Chương 194: Lang Ấn và Mộ Ấn
Chân Thực Ma Huyễn, Thành Sát Lang, phủ thành chủ.
Nhật Lâm nhìn tấm da dê trên tay, tấm tắc chép miệng:
“Nhà các ngươi thật đào trúng mỏ Ma Huyễn Lệnh? Từ cha tới con đều là loại này?”
Tra xét!
[Ma Huyễn Lệnh – Tu luyện: mỗi ngày có thể miễn phí tu luyện trong phòng tu luyện hai giờ (tương ứng với 10 phút so với thời gian thực tế). Số lần 50/50]
Vụt!
Nhật Lâm nhanh chóng thu lại:
“Thứ này quả thật rất có ích với tôi. Cám ơn ngài!”
“…”
Nhật Lâm ho khan:
“Khục! Chuyện ngài nhờ tôi đã làm xong. Vậy nếu không còn gì khác, tôi xin phép cáo từ. Vật này cũng xin trả lại.”
Hắn nói xong liền lấy Thành Chủ Lệnh đưa ra.
Phượng Hoàng Tinh Huyết đã tới tay, vậy cũng không cần đi Tuyết Sơn tìm Phượng Hoàng Chi Huyết chi nữa. Thứ này giờ có giữ cũng đã không còn bao nhiêu tác dụng.
Một kích của Ma Quang Tinh Pháo kia xem như lãng phí.
Kích này hắn vốn là để dành cho chuyến đi Tuyết Sơn, ai ngờ thế cuộc thay đổi.
Thành chủ nhận lấy lệnh bài, sau đó chắp tay:
“Đại Chủ Tế đã chết. Chuyện này theo tôi suy đoán hẳn còn chưa xong. Có lẽ trong nay mai, Lang Nhân sẽ có hành động. Đến lúc đó, xin ngài hãy vì con dân của thành thị này mà ra tay giúp đỡ lần nữa.”
“Được! Nếu có chuyện xảy ra, tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Tạm biệt!”
“Tạm biệt!”
Chào từ biệt thành chủ, Nhật Lâm rời khỏi phủ và vòng ra phía sau:
“Tiếp tục thu gặt phần thưởng nào.”
……
Lang Ngục.
“Ta đã giữ đúng lời hứa.” Nhật Lâm đưa thủ cấp của Đại Chủ Tế cho Lang Nhân Sử Quan. Hắn có chút hứng thú chờ đợi phản ứng của kẻ trước mặt.
Là “có hóa thành tro…” hay là thế nào?
Đáp án!
“Ha ha ha… ngươi cũng có ngày này!” Lang Nhân Sử Quan cười to.
“…”
Nhật Lâm mặt đen. Hắn cảm thấy logic của game dần rời xa mình mà đi.
“Ngươi không khóc hay tỏ vẻ thù hận?” Nhật Lâm cố gắng níu kéo.
“Khóc? Ngươi nghĩ nhiều. Lang Nhân chúng ta không yếu đuối như Nhân Loại các ngươi.” Kẻ đối diện cười khinh thường: “Đối với chúng ta, chết chỉ là trở về với Lang Thần ôm ấp mà thôi.”
“Lang Thần?” Nhật Lâm giật mình, “Không phải Thiên Lang đã trở thành Thần thú sao? Hắn không phải là thần của các ngươi?”
“Nó cũng xứng?” Tên Sử Quan nhếch mép. Thái độ này cho thấy hắn không hề có chút kính trọng với con sói kia.
Thấy Nhật Lâm còn muốn dò hỏi, hắn liền lắc đầu xua tay:
“Ngươi đừng hỏi, ta sẽ không nói. Nhiệm vụ đã xong, đây là phần thưởng của ngươi. Cầm lấy!”
Lang Nhân Sử Quan nói xong liền lấy ra một miếng da quăng qua song sắt. Thứ này dường như hắn đã chuẩn bị sẵn nên màn róc da kia cũng không tái diễn.
[Chúc mừng người chơi hoàn thành Nhiệm Vụ Ẩn Tàng – Báo Thù danh vọng +2000, Đại Kim +50. Ngươi nhận được 8 Ma tinh, 4 Thần tinh, 4 Mệnh tinh, 2 Hồn tinh, 2 Ma Quang Bảo Thạch.]
Nhật Lâm vừa nghe hệ thống thông báo vừa chụp lấy đồ vật bay ra.
“Lại là trận pháp sao?” Nhật Lâm tò mò.
Tra xét!
[Lang Ấn (vật phẩm đặc thù): ấn lệnh của Đại Tế Ti chủ quản quân đội.
Ẩn tính: Lang Nhân Sử Quan dùng thủ pháp khắc trận nhập thể, đem ấn lệnh khắc lên da của mình. Có thể kích hoạt bằng cách phá hủy.]
Trong lúc Nhật Lâm đang kiểm tra, tiếng của kẻ đối diện bắt đầu vang lên:
“Đại Chủ Tế và ba Đại Tế Ti riêng phần mình đều có các nhiệm vụ phá hoại nhân tộc. Tuy nhiên chỉ có hắn và hai người kia – một kẻ là đệ tử, một kẻ là tình nhân – là thật sự nghe lệnh Thiên Lang, cha ta chỉ vì bất đắc dĩ mà phải tuân theo chứ không hề thật sự phục tùng.
Nhưng hắn chỉ chỉ huy quân đội quấy rối nhân tộc. Hằng năm đánh trận, bị thương thì nhiều, nhưng con số tử trận của cả hai bên thật sự cũng không vượt quá ba con số.
Các ngươi thật cho rằng hai người trong kia là các ngươi thật sự bắt được? Ha ha, bọn họ là vì Lang Nhân tộc chúng ta nên mới phải ở đây. Nếu bọn họ không bị bắt, cha ta sao có thể dựa vào đó mà kiếm cớ trì hoãn toàn lực xuất binh. Có lẽ cũng vì nguyên nhân này mà hắn mới bị hãm hại.
Đối với chúng ta, chỉ có Lang Thần mới thật sự là tộc tổ. Ngài luôn luôn che chở, bảo vệ chúng ta. Cũng chưa từng yêu cầu chúng ta phải đối địch với Nhân tộc.
Còn Thiên Lang, nó chỉ là một kẻ ngoại lai. Nó thuộc Lang tộc là không sai, nhưng nó chưa từng vì Lang Nhân chúng ta làm cái gì. Chỉ có lợi dụng và… lợi dụng.”
Nói tới đây, trên mặt của Lang Nhân Sử Quan đã xuất hiện những giọt nước mắt.
Nhật Lâm nhìn hắn.
Kẻ này, ngay cả nỗi đau mất người thân cũng không thể khiến hắn rơi lệ, nhưng lại vì thương xót cho tộc nhân của mình mà…
Nhật Lâm thở dài.
Game mà thôi, hệ thống ngươi có cần làm cho như thật vậy không?
Lang Nhân Sử Quan hít một hơi thật sâu bình phục tâm trạng. Hắn ngẩng đầu nhìn Nhật Lâm, lạnh lùng nói:
“Chuyện này không liên quan đến ngươi. Ngươi giết Đại chủ tế, cha ta lại mất, như vậy Lang Nhân tộc chắc chắn sẽ bị ả tiện nhân kia khống chế. Công thành chi chiến là không thể tránh khỏi.
Lang Ấn kia ta đã dùng trận pháp che đậy. Trên có cũng đã có sẵn máu của cha ta, chỉ cần phá hủy là có thể kích hoạt.
Lang Ấn một khi được kích hoạt, phần lớn Lang Nhân bộ đội sẽ lập tức rút lui. Nhưng đây chỉ là tạm thời, bọn họ sẽ nhanh chóng lại bị khống chế.
Ngươi nếu muốn hoàn toàn ngăn cản chiến tranh, biện pháp duy nhất là giết chết ả tiện nhân kia, và… Mẫu Tổ.”
Nhắc tới Mẫu Tổ, cả người tên Sử Quan liền run lên, nét mặt thể hiện một nỗi kinh hoàng.
“Mẫu Tổ?” Nhật Lâm nhắc lại.
Sinh vật này theo Nhật Lâm phán đoán cũng là có sức mạnh của Siêu cấp. Hắn cũng rất tò mò, loại trùm cuối của map Thành Thị này sẽ có năng lực gì.
Tạo ra nhiều Ma thú cấp Hắc Kim sao?
Bằng một giọng run run, Lang Nhân Sử Quan kể:
“Chúng là một lũ quái vật. Tiện nhân kia không biết từ đâu đem về, lại đem chúng “rải” khắp nơi. Nếu chủng loại ma thú có phương thức sinh sản dạng trứng nào bị chúng ăn, chúng sẽ biến thành Tổ của chủng đó.
Nếu là sơ cấp thì sẽ sinh ra tổ sơ cấp, trung cấp thì sinh ra tổ trung cấp. Cứ vậy mà tính.
Năng lực của Mẫu Tổ ta không biết có khác bọn kia không, nhưng trước khi ta bị bắt, nó cũng đã là siêu cấp rồi. Bây giờ có khi còn mạnh hơn.
Được rồi! Chuyện chỉ như vậy. Ngươi có thể đi.”
Lang Nhân Sử Quan nói chuyện xong liền nhắm mắt đuổi người.
Nhật Lâm siết chặt nắm đấm.
Nể tình ngươi đưa Ấn Lệnh, đồng thời cũng là “chìa khóa” của mộ địa, ta không chấp!
Chìa khóa!
Đây là tin tức mới mà Nhật Lâm phát hiện khi hắn sử dụng Chân Thực Ma Nhãn lên tên Sử Quan lúc mới vào đây.
[Sử quan – Lang Nhân tộc
Miêu tả: có nhiệm vụ ghi chép, biên soạn các sự kiện phát sinh trong tộc.
Ẩn tính:
Hắn là con trai của Đại Tế Ti…
Lang Nhân Mộ Địa, chỉ có Đại Chủ Tế và tam Đại Tế Ti có Mộ Ấn mới được vào. Để tránh Nhân loại phát hiện, Mộ Ấn của cha hắn đã được hắn dung nhập lên người.]
“Xem ra từ khi bỏ qua Mẫu Tổ và giết Đại Chủ Tế, có một vài thứ cũng thay đổi theo.” Nhật Lâm suy đoán, sau đó nhún vai: “Cũng chẳng ảnh hưởng gì! Sớm hay muộn thì cái gì nên xảy ra cũng sẽ xảy ra.”
Nhật Lâm xoay người rời đi.
Lần này cũng vừa tới cửa, hắn lại quay đầu nhìn kẻ trong ngục, mỉm cười nói:
“Da trên người ngươi còn đồ tốt không?”
“…”
……
Trên đường cái.
Nhật Lâm ra khỏi Lang Ngục lại leo lên Xích Phi Mã, nhắm hướng một địa điểm khác chạy đi.
“Còn hai nơi cần đi nữa là xong. Àiiii, nếu không phải thời gian gấp gáp, mình bây giờ chạy thẳng về Thôn Phượng Hoàng, nhận lấy phần thưởng cuối cùng là ngon rồi. Có “hàng” mới, trận chiến này càng có bảo đảm.”
Nhiệm Vụ Bí Tàng tại thôn Phượng Hoàng hắn đã gom đủ điều kiện hoàn thành. Nhưng nay mai Lang Nhân tộc sẽ phát động công thành, hắn không thể bỏ đi được.
Hiện giờ Tử Kim Phi Chu đã không có, muốn đi về rồi lên lại cũng phải mất hai ngày.
Không kịp!
“Mẫu Tổ! Có thêm chữ Mẫu đương nhiên sẽ càng trâu bò. Siêu cấp là chắc chắn, nhưng không biết có đẻ ra những ma thú siêu cấp khác hay không? Hoặc là kiêm thêm những năng lực khác nữa không chừng.”
“Kệ, lát nữa đi thư viện tìm hiểu thử! Trước đi xử lý cái đám tàn hồn của con sói ngoại lai kia nữa. Khà khà, Nhiệm Vụ Bí Tàng, thật không biết phần thưởng là gì nhỉ?” Nhật Lâm đối với phần thưởng sắp tới tràn ngập chờ mong.
Vài phút sau…
Trong Ma Đấu Trường, một âm thanh cuồng ngạo kêu lên:
“Ta muốn khiêu chiến!”