Chương 193: Mẫu Tổ dụ hoặc và oan oan tương báo
Chân Thực Ma Huyễn, thành Trùng Lâm.
Nhìn giới thiệu của Ma Huyễn Lệnh – Lĩnh ngộ, Nhật Lâm lòng đầy cảm khái:
“Chân Thực Ma Huyễn càng ngày càng hướng về thực tế. Mới là Siêu cấp mà đã thế, vậy còn Vương cấp và Thần cấp thì đến thế nào nhỉ?”
Sơ cấp (quái thường) – Trung cấp (Hoàng Kim) – Cao cấp (Tử Kim) – Siêu cấp (Hắc Kim) – Vương cấp (???) – Thấp cấp (???).
Đây là thứ tự cấp bậc từ thấp đến cao mà Nhật Lâm biết cho đến hiện nay.
“Theo thần thoại, Phượng Hoàng xem như là đỉnh cấp Thần Thú rồi, vậy mà vẫn có kẻ có thể khiến nó bị thương. Sự kiện kia có Ma Thần nhúng tay sao?” Nhật Lâm suy nghĩ.
Một đám Vương Thú có thể tính kế được đỉnh cấp Thần Thú?
Khó!
Cho nên sở dĩ hắn nghĩ tới hai từ Ma Thần là vì Thiên Lang trước khi chết có nhắc qua. Đây hiển nhiên là một gợi ý nho nhỏ của game. Nhưng Nhật Lâm cũng không chắc dạng gợi ý này có bao nhiêu ý nghĩa.
“Tạm thời để đó đi. Ok, mọi việc đã xong. Trở về thôi!” Nhật Lâm nhún vai, sắp xếp lại chiến lợi phẩm rồi ngồi lên Xích Phi Mã trở về thành. Trước khi đi, hắn quay đầu nhìn Bí cảnh một lần cuối.
“Cái này hiện tại chưa đụng được. Hi vọng lên siêu cấp, Chân Thực Ma Nhãn sau khi nâng cấp sẽ tìm được cách xử lý nó.”
Thiên Lang bí cảnh khác với Thiên Hồ bí cảnh. Trong này ma khí nồng nặc, cấp bậc cao cấp trở xuống xông vào chỉ có một con đường chết.
“Lên!” Sau một tiếng kêu, Xích Phi Mã mang theo Nhật Lâm bay lên, hướng phía Tử Kim Phi Chu hiện đang ở trong thành phóng đi.
……
Cũng ngay tại thời điểm này, tại một Thành Thị tương đối nhỏ cách thành Sát Lang khoảng hơn ba giờ cưỡi ngựa, một tên Lang Nhân trong bộ áo khoát màu tím đang nhìn vào một sinh vật kỳ dị trước mặt.
Sinh vật này không tay không chân, toàn thân như một cục thịt đỏ như máu, chỉ có một con mắt đang mở ra cho thấy đây là một sinh vật sống.
Mẫu… tổ!
Ánh mắt tên Lang Nhân lúc này hiện lên vẻ kiêng kỵ.
Bỗng nhiên…
Ầm…!
Một tiếng nổ vang lên…
Tên Lang Nhân giật mình. Hắn bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, nét mặt trong phút chốc trở nên kinh hoàng:
“Khôngggg…!”
Lang Nhân thét lên một tiếng vội vả xoay người chạy đi, mảy may không hề để ý đến ánh mắt…sâm lãnh của sinh vật phía sau.
……
Đài hiến tế.
Lang Nhân Đại Tế Ti cả người quỳ sụp xuống, hai tay cầm lấy những mảnh cờ rơi lả tã dưới đất.
Đồ đằng… vỡ nát!
Đối với Lang Nhân tộc, đồ đằng đại diện cho lãnh tụ tinh thần của bọn hắn, cũng chính là Thiên Lang. Nó có một kết nối thần bí với lãnh tụ, dù là Vương cấp muốn phá hủy cũng không hề dễ dàng.
Nhưng hôm nay đồ đằng lại bị vỡ vụn, Lang Nhân Đại Tế Ti biết ý nghĩ này là gì…
Thiên Lang, chết!!!
Thiên Lang có Vương cấp kỹ năng bảo vệ linh hồn, muốn giết nó hoàn toàn trừ khi là Thần cấp ra tay, bằng không dù là cùng cấp mạnh hơn nó cũng vô kế khả thi.
Mà Thần cấp đã lâu rồi không hiện thế, Lang Nhân Đại Tế Ti cũng không quá lo lắng.
Hắn sở dĩ suy sụp, là vì một nguyên nhân khác…
Đại Chủ Tế, cũng là người yêu của “hắn” chết!!!
Không sai! Lang Nhân Đại Tế Ti, vị cuối cùng trong ba Đại Tế Ti chính là nữ, nói đúng hơn là… giống cái.
“Aaaaa… là ai giết? Ta muốn băm ngươi thành ngàn mảnh, đem linh hồn ngươi đọa đày đời đời kiếp kiếp…aaaaaa!” Ả đau đớn rống lên.
Đại Chủ Tế thân là hồn nô, Thiên Lang chi thân chết, linh hồn của nó dù chỉ là bị trọng thương thì hồn nô chắc chắc cũng chịu không nổi.
Chết là kết cục duy nhất!
Lang nhân Đại Tế Ti không ngừng gào thét trong bất lực. Ả biết kẻ có thể giết được Thiên Lang không phải bản thân mình có thể đối phó. Nhưng thù đã kết, dù cho phải chết cũng phải báo thù.
Đột nhiên…
“Ngươi muốn báo thù? Đến đây đi!” Một âm thanh vang lên.
Đại Tế Ti không phản ứng. Ả biết chủ nhân của âm thanh, cũng biết nó âm mưu cái gì.
Âm thanh kia cũng không quản ả có nghe hay không, tiếp tục dẫn dụ:
“Kẻ có thể giết được Thiên Lang không phải bản thân ngươi có thể đối phó được. Đến đây đi, dung hợp với ta. Chỉ cần hai ta hợp nhất, chúng ta sẽ chân chính trở thành nhị tinh Siêu cấp.
Kẻ kia chắc chắc không thể là Siêu cấp, nếu không Thiên Lang sẽ không có khả năng không phát hiện được và cho hắn cơ hội tiếp cận. Mà nếu chỉ là có chút năng lực của siêu cấp, chúng ta đủ sức giết hắn.”
Ánh mắt Đại Tế Ti nhúc nhích, lời nói vừa rồi khiến ả có chút động tâm. Nhưng nghĩ tới kết cục sắp tới của mình, ánh mắt ả thoáng hiện lên nét sợ hãi.
“Ta lợi dụng ngươi là không sai. Nhưng ngươi phải biết, Siêu cấp không phải là cực hạn của ta. Chỉ cần trả thù xong, chúng ta rời đi nơi này, tiếp tục tấn cấp. Đợi tới khi ta đạt tới Thần cấp, đến lúc đó liền có thể hồi sinh người tình của ngươi. Mà ta khi đó cũng có đủ sức mạnh, có thể để ngươi tự do. Hai ngươi một lần nữa lại có thể bên nhau.”
“Được! Ta chấp nhận!” Đại Tế Ti dứt khoát đồng ý.
Tay ả siết chặt, ánh mắt mịt mờ khi nhận ra mình đã không còn lựa chọn.
“Kiệt kiệt kiệt… đến đây…”
……
Thành Sát Lang, 7h chiều.
Nhật Lâm, Thanh Vân và Thanh Hà đang ngồi thưởng thức bữa ăn trong một nhà hàng thuộc sản nghiệp của hắn.
Lúc này, Thanh Hà vừa ăn xong một miếng thịt cá, nàng lắc đầu cảm khái:
“Phỉ Thúy Ngư, thật không ngờ ngay cả thịt Siêu cấp ma thú ở đây cũng có. Nó không có ẩn tính sao?”
“Không có công dụng thì ẩn tính không hiện làm gì.” Nhật Lâm lắc đầu, “Nơi này chỉ là Thành Thị, đầu bếp cao lắm chỉ đạt tới Cao cấp, không thể chế biến thịt siêu thú có kèm thuộc tính được.”
Thanh Vân cũng cười xen vào:
“Vậy cũng đã rất ghê gớm. Làm ông chủ đúng là có khác.”
Nhật Lâm cũng cười. Đây đúng là đặc quyền của ông chủ, dù cho không có giá trị thực tế nhưng hư vinh cũng rất được thỏa mãn.
Ăn uống một lát, Nhật Lâm vào vấn đề chính:
“Hai em chuẩn bị xong chưa? Lát nữa anh đi gặp thành chủ bàn giao nhiệm vụ.”
Thanh Vân gật đầu:
“Đã chuẩn bị xong! Hồi Sinh Trụ và các vật dụng thủ thành khác, tụi em cũng đã lấy được.”
Hồi Sinh Trụ là một cao cấp quyển trục, nếu Công Hội đủ Uy Vọng thì có thể dùng tiền bạc mua được. Tác dụng của nó là tạo ra một khu vực hồi sinh dành riêng cho người của Công Hội, hiệu quả bốn giờ.
Trước đó, một trong những gợi ý để giết Đại Chủ Tế chính là thứ này.
Giết Hắc Kim Boss thì 1000 người sao đủ. Nếu người chơi chết rồi mà bị hồi sinh về thành Sát Lang thì công sức đi tong.
Có Hồi Sinh Trụ, người Công Hội sẽ trực tiếp hồi sinh tại thành Trùng Lâm, có thể tiếp tục tham gia đánh Boss.
Công thành chi chiến nếu có vật này thì có thể lựa chọn khu vực phù hợp nhất cắm xuống. Hiệu quả thu được sẽ rất cao.
Nhật Lâm nghe xong liền gật đầu:
“Ok! Vậy đi thôi.”
Ba người đứng dậy rời đi.
……
Khoảng hơn mười phút sau, phủ thành chủ.
“Đây là thủ cấp của Đại Chủ Tế. Mời ngài xem.” Nhật Lâm đem đầu của Đại Chủ Tế đưa ra trước mặt Thành chủ, quân sư và bốn vị huynh muội.
Thành chủ tay run run tiếp nhận. Hắn không hề để ý vết máu loang lỗ trên đó, trực tiếp đưa thủ cấp tới sát mặt mình. Sau một hồi quan sát, hắn thở ra một hơi:
“Đúng là hắn! Ánh mắt này chỉ có hắn mới có.”
“…”
Nhật Lâm còn trông chờ hắn nói một câu “dù hắn có hóa thành tro ta cũng nhận ra” đây. Ai ngờ chỉ đơn giản như thế.
Hắn nhìn qua những người còn lại xem thử. Không xem thì thôi, còn xem thì…
Chỉ thấy năm người còn lại, ánh mắt phẫn hận nhìn thủ cấp trên tay thành chủ, nhưng cũng không ai nói một lời. Ngay cả Tứ nữ vốn hay tỏ ra yếu mềm nhất thì giờ lại là người bình tĩnh nhất.
Cha được cứu thoát, các anh hòa hợp trở lại, thù của mẹ cũng đã báo xong. Nàng cuối cùng cũng đã được trút khỏi áp lực bao lâu nay.
Nhìn cảnh này, Nhật Lâm chợt nhớ tới các cô bạn gái của mình.
Hắn khẽ thở dài.
Gánh nặng gia tộc còn đó, các nàng vẫn là chưa thoát được.
[Chúc mừng người chơi hoàn thành Nhiệm Vụ Chính Tuyến – Sát Lang Chi Tai 1/2. Danh vọng +3000, Đại Kim +100. Được thưởng 10 Ma tinh, 10 Thần tinh, 10 Mệnh tinh, 4 Hồn tinh, 4 Ma Quang Bảo Thạch.]
Âm thanh hệ thống đánh thức Nhật Lâm. Cũng cùng lúc này, thành chủ lên tiếng. Hắn lấy ra một tấm giấy màu xanh dương đưa qua:
“Cảm ơn ngài đã giúp chúng tôi báo thù. Xin hãy nhận lấy vật này thay cho lòng biết ơn của chúng tôi. Nghe hai con của tôi nói ngài rất thích thứ này nên tôi đã đặc biệt đi tìm.”
[Ngươi nhận được Ma Huyễn Lệnh – Tu luyện]
“…”