Chương 45: Truy sát
Bất Tiếu không biết đang nghĩ cái gì mà chăm chú như vậy. Mãi đến khi Cố Phi đã đi đến sau lưng hắn mà vẫn hoàn toàn không hay biết.
Ra tay từ sau lưng quả thực quá vô vị, Cố Phi vòng qua một bên, đi tới trước mặt Bất Tiếu:
“A!”
Bất Tiếu ngẩng đầu lên, vừa thấy lớp vải đen che mặt liền như bị tiêm máu gà, bật dậy ngay lập tức, chẳng nói chẳng rằng quay đầu bỏ chạy.
Không ngờ lại còn chán hơn cả việc đánh NPC. Cố Phi âm thầm thở dài, lập tức đuổi theo chém một đao.
Đạo tặc vốn là nghề nghiệp có ưu thế về mẫn tiệp, nhưng Bất Tiếu lại là dạng cộng điểm nghiêng về lực lượng, hơn nữa vừa mới rớt hai cấp, tốc độ lại thua cả pháp sư cộng toàn mẫn.
Tuy pháp sư không có lợi thế tốc độ, nhưng cũng chẳng yếu thế chút nào.
Quá trình chém giết lần này khiến Cố Phi cảm thấy cực kỳ nhàm chán. Bất Tiếu chỉ một lòng muốn chạy về khu an toàn, nhưng Cố Phi nhanh hơn hắn, mỗi bước một đao rượt chém. Viêm Chi Tẩy Lễ lại chẳng lần nào phát động hỏa pháp, cuối cùng vẫn là trước khi Bất Tiếu bước vào khu an toàn thì bị Cố Phi chém chết. Khiến đám người đứng xem không khỏi kinh hô.
Cố Phi thở dài một hơi, lúc này Bất Tiếu lại sống lại ở công hội đạo tặc, tức giận vô cùng, chỉ tay vào Cố Phi mà mắng chửi.
Cố Phi coi như không nghe, hướng về Bất Tiếu nhún vai tỏ vẻ bất đắc dĩ, phất tay rồi rời đi.
“Thế nào rồi thế nào rồi thế nào a?” – Trên kênh lính đánh thuê, Hàn gia công tử và mọi người đã spam tới hàng trăm dòng tin.
“Giải quyết a!” – Cố Phi nhanh chóng trả lời.
“Có rớt đồ không?” – Hàn gia công tử hỏi.
“Không a.” – Cố Phi đáp.
“Không thể a! May mắn vậy a? Chết ba lần mà không rớt a?” – Hàn gia công tử nói khiến ai nấy đều nghi ngờ động cơ của hắn. Thiết kế rồi giết Bất Tiếu hai lần nữa, rốt cuộc là để đè bẹp khí thế đối phương, hay là vì ham trang bị trên người hắn?
“Giết thêm lần nữa a!” – Ngự Thiên Thần Minh thì nói thẳng luôn – “Ta không tin hắn mãi không rơi đồ.”
“Vừa gặp hắn, phản ứng thế nào?” – Hàn gia công tử hỏi Cố Phi.
“Sợ, rất sợ.”
“Bị giết xong thì sao?”
“Phẫn nộ, cực kỳ phẫn nộ.”
“Giờ thì sao?”
“Ta rời đi rồi. Ta đoán hắn sẽ gọi người đến vây ta.” – Cố Phi nói.
“Pháp sư cấp 30 mặc áo pháp sư tân thủ trông vẫn quá nổi bật. Ngươi đi mua cái áo pháp sư khác mà mặc.” – Hàn gia công tử nói.
“Ta muốn tìm cái nào phòng ngự cao chút, tốt nhất thêm điểm mẫn hoặc lực. Có đề cử gì không?” – Cố Phi hỏi ý kiến mấy đại cao thủ. Dù bản thân cũng từng tra trang bị trên web, nhưng vẫn không dám tự cho mình bằng mấy vị đại sư này.
“Tốc Ảnh Đấu Bồng – thường có thuộc tính cộng mẫn; Cường Giả Đấu Bồng – thường cộng lực. Ngươi xem thử hai loại này đi.” – Kiếm Quỷ gợi ý – “Phòng ngự tuy không bằng khôi giáp của chiến sĩ, nhưng khôi giáp thuộc về trọng trang, cần điểm lực mới mặc được. Ngươi chưa cộng lực đúng không?”
“Hiện tại chưa, sau này tính.” – Cố Phi đáp.
Chúng nhân: “…”
“Ngoài ra, ngươi cũng nên chuẩn bị một bộ pháp bào cho pháp sư. Ngươi mà là pháp sư lại mặc đấu bồng yêu thích của đạo tặc thì lại càng nổi bật hơn, ta cam đoan toàn thành trừ ngươi ra không có ai thứ hai.” – Hàn gia công tử nói.
“Pháp sư mặc đấu bồng, đồng chí các ngươi, ta muốn khóc a…” – Ngự Thiên Thần Minh kêu lên.
“Đừng vội, đợi sau này Thiên Lý mặc khôi giáp, lúc đó ngươi hẵng khóc.” – Du huynh an ủi.
“Ngươi đúng là pháp sư hỗn loạn, ta thấy đội chúng ta cần chiêu mộ một pháp sư chân chính.” – Hàn gia công tử nói.
Ngự Thiên Thần Minh cuối cùng vẫn bật khóc: “Sớm biết vậy ta đã chơi pháp sư.”
“Thôi, nói chuyện chính đi.” – Hàn gia công tử nói – “Giờ chúng ta cũng trở về thành. Thiên Lý, ngươi để ý hành tung của Bất Tiếu, nếu có cơ hội thì thăm dò thử, xem hắn đã chịu thôi chưa.”
“Vậy ta nên đi mua áo hay đi thăm dò?” – Cố Phi hỏi.
“Tự mình suy xét mà làm đi!” – Hàn gia công tử đáp.
Cố Phi nghĩ, áo thì ngày nào chẳng có bán, còn Bất Tiếu lúc này không tiếp cận, sau này đâu còn cơ hội? Liền quay lại công hội đạo tặc, núp sau bức tường nhìn sang, Bất Tiếu vẫn còn đó, đang một mình ngồi trước cửa công hội, bộ dạng vô cùng sầu não.
Cố Phi đã sớm nghi ngờ Bất Tiếu sẽ gọi người tới bắt mình, nên không hề lơ là. Quan sát bốn phía xong, đã quyết định hành động. Hắn đi tới gần công hội, tìm góc khuất đổi sang đồ hóa trang bịt mặt, sau đó từ tường vòng ra, lách người một cái đã xuất hiện ngay trước mặt Bất Tiếu.
Bất Tiếu hoảng hốt, lập tức bò lăn trở lại khu an toàn.
Cố Phi nở nụ cười, đáng tiếc bịt mặt nên chẳng ai nhìn thấy. Dựa vào vách tường, ngẩng đầu nói với Bất Tiếu:
“Ê!”
Bất Tiếu ánh mắt ngập tràn thù hận, trừng trừng nhìn Cố Phi.
Hai người chỉ cách nhau một bước, nhưng trong game thì đó là ranh giới sống chết. Bất Tiếu đứng trong khu an toàn, lưng thẳng lên một chút, nhìn Cố Phi nói:
“Các ngươi rốt cuộc muốn gì?”
“Không phải đã nói rồi sao?” – Cố Phi đáp.
“Nhưng các ngươi…”
Cố Phi biết hắn muốn nói gì, liền cắt ngang:
“Ân, hiện tại có lẽ ngươi chưa đi tìm Trọng Sinh Tử Tinh gây chuyện, nhưng lại quay sang tìm chúng ta gây sự. Ngươi xem, hành động này còn điên cuồng hơn, nguy hiểm hơn. Vì để ngươi tỉnh táo một chút, chúng ta đành dùng hạ sách, lại giết ngươi hai lần. Bây giờ, tổ chức phái ta tới hỏi ngươi: tỉnh chưa?”
“Các ngươi là ai!!!” – Bất Tiếu gần như phát điên.
“Lặp lại một câu hỏi nhiều lần, có ý nghĩa gì sao? Mọi người đều không phải hài tử nữa, trưởng thành chút đi.” – Cố Phi nói.
“Được, trưởng thành chút.” – Bất Tiếu gật đầu, “Ta trưởng thành chút!”
Rồi đột nhiên hét lên một tiếng, lao đến Cố Phi. Nhưng tay hắn không hề cầm chủy thủ, mà là có ý định ôm lấy Cố Phi.
Cố Phi tựa hồ sớm đã đoán trước, thân thể thấp xuống, phản tay rút đao vung ngang một nhát, vừa tránh khỏi cú lao của Bất Tiếu, vừa để Viêm Chi Tẩy Lễ lướt ngang thân thể hắn, hỏa quang bùng lên, hỏa pháp bắt đầu thiêu đốt.
Cổ tay khẽ xoay, đao bổ từ trên xuống, chém trúng lưng Bất Tiếu. Đồng thời Cố Phi giơ chân đá một cước vào mông hắn, bản thân liền thối lui trở vào khu an toàn.
Bất Tiếu còn giữ tư thế muốn ôm người, bị một cước đá lảo đảo về phía trước. Không may, đao thứ hai lại phát động hỏa pháp, hướng hắn đổ tới còn có mấy người trong tư thế sẵn sàng ôm lấy hắn, kết quả chỉ ôm được một đạo bạch quang.
Cố Phi nhìn qua thấy bọn họ đều đeo huy hiệu của Tung Hoành Tứ Hải, liền thở dài:
“Ân, sát khí các ngươi nặng quá rồi đấy!”
Đám người kia vẫn còn đắm chìm trong màn trình diễn vừa rồi, chưa kịp hoàn hồn.
Bất Tiếu sắp xếp người phục kích ở đây, mục đích là chờ tên bịt mặt xuất hiện. Hắn không cầu giết được đối phương, chỉ cần thấy được chân diện mục để tra rõ thân phận là đủ.
Cố Phi xuất hiện đột ngột khiến Bất Tiếu mừng rỡ. Vừa lằng nhằng dây dưa với Cố Phi để kéo dài thời gian, vừa đợi người tới vây chặt. Nào ngờ Cố Phi như đã lường trước, không những né được mà còn chém chết hắn trong chớp mắt.
Trong mắt người thường, tốc độ của Cố Phi là cực kỳ đáng sợ.
Thực tế, hắn không nhanh vì tốc độ, mà là nhờ tiết tấu. Tránh đòn cùng lúc với ra chiêu, đao thứ nhất vừa trúng liền đổi thế để tung chiêu thứ hai trong thời gian ngắn nhất. Khi đao thứ hai còn chưa kết thúc, cước đã đá ra. Kết quả là Bất Tiếu vừa bị đẩy ra trước, vừa bị thiêu chết bởi hỏa pháp.
Nói đơn giản, người thường làm bốn bước: né, đánh, chuẩn bị, ra chiêu. Cố Phi gộp lại làm hai bước, lại liên kết cực nhanh, chiêu pháp mạch lạc, khiến người ngoài chỉ thấy một chữ: Nhanh!
Giờ đây Cố Phi đứng trong khu an toàn, sáu người Tung Hoành Tứ Hải ngoài đó không làm gì được hắn.
Bất Tiếu lại lần nữa sống lại, như mất hết lý trí, gào lên rồi lao về phía Cố Phi, hai tay khua loạn, lại định kéo lớp vải trên mặt Cố Phi.
Nhưng lần này, Cố Phi chẳng thèm nhúc nhích, như không thấy gì.
Tay Bất Tiếu gần như chạm tới mặt hắn thì dừng lại giữa không trung.
Cố Phi lắc đầu:
“Không đọc kỹ giới thiệu game à? Đây là khu an toàn sau khi đăng xuất, người chơi không thể tiếp xúc nhau. Không thì mấy ngươi lao vào kéo ta ra rồi giết, thì khu an toàn còn có nghĩa gì nữa?”
Tay Bất Tiếu run lên bần bật. Sau khi chết bốn lần, hắn dường như đang cố gắng thách thức giới hạn hệ thống, muốn phá vỡ quy tắc không tiếp xúc. Kết quả tất nhiên là thất bại.
Nhưng tiếp đó, hắn chợt nghĩ ra, phồng má rồi thổi một hơi khí về phía mặt Cố Phi.
Cố Phi dở khóc dở cười:
“Ngươi ngốc à? Ta nói rồi, không tiếp xúc được! Ngươi nghĩ thổi khí là gió thật, có thể thổi bay khăn bịt mặt của ta sao?”
Bất Tiếu rốt cuộc không còn cách nào, ngồi phịch xuống đất như thể mất hết hy vọng.
Cố Phi nhìn hắn, trong lòng hơi cảm thương, không nhịn được an ủi:
“Thôi, ngươi cũng coi như may mắn, chết bốn lần mà không rơi món nào.”
Bất Tiếu không phản ứng, chẳng biết có nghe thấy không.
Cố Phi lắc đầu, định rời đi. Ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy mấy tên Tung Hoành Tứ Hải mặt mày hầm hầm chặn kín cửa công hội, rõ ràng là không định để hắn rời đi.