Chương 156: Chỉ để mạnh hơn
Thành Thanh Loan.
Thân ảnh của Nhật Lâm và Như Yên xuất hiện cùng một lúc. Trông thấy đối phương, hai người cùng nhau cười.
“Chào Yên (Lâm)!”
Nhật Lâm triệu hồi Xích Phi Mã và leo lên, sau đó liền đưa tay ra, nhìn Như Yên cười nói:
“Lên đây đi!”
Như Yên cũng không do dự, nắm lấy tay nhảy ra phía. Sau khi ngồi xuống, nàng cũng đưa tay vòng ra trước ôm eo hắn.
“Đi thôi!”
Ổn định xong, Nhật Lâm liền điều khiển Xích Phi Mã nhắm hướng cửa thành phóng tới. Trong thành thị, danh vọng cấp 4 là được phép bay nhưng hắn cũng không muốn rêu rao, tránh chuốc lấy phiền phức.
Ngay sau khi hai người rời khỏi, một mảnh kinh thán liền vang lên liên tục.
Một vài người bật thốt lên:
“Má ơi! Con ngựa kia thật là đẹp!”
“Nó có cánh mà, tên kia sao không cho nó bay nhỉ?”
“Không bay được. Trừ khi danh vọng đạt cấp 4, bằng không trong thành quy định cấm bay.”
Lúc này, một người khác lại chú ý đến một vấn đề quan trọng hơn:
“Các ngươi chỉ nhìn con ngựa, có biết người kia là ai không?”
“Ách! Nãy giờ chỉ để ý con sủng vật này, ta quên kiểm tra tên hắn. Có ai biết không?”
“Ai biết có thể nhắn riêng cho ta. Ta muốn mua con ngựa kia!” Một tên có dáng vẻ là người thành đạt lớn tiếng kêu lên.
“Khà khà, vậy thì ngươi quên đi. Hắn chắc chắn không thiếu tiền.”
“Hừ! Không bán, chỉ là vì cái giá chưa tới. Ngươi cứ nói hắn là ai là được.”
“Được! Ta cũng không cần nhắn riêng. Lâm Chi Linh, đó là tên của hắn.”
“Hả! Là người đứng đầu Bảng Xếp Hạng Đẳng Cấp và Danh Vọng sao? Thật là hắn?”
“Đúng là hắn! Ta cũng có kiểm tra.”
Nghe nhiều người đều xác nhận, người “thành đạt” liền ngậm miệng.
Đệ nhất người chơi, đúng là thật không thiều tiền. Dẫu cho cần tiền, Thiên Hoàng Phát sẵn sàng đưa hắn, cũng không cần một tổng giám dốc tập đoàn tam lưu này như hắn quan tâm.
Cũng lúc này, lại có người để ý tới một khía cạnh khác:
“Này! Không phải tên Lâm Chi Linh ở thành Sát Lang sao? Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây.”
Lời này vừa ra, mọi người liền giật mình.
“Đúng ha! Hắn sao lại ở đây?”
“Có gì phải thắc mắc. Lên Thành Thị là có thể đi thông tới các thành. Hắn không đạt danh vọng cấp 4, vậy chỉ có một khả năng là làm nhiệm vụ đặc thù như ẩn tàng rồi.” Một người nhún vai, nhưng trong đôi mắt toát lên vẻ hâm mộ.
“Ồ! Thì ra là vậy! Không hổ là đệ nhất người chơi, thật là ước ao a.”
……
Ngoài thành, cách cổng thành Thanh Loan khoảng 5 phút cưỡi ngựa, Nhật Lâm quay đầu ra sau, mỉm cười nói:
“Yên ôm chặt nhé!”
Như Yên biết hắn sắp làm gì, cười gật đầu. Gương mặt thoáng ửng hồng một chút, nàng đưa người dựa sát vào hắn, hai tay siết chặt.
“Lên!”
Sau tiếng hô, Xích Phi Mã tức thì giương đôi cánh đỏ rực, từng đợt từng đợt vỗ xuống. Thân hình nó chậm rãi bay lên, thẳng tít vào trong mây.
“Woaaaa…!” Cả hai cũng kinh thán kêu lên.
Đối với Nhật Lâm, tuy đây không phải lần bay đầu tiên, nhưng là lần đầu tiên hắn cùng với bạn gái. Lúc trước hắn bay cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cần bay thì bay thôi. Ngoài trừ lần đầu còn có cảm giác một chút, những lần sau chỉ như là việc bình thường.
Nhưng lần này bay với Như Yên, cảm giác khác hẳn. Cảnh vật xung quanh tựa như càng sống động chân thật. Một cảm giác thành tựu bừng lên trong lòng hắn.
Còn đối với Như Yên, đây là lần đầu tiên nàng được bay, và cũng là cùng với người mình đã thầm thương trộm nhớ từ rất lâu.
Như Yên nhắm mắt tựa đầu vào lưng Nhật Lâm, hưởng thụ khoảnh khắc yên bình này. Nhật Lâm cũng buông cương, đưa tay nắm lấy tay của nàng.
Qua một lát, Nhật Lâm quay đầu lại khẽ mở miệng, âm thanh của hắn tràn ngập sự chân thành:
“Vài ngày nữa anh trở về, em có thể cho anh biết quá khứ của em được không?”
Hắn, muốn giúp nàng, và Minh Yên. Muốn cùng hai nàng gánh thứ áp lực kia.
Trước đây, mặc dù rất muốn biết lai lịch thật sự của chị em nàng, nhưng Nhật Lâm vẫn cố kìm lòng không đi tìm hiểu.
Một là thấy Như Yên không hề có ý định nói về nó, nên hắn tôn trọng nàng.
Hai là hắn cũng thấy bao năm qua vẫn không có gì xảy ra, mọi người vẫn bình yên nên cho rằng sự việc này cũng không quá gấp gáp.
Vì vậy mà chuyện này kéo cho đến bây giờ.
Nhưng hiện tại hai người đã xác định. Hắn muốn hỏi nàng lại lần nữa, hi vọng mình có thể giúp ích được phần nào.
Như Yên đang tựa người ôm Nhật Lâm, nghe hắn hỏi như thế, lại thay đổi cách xưng hô thì cũng không tỏ ra bất mãn. Nàng gật đầu mỉm cười đáp:
“Dạ! Khi nào anh về, em sẽ kể anh nghe.”
Hai người cùng nhìn nhau cười, phảng phất như chuyện này vốn sẽ diễn tiến như vậy, nước chảy mây trôi.
Bọn họ cứ thế tiếp tục bay đi.
….…
Qua một hồi lâu, mục tiêu cuối cùng cũng xuất hiện.
Nơi đây là một thung lũng rộng lớn, bên dưới cực ít cây cối, nhưng ma thú khắp nơi. Ma thú chủ đạo của khu vực này là một đám thằn lằn cấp 45.
[Loạn Thùy Tích]
Đẳng cấp: 45
Sinh mệnh: 12500
Công kích: 1760
Phòng ngự: 700
Kỹ năng: Loạn Thùy Thiểm, Tốc Ảnh.
[Loạn Thùy Thiểm: phóng một bãi nước bọt tán loạn có hình như kim châm. Tổn thương 300, gây choáng 1s.]
[Tốc ảnh: gia tăng 50% tốc độ, công kích tăng thêm 1/3.]
Miêu tả: thằn lằn bị ma hóa.
Ẩn tính: Mẫu tích đang trong thời kỳ ấp trứng, nếu khu vực Mẫu tích bị người xâm nhập, chúng sẽ hốt hoảng chạy về bảo vệ.
“Nhiệm vụ của em là đi lấy Hỏa Diễm Quả, mặc dù khu vực này không có quá nhiều Loạn Thùy Tích, nhưng tốc độ của chúng rất nhanh. Kỹ năng của em có thể tránh né, nhưng một khi bị phát hiện sẽ bị quần công. Hèn gì em cần loại trang bị tốc độ kèm kháng choáng.”
Trông thấy thuộc tính của đám thằn lằn bên dưới, Nhật Lâm liền hiểu được tại sao Như Yên lại cần giầy có kèm thuộc tính kháng choáng.
Như Yên lựa chọn thiên hướng là khống chế. Kỹ năng cao cấp của nàng có thể khống chế đám này khá lâu, lại có thể lây truyền khi tiếp xúc. Nếu có thể gia tăng kháng choáng, cộng với Minh Yên hỗ trợ dụ địch, nàng đúng là có khả năng hoàn thành.
Như Yên gật đầu, lại lắc đầu cười khổ:
“Em tìm loại trang bị này cả hai ngày mà chẳng thấy đâu. Giầy kháng choáng quá hiếm.”
Đúng là thế. Thông thường, trang bị loại nào sẽ ưu tiên gia tăng thế mạnh của loại đó trước, sau đó là ma lực, pháp lực và sinh mệnh. Còn khả năng kháng debuff thì khá hiếm, chủ yếu là kháng độc, kháng hỏa v.v…
Nhất là giày, do thể tích nhỏ, hầu như rất hiếm có loại kháng debuff. Nếu là giáp thì may ra. Còn không phải là cấp Hoàng Kim trở lên.
Nhật Lâm gật đầu:
“Cái này chỉ có thể cầu may, nhưng bây giờ không cần. Giờ mình đi xử lý Mẫu tích trước, sau đó quay lại hái Hỏa Diễm Quả cũng được.”
“Dạ!” Như Yên nhoẻn miệng cười.
Năng lực của Nhật Lâm, trên đường hắn cũng đã nói cho nàng. Khi biết được hắn mạnh như vậy thì nàng cũng chỉ hơi kinh ngạc một chút mà thôi. Dù sao hắn vốn là đệ nhất, năng lực mạnh thì càng hợp lý chứ sao.
Tính cách Như Yên chính là như thế, bình lặng như nước. Nếu không phải trên vai phải gánh cái áp lực kia, nàng thỏa thỏa chính là một nàng dâu ngoan hiền hợp cách, có thể thỏa mãn các loại mẹ chồng khó tính nhất.
“Ok, đi thôi.” Nhật Lâm lại cho Xích Phi Mã bay lên.
Hắn sử dụng Chân Thực Ma Nhãn, tìm kiếm nơi linh khí tụ tập nhiều nhất bay tới.
Năm phút sau, Nhật Lâm đạp xuống một khoảng đất trống phía trên thung lũng, đưa mắt nhìn xuống dưới.
Nơi đó chính là địa bàn của Mẫu Tích. Do khoảng cách còn khá xa, Nhật Lâm cũng không tra xét được.
Nhưng, hắn không cần!
Hắn để Như Yên xuống ngựa, thi triển kỹ năng triệu hồi ra bốn phân thân.
Ngay lập tức, bốn “Nhật Lâm” cưỡi “Xích Phi Mã” xuất hiện.
Như Yên trố mắt, kinh ngạc nói:
“Woa, nhìn như là thật. Nếu là anh cùng đứng chung, em cũng không phân biệt được ai mới là chân thân.”
Nhật Lâm nghe nàng nói thế, tự hào ưỡn ngực:
“He he, anh mà lại. Kỹ năng cao cấp cũng phân mạnh yếu. Đa phần kỹ năng nhận được từ tế đàn chỉ là cấp bình thường mà thôi. Phân thân và Thuấn Biến của anh thì có thể xem như loại xịn rồi.”
Nói đoạn, hắn liền ra lệnh cho bốn phân thân bay xuống:
“Đi!”
Sau tiếng ra lệnh, bốn phân thân lập tức phi xuống, triển khai chém giết. Còn Nhật Lâm và Như Yên thì dung ung đứng ở trên nhìn xuống, trong tai vang lên âm thanh thu gặt của Hệ Thống.
Kỹ năng của siêu cấp sủng vật chính là trâu như vậy. Cũng như là cách một đại cảnh giới đánh người, quá thoải mái.
Như Yên đứng bên mép đá, tò mò nhìn xuống dưới. Lúc này đây, nàng mới thật sự hiểu rõ người yêu mình khủng bố như thế nào.
Đây là còn chưa nói tới những đại chiêu kia.
Nằm thắng nha, chân chính nằm thắng!
Một lát sau, âm thanh mong đợi đã vang lên, đây là của Như Yên. Còn Nhật Lâm thì…vẫn là mo.
[Ngươi đánh chết Loạn Thiểm Tích Vương, thu hoạch 3000 điểm kinh nghiệm.]
[Ngươi thu được …]
[Chúc mừng ngươi lên cấp 46, có 10 điểm cơ sở…]
Hàng loạt âm thanh thông báo vang lên, Như Yên sửng người đứng đó.
Nàng chưa từng nghe được nhiều thông báo đến như thế bao giờ.
Qua một hồi lâu, nàng mới động đậy quay đầu nhìn Nhật Lâm, ánh mắt trông khá kỳ lạ.
Nhật Lâm vốn tưởng muốn trang bức một tí, khoe khoang sức mạnh. Ai ngờ trông thấy ánh mắt của nàng bèn xì hơi. Hắn gãi đầu, nghi hoặc hỏi:
“Thế nào?”
Như Yên nhìn hắn tỏ ra lùng túng, bất chợt mỉm cười:
“Em chỉ là nghĩ, người yêu em trong này là đệ nhất, ngoài thực tế cũng là đệ nhất. Có phải là em đang mơ?”
Nói xong câu này, vẫn giữ nụ cười đó, nhưng nước mắt nàng bỗng từ từ tích tụ, chúng đọng lại thành giọt, chuẩn bị rơi xuống.
Nhưng ngay tức khắc, một bàn tay đã đem nó giữ lại. Nhật Lâm ôm chầm lấy Như Yên, khẽ thì thào:
“Yên, sau này đã có anh, em không cần phải gánh lấy mọi thứ một mình nữa. Dù là bất cứ chuyện gì, chỉ cần có anh ở đây, em sẽ không cần phải.”
“A….” Nghe được câu nói này, Như Yên bỗng chốc rống lên, ôm chặt lấy hắn
Nhật Lâm đau lòng.
Hắn không biết nàng phải gánh loại áp lực kinh khủng nào, nhưng hắn biết tại sao nàng khóc. Vì nàng phải gánh!
Nếu Như Yên, Minh Yên là người bình thường, thì giờ phút này, hai nàng đã có thể hưởng thụ cuộc sống tươi đẹp rồi. Chơi game, tu luyện, đi du lịch v.v..
Trang bị trên người của hai nàng, đủ sức mua hai, ba căn nhà như của hắn.
Lúc ban đầu, hắn từng chỉ dẫn cho hai nàng cái nhiệm vụ ẩn tàng trong Tân Thủ Thôn, khiến cho hai người đi trước người khác một bước khá dài. Cộng với trong game hai nàng chơi cũng cực hay, cho nên phát triển rất tốt.
Hai chị em nàng cũng không phải chơi một mình, hai người đều gia nhập Công Hội của công ty Như Yên.
Nhận thấy hai người rất có tiềm năng nên chủ tịch cho Như Yên vị trí đội trưởng trong Công Hội, có thể nắm một chi đội ngũ làm việc cho mình khi cần thiết.
Có thể nói, nếu không có cái áp lực kia, hai nàng cũng xem như là tiểu phú bà, công thành danh toại rồi.
Nhưng vì nó, hai chị em lại phải chi tiêu dè xẻng, thậm chí tiền lương cũng đem tiêu hết cho Chân Thực Ma Huyễn.
Chỉ để, càng mạnh hơn!