Chương 180: Tương Ưng Niệm Thể và mục đích âm hiểm
Bên ngoài tư gia của Nhật Lâm, một thân ảnh cách đó khoảng mười mét, đứng sau góc tường đang nhìn vào căn nhà.
Trang phục kẻ này nhìn tuy kín kẽ, vị trí đứng cũng khá kín đáo nhưng nhìn vẻ mặt của hắn thì không có gì cho thấy là đang muốn ẩn dấu. Có điều hiện tại đêm đã khuya nên cũng không ai phát hiện ra sự tồn tại của hắn, ngoại trừ một thứ…
Thần niệm của Nhật Lâm!
Cách đây mấy ngày, Nhật Lâm không hề e dè “bại lộ” tu vi Cương Thể Cảnh mà không sợ bị người tới tận nhà quấy rối, gây nguy hiểm cho Như Yên và Minh Yên chính là vì có thứ này dựa vào.
Thần niệm, như trước đó từng nói, là một dạng cô đặc của tinh thần lực, có thể tồn tại bên ngoài thật lâu.
Nhật Lâm thông qua chú giải, học được một môn Thần thuật – Tương Ưng Niệm Thể. Môn thần thuật này là dùng thần niệm tạo ra một niệm thể có tính năng nào đó, đồng thời đưa vào một loại “lệnh” ứng đối với kết quả mà tính năng cho ra.
Ví dụ như tình huống hiện tại nhà Nhật Lâm, nơi đây có một loại niệm thể có thể cảm nhận được năng lượng của Cương Thể Cảnh và Huyễn khí. Sau khi cảm nhận được, nó sẽ kích hoạt “lệnh” thông báo cho Nhật Lâm.
Do là từ thần niệm của Nhật Lâm tạo thành nên hắn có thể cảm nhận được dễ dàng dù là ở khoảng cách rất xa.
Ngoài ra, nơi đây còn có một loại niệm có thể cảm nhận được sát ý. Nếu nó bị đánh động cũng sẽ lập tức thông báo, đồng thời nếu chủ nhân của sát ý bước vào một khoảng cách chỉ định, nó sẽ phóng thích niệm lực tấn công.
Cảm nhận tu vi, sát ý, năng lượng phóng tới v.v… nói chung là đủ loại diệu dụng.
Bằng tu vi của Nhật Lâm bây giờ, chỉ dùng niệm thể cũng dư sức bắt trói hay diệt sát Ngũ hành thể cảnh. Cho nên hắn không hề lo lắng an toàn của Như Yên và Minh Yên. Khu vực trong nhà hay trên đồ dùng cá nhân như giầy dép của hai nàng, hắn đều để lại niệm thể.
Trở lại chỗ của Nhật Lâm. Hắn lúc này đang cùng Thùy Linh lái xe về nhà. Do tên kia cũng không thể hiện hành động xâm nhập hay tấn công nào nên Nhật Lâm cũng không sử dụng thuấn di trực tiếp tìm tới.
Trên xe, Thùy Linh như bị hít thuốc lắc, liên tục hỏi thăm tình hình:
“Hắn trông thế nào anh? Trên người có súng ống lựu đạn gì không?”
“…” Nhật Lâm khóe miệng co giật. Cô nàng này tính cách thật cũng không hề thay đổi, vẫn là Thùy Linh trước đây của hắn. Nhưng bây giờ thỉnh thoảng cũng tăng thêm tố chất “tăng động” như khi gặp những trường hợp này.
Hắn cười lắc đầu:
“Vũ khí nóng đã bị liên minh kiểm soát, dù là có người giấu cũng tuyệt không phải những kẻ này. Khi mang họ về đây, liên minh sẽ kiểm tra thật cẩn thận, chắc chắn sẽ không để có cá lọt lưới.”
“Vậy thật là tiếc! Em cũng muốn thử nghiệm phong thái nghiêng người né đạn như trong phim.”
“… Hóa ra là vì cái này.” Nhật Lâm mặt đen.
Hơn mười phút sau.
Két!
Nhật Lâm dừng xe trước ngỏ, hắn không vội đưa xe vào ga ra mà cùng Thùy Linh mở cửa bước ra. Hai người chậm rãi đi tới trước cửa nhà.
Hiện Nhật Lâm cũng không biết ý định của tên này. Hắn mặc dù cảm nhận được ác ý, nhưng sát ý thì khá chập chờn và không quá rõ ràng. Vì vậy hai người lựa chọn án binh bất động, cứ theo như bình thường đi về tới nhà rồi xem sự việc.
Quả nhiên ngay khi hai người cách ngôi nhà khoảng 10m, con mồi cũng bắt đầu động.
Hắn cũng không hề che giấu, ngang nhiên rời khỏi vị trí và đi thẳng tới. Hai người dừng lại, mặt bình tĩnh nhìn hắn, môi khẽ cong.
Nhưng ý nghĩa của hành động này lại khác nhau. Nhật Lâm là liếc về một hướng khác, còn Thùy Linh là… nhìn thẳng tên này.
Ý khiêu khích quá rõ!
“Chỉ là Cương Thể tầng năm cũng dám trang bức trước bổn tiểu thư. Mau, đánh ta, mau lên nha…” Nàng thầm hô.
“…” Nhật Lâm nhìn sang bên cạnh, chẳng còn gì để nói.
Ở phía đối diện, Lôi Liên nhìn thấy ánh mắt tràn đầy xem thường và khiêu khích của con nhỏ phía trước, một cỗ lửa giận bỗng chốc bùng lên.
Hắn chừng nào bị con kiến khiêu khích qua?
“Không được, không thể động thủ!” Lôi Liên cắn răng, hít sâu một hơi bình phục tâm tình. Hắn thả lỏng cơ bắp, mặt âm trầm tiến tới chỗ Nhật Lâm và Thùy Linh đang đứng.
Khi khoảng cảnh chỉ còn một mét, hắn dừng lại. Ba người mặt đối mặt.
Không khí xung quanh như bị nén lại.
Nhật Lâm lúc này mới nhìn kỹ vào kẻ đối diện. Mặt dài, cằm nhọn, mắt sắc như ưng. Điển hình một tên săn mồi chuyên nghiệp nham hiểm.
Có điều hôm nay, hắn mới là con mồi!
Lôi Liên cũng không đợi hai người mở miệng, mắt hắn nhìn chòng chọc vào Nhật Lâm cười gằn:
“Thằng nhóc! Có tí tu vi đã muốn làm anh hùng. Từ trước tới nay, dám phá hoại kế hoạch của Lôi Minh chúng ta chỉ có một kết cục!”
Uỳnh!
Hai từ kết cục vừa nói xong, khí thế trên người Lôi Liên chợt biến đổi. Cương Thể Cảnh khí tức phóng ra, kèm với đó là sát khí kinh khủng cũng áp tới.
Uy áp!
Đây không hẳn là một loại kỹ pháp, nhưng cũng là một cách vận dụng uy lực của cảnh giới, chuyên dùng để đè ép tinh thần của đối phương.
Thân ở mặt Tây, hằng ngày phải đối diện với hung thú khát máu, nếu không luyện thành uy áp thì cũng đừng nghĩ đi ra ngoài. Một cái nhìn chết chóc của hung thú cũng đủ khiến ngươi run rẫy và ngất xỉu.
Nếu là tu vi chênh lệch đủ lớn, người bị uy áp có thể mất hết ý chí chiến đấu, thậm chí tạo thành bóng ma trong tâm khiến cho không thể tập trung tu luyện, tu vi trì trệ thậm chí là suy giảm.
Đây, chính là mục đích thật sự của Lôi Liên. Hắn không phải tới đây ám sát, dằn mặt hay trang bức.
Nếu như ngươi nghĩ phản diện ai ai cũng não tàn thì thật là sai lầm. Lôi Liên thân bị liên minh giám sát, lại có Lôi Hằng án lệ, hắn há dám đưa đầu tới đây chỉ để trang bức cho vui?
Hắn tới đây chỉ có một mục đích, hủy Nhật Lâm!
Ngươi hỏi tại sao?
Tại vì Nhật Lâm đã phá hủy âm mưu của Lôi Minh, thế lực đối lập của Tinh Hành, anh họ Bích Ngọc.
Chính là vụ ám sát hụt kia của Hải Lân.
Mặc dù Lôi Liên không thấy tận mắt, nhưng tư dinh khi đó chỉ có Nhật Lâm là người duy nhất đạt tới Cương Thể Cảnh. Hắn không làm thì ai làm được.
Cũng không phải người trong tư dinh không thể xử lý được Cương Thể Cảnh, nhưng cái giá sẽ rất lớn, không thể yên ắng như hiện tại được. Huống chi Hải Lân cũng là loại tinh ranh, nếu hắn đã ra tay thì ít nhất phải đảm bảo có nhân vật quan trọng chôn cùng. Không là Bích Ngọc thì cũng phải là Tường Vi hay Thái Quân.
Thế mà ba người này vẫn bình an vô sự. Cho nên xác suất cao là vì có Nhật Lâm.
Kẻ này có thể ngăn cản Cương Thể Cảnh tầng một giết người, hoặc hắn là thiên tài có thể một địch mười, hoặc là đã vào tầng hai hoặc cao hơn. Mà cái sau càng chứng minh hắn là siêu cấp thiên tài, thậm chí là tuyệt thế.
Cho nên dù thế nào, Lôi Liên cũng nhận định Nhật Lâm đã đứng về phe Bích Ngọc, tương lai chắc chắn là kẻ địch nguy hiểm của Lôi minh.
Cũng vì thế cho nên mới có sự việc hôm nay.
Có thể nói, Lôi Liên suy đoán hoàn toàn chính xác, thậm chí kế hoạch hôm nay tuy đơn giản nhưng cũng rất thực dụng và khả thi. Nhật Lâm đúng là đã ở đây và đang chịu uy áp của hắn.
Nhưng có một điều hắn đã tính sai, đó là tu vi thật sự của Nhật Lâm.
Cũng đừng nói tu vi hiện tại của Nhật Lâm cao bao nhiêu, dù là ở thời điểm trước khi Chân Thực Ma Huyễn giáng xuống, uy áp này cũng không hề có tác dụng với hắn.
Ngươi nghĩ để một kẻ bị chứng phân tâm nghiêm trọng từ nhỏ, có thể gượng ép chống tới khi tu luyện thành Linh Hồn Minh Tưởng Pháp tầng một là dễ bị “hù dọa” sao?
Đừng nói Lôi Liên là Cương Thể tầng năm, hắn có là Ngũ Hành Thể cũng không được. Trừ khi là tu luyện Luyện Thần Pháp thì mới có thể ảnh hưởng được Nhật Lâm lúc đó.
Quay trở lại.
Nhật Lâm lúc này đứng trước uy áp của Lôi Liên tựa như không thấy, hắn bắt đầu mở miệng. Có điều câu nói đầu tiên lại… chẳng ăn nhập gì tới tình huống hiện tại. Giọng của hắn như là đang nói chuyện với bạn bè:
“Anh bạn có biết làm cách nào mà trẻ sơ sinh lại có thể thu được dị năng không?”
“Mày!”
Lôi Liên giật mình kinh ngạc. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác nhục nhã như nhanh chóng thế chỗ. Thái độ của Nhật Lâm, so với Thùy Linh càng khiến hắn điên tiết.
Khinh người quá đáng a!
Lôi Liên tay siết chặt, ánh mắt như phun lửa:
“Mày thành công chọc giận tao!”
Ở một bên, Thùy Linh âm thầm chán nản.
Àiiii, xem ra Nhật Lâm vẫn là cao tay nha. Nàng híp mắt, chờ đợi hình ảnh khiếp sợ của con mồi sắp tới.
Nhưng ai biết ngay tại thời điểm này, một tiếng kêu bỗng vang lên…
“Dừng tay!!!”
“…”
Nghe thấy tiếng kêu này, thân hình Lôi Liên vừa chuẩn bị động liền khựng lại. Mặt hắn hiện lên nỗi kinh hoàng như vừa đi một vòng quỷ môn quan.
Nguy hiểm thật! Xém nữa là trúng chiêu.
Nếu hắn xuất thủ, dù nhẹ hay nặng thì chắc chắn cũng sẽ bị bắt. Mà như vậy thì nhiệm vụ đội trưởng giao sẽ không thể hoàn thành.
Lôi Liên nhớ tới thủ đoạn tàn ác của tên đội trưởng, mồ hôi bỗng đổ xuống từng tầng.
Kẻ điên kia, ngay cả Minh chủ cũng phải nhường hắn ba phần.
Hít sâu một hơi, hắn chậm rãi quay đầu về hướng tiếng kêu vừa phát ra, miễn cưỡng nở một nụ cười với kẻ vừa “cứu mạng” mình:
“Chào Trương Tổ Trưởng, cô đến thật là đúng lúc!”