Chương 157: Tiểu đầu bếp
Chân Thực Ma Huyễn, 11h trưa.
Trong một nhà hàng năm sao, Nhật Lâm hiện đang cùng hai chị em Như Yên ngồi thưởng thức các món ăn.
Có hắn giúp đỡ, Nhiệm Vụ Ẩn Tàng của Như Yên đã được hoàn thành một cách nhanh chóng.
Nhật Lâm sau đó cũng lợi dụng năng lực của Chân Thực Ma Huyễn, trợ giúp Như Yên hoàn thành thêm một cái nhiệm vụ ở dã ngoài, sau đó hai người liền trở về thành.
Ba người ăn uống xong, Minh Yên lúc này hỏi hắn:
“Lát nữa anh phải đi rồi hả?”
Nhật Lâm mỉm cười nhìn nàng, gật đầu:
“Ừm! Anh có cái Nhiệm Vụ Ẩn Tàng trưa nay phải đi hoàn thành, không trì hoãn được. Xong việc này lại phải đi làm Nhiệm Vụ Bí Tàng, thời gian cũng khá là sít sao.”
“Ừm!” Minh Yên gật đầu, khẽ quay mặt nhìn xuống đường. Nàng đang cố che đi tâm trạng buồn bả của mình.
Dạo gần đây, Nhật Lâm luôn thường xuyên đi ra ngoài. Mấy hôm trước về được hai ngày, sau đó lại đi.
Nàng… có chút nhớ hắn!
Khi xưa dù Nhật Lâm có lúc không ăn cơm ở nhà, nhưng hắn mỗi lần đi lên đi xuống, nàng đều có thể gặp được. Hai người cũng nói chuyện phiếm được vài câu. Bây giờ, thời gian như thế… không còn nữa.
Như Yên ngồi bên cạnh nhìn thấy, lặng lẽ thở dài.
……
11h20.
Ba người sau khi ăn xong liền xuống đường đi dạo.
Đi được một lát, Như Yên bỗng nói với Minh Yên:
“Chị còn có việc trong Công Hội cần xử lý. Em với anh Lâm đi dạo nhé.”
Nói xong, nàng cũng không chờ Minh Yên phản ứng, quay sang Nhật Lâm nhìn một chút rồi đi.
Nhật Lâm nhìn theo nàng, cười cười lắc đầu.
Hắn quay sang Minh Yên còn đang nghi hoặc nói:
“Vậy anh với em đi dạo chút đi. Chân Thực Ma Huyễn này cũng hay thật, tạo cho mình cảm giác no, sau đó đi bộ thì lại thấy tiêu đi.”
Nghe hắn nói gợi chuyện, Minh Yên liền di chuyển sự chú ý, hào hứng trả lời:
“Ừm! Game này chăm chút cả những chi tiết rất nhỏ. Nếu không phải NPC quả thật không đủ cảm xúc và trí tuệ, nhiều người còn cho rằng thế giới này là một thế giới song song thực sự nữa kìa.”
Nhật Lâm gật đầu đồng tình.
NPC thật chỉ là NPC. Bình thường chúng đúng là vẫn thể hiện vẻ mặt như có cảm xúc với mỗi tình huống, nhưng thật ra chỉ là bề ngoài mà thôi. Đối với những vấn đề đời thường, thậm chí là có người nói chuyện tâm tình thì chúng luôn tỏ ra thờ ơ không hiểu.
Ngay cả NPC cấp cao cũng thế, chỉ là vai trò của chúng nhiều, cho nên “cảm xúc” đa dạng hơn mà thôi.
Hai người Nhật Lâm cứ thế tiếp tục đi dạo và trò chuyện. Mãi cho đến lúc thời gian sắp hết, Nhật Lâm bỗng dứt khoát quay lại, nhìn vào cô gái đang cố gắng che giấu đi sự buồn bả và nói:
“Lát nữa khi chơi xong. Em và Như Yên nhớ vào Không Gian Ảo nhé. Anh có hẹn chị em vào đó truyền Địa Kinh cho cô ấy. Anh cũng muốn em nhận Địa Kinh.”
“Hả! Địa Kinh? Nó là cái gì vậy?” Minh Yên giật mình, nghi hoặc hỏi.
Nhật Lâm cười cười, bắt đầu quá trình rót canh gà:
“Anh có thể được như ngày nay, một phần rất lớn là nhờ vào Huyền Kinh. Còn Địa Kinh…”
Canh gà bắt đầu rót.
Có điều trong quá trình này, hắn càng nói, Minh Yên càng trải qua một loạt các cung bật cảm xúc.
Ban đầu là kinh ngạc vì sự huyền diệu của Tứ Kinh, sau đó là đau khổ trước việc hắn thừa nhận mình có bạn gái, tiếp theo là thắp sáng lên hi vọng khi hắn nói tác dụng bao dung của Địa Kinh, và cuối cùng…
Nhật Lâm nhìn Minh Yên, dịu dàng nói:
“Anh muốn em cũng luyện nó!”
“Em….” Minh Yên hai tay ôm lấy mặt, cổ họng nàng muốn thốt ra vài lời nhưng dường như có thứ gì đang nghẹn lại. Nước mắt trên mặt đã rơi xuống từ lúc nào.
Nhật Lâm mỉm cười, đưa tay xoa lấy đầu của nàng:
“Sau này ở nhà, chuyện ăn uống phải nhờ em hết rồi. Tiểu đầu bếp!”
“Em yêu anh!” Minh Yên òa lên, ôm chặt lấy hắn. Nàng không ngừng lập đi lập lại:
“Em yêu anh, Nhật Lâm. Từ lâu, từ rất lâu lắm rồi.”
Đúng là… từ lâu lắm rồi, cũng như chị nàng.
Nhưng nguyên nhân nàng yêu hắn, không giống như cái cách chị nàng cảm nhận.
Nhật Lâm, cũng chưa từng thể hiện sự ân cần quan tâm gì đối với Minh Yên. Dù sao mọi vấn đề nếu có phát sinh, Như Yên cũng đã ra mặt giải quyết, hắn có nghĩ thể hiện thì cũng không có cơ hội.
Nhưng Minh Yên vẫn là yêu Nhật Lâm, bởi vì… hắn “hiểu” nàng.
“Nhà” không còn, chị hai thì luôn nghiêm khắc, chỉ có hắn mới có thể nhận ra sự “cô độc” của nàng.
Cũng không phải nàng trách gì chị. Hai chị em nàng đều đang vì một mục tiêu mà cố gắng, cũng đều có chung một áp lực. Nhưng tính cách khác nhau, mỗi người lựa chọn phương thức đối diện khác nhau.
Như Yên cũng biết điều đó, nhưng nàng vẫn là không dằn lòng được mà tỏ ra nghiêm khắc mỗi khi thấy em mình “buông thả”. Minh Yên không trách chị, nhưng nàng rất tủi thân.
Và Nhật Lâm đến, hắn phảng phất chính là chiếc đệm ở giữa hai người. Đem sự nghiêm khắc của Như Yên kéo đi, lại cho Minh Yên một khoảng không gian để “thở”.
Chính là vậy, tác dụng của Nhật Lâm đối với Minh Yên chỉ như thế. Nhưng hắn luôn làm được. Hắn luôn biết nàng cần thứ gì, và trợ giúp nàng đúng lúc.
Và nàng, cũng chỉ cần một người con trai như vậy.
Tình cảm đôi khi không cần phải thể hiện một cách sâu sắc mới có được, ngươi cũng không nhất thiết phải là người sâu sắc.
Chỉ cần thể hiện một cách chân thành và đúng lúc, là đủ!
Nhật Lâm vỗ vỗ vào lưng, hai tay ôm chặt lấy thân hình mảnh mai của Minh Yên:
“Ngoan! Vài ngày nữa anh sẽ về.”
Minh Yên ôm lấy Nhật Lâm thật lâu, sau một hồi mới buông ra. Nàng đưa tay gạt đi những giọt nước mắt còn đọng trên mặt, mỉm cười nhìn hắn:
“Em không sao đâu, tại lâu rồi không được gặp anh nên không quen. Anh cứ làm xong việc của mình đi, lúc nào về cũng được.”
Nhật Lâm cười gật đầu.
Minh Yên khác với chị nàng, tính cách nàng hoạt bát và thẳng thắng. Nếu đã giải khai gút mắt, nàng cũng sẽ không che giấu tình cảm của mình.
“Vậy chờ anh nhé!”
“Dạ!”
Hai người cùng cười. Nhật Lâm nắm lấy tay Minh Yên dắt đi.
……
12h30.
Trong một khu rừng rậm có cây cối khá dày đặt, cỏ mọc cao che khuất cả đầu người. Nhật Lâm hiện đang có mặt tại bên cạnh một hồ nước. Hắn đã ở đây được vài phút.
Sau khi chào tạm biệt Minh Yên, hắn nhắn với Như Yên một cái rồi đi tới phi trường. Tiếp đó là sử dụng Tử Kim Phi Chu, dựa theo tọa độ của Đại Công Tử đưa mà chạy tới nơi này.
Nơi này cách chỗ phục kích khoảng 2km. Nhật Lâm ra lệnh thuyền trường đem Phi Chu giấu đi, sau đó tới đây ẩn nấp.
“Còn khoảng gần nữa tiếng nữa. Bây giờ cũng rảnh rỗi, để xem Như Yên đang làm gì nào?”
Nói đoạn, hắn sử dụng Đồng Tâm Ấn.
Thứ này, Nhật Lâm đã biết công dụng nhưng từ sáng tới giờ Như Yên cũng ở bên hắn, năng lực này chưa có dịp phát huy. Bây giờ có thời gian, hắn đem ra dùng thử.
[Đồng Tâm Ấn: có thể thông qua ánh mắt của người còn lại, nhìn thấy những gì họ thấy (Hiệu lực trong cùng một hệ thống thành thị). Mỗi ngày có thể kích hoạt một lần, duy trì trong 1 phút.
Ần tính: tình cảm càng mặn nồng, năng lực càng mạnh. Chỉ số tình cảm được đo bằng số lần kích hoạt hoặc thời gian hai người gần gũi nhau. Tình cảm = 20/50.]
Ngay khi Nhật Lâm kích hoạt, bên kia, Như Yên đang cùng với Minh Yên và nhóm đội của mình đánh quái thì nhận được yêu cầu kích hoạt của Nhật Lâm.
[Nhật Lâm muốn sử dụng Đồng Tâm Ấn. Đồng ý – Từ chối.]
“Đồng ý!” Như Yên mỉm cười chấp nhận.
Ngay tức thì, bên này khi Nhật Lâm nhắm mắt, trong đầu hắn liền xuất hiện hình ảnh Như Yên đang luyện cấp cùng với mọi người.
“Thật kỳ diệu!”
Nhật Lâm nhanh chóng kiểm tra tiến độ. Hắn nhận thấy chỉ số tình cảm đã tăng lên 1 điểm.
“Như vậy phải mất cả tháng mới tăng lên một cấp độ được, khá lâu. Xem ra đợi khi làm xong toàn bộ nhiệm vụ, tranh thủ chạy qua đây gia tăng tình cảm với Như Yên mới được. Để xem cấp tiếp theo có năng lực thế nào.”
Mỗi lần kích hoạt chỉ tăng một điểm, trong khi hắn và Như Yên bên nhau chỉ trong một buổi sáng thì đã tăng 20 điểm. Nhanh hơn rất nhiều.
Lúc này, Như Yên nhắn tin:
[Như Yên: Anh tới rồi hả?]
[Lâm Chi Linh: Ừm! Đang chờ bên vận chuyển và bên phục kích tới.]
[Như Yên: Anh cẩn thận nha. Hai bên có khi đều có cao cấp chiến sĩ hoặc pháp sư.]
[Lâm Chi Linh: Ok em! A… bọn họ tới rồi, anh tắt nhé.]
[Như Yên: Dạ!]
Nghe được âm thanh của Phi chu phía xa, Nhật Lâm vội vàng nhắn tin rồi đóng bảng chat. Nhảy vụt xuống nước nín thở.
Kỹ năng này, là khi hắn vừa chạy tới đây liền thấy. Xem như là một phúc lợi nhỏ của nhiệm vụ.
Chưa tới một phút sau, âm thanh càng ngày càng tới gần. Rồi đột nhiên, lúc này một thông báo bỗng vang lên khiến Nhật Lâm giật mình.
[Phát hiện người chơi trong vòng 1000m, kỹ năng liên quan đến Không Gian Ảo bị đông lạnh.]
“…”
Nhật Lâm ngu người.
Người chơi? Nơi này sao có thể có người chơi?
Thành gần nhất cách đây cũng 30 phút bay bằng phi chu. Trừ khi là có nhiệm vụ như… hắn!
Nghĩ tời đây, Nhật Lâm bừng tỉnh:
“A…phục kích? Thì ra là vậy.”
Hắn nhớ tới Nhiệm Vụ Ẩn Tàng có nói, ai nhận nhiệm vụ sẽ thuộc về trận doanh của một trong ba người con trai của thành chủ.
Nhật Lâm ban đầu vốn cho rằng trong nhóm vận chuyển Ma Huyết Thạch đang nghỉ tại thành Thanh Loan, đã có người của thành Sát Lang tới rồi.
Nhưng sau khi hắn tới, thông qua thông báo thì mới phát hiện hắn là người đầu tiên trong Chân Thực Ma Huyễn xuất hiện ở thành thị khác.
Điều này khiến hắn cho rằng nhiệm vụ ở giai đoạn này chỉ có mình hắn.
Ai biết nơi đây lại nghe được thông báo này.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Nhật Lâm chợt lóe:
“Như vậy, bọn họ là ngày hôm nay mới bay tới. Ba trận doanh, một bên là hỗ trợ, một bên là cướp. Còn mình, chính là… ngư ông!”