Chương 181: “Bánh” tới
Nam Châu, trước nhà của Nhật Lâm.
Nhật Lâm và Thùy Linh cũng theo Lôi Liên nhìn về nơi tiếng kêu vừa phát ra.
Ngay tại nơi đó, một thân ảnh cao gầy, khí tức ngưng tụ đang từ từ bước tới.
Tử Băng một tay cầm một loại súng trông khá kỳ lạ chĩa vào Lôi Liên, một tay khác thì quăng một cái vòng hở khớp tới chân của hắn, ánh mắt băng lãnh:
“Đeo vào!”
Nàng chỉ nói gọn lỏn, nhưng Lôi Liên cũng không dám phản kháng. Hắn nghiêm túc cầm lấy vòng đeo vào hai tay
Cạch!
Khớp vừa kết nối, khí tức trên người Lôi Liên liền cấp tốc rút đi, phảng phất trở thành người thường.
Nhật Lâm hứng thú nhìn vào chiếc vòng trên tay hắn.
Thứ này có thể khóa lại linh lực người khác, công nghệ cao như vậy hẳn phải xuất từ Tháp Chân Huyễn.
Lôi Liên lúc này làm xong, nhìn Tử Băng cười nói:
“Chỉ là giam giữ vài ngày, có cần thiết không? Dù sao cô cũng đã cứu tôi một mạng, tôi cam đoan sẽ không gây rắc rối nữa.”
“Im mồm! Nói thêm một câu, tôi có thể giam anh thêm một tuần.”
Lôi Liên im bặt. Có lý có chứng, hắn quả thật không dám đùa tiếp.
Ai biết lúc này, một giọng nói lại xen vào:
“Có thể cho hắn nói thêm một câu không? Hắn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
Lôi Liên lập tức quay lại nhìn Nhật Lâm, ánh mắt hận như muốn ăn tươi nuốt sống.
Thùy Linh, ngay cả Tử Băng cũng không nhịn được đen mặt. Hai nàng thật sự bó tay với hắn.
Nhật Lâm giang hai tay, tỏ ra vô tội:
“Uầy, tôi là nghiêm túc hỏi mà. Nơi đây chỉ có mình hắn là Dị Năng Giả, không kiếm được đối tượng tốt hơn nha.”
“Anh câm miệng!” Tử Băng trừng Nhật Lâm.
Tên này cứ luôn kích thích Lôi Liên xuất thủ, nàng sao không tức giận?
Không phải nàng muốn ngăn cản Lôi Liên đánh hắn, cũng không cố ý muốn giúp lôi Liên tránh được hình phạt của cấp trên. Nàng không tốt như vậy.
Nếu là ở mặt Tây, loại người như Lôi Liên chết càng nhiều càng tốt, tốt nhất là không từng tồn tại.
Nhưng đây là mặt Đông!
Đây là trách nhiệm của nàng, và nói nghiêm trọng một chút thì là trách nhiệm của liên minh. Nhất là khi nàng đã có mặt ở đây, Tử Băng tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra.
Thùy Linh nghe Tử băng mắng Nhật Lâm, cũng không nhịn được liếc:
“Cô còn có mặt nói. Rõ ràng đã ở đây từ trước, lại cố tình để hắn lộng hành như vậy?”
Chuyện Tử Băng núp ở một nơi, Thùy Linh khi tới đây cũng đã nhận ra. Tu vi của nàng tuy không bằng Nhật Lâm, nhưng phát hiện một người ẩn núp trong vòng vài trăm mét dư sức.
Tử Băng nhìn Thùy Linh, cũng không tức giận:
“Hắn cũng không phải tù binh. Nếu không có hành động nguy hại rõ ràng, hắn muốn đi đâu làm gì là tùy hắn.”
“Nhưng vừa rồi hắn thả uy áp, không phải là đã có hành động nguy hại sao? Nếu Nhật Lâm không chống được, không phải là thật hủy trong tay hắn?”
“Cái này cũng tính là nguy hại, nhưng hiệp nghị có phân nặng nhẹ rõ ràng. Chuyện này liên quan đến an nguy của cả Hồng Nhật Tinh, tôi không thể vì một người mà làm trái được. Nhất là bạn trai cô cũng không hề hấn gì. Ngoài ra, loại tổn thương tinh thần này, nếu trả cái giá đầy đủ vẫn là có thể chữa được. Cho nên ràng buộc cũng không quá khắt khe.”
“Được rồi! Chuyện nhỏ mà thôi!” Thấy Thùy Linh vẫn tỏ ra khó chịu, Nhật Lâm cười lắc đầu, đem chuyện này kết thúc.
Dù là bên mình chiếm lý, nhưng hắn cũng biết liên minh có chỗ khó xử. Việc này không cần thiết phải phân rõ trắng đen.
Bỗng ngay lúc này, cửa nhà bỗng mở ra, theo đó là hai thân ảnh xuất hiện.
Chính là Như Yên và Minh Yên.
Hai cô gái này trước đó đang ngủ, bỗng nghe tiếng kêu của Tử Băng liền giật mình tỉnh dậy. Hai người vội vàng hướng ra cửa sổ kiểm tra thì nhìn thấy sự việc dưới này.
Biết Nhật Lâm vẫn an toàn nên hai nàng cũng không gấp, thay đổi đồ ngủ rồi mới đi xuống.
Cái này thì có việc vui.
Ba cô gái chạm mặt rồi!
Thùy Linh và Như Yên Minh Yên, ánh mắt ba người đụng nhau.
Không khí lại trở nên ngột ngạt.
Nhật Lâm đổ mồ hôi, tình huống này hắn không lường trước.
Nước đi này ta có thể đi lại sao?
Lúc nãy vì sợ tên Lôi Liên này gây rối nên hắn cũng vội vàng cùng Thùy Linh trở về. Chứ nếu biết là chỉ nhắm vào mình, Nhật Lâm đã có thể chở Thùy Linh về nhà rồi về xử lý một mình cũng được.
Bây giờ thì tốt rồi. Đã gặp mặt, không lẽ còn có thể lơ nhau?
Nhưng… họa vô đơn chí.
Ngay lúc này, một âm thanh đầy vẻ trêu tức lại vang lên:
“Ây, nhiệm vụ của tôi đã xong. “Thuyền” bến nơi đây có vẻ chật chội, tôi cũng không muốn “đạp” vào. Xin cáo từ!”
Từ Băng nói xong, nàng phớt lờ ánh mắt đang phun lửa của Nhật Lâm liền bắt lấy Lôi Liên rồi rời đi. Người vừa quay đi, bờ môi liền cong lên:
“Hừ! Thử diễn cái mặt vô tội lần nữa xem. Chừa đi!”
Tích tích…
Bóng Tử Băng đã đi khuất.
Nhật Lâm lúc này đương nhiên không thể diễn cái mặt vô tội, hắn là mặt…khổ qua!
……
0h.
“Đăng nhập!”
Thân ảnh Nhật Lâm xuất hiện trong khách sạn. Hắn cũng không như thường lệ ra ngoài luyện cấp mà vẫn ở tại chỗ, lấy truyền tin phù ra nhắn cho chủ khách sạn.
Tiền đã vào tay, Ma tinh các thứ cũng đủ, vậy thì giao dịch luôn thôi.
[Ta đã gom đủ, ngươi tới đi]
[Không hỗ là đại gia, thật là nhanh. Tôi đến liền đây.]
Truyền tin xong, Nhật Lâm vừa cất lại truyền tin phù thì bỗng nghe âm thanh thông báo:
[Thùy Linh đã mời Như Yên gia nhập Lâm Môn]
[Thùy Linh đã mời Minh Yên gia nhập Lâm Môn]
Nghe xong thông báo, Nhật Lâm thở phào một hơi, lắc đầu cười:
“Xem ra bọn họ đã tính trước.”
Tình huống khi nãy tuy có chút lúng túng, nhưng ba nàng đều là người hiểu chuyện, cũng không khiến hắn khó xử.
Thùy Linh bảo hắn lên lầu trước, nàng cùng Như Yên và Minh Yên ở lại trò chuyện một lúc lâu.
Khi hai người trở lại, hắn có hỏi dò nhưng hai nàng chỉ mỉm cười không nói. Nhưng nhìn chung có vẻ mọi việc cũng không tệ lắm.
Group Lâm Môn
[Thu Nguyệt: Chào Như Yên, Minh Yên.]
[Vân Tiêu: Chào…]
[Thanh Hà:..]
Mấy cô gái trong group nhiệt tình chào hỏi. Nhật Lâm cũng không xen vào, chỉ yên lặng nhìn mọi người nhăn tin trao đổi, mặt cười ngu ngơ.
Cộc cộc!
Tiếng gõ cửa đánh thức Nhật Lâm. Hắn đứng dậy đi ra cửa.
Cạch!
Cửa vừa mở, tên ăn mày liền vội vã lên tiếng:
“Chào đại gia! Chúng ta liền giao dịch đi, tôi đã không thể chờ… ách.”
Tên ăn mày khựng lại, mặt hắn như ăn phải con ruồi.
Nhật Lâm nhìn hắn cười lạnh:
“Lần này ta đi tay không, đừng nghĩ có thể kiếm chác thêm lần nào nữa.”
Thứ hắn đang nói tới, chính là kỹ năng trộm cướp mỗi lần gặp mặt của tên này. Nhật Lâm rút kinh nghiệm. Hôm qua trước khi đăng xuất, hắn đã giao hết toàn bộ trang bị cho Thanh Hà, kể cả đồ đang mặc và các thứ có giá trị khác.
Kết quả là hôm nay gặp mặt, tên ăn mày đã không còn gì để trộm.
Thực tế Nhật Lâm cũng là lo xa. Kỹ năng của hắn chỉ có thể trộm đồ trong ba lô và nhẫn trữ vật chứ không thể cưỡng ép đoạt lấy trang bị đang mặc trên người người chơi. Hơn nữa chỉ trộm đúng cấp bậc.
Nếu Nhật Lâm không có, hắn cũng không trộm thứ khác.
Đây có thể xem như là phẩm hạnh của ăn trộm đi.
“Khặc khặc, ngài nói gì ta không hiểu.” Tên ăn mày gãi đầu.
“Hừ! Không cần diễn, giao dịch đi.”
“Vâng vâng! Đây là khế ước, mời đại gia xem.”
Tên ăn mày lấy ra một cuốn giấy, đưa qua cho Nhật Lâm.
Lập tức Nhật Lâm liền nhận được thông báo:
[Người chơi đã đủ điều kiện hoàn thành Nhiệm Vụ Ẩn Tàng – Đại Gia, có hay không thực hiện. Có – Không]
“Có!”
[Chúc mừng người chơi hoàn thành Nhiệm Vụ Ẩn Tàng – Đại Gia, danh vọng +3000, uy vọng công hội +2000. Nhận được 20 Đại Kim, 8 Ma tinh, 4 Thần tinh, 4 Mệnh tinh, 2 Hồn tinh, 2 Ma Quang Bảo Thạch.]
[Chúc mừng người chơi sở hữu sản nghiệp cấp 1, gồm có: nhà hàng, khách sản, cửa hàng buôn bán, mỏ quặng, phòng đấu giá v.v… Ngoài việc được sử dụng miễn phí những sản nghiệp này, mỗi tuần người chơi sẽ lợi nhuận được 7 Tinh Thạch.
Ẩn tính: nếu người chơi có thể dành được danh hiệu phong tặng của vương quốc hoặc chức tước cụ thể, sản nghiệp có thể mở rộng. Sản nghiệp gia tăng, lợi nhuận sẽ tăng lên, cũng khai mở những dạng lợi ích mới.]
“Ha ha ha, quả nhiên là có ẩn tính, kiếm lớn rồi.” Xem xong thông báo, Nhật Lâm không nhịn được cất tiếng cười to.
Một tuần 7 Tinh Thạch, tương đương với 7000 Đại Kim (đại khái). Nếu tính đơn giản, chỉ cần hai tháng là có thể hồi vốn. Nhưng nên nhớ đây là game, hai tháng thật sự cũng không nhanh.
Lên tới cấp chủ thành, bởi vì mọi người đều mạnh lên, Đại Kim kiếm được nhanh hơn nên giá trị của nó sẽ trượt.
Từng ấy tài sản nếu là dùng đúng cách, có khi lợi nhuận còn kiếm nhanh hơn là đầu tư sản nghiệp.
Có điều sản nghiệp có một lợi thế cực lớn không ai có, chính là đem hết lợi nhuận chuyển hóa thành tinh thạch, không sợ bị hạn chế số lượng. Tinh thạch có thể đem ra ngoài cung cấp mọi người tu luyện.
Đây chính là vật phẩm quan trọng không thể thiếu trên con đường trường sinh của mọi người.
“Xem ra Bích Ngọc thật trúng mánh.” Nhật Lâm chợt nghĩ tới 10% cổ phần chống pha loãng kia, bất giác mỉm cười.
Ban đầu hắn là thật không có ý gì khác, chỉ là nghĩ đại một phương cách để giải quyết mà thôi. Ai biết được kết cục của nhiệm vụ là thế này.
Bây giờ thì ngon rồi. Với năng lực của Nhật Lâm, sản nghiệp trong tương lai chắc chắn sẽ mở rộng. Đến lúc đó lợi ích lớn đến chừng nào thì ngay cả hắn cũng không dám ước lượng.
10% cổ phần vĩnh viễn, thật là thơm!