Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trat-tu-moi-cua-azeroth.jpg

Trật Tự Mới Của Azeroth

Tháng 2 1, 2025
Chương 687. Trật tự mới Chương 686. Thay đổi
mat-the-chi-dau-loai-tro-choi.jpg

Mạt Thế Chi Đấu Loại Trò Chơi

Tháng 1 19, 2025
Chương 811. Chủ Thần hàng lâm Chương 810. Thứ thần chết
mat-the-chi-toan-nang-dai-su.jpg

Mạt Thế Chi Toàn Năng Đại Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1087. Tương lai mới!
diet-the-vo-tu

Diệt Thế Võ Tu

Tháng 12 15, 2025
Chương 1000: Đấu với trời pháp Chương 999: Một năm mười năm lại có làm sao
vi-sao-nu-chinh-cua-galgame-khong-dung-lam.jpg

Vì Sao Nữ Chính Của Galgame Không Đúng Lắm

Tháng 2 4, 2025
Chương 345. Hướng về xa xôi tương lai vỗ cánh bay cao Chương 344. Tạm biệt, Luân Đôn
nghia-trang-danh-dau-ta-cho-cuu-thuc-lam-te

Nghĩa Trang Đánh Dấu: Ta Cho Cửu Thúc Làm Tê

Tháng 1 7, 2026
Chương 570:: Đại kết cục Chương 569:: Asgard bầu trời hô to thanh nguyên thần tên
dai-giang-ho-chi-nhiet-huyet-dai-hiep.jpg

Đại Giang Hồ Chi Nhiệt Huyết Đại Hiệp

Tháng 5 4, 2025
Chương 1046. Lời cuối sách Chương 1045. Giết địch
dai-dao-thieu-hoa.jpg

Đại Đạo Thiều Hoa

Tháng 3 29, 2025
Chương 409. Không Phụ Vẻ Đẹp Tuổi Xuân Chương 408. Đã Lâu Không Có Đồ Thần!
  1. Võng Du Cận Chiến Pháp Sư
  2. Chương 58: Xuyên qua U Long sơn mạch
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 58: Xuyên qua U Long sơn mạch

Đã nghe Tiểu Vũ tự xưng là chuyên gia nhiệm vụ, Cố Phi dứt khoát hỏi thẳng nàng:

“Ngươi biết nhiệm vụ ‘Sứ mệnh của Ái Địch’ là gì không?”

“Đây là nhiệm vụ chuỗi a, mỗi lần đều khác nhau, ta sao biết được, ngươi thật ngốc!” Tiểu Vũ nói.

Cố Phi ủy khuất vô cùng, lại bị nha đầu ngốc này nói là ngốc, thiên hạ này còn chuyện nào oan khuất hơn nữa không?

“Nhưng ta biết có một nhiệm vụ tên là ‘Ái Địch bị giam cầm’. Không biết có liên quan gì đến nhiệm vụ của ngươi không.” Tiểu Vũ nói tiếp.

“Nói ta nghe xem.” Cố Phi bảo.

“Chiến sĩ lang bạt Ái Địch, lúc đi ngang qua U Long sơn thì bị sơn tặc tập kích, bị thủ lĩnh sơn tặc Sở Đồ giam giữ. Ngươi phải nghĩ cách cứu hắn ra.” Tiểu Vũ đọc như học thuộc lòng.

“Ồ? Ngươi đã nhận qua nhiệm vụ này à?” Cố Phi hỏi.

“Không có a, ta chỉ nghe người ta nói qua, nhưng chưa ai hoàn thành được, vì không ai biết Ái Địch bị giam ở đâu!” Tiểu Vũ đáp.

“Ngay trong phòng của Sở Đồ đó!” Cố Phi buột miệng.

“Ngươi làm sao biết?” Tiểu Vũ hỏi.

“Ái Địch trong nhiệm vụ của ta chính là người mà ngươi vừa nói đó, ta sao lại không biết hắn ở đâu?” Cố Phi đáp.

“A! Tình báo! Ta phải ghi lại mau.” Tiểu Vũ đột nhiên quăng cái bao tải xuống đất, lôi từ túi ra một quyển sổ nhỏ cùng một cây bút lông. Cố Phi liếc nhìn, thấy nàng đang nghiêm túc ghi từng nét một: Ái Địch, ở trong phòng Sở Đồ.

“Ơ… Phòng Sở Đồ, là phòng ngủ của hắn sao?” Tiểu Vũ quay đầu lại hỏi.

“Việc này… chắc là vậy!” Cố Phi trả lời.

“Tại sao lại nhốt Ái Địch trong phòng ngủ của mình?” Tiểu Vũ bắt đầu suy luận, “Chẳng lẽ giữa họ có bí mật không thể nói?”

“Ân, có khả năng.” Cố Phi nói.

“Đoạn bối sơn*?” Tiểu Vũ nói.

(*”Đoạn bối sơn” = Brokeback Mountain = ám chỉ mối quan hệ đồng tính nam.)

“Có lẽ vậy!”

“Ngươi cũng nghĩ thế à?” Tiểu Vũ rất phấn khích.

Cố Phi cạn lời, rồi thấy Tiểu Vũ nghiêm túc ghi thêm một hàng dưới thông tin tình báo về Ái Địch: Có gian tình với Sở Đồ.

“Xong rồi!” Tiểu Vũ nói, thu sổ và bút lại, lại vác bao tải lên.

“Trong bao tải là gì a?” Cố Phi vỗ vỗ hỏi.

“Đồ ăn.” Tiểu Vũ nói.

“Đồ ăn?” Cố Phi ngẩn ra.

“Đến Dạ Quang thôn còn không biết mất bao lâu nữa, ta sợ đói giữa đường nên mang theo chút đồ ăn.” Tiểu Vũ đáp.

Chơi game mười mấy tiếng không thoát ra, đích thực sẽ cảm thấy đói, mà cái đói ấy là thật. Do mười mấy tiếng không ăn gì nên cơ thể đói, chứ đồ ăn trong game không thể giải quyết vấn đề này. Thức ăn trong game chỉ có tác dụng hồi máu hoặc thể lực khi đang đứng yên.

Nới rộng ra mà nói, cho dù có tác dụng thật thì cũng đâu cần mang cả một bao tải. Một bao tải đồ ăn, Cố Phi ước chừng dù ăn dè xẻn cũng đủ để đi hết Trường Chinh. Hắn không tin rằng đến cái gọi là Dạ Quang thôn lại xa đến hai vạn năm nghìn dặm.

“Không chỉ có đồ ăn đâu! Còn có nước nữa. Ngươi khát không? Có muốn uống không?” Tiểu Vũ thấy nghi hoặc trong mắt Cố Phi, lập tức tỏ thái độ, đặt bao tải xuống định lấy nước cho hắn.

“Không cần không cần, ta chưa khát.” Cố Phi vội vàng ngăn lại.

Hai người lại đi thêm một giờ nữa, mấy câu có thể nói cũng nói hết rồi. Nói chuyện với Tiểu Vũ khá là mệt, ví như kể một câu chuyện cười, cũng phải cho nàng ba phút để phản ứng, trong ba phút đó, Cố Phi đã quên mất lý do vì sao mình kể chuyện cười. Mà chuyện cười do Tiểu Vũ kể thì lại là kiểu mà trong mắt Cố Phi hoàn toàn không đáng cười. Tỉ như:

“Ta có một bằng hữu, một ngày đi đường thì đâm vào cây, hahaha…”

Tiểu Vũ cười nghiêng ngả, Cố Phi chỉ có thể gượng cười theo.

Nhưng bất kể thế nào, bên cạnh có một người đồng hành, thì dù đường có dài cũng không cảm thấy quá mệt. Bởi vì khi thấy bên cạnh cũng có một người làm việc giống mình, ngươi sẽ hiểu rằng, dù việc đó có ngu xuẩn đến đâu, thì kẻ ngốc cũng không phải chỉ có mình ngươi, đây là một sự an ủi.

Dưới sự kiên trì nỗ lực của hai người, U Long sơn mạch cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau. Trước mắt là một vùng bình nguyên, đất hoang, đồi núi và rừng rậm như ở ngoại thành Vân Đoan. Cố Phi nhìn đồng hồ, xuyên qua U Long sơn mạch mất trọn ba tiếng. Dĩ nhiên, sau khi biết không còn ai truy đuổi phía sau, lại thêm Tiểu Vũ đồng hành, Cố Phi không còn cắm đầu chạy, mà hai người đi bộ đều đều tiến lên.

Điều khiến Cố Phi vui mừng nhất là: trước mắt rốt cuộc cũng có tiểu quái NPC rồi. Trong kế hoạch với Hàn Gia Công Tử, Cố Phi chính là được an bài chạy đến một nơi hẻo lánh nhưng có quái như vậy, luyện cấp 30 tiếng, rửa sạch giá trị PK, rồi quay về Vân Đoan thành.

Ban đầu cứ tưởng trên U Long sơn mạch sẽ có quái, ai ngờ toàn mây với sương, trong hoàn cảnh mù mịt này lại là một cô nương đồng hành, đáng tiếc là cô nương này với hắn như huynh đệ, cơ bản không tìm ra chút lãng mạn nào. Cho nên hồi tưởng lại ba tiếng vừa rồi, nói là lãng phí thì thật đúng là tội ác.

Cố Phi đã sớm tay ngứa, xông lên rút đao bổ tiểu quái một nhát, tiểu quái bị hắn chém chết ngay. Với lực công kích của Cố Phi, không cần đến công pháp kèm pháp lực cũng đủ để giết quái, có thể thấy cấp độ tiểu quái này thấp đến mức nào.

“Không đúng a!” Cố Phi lẩm bẩm. Theo lẽ thường trong game, càng rời xa các đại thành thị như Vân Đoan thì khu luyện công phải càng cao cấp. Mà hắn lại mất ba tiếng vượt núi, cuối cùng lại rơi vào một nơi râu ria thế này, đúng là bi ai vô cùng!

“Quái ở đây cấp thấp quá!” Cố Phi nói với Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ như không nghe thấy, đang nhìn xa xăm, miệng lẩm bẩm:

“Dạ Quang thôn ở đâu nhỉ?”

“Ngươi biết không?” Tiểu Vũ quay đầu hỏi Cố Phi.

“Ta… để ta hỏi giúp ngươi vậy!” Cố Phi khâm phục dũng khí của nàng, dám vượt ba tiếng xuyên sơn đi đến nơi mình còn không biết ở đâu, quyết định giúp nàng hỏi thử.

Cố Phi mở danh sách bằng hữu, tìm người còn thạo thông tin hơn cả 佑哥: Hồng Trần Nhất Tiếu.

“Có đó không? Muốn hỏi chút chuyện.” Cố Phi nhắn.

“Ta là một người chơi tự giác…” Hồng Trần Nhất Tiếu trả lời.

“Tự động hồi đáp à?” Cố Phi hỏi.

“Không phải…”

“Vậy tại sao lần nào cũng là câu này a!” Cố Phi nói.

“Bởi vì ngươi biết thân phận thật của ta.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.

“Thì là do ngươi tự để lộ đó!”

“Vậy có phải nên giết người diệt khẩu không?”

“…”

“Muốn hỏi gì, nếu có thể nói thì ta nói.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.

“A, ta muốn hỏi đường đến Dạ Quang thôn… Chỉ đường thôi, không có gì không thể nói chứ?” Cố Phi nói.

“a, ngươi tìm được manh mối của chuỗi nhiệm vụ đó rồi à?” Hồng Trần Nhất Tiếu hỏi.

“Gì? Gì mà manh mối?” Cố Phi khó hiểu.

“… Ta không nói gì hết.” Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.

“Đường đến Dạ Quang thôn? Cái này cũng không nói được?”

“Chỗ đó khá xa, trước tiên phải vượt qua U Long sơn mạch.” Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.

“Ta đã vượt rồi.”

“A, chạy xa vậy a, thật khổ cho ngươi!” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.

“… Tiếp theo đi đâu?” Cố Phi hỏi.

“Tiếp theo? Gặp ai đó hỏi đường là biết thôi, khu đó chắc người chơi đều biết Dạ Quang thôn ở đâu.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.

“Người chơi? Ở đây có ai đâu?” Cố Phi nhìn quanh, chẳng thấy ai.

“Ngươi mới vượt núi xong mà? Khu đó còn xa chủ thành lắm, ngươi cứ đi về hướng tây bắc, sẽ đến được chủ thành Nguyệt Dạ thành. Người chơi ở đó chắc chắn biết đường đến Dạ Quang thôn.” Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.

“Sao ở nơi cách chủ thành xa thế mà quái cấp lại thấp vậy?” Cố Phi hỏi.

“Trang trí thôi, đều là trang trí, ai rảnh mà chạy đến đó chứ?” Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.

“Được rồi, cảm ơn ngươi!” Cố Phi nói.

“Không có gì. Nhưng có một chuyện ta muốn nhắc ngươi.”

“Gì a?” Cố Phi hỏi.

“Nhiệm vụ truy nã là toàn server, nghĩa là người chơi ở Nguyệt Dạ thành cũng có thể thấy tên 27149 trên bảng nhiệm vụ truy nã. Dù trên bảng có ghi rõ ngươi là người chơi đến từ Vân Đoan thành, chắc sẽ không ai nhận, nhưng… không dám đảm bảo, cho nên ngươi cẩn thận.”

“Ngươi nói vậy có tính là phạm quy không?” Cố Phi hỏi.

“Phạm cái gì mà phạm, ai mà đọc kỹ hướng dẫn nhiệm vụ truy nã đều biết, ngươi cứ xem như ta là người chơi chăm chỉ đi.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.

“A cảm ơn, chờ ta về Vân Đoan thành, ta mời ngươi uống rượu.”

“Khách khí.”

“Không nói nữa, ta đi đường đây.” Cố Phi tắt trò chuyện.

“Mẹ kiếp, lỡ lời a…” Lúc này tại Vân Đoan thành, Hồng Trần Nhất Tiếu lẩm bẩm. Hắn vẫn luôn quan tâm đến tiến trình nhiệm vụ của Cố Phi, trận đuổi giết hôm qua giữa Thiên Lý Nhất Túy và Bất Tiếu hắn cũng xem đến nhiệt huyết sôi trào.

Chuỗi nhiệm vụ là một trong những trọng điểm của “Thế giới song song” từ thiết kế đến biên soạn đã giết chết không biết bao nhiêu tế bào não của đội ngũ thiết kế, là kiệt tác tâm đắc của Hồng Trần Nhất Tiếu và nhóm hắn. Mỗi khi nghĩ đến cốt truyện tiềm tàng trong các nhiệm vụ, hắn đều hưng phấn không thôi.

Vậy mà sau khi biết Cố Phi nhận được một chuỗi nhiệm vụ, hắn lập tức tra dữ liệu, học thuộc làu từng chi tiết. Nhưng chủ nhân thực sự là Cố Phi lại không hề động thủ gì cả.

Cảm giác như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ bị người ta vứt xó, chẳng ai đoái hoài, khiến Hồng Trần Nhất Tiếu sốt ruột. Vừa nãy nghe Cố Phi hỏi về Dạ Quang thôn, hắn lập tức mừng rỡ nghĩ rằng rốt cuộc cũng tìm được manh mối, kết quả lại chẳng liên quan, bản thân còn lỡ miệng tiết lộ thông tin. Giờ ngẫm lại, thật uất ức vô cùng, chỉ mong Cố Phi không để ý.

Nhưng làm sao Cố Phi lại không để ý được. Lúc này vừa cùng Tiểu Vũ tiến về Nguyệt Dạ thành, vừa âm thầm nghiền ngẫm câu nói đó…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ban-tay-vang-khong-dung-dan-buc-ta-di-ta-dao.jpg
Bàn Tay Vàng Không Đứng Đắn, Bức Ta Đi Tà Đạo
Tháng 2 7, 2026
tong-vo-su-nuong-muon-kiem-dung-mot-chut.jpg
Trạch Sư
Tháng 2 1, 2025
du-quang.jpg
Dư Quang
Tháng 4 23, 2025
tuyet-the-trung-tien
Tuyệt Thế Trùng Tiên
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP