
Chương 00: Hoàn tất Chương 596: Lên đường
tu-dien-vo-duong-bat-dau-duong-giang-ho.jpg

Từ Diễn Võ Đường Bắt Đầu Đường Giang Hồ

Tháng 2 20, 2025
Chương 700. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 699. Thời đại mới
  1. Xuyên Nhanh: Từ Blade Bắt Đầu
  2. Chương 12: Thế Giới Thực ( Tính Toán Từ Đất Việt )
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 12: Thế Giới Thực ( Tính Toán Từ Đất Việt )

Thiếu tướng Vịnh ngồi bất động. Sự im lặng kéo dài không phải do ông do dự, mà là sự tĩnh lặng của một người đang nhìn thấu tâm can đối thủ.

Bản đề xuất của Trung Quốc quá hoàn hảo. Nó hợp lý đến mức đáng ngờ. Chia sẻ nhiệm vụ công bằng. Chia sẻ thông tin minh bạch. Chia sẻ hào quang chiến thắng. Cam kết bảo mật tuyệt đối.

Nhưng chính sự hoàn hảo đó là lớp vỏ bọc đường cho một viên thuốc độc.

Tướng Vịnh nhận ra cái bẫy chết người: Nếu Việt Nam gật đầu, chấp nhận sự “bảo kê” bí mật của Trung Quốc, đồng nghĩa với việc tự tay ký vào bản án lệ thuộc. Việt Nam sẽ không bao giờ dám công khai năng lực với phương Tây, vì sợ bị Trung Quốc tố cáo là “kẻ hai mặt”. Việt Nam sẽ mất đi quyền lựa chọn, mất đi khả năng dùng “Kẻ lữ hành” làm đòn bẩy ngoại giao với Mỹ.

Ngược lại, nếu Việt Nam lắc đầu, Trung Quốc sẽ “vô tình” để rò rỉ thông tin. Khi đó, Việt Nam sẽ bị lột trần trước mắt CIA và Lầu Năm Góc. Một quốc gia nhỏ bé sở hữu vũ khí siêu nhiên nhưng không thuộc phe nào? Đó là cái gai mà Mỹ sẽ nhổ bỏ đầu tiên, hoặc ép buộc phải quy phục.

Đây không còn là đàm phán hợp tác. Đây là một thế cờ “chiếu tướng”.

Thiếu tướng Vịnh khẽ liếc sang Đại tá Tùng. Người sĩ quan tình báo lão luyện chỉ cần một cái nháy mắt để hiểu hết cục diện. Ông khẽ gật đầu, một cái gật đầu mang hàm ý: “Hoãn binh.”

Thiếu tướng Vịnh quay lại, ánh mắt chạm thẳng vào Trương Cục trưởng. Giọng ông bình thản nhưng cứng rắn như thép nguội:

“Cục trưởng Trương, chúng tôi đánh giá rất cao sự thiện chí và chi tiết trong đề xuất của các đồng chí. Tuy nhiên, các điều khoản về chia sẻ dữ liệu và cơ chế bảo mật này chạm đến những nguyên tắc cốt lõi của an ninh quốc gia Việt Nam.”

Ông đứng dậy, cài lại khuy áo vest:

“Tôi không đủ thẩm quyền để quyết định ngay tại bàn đàm phán này. Tôi cần xin ý kiến chỉ đạo trực tiếp từ Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương. Xin phép các đồng chí cho chúng tôi tạm nghỉ để hội ý.”

Trương Cục trưởng mỉm cười, nụ cười của một kẻ đi săn biết con mồi đã vào lưới:

“Tất nhiên, Thiếu tướng Vịnh. Đây là chuyện đại sự quốc gia, cẩn trọng là đức tính tốt. Chúng tôi hoàn toàn thấu hiểu.”

Ông nhìn đồng hồ treo tường:

“Bây giờ là 15:00. Các đồng chí có thể sử dụng phòng an toàn bên cạnh. Chúng tôi sẽ kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời… hợp lý nhất.”

Thiếu tướng Vịnh cùng đoàn Việt Nam rời đi. Cánh cửa phòng họp khép lại, cắt đứt hai luồng không khí đối nghịch.

Bên trong phòng họp chính, Trương Cục trưởng ngả người ra ghế, xoay xoay chiếc bút trên tay:

“Họ sẽ đồng ý. Họ không có đường lùi.”

Tướng Lý gật đầu tán thưởng:

“Một nước cờ cao tay. Nếu họ từ chối, chúng ta tung tin cho Mỹ. Việt Nam sẽ trở thành chiến trường ủy nhiệm mới, và họ sẽ nát tan.”

Ủy viên Vương bổ sung:

“Còn nếu họ chấp nhận, họ sẽ nằm trong lòng bàn tay ta. Chúng ta sẽ có thời gian để giải phẫu sức mạnh của họ, sao chép nó, và tìm cách khắc chế nó.”

Trương Cục trưởng nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh xuyên qua cánh cửa gỗ:

“Chính xác. Dù đồng xu lật ngửa hay sấp, Trung Quốc đều thắng.”

Bên trong căn phòng cách âm nhỏ hẹp, không khí căng như dây đàn. Mẫn rút chiếc chìa khóa Anywhere Key ra. Một thao tác vặn nhẹ vào cánh cửa. Cánh cửa mở ra, dẫn thẳng về hầm ngầm chỉ huy tại Hà Nội.

Căn phòng họp bí mật dưới lòng Hà Nội lạnh lẽo và nghiêm trang. Mười ba nhân vật quyền lực nhất đã ngồi sẵn quanh chiếc bàn hình oval. Không chỉ có Bộ Quốc phòng, Bộ Công an, Tổng cục Tình báo, mà còn có đại diện của Ban Bí thư và Bộ Ngoại giao.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Đại tướng Hùng – Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng chỉ huy những “Kẻ lữ hành”. Mái tóc bạc trắng của ông tương phản với bộ quân phục xanh rêu, đôi mắt lão tướng vẫn rực lửa dù tuổi đã cao.

Thiếu tướng Vịnh bước vào, dập gót chào theo điều lệnh:

“Báo cáo Đại tướng, đoàn đàm phán đã có mặt.”

Đại tướng Hùng phất tay, giọng trầm khàn uy lực:

“Chào đồng chí. Ngồi xuống và báo cáo ngay. Đối phương ra giá thế nào?”

Thiếu tướng Vịnh mở cặp táp, đặt tập hồ sơ lên bàn.

“Báo cáo các đồng chí,” giọng ông Vịnh vang, rõ, không giấu giếm sự lo ngại. “Trung Quốc đồng ý lập liên minh. Họ chấp nhận chia sẻ tình báo, chấp nhận chỉ huy song song. Nhưng…”

Ông dừng lại, quét mắt nhìn cả phòng:

“…Họ cài vào một điều khoản sinh tử: ‘Cơ chế bảo mật chiến lược’. Họ yêu cầu ta cam kết tuyệt đối không tiết lộ năng lực của ‘Kẻ lữ hành’ cho bên thứ ba, đích danh là Hoa Kỳ và khối NATO. Đổi lại, họ cam kết giữ bí mật cho ta trước thế giới.”

Ông Quang, Giám đốc Tổng cục Tình báo, cười khẩy:

“Nghe qua thì có vẻ sòng phẳng. ‘Anh không nói, tôi không nói’. Có gì đáng lo?”

“Đó là cái bẫy chết người, anh Quang ạ.”

Tiếng nói sắc sảo vang lên. Đó là bà Linh, Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao. Bà đứng dậy, bước về phía tấm bảng trắng, vẽ nhanh một tam giác: Việt Nam – Trung Quốc – Mỹ.

“Các đồng chí hãy nhìn vào thực tế,” bà Linh gõ bút lên bảng. “Tại sao bao năm qua Mỹ chấp nhận chính sách ‘ngoại giao cây tre’ của Việt Nam? Tại sao họ để yên cho ta đu dây giữa các cường quốc?”

Bà quay lại, ánh mắt sắc bén:

“Vì trong mắt Washington, Việt Nam là một đối tác ‘vô hại’ về mặt chiến lược toàn cầu. Chúng ta là vùng đệm, là thị trường, nhưng không đủ sức đe dọa an ninh nước Mỹ. Chính sự ‘nhỏ bé’ đó là tấm khiên bảo vệ sự trung lập của chúng ta.”

Bà chỉ tay vào năm người trẻ tuổi – Mẫn, Hải, Minh, Linh, Thành – đang ngồi im lặng ở cuối bàn:

“Nhưng sự tồn tại của năm cậu bé này thay đổi tất cả. ‘Kẻ lữ hành’ không phải là đặc nhiệm. Họ là vũ khí cấp chiến lược. Sức răn đe của họ tương đương, thậm chí nguy hiểm hơn vũ khí hạt nhân chiến thuật. Một khi Lầu Năm Góc biết ta nắm giữ thứ sức mạnh này, định nghĩa về Việt Nam sẽ thay đổi 180 độ.”

Đại tướng Hùng gật đầu chậm rãi, tán đồng:

“Mỹ sẽ không bao giờ cho phép một quốc gia trung lập nắm giữ con dao sắc như vậy mà không chịu sự kiểm soát của họ.”

“Chính xác!” Bà Linh khẳng định. “Nếu bí mật lộ ra, Mỹ sẽ đặt lên bàn cân hai lựa chọn: Một là ta phải giao nộp công nghệ, trở thành đồng minh quân sự chính thức để chống Trung Quốc. Hai là ta bị liệt vào danh sách ‘mối đe dọa an ninh’ và hứng chịu cấm vận toàn diện. Lúc đó, ta buộc phải chọn phe.”

Thiếu tướng Vịnh tiếp lời, giọng lạnh lẽo bổ sung vào bức tranh u ám:

“Và đó chính là nước cờ của Bắc Kinh. Họ ngầm đe dọa rằng nếu ta từ chối hợp tác, họ sẽ ‘vô tình’ để lộ hồ sơ cho CIA. Khi đó, bị Mỹ dồn vào đường cùng, ta chỉ còn một con đường sống: Chạy sang cầu cứu Trung Quốc và trở thành chư hầu của họ.”

Cả phòng họp lặng đi. Sự thâm độc của đối phương đã hiện rõ như ban ngày.

“Vậy là…” Đại tá Tùng lên tiếng, giọng cay đắng. “Để giữ được vị thế trung lập, ta buộc phải giữ bí mật. Mà muốn giữ bí mật, ta buộc phải chui vào cái lồng mà Trung Quốc đã đan sẵn.”

Đại tướng Hùng thở dài, ngả người ra sau ghế:

“Họ không cần bắn một viên đạn. Họ chỉ cần dọa ‘bật đèn’ cho Mỹ thấy ta đang cầm dao trong bóng tối. Ta đã bị chiếu tướng.”

Không khí trầm mặc bao trùm căn hầm. Quyết định giờ đây không còn là “Có nên hợp tác không?” mà là “Làm sao để sống sót trong cái bẫy hợp tác này?”.

Đại tướng Hùng đứng dậy, đi lại chậm rãi trước mặt năm “Kẻ lữ hành”. Tiếng bước chân của ông là âm thanh duy nhất trong phòng.

“Chúng ta không thể từ chối. Từ chối là tự sát. Nhưng chấp nhận cũng đầy rủi ro. Trung Quốc muốn dùng chiến dịch này để ‘cân đo đong đếm’ chúng ta. Họ muốn biết con dao trong tay ta sắc đến mức nào để tìm cách bẻ gãy nó sau này.”

Ông quay phắt lại, ra lệnh cho Thiếu tướng Vịnh:

“Đồng chí Vịnh! Hãy quay lại bàn đàm phán. Thông báo rằng Việt Nam chấp nhận đề xuất về nguyên tắc. Nhưng, hãy đặt lên bàn 4 điều kiện tiên quyết để giữ lại quyền tự quyết:”

Ông giơ từng ngón tay, giọng đanh thép:

Chỉ huy độc lập: “Mỗi bên chỉ huy lực lượng của mình. Không có sự can thiệp chéo vào quyết định chiến thuật.”

Ưu tiên công dân: “Việt Nam có toàn quyền ưu tiên giải cứu người Việt trước. Mọi tài nguyên của ta phục vụ mục đích này là tối thượng.”

Bảo mật tương hỗ (MAD – Mutual Assured Destruction): “Nếu Trung Quốc để lộ thông tin của ta, ta có quyền công bố toàn bộ dữ liệu nhạy cảm về các hoạt động của họ tại Campuchia mà ta nắm được. Đây là cơ chế ‘cùng chết’.”

Giới hạn thời gian: “Chiến dịch kết thúc sau đúng 30 ngày. Không có sự hiện diện quân sự lâu dài.”

“Rõ, thưa Đại tướng!” Thiếu tướng Vịnh đáp, ghi chép nhanh chóng.

Đại tướng Hùng quay sang năm người trẻ tuổi. Ánh mắt ông dịu lại đôi chút, nhưng sự nghiêm khắc của một người chỉ huy thì tăng lên gấp bội.

“Các cháu,” ông gọi họ bằng danh xưng thân mật nhưng đầy sức nặng. “Các cháu phải hiểu rằng, bước vào chiến dịch này là bước lên sân khấu dưới ánh đèn pha của tình báo Trung Quốc. Họ sẽ soi từng cử chỉ, từng hơi thở, từng giọt mồ hôi của các cháu.”

Ông chống hai tay xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt từng người:

“Nhiệm vụ của các cháu không chỉ là cứu người. Nhiệm vụ sống còn là: Diễn. Hãy cho họ thấy chúng ta mạnh, nhưng đừng bao giờ cho họ biết chúng ta mạnh đến đâu. Hãy để họ nghĩ rằng họ đã nắm thóp được ta, trong khi ta vẫn còn quân bài tẩy trong tay áo.”

Ông chỉ tay vào Mẫn:

“Mẫn. Anywhere Key là thứ khiến họ thèm khát và lo sợ nhất. Tuyệt đối không lạm dụng. Chỉ dùng để di chuyển chiến thuật hoặc rút lui khẩn cấp. Đừng dùng nó để tấn công hay phô trương sự linh hoạt. Hãy làm cho họ nghĩ rằng việc mở cửa tốn rất nhiều sinh lực của cháu, và cháu cần thời gian hồi phục lâu.”

Mẫn gật đầu kiên định: “Cháu hiểu. Cháu sẽ diễn vai ‘người mở cổng mệt mỏi’.”

Đại tướng Hùng quay sang Hải:

“Hải. Bộ giáp Mark 50 là kho vũ khí công nghệ cao. Nhưng hãy chỉ dùng tính năng bay và phòng thủ cơ bản. Giấu đi các vũ khí năng lượng hạng nặng. Đừng để họ phân tích được công suất lò phản ứng hồ quang.”

“Đã rõ.” Hải đáp gọn lỏn.

“Minh,” Đại tướng nhìn chàng trai có dòng máu lai. “Cháu có sức mạnh và tốc độ, nhưng hãy chiến đấu như một siêu chiến binh, đừng chiến đấu như một ma cà rồng. Che giấu khả năng hồi phục và cơn khát máu. Đừng để họ lấy được mẫu máu của cháu.”

“Linh,” ông nhìn cô gái Witcher. “Các Phép Ấn (Signs) của cháu rất đặc trưng. Hãy dùng những thứ cơ bản nhất: Aard, Quen. Đừng dùng những bùa chú quá đặc trưng của một Witcher. Hãy để họ nghĩ cháu chỉ là một người điều khiển năng lượng sơ cấp.”

“Và Thành,” ông nhìn chàng trai cuối cùng với hai cuốn sách. “Tri thức là sức mạnh, nhưng cũng là điểm yếu nếu bị lộ bài. Đừng triệu hồi những thực thể quá mạnh. Hãy giữ lại 70% sức mạnh thực tế. Hãy để họ đo được một con số cụ thể, và con số đó phải thấp hơn sự thật rất nhiều.”

Đại tướng Hùng vỗ tay mạnh lên bàn, kết thúc buổi họp:

“Đây là một ván cờ thế kỷ. Họ muốn trói ta vào cỗ xe của họ. Việc của chúng ta là ngồi lên cỗ xe đó, nhưng tay vẫn phải đặt hờ trên phanh khẩn cấp. Giải tán!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lanh-chua-theo-van-minh-den-quan-tinh
Lãnh Chúa: Theo Văn Minh Đến Quần Tinh
Tháng mười một 10, 2025
ta-thuoc-tinh-tu-hanh-nhan-sinh.jpg
Ta Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh
Tháng 1 25, 2025
tinh-tuc-dai-su-huynh.jpg
Tinh Túc Đại Sư Huynh
Tháng 1 26, 2025
theo-hau-phu-con-roi-den-van-phap-tinh-luyen-su.jpg
Theo Hầu Phủ Con Rơi Đến Vạn Pháp Tinh Luyện Sư
Tháng 2 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP