Chương 59: Phong thổ Nguyệt Dạ Thành
Vừa nhắc tới Dạ Quang thôn, Hồng Trần Nhất Tiếu lập tức nói gì đó như là tìm được manh mối. Không nghi ngờ gì nữa, nhiệm vụ “Sứ mệnh của Ái Địch” hẳn sẽ có đột phá trọng yếu tại Dạ Quang thôn.
Trong lòng Cố Phi vẫn luôn suy đoán, then chốt của nhiệm vụ này chính là làm rõ rốt cuộc Ái Địch đang gánh vác sứ mệnh gì, như vậy mới tiện cho bước kế tiếp. Nay xem ra, có thể Dạ Quang thôn chính là nơi lưu lại đầu mối, hoặc cũng có thể là một điểm dừng chân mà Ái Địch từng đi qua, lại càng có thể… hắn vốn là người Dạ Quang thôn.
Loại tình báo này muốn khai thác chắc không khó. Chỉ cần đến thôn, tìm NPC hỏi han lần lượt, chắc hẳn sẽ có thu hoạch.
Vừa suy nghĩ, vừa tiếp tục cùng Tiểu Vũ tiến bước. Xa xa đã có thể trông thấy bóng dáng Nguyệt Dạ thành, so với Vân Đoan thành thì cũng không khác biệt rõ ràng gì.
Tiểu Vũ chỉ tay về phía tòa thành, trợn mắt ngạc nhiên: “A… Một cái thôn mà to như vậy luôn á!”
Cố Phi dở khóc dở cười: “Đây không phải Dạ Quang thôn, đây là Nguyệt Dạ thành. Giống như Vân Đoan thành bên ta, cũng là một tòa chủ thành. Dạ Quang thôn chắc ở quanh đây thôi. Hỏi người một chút chắc biết.”
Hắn đảo mắt nhìn quanh. Lác đác có thể thấy vài người chơi đang đánh quái. Có vẻ nơi này không phải khu luyện công sôi động gì, chọn tới đây luyện cấp nên người chơi mới ít như vậy. Cố Phi chọn đại một người, cùng Tiểu Vũ đi tới.
Người kia nhìn trang phục là đạo tặc, bước chân nhẹ nhàng tung tăng chạy khắp đồi núi, gặp địch thì phần lớn chọn tránh né mà không đánh. Thi thoảng còn ngồi xổm xuống đất tìm kiếm thứ gì đó.
Cố Phi và Tiểu Vũ đuổi tới gần, lên tiếng gọi.
“Bằng hữu, xưng hô thế nào?” – Cố Phi chào hỏi.
“Khang Sư Phụ.” – Người kia liếc hai người một cái, đáp lời.
“Hahaha! Khang Sư Phụ, mì ăn liền á!” – Tiểu Vũ cười phá lên, với nàng, loại trò cười như vậy là hợp khẩu vị nhất. Tên gọi kiểu như Hỏa Cầu đối với nàng đã thuộc dạng có chiều sâu rồi.
Đối phương lộ vẻ khó chịu: “Cũng đâu phải ta tự nguyện đặt cái tên này…”
Cố Phi vừa nghe xong, lập tức đồng cảm, hóa ra cũng là một nạn nhân của cái tài khoản không ưng ý giống mình. Tức thì cảm thấy gần gũi, ngăn Tiểu Vũ cười lại rồi hỏi tiếp: “Bọn ta muốn đến Dạ Quang thôn, hỏi chút đường đi.”
Khang Sư Phụ tỏ vẻ kinh ngạc, đánh giá hai người từ trên xuống dưới, rồi ngẩn người: “Không nhận ra được cấp à? Hai ngươi cấp còn cao hơn ta á, cấp 30?”
Cả hai gật đầu.
“Cấp 30 mà không biết đường đi Dạ Quang thôn?” – Khang Sư Phụ nhìn hai người với ánh mắt khác hẳn.
“Ngươi hiểu lầm rồi, bọn ta không phải người bên Nguyệt Dạ thành, từ Vân Đoan thành bên kia tới.” – Cố Phi vội giải thích, tay chỉ về hướng Vân Đoan thành.
Khang Sư Phụ mắt sáng lên: “Vân Đoan thành? Chủ thành khác? Có thể đi bộ đến đây sao? Đi kiểu gì? Mất bao lâu?”
“Cứ theo con đường lớn ven núi Ô Long mà đi là tới. Bọn ta đi khoảng ba canh giờ, đi không nhanh lắm.” – Cố Phi nói.
“Lại đây lại đây! Ta hỏi ngươi.” – Khang Sư Phụ kéo Cố Phi lại gần, “Ở bên các ngươi, có loài thực vật màu xanh, nở hoa màu hồng phấn hoặc đỏ sậm, lá to như vầy không?” – vừa hỏi vừa dùng tay mô phỏng.
“Không có.” – Cố Phi lắc đầu dứt khoát.
“Nghĩ kỹ lại đi!” – Khang Sư Phụ đầy hy vọng.
“Màu xanh, nở hoa hồng hoặc đỏ sậm thì thường thấy, nhưng mà… lá to như vậy? A, chưa từng gặp.” – Cố Phi cũng giơ tay mô phỏng lại. Khang Sư Phụ mô phỏng một cái lá to thái quá, Cố Phi ước lượng, nếu lá to đến mức ấy thì phải cao bằng người, nói là hoa hay cỏ thì đều không đúng, chí ít cũng là cây con rồi! Trong trò chơi, hắn chưa từng thấy thứ như vậy.
“Đó là thực vật gì vậy?” – Tiểu Vũ tò mò hỏi.
“A! Không có gì đâu. Ta là dược tề sư, tìm nguyên liệu chế dược mà thôi. Hai ngươi là dược tề sư sao? Không phải thì có nói cũng không hiểu đâu.” – Khang Sư Phụ đáp.
Hai người gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Cố Phi không am tường gì về nghề sống, chỉ biết đại khái hiện giờ có năm loại: Đầu bếp, thợ rèn, may vá, dược tề sư, luyện kim thuật sư. Đầu bếp chế biến thực phẩm, thợ rèn làm vũ khí, may vá sản xuất y phục, dược tề chế dược phẩm, luyện kim thì chế tạo trượng phép và trang sức.
“Có dịp thì tự ngươi sang Vân Đoan thành tìm thử xem! Bọn ta cũng không rành, nói ra sợ sai.” – Cố Phi nói.
Khang Sư Phụ gật đầu, nhưng vẻ mặt vẫn mang u sầu: “Xem ra Vân Đoan thành cũng chẳng xa lắm, nhưng ta nghe nói bên đó chẳng yên ổn, nguy hiểm lắm.”
“Nguy hiểm chỗ nào?” – Cố Phi thắc mắc.
“Nghe nói toàn server, đại ma vương sát nhân số một là người Vân Đoan thành, một ngày tăng hẳn 15 điểm PK, đuổi theo giết người cả trong lẫn ngoài thành, chém sống chém chết tới rớt tám cấp, không ai dám cản, đáng sợ quá.” – Khang Sư Phụ nói.
Cố Phi chỉ có thể cười khổ. Tiểu Vũ thì lại tỏ vẻ không vui: “Nói cái gì đó! Ngươi biết người hắn giết là ai không? Là một tên đại lừa đảo xấu xa vô cùng.”
Khang Sư Phụ gật đầu: “Cái này ta cũng nghe rồi. A, hẳn là bị tên kia lừa quá thảm nên mới ra tay mạnh đến vậy.”
Cố Phi choáng váng, sao mà lời đồn truyền qua một ngọn núi Ô Long thôi mà đã biến tướng thế này rồi? Theo lý mà nói, tin tức trong trò chơi đều lan truyền qua diễn đàn mạng chứ nhỉ? Ai ngờ lại có chênh lệch lớn như vậy?
Hắn chợt nhớ ra một thực tế: Trong trò chơi hiện tại, tuy người chơi bị chia khu vực do xuất thân từ chủ thành khác nhau, nhưng giữa người với người vẫn có liên hệ. Hai người bạn cùng chơi game, rất hiếm khi được phân đến cùng một chủ thành. Nhưng dù cách nhau mười ngọn Ô Long, cũng không ngăn được liên lạc qua tin nhắn cá nhân. So với tin đồn trên mạng, thì lời bạn mình nói vẫn là thông tin “đầu tiên”. Mà tin tức lan truyền kiểu chủ quan như thế, sao mà không méo mó được?
Dĩ nhiên, lúc này không phải là lúc để Cố Phi bận tâm chuyện đó. Trò chuyện với Khang Sư Phụ cả buổi rồi mà vẫn chưa nghe hắn nói đường đi Dạ Quang thôn.
“Thôi, ta cũng chỉ đi hái dược lung tung, đi hướng nào cũng thế, dẫn các ngươi qua đó một chuyến cũng được!” – Khang Sư Phụ hào sảng nói.
“Vậy đa tạ!” – Cố Phi đáp.
Ba người xuất phát, Khang Sư Phụ đi trước dẫn đường, thi thoảng lại cúi người nhổ vài nhánh cỏ. Dần dần, ba người đi vào khu luyện công sôi động, người chơi xung quanh ngày càng nhiều, tỉ lệ người quái cũng chẳng khác gì nông trường Vân Liệu bên Vân Đoan thành. Nhưng quy tắc do người chơi lập nên ở đây thì lại khác biệt hẳn. Vân Liệu nông trường thuộc kiểu ngấm ngầm luồn lách, còn bên Nguyệt Dạ thành thì đúng kiểu cường hào đoạt địa, rành rành ra mặt.
Dọc đường, Cố Phi không ít lần trông thấy có người chơi cầm cây trúc buộc mảnh vải rách, vẽ cái đầu quỷ lên đó, rồi cắm xuống đất hét lớn: “Chỗ này bọn ta bao rồi, ai tới gần là chết!”
Kẻ dám hô như vậy đương nhiên đều có thế lực đông đảo. Nhưng kể cả thế cũng chưa chắc ổn, rất có thể sẽ xuất hiện một đội ngũ hung hãn hơn, nhìn thấy đất tốt thì liền bước lên nhổ cờ ném sang bên để tuyên bố chủ quyền. Hai bên lập tức giằng co. Do việc thăng cấp rất khó, nên Cố Phi phát hiện mọi người cũng không muốn liều mạng sống chết, phần lớn sẽ chọn ra vài người ra tỉ thí, điểm đến là ngừng. Như vậy ngược lại còn ít sự cố đổ máu hơn bên Vân Liệu nông trường.
Tất nhiên, đó là trường hợp hai bên đều có thực lực. Còn nếu chỉ có một mình mà đi nhổ cờ của người ta thì xác định là chết rất thảm.
Cố Phi để ý thấy Khang Sư Phụ dẫn đường phía trước, từ lúc vào khu vực này thì liền thu liễm hẳn. Cúi đầu cắm cúi mà đi, nhìn cũng chẳng dám liếc một cái, rõ ràng là rất quen thuộc với phong thổ nơi đây. Tên này, quả nhiên là dân bản địa Nguyệt Dạ thành rồi.
Cho tới khi rời khỏi khu vực ấy, hắn mới thở phào một hơi. Quay đầu lại, bày ra bộ dạng người từng trải nói với hai người: “Vừa rồi quên nhắc, thật sợ hai ngươi không cẩn thận mà gây ra chuyện. May mắn may mắn.”
Cố Phi chợt nhớ một chuyện, hỏi: “Nếu bọn ta chết ở đây, thì phục sinh sẽ quay về Vân Đoan thành, hay là tại Nguyệt Dạ thành gần nhất?”
“Cái đó ta cũng không biết.” – Khang Sư Phụ nói, tay chỉ về phía trước: “Kia chính là Dạ Quang thôn rồi.”
“Thật sự cảm ơn ngươi.” – Cố Phi vội vàng nói, “Muốn vào ngồi uống ly không? Ta mời.” – Hắn đã trông thấy ngay cổng thôn là một tửu quán.
“Không cần, ta không uống rượu.” – Khang Sư Phụ xua tay, “Ta đi đây, có chuyện thì tìm ta. Lúc trở lại Vân Đoan thành nhớ gọi ta một tiếng, nếu được ta sẽ đi cùng.”
“Không thành vấn đề.” – Cả hai thêm nhau vào danh sách bằng hữu, Khang Sư Phụ lại quay vào rừng đi nhổ cỏ.
Cố Phi cùng Tiểu Vũ bước vào Dạ Quang thôn. Nơi này nằm giữa một cánh rừng, ngẩng đầu nhìn mà chẳng thấy trời đâu, bao trùm bởi một bầu không khí cổ quái, rất giống nơi khởi đầu của một chuỗi nhiệm vụ vĩ đại.
“Tiểu Vũ, nhiệm vụ của ngươi là gì?” – Cố Phi muốn xử lý mấy nhiệm vụ đơn giản trước.
“Tìm tiên sinh A Đức Lý An, lấy một đợt kim khoáng quý trọng.” – Tiểu Vũ đọc to nhiệm vụ của mình.
“Ồ, vậy làm của ngươi trước đi.” – Cố Phi gật đầu.
Nói rồi, hai người bước vào tửu quán. Nhiệm vụ trong game online, kỳ thật không khác mấy với RPG đơn máy, quán rượu vẫn luôn là nơi tốt để hỏi thăm tình báo.
“Lão bản, biết tiên sinh A Đức Lý An là ai không?” – Tiểu Vũ rất thuần thục lên tiếng hỏi.
“Ồ, A Đức Lý An tiên sinh là người giàu có nhất trong thôn, ở tại tòa nhà lớn bên cạnh giáo đường phía đông thôn.” – Lão bản đáp.
“Cảm ơn lão bản.” – Tiểu Vũ đối với NPC cũng rất lễ phép, bởi vì ngọn lửa truy tìm nhiệm vụ ẩn giấu trong lòng nàng vĩnh viễn không bao giờ tắt.
Tiểu Vũ vừa hỏi xong, Cố Phi lập tức tiếp lời: “Lão bản, biết Ái Địch là ai không?”
“Vị tiên sinh này, đường xa mỏi mệt, uống ly rượu giải sầu chứ?” – Lão bản đáp.
Cố Phi: “…”
Tiểu Vũ lập tức kéo hắn đi: “Hắn không biết.”
Trên đường về phía đông thôn, Cố Phi hỏi đủ kiểu NPC giáp ất bính đinh, kết quả không ai hồi đáp.
Chuyện gì đây? Cố Phi suy nghĩ rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ. Huy chương của Ái Địch! Di vật này của Ái Địch, hắn chỉ để trong túi chứ chưa đeo lên. Có lẽ đây là một bước then chốt để kích hoạt nhiệm vụ, không đeo thì NPC đương nhiên coi mình là người nói nhảm.
Nghĩ đến đây, Cố Phi lặng lẽ đeo huy chương lên. Ngay khoảnh khắc ấy, hắn lập tức cảm thấy vô số ánh mắt đang dõi theo mình. Hắn trấn tĩnh lại, bước đến hỏi người thứ năm…