Chương 10: InuYasha (Liều Ăn Nhiều)
Màn đêm buông xuống, ngôi làng chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Không còn tiếng chó sủa, không còn tiếng người í ới gọi nhau. Tất cả đều co ro trong nhà, nín thở lắng nghe mọi động tĩnh từ cái “văn phòng” mới dựng tạm bợ ở đầu làng.
Bên trong căn nhà gỗ dựng vội, Minh ngồi một mình giữa sàn, ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng hắn lên vách tường, cái bóng méo mó, nhảy múa như một con quỷ đang trầm tư. Đoàn thương buôn đã được bố trí nghỉ ngơi ở một khu riêng, còn lũ Orc và Oni thì đang ngáy vang trời ở khu đất trống bên cạnh.
Một suy nghĩ điên rồ, nảy mầm từ lúc hắn nhìn thấy sự thay đổi của lũ quái vật, giờ đã lớn thành một cái cây cổ thụ không thể chặt bỏ trong tâm trí hắn.
Nếu cắm móng tay tẩm năng lượng máu vào não của lũ Orc và Oni có thể phá vỡ cấu trúc cũ, tái tạo và khiến chúng thông minh hơn, trung thành hơn… vậy thì… bản thân mình thì sao?
Suy nghĩ đó vừa lóe lên, một giọng nói lý trí trong đầu hắn đã gào thét.
Mày điên rồi! Đó là não của mày! Không có thử nghiệm, không có cơ sở, chỉ một sai sót nhỏ là mày sẽ biến thành một thằng ngu vĩnh viễn, hoặc chết ngay tại chỗ!
Minh lẩm bẩm chửi thề. “Cái đù móa mày điên rồi? Mày chán con mẹ nó sống rồi?”
Hắn dành cả đêm để tự đấu tranh. Một bên là lý trí, là sự an toàn, là con đường phát triển chậm mà chắc. Một bên là bản năng, là sự cám dỗ của một bước nhảy vọt về sức mạnh và trí tuệ, một ngọn lửa thôi thúc ngày một mãnh liệt, thiêu đốt mọi sự sợ hãi.
Nhưng nếu thành công thì sao? Giọng nói kia thì thầm. Trí tuệ sẽ vượt bậc, khả năng kiểm soát năng lượng máu sẽ đạt đến một cảnh giới mới. Mày sẽ không còn là một kẻ chỉ biết dùng sức mạnh một cách thô thiển nữa.
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, đôi mắt Minh đỏ ngầu vì thức trắng. Hắn đã vật lộn suốt đêm. Và cuối cùng, sự điên rồ đã chiến thắng.
Hắn bật người đứng dậy, nắm tay siết chặt. Một quyết tâm sắt đá hiện lên trên khuôn mặt.
“Đù móa nó, chơi luôn! Liều ăn nhiều!”
Không một chút do dự, Minh tập trung năng lượng. Mười móng tay của hắn bắt đầu dài ra, sắc như dao găm, và được bao bọc bởi một quầng sáng màu đỏ rực của năng lượng máu đang bị thiêu đốt. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi không một tiếng động, dùng cả mười ngón tay đâm thẳng vào hai bên thái dương của chính mình.
XOẸT!
Âm thanh da thịt và xương sọ bị xuyên thủng vang lên ghê rợn.
“A… A… A… A… A… A…!”
Một tiếng hét không trọn vẹn, nửa đau đớn, nửa như bị nghẹn lại ở cổ họng, bật ra từ miệng Minh. Hắn ngã vật ra sàn, cơ thể co giật dữ dội.
Tên Oni thủ lĩnh đang ngủ say giật bắn mình tỉnh dậy vì tiếng động. Nó dụi mắt, lồm cồm bò tới nhìn qua cửa sổ. Cảnh tượng trước mắt khiến bộ não đơn giản của nó bị quá tải. Chủ nhân của nó đang nằm co giật trên sàn, và mười cái móng tay đỏ rực đã xuyên qua sọ não, trồi cả mũi nhọn ra phía bên kia đầu. Nó hoảng hồn, cũng há mồm ra kêu theo bản năng.
“A… A… A… A… A… A…!”
Tiếng kêu của nó trầm và ồm hơn của Minh, vô tình tạo thành một bản hợp xướng của sự kinh hoàng và ngu ngốc vang vọng trong buổi sớm mai.
Năng lượng máu trong cơ thể Minh tự động tuôn trào, cố gắng chữa lành vết thương chí mạng. Nhưng có một vấn đề chết người. Móng tay của chính hắn, thứ đang cắm sâu và phá hủy não bộ, lại khiến hắn mất đi sự tỉnh táo để điều khiển đôi tay rút chúng ra. Một vòng lặp hủy diệt được tạo ra: năng lượng máu liên tục chữa thương, trong khi móng tay tiếp tục phá hoại, khiến năng lượng bị thiêu đốt với tốc độ kinh hoàng. Minh bị kẹt. Nếu không có can thiệp từ bên ngoài, hắn sẽ thiêu cạn năng lượng máu và chết. Trở thành kẻ đầu tiên trong lịch sử chết vì tự chơi ngu theo đúng nghĩa đen.
Nghe tiếng la hét, mấy tên Orc và Oni còn lại cũng lờ đờ bò dậy. Chúng tụ tập trước cửa, nhìn chủ nhân mới của mình đang sùi bọt mép, toàn thân co giật như bị động kinh.
Tụi nó nhìn nhau, hoàn toàn không biết phải làm sao.
“Đại… đại sư làm sao thế?” một tên Orc lắp bắp.
Tên Oni thủ lĩnh, sau một hồi hoảng loạn, lấy lại chút “trí tuệ” của kẻ đứng đầu, trịnh trọng tuyên bố: “Đại sư đã hy sinh thân mình vì một mục đích cao cả nào đó! Chúng ta phải chôn cất ngài ấy cho phải đạo!”
Nhưng một tên Orc, trông có vẻ sành đời hơn, lại liếm mép, đôi mắt sáng rực. “Ngu gì chôn! Thịt của đại sư tràn đầy năng lượng mạnh mẽ như vậy. Ăn vào có khi chúng ta còn mạnh hơn nữa! Đây là di sản ngài để lại!”
Thế là một cuộc tranh cãi nổ ra. Bên đòi chôn vì “tôn trọng” bên đòi ăn vì “thực tế”. Lời qua tiếng lại không xong, chúng quyết định dùng nắm đấm để phân thắng bại. Một trận hỗn chiến ì đùng nổ ra ngay trước mặt Minh, người vẫn đang co giật và sùi bọt mép. Nắm đấm, cú đá, những cú húc bằng sừng và những cú táp bằng nanh bay loạn xạ.
Sau một hồi, với ưu thế về sự hung hãn và thực dụng, phe “đòi ăn” đã chiến thắng.
Chúng hăm hở bắt tay vào việc. Đứa đi lấy nước, đứa đi tìm củi. Chẳng mấy chốc, một cái nồi nấu kim loại cực lớn mà chúng trưng dụng từ đoàn thương buôn đã được bắc lên, lửa cháy bừng bừng bên dưới.
Một tên Orc to khỏe nhất được giao nhiệm vụ “sơ chế”. Nó bước tới, túm lấy hai tay của Minh. Với một tiếng “Phập!” nó dùng sức rút mạnh cả hai bàn tay ra khỏi đầu hắn. Rồi nó vác bổng Minh lên vai, chuẩn bị quẳng vào nồi nước đang bắt đầu sôi sùng sục.
Khi tên Orc khệ nệ khiêng Minh đi tới gần cái nồi, một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang lên ngay bên tai nó:
“Đ* cụ chúng mày… muốn làm gì?”
Tên Orc sợ tới mức mặt đang từ màu xanh lá cây chuyển sang xanh tái. Nó cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ. Minh, người đang bị nó vác trên vai, đã cắn phập vào động mạch cổ của nó, hai chiếc răng nanh cắm sâu vào da thịt.
Ực… ực… ực…
Năng lượng máu tươi mát của tên Orc cuồn cuộn chảy vào cơ thể Minh, bổ sung cho nguồn năng lượng đã gần cạn kiệt của hắn. Tên Orc tội nghiệp bắt đầu lên cơn co giật, mắt trợn trắng, nhưng nó không dám buông Minh ra.
Không thèm để ý đến tên Orc đang hấp hối dưới miệng mình, Minh bật cười ha hả. Một tiếng cười man dại, điên cuồng nhưng lại ẩn chứa một sự thông tuệ đáng sợ. Hắn cảm nhận được bộ não mình đang hoạt động với một tốc độ chưa từng có, các dòng suy nghĩ rõ ràng và sắc bén như pha lê.
“Đù móa nó… khôn hơn rồi!”
Minh nhảy khỏi vai tên Orc, để mặc nó ngã vật xuống đất co giật. Hắn đứng thẳng người, liếm vệt máu trên mép, rồi quay sang nhìn đám Orc và Oni còn lại. Chúng đang đứng chết trân, đứa cầm gáo múc nước, đứa cầm khúc củi, tất cả đều nhìn hắn với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Bên cạnh chúng là cái nồi nước lớn đang sôi sùng sục.
Minh nhìn tụi nó, rồi nhìn cái nồi, hắn nở một nụ cười toe toét, để lộ hàm răng dính máu.
“Chết cụ tụi bây với tao.”
…
Sáng, dân làng kể nhau nghe về giấc mơ đêm qua, làng mở tiệc mổ heo linh đình. Khi tới đầu làng lại thấy cảnh kỳ lạ: Mấy tên orc và oni mặt mũi bầm dập, to ra gấp đôi, đang quỳ trước cửa công ty Yasha Logistic.
===
Trong mấy ngày kế tiếp, Yasha Logistic không có thêm một đơn hàng nào. Sự im lặng này lại là cơ hội vàng cho Minh. Hắn cho phép lũ Orc và Oni được tự do vào khu rừng lân cận để đi săn, vừa để cải thiện bữa ăn, vừa để dọn dẹp đám cướp vặt và yêu quái cấp thấp lảng vảng xung quanh. Quy trình rất đơn giản: bắt được bất kỳ sinh vật nào có chút trí tuệ, đập cho một trận nhừ tử rồi lôi về đây cho “Vật lý đại sư” Minh đích thân “thuyết phục”.
Nhưng Minh không hề rảnh rỗi. Sau lần tự phẫu thuật não kinh hoàng, hắn nhận ra một vấn đề cốt lõi. Phương pháp “vật lý gây mê” – tức là đánh cho đối tượng bất tỉnh nhân sự – không phải lúc nào cũng hiệu quả. Nhiều đứa yêu quái hoặc quái vật bắt về có sức chịu đòn quá tốt, đánh nhẹ thì không ngất, mà đánh mạnh tay quá thì lại chết luôn trước khi kịp phẫu thuật. Hắn cần một phương pháp tinh tế hơn, một loại thuốc gây tê hoặc gây mê chuyên dụng.
Và nguồn cảm hứng không ở đâu xa, nó nằm ngay trong chính cơ thể hắn.
Minh nhớ lại cảm giác của những kẻ được hắn truyền máu hoàng kim để chữa trị. Ngoài việc hồi phục vết thương, chúng đều trải qua một cảm giác sung sướng, thoải mái tột độ. Đó là một tác dụng phụ, nhưng là một tác dụng phụ đầy tiềm năng. Giống như câu chuyện ở thế giới cũ của hắn, khi các nhà khoa học nghiên cứu thuốc trợ tim và vô tình phát hiện ra tác dụng phụ của nó, để rồi tạo ra Viagra. Minh quyết định sẽ đi theo con đường đó: chiết xuất và phóng đại cái “tác dụng phụ sung sướng” này lên nhiều lần.
Hắn ngồi xuống, bắt chéo chân, hai mắt nhắm lại. Cơ thể hắn giờ đây không chỉ là một cỗ máy chiến đấu, mà còn là một lò luyện đan di động.
Đầu tiên, Minh điều khiển một dòng năng lượng máu hoàng kim tinh khiết lưu chuyển trong cơ thể. Hắn dùng ý thức của mình để “nếm” nó, phân tách các thành phần. Hắn cảm nhận được “vị” của sự hồi phục mạnh mẽ, “vị” của năng lượng thuần túy, và một “vị” khác, ngọt ngào, ấm áp, gây ra sự thư giãn và khoái cảm lan tỏa khắp các dây thần kinh. Đây chính là mục tiêu.
Tiếp theo, hắn bắt đầu quá trình “tinh luyện bằng cách thiêu đốt”. Minh điều khiển năng lượng máu chảy chậm lại trong một mạch máu chính, rồi dùng ý niệm tạo ra một “tần số thiêu đốt” đặc biệt. Đây không phải là ngọn lửa thông thường, mà là một dạng cộng hưởng năng lượng cực cao, nhắm vào các “tạp chất”.
Dưới sự điều khiển của hắn, thành phần năng lượng thuần túy và thành phần chữa trị thô ráp, vốn có “nhiệt độ sôi” thấp hơn, bắt đầu “bốc hơi”. Chúng không biến mất, mà được cơ thể tái hấp thu trở lại vào vòng tuần hoàn chung. Chỉ còn lại duy nhất một loại tinh chất, thứ tạo ra khoái cảm, lơ lửng trong dòng máu. Nó cô đặc hơn, tinh khiết hơn.
Cuối cùng là giai đoạn “ngưng tụ”. Minh dẫn dòng tinh chất đã được lọc sạch này di chuyển đến đầu ngón tay trỏ. Toàn bộ tinh hoa được dồn nén lại. Hắn mở mắt ra, nhìn vào đầu ngón tay mình. Một giọt chất lỏng óng ánh từ từ rỉ ra. Nó không còn màu vàng kim thuần túy nữa, mà là một màu vàng kim lấp lánh pha lẫn sắc hồng nhạt như màu hoa anh đào, trông vừa quyến rũ vừa có chút yêu dị.