Chương 187: Đòi công đạo cho Nhật Lâm
Chương 187: Đòi công đạo cho Nhật Lâm
Chân Thực Ma Huyễn, Lang Ngục.
“Ta?” Lang Nhân Sử Quan bật cười lắc đầu, hắn hiểu ý của Nhật Lâm: “Không có hắn đi trước, ta cũng sẽ không nghĩ tới cách này. Nếu không phải không còn con đường nào khác, ta cũng sẽ không liều lĩnh đem Phản Di Trận khắc vào người.”
Thấy Nhật Lâm còn muốn nói tiếp, hắn đưa tay ngăn lại:
“Về Di Tinh Trận, nó là một kỹ năng có thể dịch chuyển công kích, đem công kích của kỹ năng cao cấp cấp 3 trở xuống trúng phải chuyển di ra hướng khác.
Còn Phản Di Trận chỉ là trận pháp cao cấp. Nếu Công Hội cấp 2 có cao cấp trận pháp sư tọa trấn cùng với cao cấp trận kỳ, dùng 500 người lập trận, miễn cưỡng có thể áp chế Di Tinh Trận khiến Đại Chủ Tế phải chịu 100% công kích. Như vậy các ngươi mới có cơ hội.
Ta đã nói xong, ngươi đi đi.”
Lang Nhân Sử Quan nhắm mắt, tỏ ý không muốn tiếp tục trò chuyện.
Nhật Lâm nhún vai, quay người cất bước. Khi thân ảnh hắn sắp khuất, Nhật Lâm bỗng quay lại, sắc mặt nghiêm túc:
“Chỉ là một Sử quan nho nhỏ, không từng chiến đấu lại có thể trong thời gian cực ngắn đem trận pháp nhập thân. Ngươi so với hắn cũng không hề thua kém.”
Lang Nhân Sử Quan thân hình run lên, thân thể không thể khống chế ngã xuống. Hắn nhắm chặt hai mắt, cố ngăn một giọt lệ đang chuẩn bị rơi xuống.
Là vì có người rốt cuộc công nhận hắn, hay là vì hối hận mình không từng đi con đường này, không thể bảo vệ thân nhân?
Không ai biết!
Thân ảnh Nhật Lâm đã biến mất.
….…
Vài phút sau, trên đường cái.
Nhật Lâm lấy tấm da khắc Phản Di Trận ra xem xét.
Chân Thực Ma Nhãn!
[Trận pháp cao cấp – Phản Di
Miêu tả: khiến các kỹ năng liên quan đến phản tổn thương, dịch chuyển tổn thương mất tác dụng.
Nếu dùng số lượng lớn người lập trận, có thể ảnh hưởng lên cả kỹ năng siêu cấp, điều kiện cụ thể…]
“Ra là trận pháp chuyên trị tank. Ha ha ha…” Xem xong miêu tả, Nhật Lâm hưng phấn cười to.
Hắn xưa nay một chọi một hay một chọi vài nhóm người chơi cũng không ngán, chỉ ngán đụng phải Công Hội.
Một Công Hội hoàn chỉnh bắt buộc phải có tank. Mà thông thường những người chơi dạng này ít nhiều đều có những loại kỹ năng phản tổn thương. Một người thì không sao, nhưng nếu là một chục thì lại khác.
Mỗi tên chỉ cần phản 20% Boss máu trâu cộng với giảm tổn thương thì không sợ, nhưng hắn với lượng máu ít ỏi thì chỉ cần tự bắn dăm ba chiêu liền xong đời.
Chơi không lại a!
Nhưng nếu có Phản Di trận, hắn chân chính liền có thể một mình so lo với cả Công Hội.
Nhật Lâm cầm lấy miếng da, hô lên:
“Học tập!”
Ngay lập tức, thông báo vang lên:
[Ngươi học được Phản Di Trận, có thể vẽ và bố trí Phản Di Trận….]
“Kết hợp Phản Di Trận vào kỹ năng cao cấp!” Nhật Lâm hưng phấn kêu tiếp, miệng bắt đầu bành trướng:”Thời điểm vô địch đã đến… ha ha ha…”
Nhưng…
[Đã vượt quá hạn mức, không thể kết hợp được. Yêu cầu người chơi đạt tới siêu cấp trận pháp sư rồi thử lại. Hoặc lựa chọn hủy đi tính năng của Tứ Tượng Trận rồi tiếp tục. Lưu ý, sau khi hủy sẽ không thể kết hợp lại.]
“…”
Hạn mức? Ai ghi, ai báo cáo ta? Nhật Lâm mặt đen.
Mịa nó, rõ ràng năng lực ngoại ngạch của Trận pháp sư Đăng phong tạo cực không có nói, thế mà lại dám nói hắn vượt hạn mức.
“Còn muốn áp chế sự vĩ đại của ta?” Chửi rủa một hồi, Nhật Lâm đánh lắc đầu thở dài. Hắn cũng không thật sự bất mãn.
Nghĩ lại cũng đúng. Chỉ là một cái Tứ Tượng Trận, kỹ năng cao cấp của hắn liền muốn thăng thiên. Nếu thật không bị hạn chế, Nhật Lâm chỉ cần vô hạn học trận pháp mới, e rằng không cần lên cấp hắn cũng có thể đồ thần.
“Không cho thì không cho. Kệ! Đi luyện cấp thôi!”
Hắn đương nhiên không chọn phương án hủy Tứ Tượng Trận. Phản Di Trận chỉ có tác dụng đánh tank, còn Tứ Tượng Trận có thể khiến công kích tăng gấp đôi, có ích hơn rất nhiều.
Quăng việc này ra sau đầu, Nhật Lâm đi tìm Thanh Vân cùng nhau luyện cấp.
Bây giờ có Xích Phi Mã, hành trình giết quái của hắn đã rất nhẹ nhỏm. Mang thêm một hai người cùng luyện cũng chẳng ảnh hưởng hiệu suất tăng cấp của hắn bao nhiêu.
……
Nam Châu, 1h30 sáng.
Khu vực giam giữ đặc biệt dành cho Dị Năng Giả.
Hai thân ảnh đang ngang nhiên di chuyển vào phòng giam. Điều lạ lùng là, trên đường đi, chẳng ai phát hiện được bọn họ.
“Thật thần kỳ! Phải luyện bao lâu tôi mới có thể làm được?” Một người trong đó trố mắt kinh ngạc, hỏi người còn lại.
Người được hỏi cười nhẹ:
“Tôi thì cần gần một tháng. Dựa vào tiến độ tu luyện của cô, có lẽ khoảng hai tháng.”
“Ngộ tính của cô thật kinh khủng! Những người kia cũng như vậy sao?”
“Không! Ngoại trừ Thu Nguyệt được tăng lên nhờ… cái kia, cô ta đã tiệm cận tôi, những người còn lại cũng sàn sàn với cô và Như Yên thôi.”
Câu chuyện tới đây, hẳn ai cũng đoán được hai người này là ai: chính là Thùy Linh và Minh Yên!
Mọi người hỏi hai cô nàng này tới đây làm gì?
Đương nhiên là để đòi lại công đạo cho… Nhật Lâm.
Không sai!
Thùy Linh và Minh Yên chính là ngứa mắt Lôi Liên, muốn cho hắn phải trả giá vì dám “hủy” người yêu các nàng.
Tử Băng đối với chuyện này tỏ ra hời hợt vì nàng có dựa vào, cũng biết cách giải quyết chuyện này. Thùy Linh tin tưởng nàng.
Nhưng đó không có nghĩ hành động của tên Lôi Liên là không ác độc. Hủy tiền đồ của một người, há có thể nói vài câu là xong.
Ai chấp nhận thì chấp nhận, còn Thùy Linh nàng thì không!!!
Hai chị em Như Yên khi nãy nghe Thùy Linh kể cũng rất tức giận. Biết Thùy Linh có ý định đi xử hắn, Minh Yên liền muốn đi theo. Như Yên vốn cũng muốn đi nhưng sợ ảnh hưởng tới Thùy Linh nên đành ở nhà chờ kết quả.
Minh Yên lúc này nghe Thùy Linh nhắc tới Thu Nguyệt, hái má hồng hồng:
“Cái… kia.. thật có thể tăng lên a?”
Thùy Linh mặt cũng đỏ:
“Chính Thu Nguyệt nói, không sai được!”
Hiện trường trở nên có chút xấu hổ, hai người ăn ý cùng im lặng.
Lại trải qua vài phút, mục tiêu cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt.
Thùy Linh dẫn Minh Yên xuyên qua bức tường ngăn cách, đối diện với Lôi Liên. Hắn hiện tại hai tay bị xích, trên cổ tay vẫn đeo cái vòng khi nãy.
Minh Yên căm ghét nhìn kẻ trước mặt:
“Chúng ta xử lý hắn thế nào?”
Nàng tuy muốn đòi lại công đạo cho Nhật Lâm, nhưng cũng không biết nên làm thế nào.
Giết là giết không được rồi, nhưng đánh hắn hay phế hắn cũng không ổn.
Hai người tuy không sợ, nhưng Tử Băng dù sao cũng không phải người xấu, làm như vậy nàng có thể bị quy trách nhiệm.
Hai người không muốn.
Thùy Linh nghe Minh Yên hỏi, nhìn Lôi Liên cười lạnh:
“Ai biểu chúng ta phải đích thân ra tay? Dám “ăn hiếp” Nhật Lâm, tôi cho hắn chỉ thở thôi cũng phải thấy quỷ.”
“Quỷ? Ý cô là…” Minh Yên chợt nhớ tới đoạn tin tức về Dị Năng Giả mà Nhật Lâm kể cho nàng, mắt sáng lên.
“Chính là nó, ảo giác huyễn cảnh!”
Thùy Linh gật đầu, nói xong liền phóng xuất thần niệm, hóa thành niệm lực.
Nàng điều khiển chúng xuyên qua cơ thể Lôi Liên, bám vào Huyễn khí trong người hắn.
Nàng tuy không thể khiến niệm lực hóa hình như Nhật Lâm, nhưng khiến chúng bám vào một vật thì dư dã.
“Đi thôi!”
Làm xong, Thùy Linh cũng không tiếp tục ở lại mà lôi kéo Minh Yên rời khỏi.
Hai người cũng không hứng thú nhìn bộ mặt thảm thiết của kẻ này sắp tới.
Quả nhiên chỉ vài phút sau, một tiếng thét kinh hoàng bỗng vang lên…
Aaaaa…..aaa….!
Âm thanh thê thiết vang vọng khắp nơi.
Cách khu vực phòng giam vài chục mét, Tử Băng bừng tỉnh. Nàng vội vàng mang giầy, phóng tới phòng giam.
“Phiền thật, không phải hắn nói chưa tới khoảng thời gian phát tác sao?” Tử Băng vừa chạy vừa càm ràm.
Thời điểm phát tác của Huyễn khí là có thể dự đoán, sai lệch không quá ba ngày. Nhưng thực tế cũng có một vài nguyên nhân khó dò ảnh hưởng tới dự đoán cho nên nàng cũng chỉ tỏ ra bực bội mà không hề nghi ngờ.
Chưa đầy một phút từ lúc tiếng gào của Lôi Liên vang lên, Tử Băng đã có mặt tại trong phòng, bên cạnh nàng lúc này cũng đã có không ít người.
Lôi Liên hiện tại vẫn còn đang vùng vẫy, mặt hắn không ngừng vặn vẹo, miệng gào thét không ngừng.
“Thật thảm thiết a, hắn là gặp thứ quái quỷ gì? Dù bị nam nhân “làm” cũng không đến nỗi như vậy a.” Một người nhìn Lôi Liên hả hê.
Những người khác nghe vậy cũng không cho ý kiến, nhưng không ai đồng tình Lôi Liên.
Dị Năng Giả cũng có tốt có xấu. Có người đáng giá được tôn kính, nhưng có người, chỉ đáng làm phân cho hung thú!
Mà không hề nghi ngờ, Lôi Minh chính là một nhóm như vậy.
“Im lặng!” Tử Băng cau mày.
“Vâng!” Tên sĩ quan lập tức ngậm miệng, nhưng nét mặt cũng không tỏ ra hoảng sợ.
Vị chỉ huy của hắn, so với ai khác càng căm ghét lũ này. Cho nên trước mặt nàng hắn mới dám phun vài câu. Nếu là trường hợp khác, cho hắn mười cái lá gan cũng không dám mở miệng.
Tử Băng nhìn vào chiếc vòng trên tay của Lôi Liên, sau đó quay đầu nhìn một người:
“Camera giám sát, thiết bị cảm biến và dò xét vẫn ổn chứ?”
“Báo cáo tổ trưởng, mọi thứ vẫn bình thường.”
“Được! Đã trường hợp hi hữu này xuất hiện, vậy thì tăng cường thêm biện pháp kiểm tra và giám sát đi, không thể để người khác lợi dụng làm khó.”
“Tuân lệnh!”
“Tản đi!”
Mọi người lập tức rút.
Trường hợp này tuy hiếm những cũng không phải không có. Chỉ cần bảo đảm nguyên do không phải bên mình, Lôi Liên có chết cũng chẳng ai quan tâm.
Cũng ngay lúc này, bên trên khu vực nhà giam, một người đứng lơ lững trên không đang nhìn xuống nơi đây. Mọi việc xảy ra đêm nay, kể cả hành động của Thùy Linh và Minh Yên vừa rồi cũng không trốn thoát được cặp mắt của hắn.
Nhìn phướng hướng hai người rời đi, hắn lắc đầu cười khẽ:
“Xem ra không cần tự mình đi đòi công đạo!”