Chương 44: Không biết tốt xấu
“Công phu?”
“Cách đấu gia?”
“Nghiên cứu?”
Mấy người vừa nhắc lại lời của Cố Phi, vừa nhìn nhau cười.
Loại biểu tình này, Cố Phi đã nhìn quen mắt. Mỗi lần nói về công phu của bản thân, đối phương đều sẽ lộ ra biểu cảm kiểu này – không mấy tin tưởng, hoặc có phần trào phúng. Nhưng hiện tại là trong game, Cố Phi có điều kiện cực kỳ thuận tiện để chứng minh bản thân. Hắn vung vẩy cây Viêm Chi Tẩy Lễ trong tay, tạo tư thế ra chiêu, nói với mọi người:
“Các ngươi xem chiêu này của ta, trong đó có bốn loại biến chiêu, bốn hậu chiêu, nếu như—”
“A, được rồi được rồi! Ngươi tạm thời đừng có biến chiêu, trước tiên biến trang trước đi, chiêu phía sau của địch nhân sắp tới rồi.” – Hàn gia công tử nói.
“Biến trang?” – Cố Phi khó hiểu.
“Mọi người đổi trang bị đi.” – Hàn gia công tử quay lại nói với bốn người kia.
Bốn người gật đầu, trong chớp mắt đã hóa thân thành bộ dạng mộc mạc. Du huynh quay sang giải thích với Cố Phi:
“Mặc dù chúng ta đều đã che mặt, nhưng nếu đối phương sử dụng Giám định thuật, vẫn có thể nhận ra trang bị của chúng ta. Đặc biệt là Giám định thuật của Bất Tiếu, cấp bậc không thấp chút nào. Như Sương Chi Hồi Ức của Kiếm Quỷ, tuyệt đối là trang bị cực phẩm khiến người ta nhớ mãi không quên. Cho nên phải đổi trang bị qua mấy món cùi, mới có thể đảm bảo không bị nhận ra.”
Cố Phi gật đầu: “Nhưng ta chỉ có mỗi bộ này.”
“Ngươi thì không cần đổi nhiều.” – Hàn gia công tử nói – “Tháo cái mũ rơm rách của ngươi xuống, bỏ đôi dép rách, cất cây đao rách kia đi, mặc vào như một pháp sư cho giống.”
Cố Phi làm theo. Hàn gia công tử tiếp tục:
“Nhiệm vụ còn chưa kết thúc, bây giờ mới chỉ bắt đầu. Bất Tiếu cũng đã lăn lộn bao năm, sẽ không dễ dàng bị dọa lui. Ta đoán hắn còn có cốt khí quay lại báo thù.”
Du huynh gật đầu đồng ý: “Huống hồ hắn còn có Tung Hoành Tứ Hải làm hậu đài, chắc chắn khi bị tập kích lúc đầu, bọn chúng đã gọi viện binh rồi.”
Ngự Thiên Thần Minh gật đầu: “Chính xác, bọn chúng có gọi trên kênh công hội.”
“Bất quá chúng ta hành động cũng đủ nhanh, bọn chúng chắc chưa kịp đi bao xa.” – Hàn gia công tử xem đồng hồ rồi nói – “Mọi người tản ra, đến nông trường Vân Liệu phía tây thành, lẫn vào đám người chơi đang luyện cấp, đánh quái lấy lệ thôi cũng được. Nếu gặp người của Tung Hoành Tứ Hải, nhớ thu thập thông tin, cửa sổ chat đừng tắt, theo dõi tin tức mọi lúc.”
Chúng nhân gật đầu, rời khỏi sơn cốc liền tản ra khắp nơi.
“Ê! Các ngươi có hứng thú học vài chiêu công phu với ta không?” – Cố Phi gọi với theo.
“Có cơ hội sẽ nói sau!” – Hàn gia công tử vỗ vai hắn, rồi quay đầu: “Tản ra tản ra.”
Sáu người mỗi người một hướng, tránh con đường lớn nối Vân Hà sơn cốc với Vân Đoan thành.
Ra khỏi sơn cốc không xa chính là nông trường Vân Liệu – nơi quái vật cấp 25 đến 30 tụ tập, hiện là một trong những khu luyện cấp đông người nhất. Quái hiếm như vàng, cảnh tượng người chơi đứng chen lấn chờ quái sinh là chuyện thường thấy.
Dưới tình cảnh như vậy, lại không ai giành quái. Đó là vì nông trường Vân Liệu có một quy tắc bất thành văn: giành quái, thì mọi người cùng xúm lại đánh.
Không phải vì người chơi có tố chất cao gì, mà đơn giản do đây là đất ít người nhiều, ai mà không mong có cớ hợp lý để “đuổi” kẻ khác đi? Cho nên hễ ai bị vu cho tội giành quái, cho dù oan hay không, cũng lập tức bị băm vằm.
Người càng mạnh, càng dễ bị vu. Bởi đánh quái nhanh, khiến người chơi khác bất mãn. Thế là, chỉ cần có người la lên “hắn giành quái” lập tức có hơn 20 người “lỡ tay” tấn công.
Nông trường Vân Liệu, quả thật là nơi âm hiểm.
Du huynh trên kênh lính đánh thuê nhắc nhở mọi người tình hình, dặn đừng thể hiện quá nổi bật, cứ giả vờ đánh quái là được. Chúng nhân gật đầu đồng tình.
Cố Phi đến nơi, đảo mắt liền thấy mấy người đang trà trộn trong đám đông. Tất cả đều ngầm hướng về con đường lớn giữa đồng ruộng – nơi dẫn thẳng tới Vân Hà sơn cốc. Nếu người của Tung Hoành Tứ Hải đến, nhất định sẽ đi qua đây.
Mọi người đã theo đúng chỉ thị, trang bị mấy món vũ khí tồi tàn, giả vờ đang đánh quái. Cố Phi cũng lấy ra pháp trượng, không dùng pháp thuật, mà như cầm gậy củi đánh vào cái bù nhìn trước mặt.
Một lúc sau, xa xa cuộn lên bụi đất. Vài người chơi đang đều bước chạy tới. Đội hình chỉnh tề, phối hợp các nghề nghiệp rất cân bằng.
Người chơi trong nông trường đều dừng lại, trố mắt nhìn. Mỗi ngày ở đây luyện cấp cũng chưa từng thấy trận thế nào như thế này. Có chuyện gì sao? Mọi người bàn tán xôn xao.
Người từng trải chỉ vào huy hiệu trên người bọn kia giải thích: Người của Tung Hoành Tứ Hải.
Thế là mọi người lập tức hiểu: Công hội đang tổ chức tập luyện nâng cao chất lượng.
“Trận thế không nhỏ a!” – Hàn gia công tử nói trên kênh – “Ngự Thiên, Tung Hoành giờ có bao nhiêu người?”
“Vừa lên cấp 3, đủ 300 người.” – Ngự Thiên Thần Minh đáp.
“Trong đó có bao nhiêu người cấp 30?”
“A… ca, bảng xếp hạng không có số liệu, huynh muốn ta đếm từng người à?”
“Cái tên Bất Tiếu kia, nếu biết điều thì nên ngăn bọn họ lại. Tiếc là, xem ra hắn tự tin vào hậu đài của mình a! Tặc tặc, vậy thì ta chơi tới cùng với hắn.” – Hàn gia công tử nói.
Người của Tung Hoành Tứ Hải nhanh chóng vượt qua nông trường, lao thẳng về phía sơn cốc. Sau đó chỉ có vài kẻ lẻ tẻ đi theo. Ngự Thiên Thần Minh muốn tập kích đám lẻ tẻ, bị Hàn gia công tử ngăn lại:
“Hắn đang tìm chúng ta đó, ngươi mà ra tay chẳng phải lộ chỗ ẩn à?”
“Vậy giờ làm sao?” – Ngự Thiên hỏi.
“Bây giờ không đủ sức bắt hết, chỉ có thể ‘bắt giặc bắt vua trước’. Vừa rồi trong đám đi qua, các ngươi có thấy Bất Tiếu không?”
“Không thấy.” – Du huynh đáp rất chắc chắn.
“Chuyện của hắn, không có lý do không xuất hiện. E rằng vì bị chúng ta tiễn về thành, giờ mới đang trên đường đến. Thiên Lý, ngươi đi ngược đường về thành, thấy hắn thì báo một tiếng.”
“Rõ!” – Cố Phi đáp lời, chuẩn bị lên đường.
“Ngươi đi nhanh một chút, đến thành thì tới công hội đạo tặc. Bất Tiếu hồi sinh chắc chắn ở đó. Nếu có cơ hội, giết thêm một lần nữa! Một mình ngươi đấu hắn chắc không vấn đề gì chứ?”
“Tất nhiên là không thành vấn đề!” – Cố Phi vác pháp trượng lên vai, huýt sáo lên đường.
Pháp sư cộng điểm toàn mẫn, chạy đường cũng nhanh không kém. Chạy được một đoạn, mơ hồ thấy bóng dáng Vân Đoan thành, Cố Phi thấy phía trước có người đang chạy tới. Nhìn kỹ – chính là Bất Tiếu.
“Ta thấy Bất Tiếu rồi.” – Cố Phi nói trên kênh.
“Nhận được. Ngươi mặc kệ hắn, tiếp tục đi, tới công hội đạo tặc thì báo. Du huynh, ngươi cũng lên đường, để chúng ta ước lượng thời gian hắn tới, chọn vị trí hạ thủ.” – Hàn gia công tử chỉ huy.
“Không vấn đề!” – Cố Phi và Du huynh cùng lúc gửi tin.
Vừa gửi xong, Cố Phi và Bất Tiếu lướt qua nhau. Bất Tiếu hoàn toàn không để ý tới hắn, mặt đầy lo lắng, vội vã lao về phía trước.
Cố Phi trở về Vân Đoan thành, nhanh chóng đến công hội đạo tặc, quan sát địa hình, rồi gửi tin:
“Ta tới rồi.”
Trước đó, Du huynh cũng đã tiếp xúc với Bất Tiếu. Chiến thuật nhanh chóng được triển khai.
“Bất Tiếu đến rồi!” – Ngự Thiên Thần Minh hét lên trên kênh.
“Ê ê! Tường thuật bằng chữ đi!” – Không thể xem hiện trường, Cố Phi không muốn bỏ lỡ màn đặc sắc này.
“Ta tới ta tới!” Ngự Thiên Thần Minh xung phong.
“Bất Tiếu đang đi tới, một mình đi tới, tay cầm chủy thủ, biểu tượng vinh quang của đạo tặc. Hắn đang đi trên con đường giữa đồng ruộng. Không nhìn xung quanh, bước thẳng tới. Một bước, hai bước, ba bước… Ân, ta đáng lẽ nên đếm ngược, như vậy kích thích hơn!”
“Khụ, xin lỗi, ta không biết bắt đầu đếm ngược từ đâu, vẫn đếm xuôi vậy. Một bước, hai bước, ba bước, tiếp cận rồi, sáu bước, bảy bước! Tới rồi!”
“Tấn công! Kiếm Quỷ ẩn mình giữa đường tung chiêu. Ngay khoảnh khắc Bất Tiếu lướt qua, hắn linh hoạt xoay người, một kích Bối Thứ, đâm sâu vào… A, xin lỗi, là eo hay mông, ta nhìn không rõ. Bất Tiếu quay đầu lại, trên mặt không còn nụ cười, đáng tiếc chỉ thấy một gương mặt bịt kín. Hắn toan giật lớp vải xuống, nhưng không kịp, Kiếm Quỷ lại bồi thêm một đao. Kiếm Quỷ, ta nghĩ ngươi nên để hắn kéo vải xuống, chắc hắn bị dọa chết tại chỗ, có khi rơi đồ ấy chứ!”
“Cút!” Kiếm Quỷ, vừa giải quyết xong, gửi một chữ.
“Thiên Lý, bên ngươi sao rồi?” Hàn gia công tử hỏi.
“Ân, ta thấy hắn rồi.” Cố Phi đáp.
Hắn thấy Bất Tiếu mặt mày nhăn nhó từ công hội đạo tặc lao ra, quay vòng hai lượt tại chỗ, rõ ràng là tức giận đến lú phương hướng. Sau đó hắn gục đầu 45 độ, ngơ ngác nhìn mặt đất ngẩn người.
“Ta ra tay rồi. Tiếc là không có thời gian tường thuật cho các ngươi.” Cố Phi kéo khăn đen bịt mặt, đội mũ rơm, Viêm Chi Tẩy Lễ giấu sau lưng, nhanh chóng đuổi theo Bất Tiếu.