Chương 188: Trùng Lâm
Thời gian thấm thoát trôi qua, chẳng mấy chốc đã tới ngày… diệt Boss.
“Đăng nhập!”
Nhật Lâm tiến vào Chân Thực Ma Huyễn, trực tiếp nhắm hướng phi trường chạy đi.
Ngày mai Đại Chủ Tế sẽ trở lại thành Trùng Lâm. Hắn dự định đến sớm một ngày xem xét tình hình, thuận tiện xem xem có thu hoạch thêm được gì không.
Vài phút sau…
“Ta muốn sử dụng Tử Kim phi chu!” Nhật Lâm đưa lệnh bài Thành chủ ra cho quan quản lý phi trường.
“Vâng! Xin ngài hãy lên phi xa của tôi.”
Tên này khi thấy lệnh bài liền hoảng hốt cúi đầu, so với lần trước càng cung kính, kèm theo là một chút kinh hoàng.
[Thành chủ lệnh
Miêu tả: lệnh bài tượng trưng cho quyền lực của thành chủ thành Sát Lang. Người giữ lệnh bài này (chỉ định Lâm Chi Linh) có thể miễn phí sử dụng Tử Kim phi chu đi tới bất kỳ thành thị khác. Ngoài ra được phép mang theo 1000 người lên thuyền.
Miễn phí sử dụng Ma Quang Tinh Pháo 1 lần.]
Khác với Tử Kim Sát Lang Lệnh của Đại Công Tử, lệnh bài này cho phép mang theo thêm 1000 người chơi. Mục đích chính là để thành lập Phản Di Trận hỗ trợ đánh Boss.
Có điều Nhật Lâm hắn đã có các đại chiêu nên cũng không cần phiền phức như vậy.
Nếu là người chơi bình thường, đây đúng thật là rất phiền phức. Nguyên nhân là bởi vì điều kiện để diệt được Boss cũng rất khó đạt.
Công Hội cấp 2 hiện nay chưa có, e rằng phải chờ thêm khoảng 7 đến 10 ngày nữa. Còn cao cấp trận pháp sư chỉ có mỗi mình Nhật Lâm. Nếu Nhật Lâm chưa đạt được, hoặc là phải chờ, hoặc là phải nhờ tới NPC trận pháp sư.
Mà hai điều kiện này chắc chắn không thể đạt được chỉ ở một thành. Đây là nói Chân Thực Ma Huyễn đi tới đây đã bắt đầu có sự liên kết, giao lưu thế lực giữa các thành thị rồi.
Cũng chỉ có tên chơi hack Nhật Lâm này mới có thể không nhìn “dụng tâm lương khổ” của hệ thống vận hành Chân Thực Ma Huyễn.
Quay trở lại chủ đề…
Nhờ có Thành chủ lệnh, hành trình phi trường lần này diễn ra cực kỳ nhanh chóng, chẳng mấy chốc mà Nhật Lâm đã có mặt trên thuyền, nhắm thẳng mục tiêu bay đi.
……
Vài giờ sau.
Cộc cạch cộc cạch…
Tiếng vó ngựa dẫm lên nền đá cũ kỹ vang lên. Trên lưng của nó lúc này là một thân ảnh đang ngơ ngác nhìn xung quanh.
Nhật Lâm đến đây đã có một giờ đồng hồ, nhưng vẻ mặt như vầy chưa từng biến đổi qua.
“Đây còn gọi là thành thị sao?” Nhật Lâm mặt có chút ngu ngu.
Trùng Lâm là một thành thị không sai, nhưng có lẽ nên thêm hai từ phía trước mới có thể miêu tả đúng tình trạng của nó hiện giờ – đã từng!
Đã từng thành thị!
Chính xác là như vậy.
Nơi đây bây giờ một mảnh hoang tàn, nhà cửa đổ nát xiêu vẹo. Thậm chí có rất nhiều nơi đã bị rừng hóa, cây cối mọc thành từng lớp từng lớp che phủ cả một vùng.
Ngoài ra, khu vực xung quanh thành cũng không hề có bất kỳ bóng dáng của ma thú.
Hoàn toàn không có!
“Thật là một tòa thành kỳ lạ!”
Nhật Lâm lấy ra bản đồ.
Trên đó giờ đây cũng không biểu hiện bất kỳ tin tức nào hết, chỉ có hai chữ Trùng Lâm.
Không có bất kỳ địa danh, cũng không có điểm sáng gợi ý nhiệm vụ!
Đây, hoàn toàn là một tòa tử thành!
“Chỉ có hai tọa độ đã biết trước đó, đi xem thử vậy. Àiiii…” Nhật Lâm cười khổ.
Cứ ngỡ đi sớm để kiếm Nhiệm Vụ Ẩn Tàng làm, ai ngờ nơi đây lại là thế này.
Hắn lắc đầu, giục ngựa bay lên không trung phóng đi.
Hai tọa độ, một cái là Nhật Lâm nhận được từ gợi ý hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến, cũng là nơi mà Đại Chủ Tế sẽ có mặt vào ngày mai.
Còn một tọa độ là của dụng cụ định vị Thiên Lang tàn hồn cung cấp, nói đúng hơn chỉ là một phương hướng đại khái.
Đại Chủ Tế chưa tới, hắn chỉ có thể đi tìm Thiên Lang chủ hồn trước.
Hơn mười phút sau…
Nhật Lâm lúc này đã bay đến gần mục tiêu, nhưng đột nhiên…
– 5000!
– 5000!
Sinh mệnh trong vòng vài giây đã trôi đi hơn vạn. Chẳng những thế, hắn bắt đầu cảm thấy cảnh vật trở nên mờ ảo, đầu choáng váng.
“Không được!”
Nhật Lâm hoảng hồn, vội vàng dừng lại và giục ngựa lui về thật nhanh, mãi tới khi cảm giác choáng đầu biến mất mới dừng hẳn.
Nhìn sinh mệnh đã chạm sát đáy, tim hắn đập mạnh một đợt.
“Mịa nó, có 41% giảm tổn thương mà chỉ trong vài giây liền mém ngỏm. Đây là cái quỷ gì?”
Chỉ trong vòng khoảng hai giây mà mất hơn 20000 sinh mệnh, công kích này đã gần bằng một nữa Boss Hoàng Kim rồi.
Sau khi ổn định thân hình và phục hồi sinh mệnh, Nhật Lâm cẩn thận dò xét cảnh vật xung quanh. Nhưng nhìn một hồi cũng không tìm ra điều gì khác thường.
Hắn cau mày nghi hoặc:
“Kỳ quái! Khi nãy rõ ràng là cảnh vật đã biến đổi, trở nên mờ ảo mà ta. Thử lại xem!”
Hắn cẩn thận tiến tới từng bước từng bước một, và…
– 5000!
Vù!
Nhật Lâm một lần nữa ôm đầu, hoảng hốt lui về. Ổn định lần nữa, hắn lại tiến tới… lại lui về…
“Đúng là có vấn đề, nhưng không hề có dấu hiệu hay cảnh giới nào hết.”
Trải qua vài lần thử nghiệm, hắn xác định khu vực phía trước dường như có một vòng vô hình bao vây, hễ bước vào là bị hoa mắt chóng mặt, sinh mệnh rơi xuống.
Nhưng vòng này hoàn toàn vô hình vô tướng. Lúc thì đi một bước cũng bị, lúc thì phải tiến tới cả chục bước mới trúng chiêu. Phảng phất như đang chuyển động chứ không hề cố định một nơi.
Nhật Lâm cảm thấy khó hiểu:
“Thật kỳ lạ! Chơi kiểu gì đây? Tra xét!”
Nhìn bình thường không được, hắn liền sử dụng Chân Thực Ma Nhãn. Kỹ năng này bách phát bách linh. Nếu là có tồn tại một thứ gì đó, vậy phải ngoan ngoãn hiện nguyên hình.
[Cấp bậc không đủ, kỹ năng vô hiệu]
“…”
“Lại là cái này… không hổ là Thần thú… khoan đã!” Nhật Lâm ảo não. Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt hắn liền trở nên nghiêm nghị:
“Chân Thực Ma Nhãn luôn có hiệu quả đối với những thứ thuộc thành thị trở xuống, dù là Thần thú nhưng nếu thiết lập ban đầu là nằm tại thành thị thì cũng không thoát được tra xét. Thế nhưng nơi đây lại vô hiệu.”
Nếu là như tình huống của Cửu Vĩ Thiên Hồ trước kia, dù nó là thần thú nhưng Nhật Lâm chắc chắn sẽ tra được, vì thiết lập nó nằm ở Thị trấn. Nhưng bây giờ nơi đây lại không tra xét được, như vậy chỉ có một khả năng…
Chủ Thành!
Chính là chỉ có Chủ Thành hoặc cao hơn mới có thể khiến Chân Thực Ma Nhãn vô hiệu.
“Con bà nó, hệ thống ngươi đây là cố ý!” Nghĩ tới đây, Nhật Lâm bất giác muốn chửi thề.
Chân Thực Ma Nhãn là cánh tay đắc lực của hắn. Nhưng ở Thị Trấn thì gặp thần thú, lên Thành Thị thì đụng Chủ Thành, kỹ năng này có cũng như không. Đây không phải là nhằm vào hắn sao?
“Hèn gì ẩn tính nhiệm vụ cũng không gợi ý. Mình nên nghĩ tới từ đầu mới phải, Nhiệm Vụ Bí Tàng sao có thể dễ ăn như vậy?” Nhật Lâm cười khổ.
Khi trước hắn nhận Nhiệm Vụ Bí Tàng này, ẩn tính lúc đó chỉ gợi ý là cần danh vọng cấp bốn và thành chủ lệnh chứ cũng không có thêm điều kiện gì. Nhật Lâm lúc đó cho rằng bản thân độ khó của việc thu thập tàn hồn cũng là đủ cao rồi, không cần điều kiện khác.
Nhưng ai ngờ sự thật chính là thế này!
“Loại…kết giới quá quỷ dị, việc thu thập chủ hồn tạm gác lại vậy. Xem ra chỉ có thể tìm đột phá trên người Đại Chủ Tế.” Nhật Lâm thở dài, quyết định quay ngựa chạy tới tọa độ còn lại.
Đại Chủ Tế thuộc thành thị, lại là hồn nô của Thiên Lang, ẩn tính của hắn hẳn sẽ cho chút ít tin tức, giúp hắn hoàn thành Nhiệm Vụ Bí Tàng này.
Lại đi thêm vài chục phút, Nhật Lâm liền tới địa điểm.
Nơi đây cách khu vực lúc nãy cũng không quá xa, nhưng do nhiều lần Nhật Lâm đi tới đều bị đụng vào thứ quỷ kia nên thật ra đường đi cuối cùng là vẽ thành một hình vòng cung khá lớn.
“Nhìn như thế thì có khi diện tích của nó còn hơn cả một Thành Thị!” Nhật Lâm cảm khái, “Được rồi, chờ thôi!”
Nhật Lâm kiểm tra một vòng, sau khi không có phát hiện gì mới liền quyết định tìm kiếm một chỗ tương đối kín đáo rồi ẩn núp xuống.
Hiện giờ cũng chẳng còn gì để làm, tám chuyện với các nàng vậy.