Chương 28: Hỏa Cầu nhập hội?
“Kháo a! Ngươi rốt cuộc là ai?” đối phương gào vào mặt Cố Phi.
“Ta không nói rồi sao, ta gọi là Thiên Lý Nhất Túy.” Cố Phi đáp, nhưng lập tức thấy có chút không đúng. Tiếng quát vừa rồi của người kia, âm điệu cao vút, giọng nói đột nhiên bén nhọn. Cố Phi chăm chú quan sát kỹ khuôn mặt vẫn chưa có cơ hội nhìn rõ từ nãy đến giờ, rồi ngẩn ra một thoáng:
“Ngươi là… nữ nhân?”
Tuy toàn thân mặc giáp nặng, đầu đội mũ sắt, nhưng gương mặt lộ ra dưới mũ rõ ràng là một cô nương. Dù đang nghiến răng nghiến lợi, vẫn không thể che lấp vẻ thanh tú trên gương mặt. Nghe thấy lời Cố Phi, nàng bất ngờ thò tay vào túi bên hông, “vù” một tiếng rút ra một thanh đại phủ đầu rồng, gió rít lên dữ dội, lưỡi rìu sừng sững hiện ngay trước mặt Cố Phi.
Đáng sợ hơn, nàng chỉ dùng một tay nhấc thanh cự phủ ấy, tay còn lại khẽ nắm thành quyền như dã thú chực vồ mồi, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể chộp lấy cổ Cố Phi nhấc bổng lên rồi chém thành mì sợi.
“Thế nào, ngươi có ý kiến sao!” âm lượng nàng hạ thấp, bỏ đi âm bén nhọn, trở lại giọng trầm khàn mang theo từ tính.
“Không có ý kiến.” Cố Phi chớp mắt. Không thể phủ nhận, khí thế của nữ nhân này quả thật cường mãnh.
“Vậy ý ngươi là gì?” thanh đại phủ vẫn treo lơ lửng trên đỉnh đầu Cố Phi.
“Ý ta là: vô cùng cảm tạ ngươi! Cảm tạ ngươi đã giúp ta vác cái bao tải về thành. Nói thật, ta vác nó cũng khá là vất vả.” Cố Phi nói.
Nữ nhân kia rõ ràng có chút ngây ra.
“Cái bao này tặng cho ngươi luôn.” Cố Phi ném cái bao xuống chân nàng.
“Ai cần đồ của ngươi?” nàng nói.
“Ta còn có việc, đi trước.” Cố Phi phất tay, xoay người rời đi.
“Này… ngươi…” nàng mới kêu được hai tiếng, Cố Phi đã biến mất sau khúc quanh góc phố. Một pháp sư full mẫn cấp 30, tốc độ cũng chẳng phải dạng vừa.
Cúi đầu trầm mặc hồi lâu, nàng không nhịn được cúi xuống nhặt cái bao Cố Phi để lại.
Bị tò mò thúc đẩy, rốt cuộc nàng vẫn mở cái bao ra: “Ta chỉ nhìn thử thôi, tuyệt đối không cần đồ của hắn.” nàng tự nhủ như vậy, nhưng sau khi xem xong thì lại càng thêm kiên định với suy nghĩ đó.
“Cái gì a?”
“Cái gì a?”
“Toàn là cái gì a?”
Trong lúc cúi đầu lục lọi trong bao, nàng không ngừng lẩm bẩm. Những lời thốt ra chỉ toàn lặp đi lặp lại ba câu ấy. Bao tải của Cố Phi rất to, đồ bên trong cũng nhiều, nhưng phải nói thật, giá trị của chúng cực kỳ thấp. Những món thật sự có giá trị, Cố Phi đã sớm bỏ vào túi Doraemon, hắn không phải kẻ não tàn.
Sau khi nữ chiến sĩ kia bỏ ra vài phút kiểm tra kỹ càng bao tải, thứ nàng phát hiện ra chỉ là hàng loạt món linh tinh vô giá trị mà quái NPC thường rơi ra nhưng không ai biết có tác dụng gì. Tỷ như: nửa viên gạch, một nắm đá vụn, một viên bi thủy tinh, một cành gỗ mục… Những món bị người chơi xem như rác rưởi, trong bao tải của Cố Phi đều có thể tìm thấy.
Cuối cùng, nàng đi đến một kết luận: nhất định là bị đùa cợt rồi! Có lẽ dáng vẻ cắm đầu đào bới cái bao nãy giờ của nàng đã bị kẻ nào đó quay lại, mấy hôm nữa sẽ bị tung lên diễn đàn làm trò cười mất thôi! Nghĩ vậy, nàng nổi giận giơ thanh đại phủ bổ mạnh xuống đất, đá vụn bay tứ tán. Chiến sĩ bạo lực nhất sử dụng vũ khí bạo lực nhất, đòn công kích thuần vật lý này tuyệt đối không giả.
“Thiên Lý Nhất Túy phải không! Đừng để ta gặp lại ngươi!” nàng căm giận nghĩ.
“Đáng tiếc cho cái bao của ta a! A… a… xì!” lúc này Cố Phi đã tới trước cửa tửu điếm, đang lần cuối cùng tưởng niệm cái bao tự chế của mình, đột nhiên hắt xì một cái. Lấy lại tinh thần, hắn dụi mũi, giơ tay đẩy cửa gỗ vào trong.
Ngoài Tiểu Lôi tửu điếm, trong Vân Đoạn Thành còn có rất nhiều tửu điếm hệ thống khác. Vì thành rất lớn, để thuận tiện cho người chơi, và càng thuận tiện móc túi người chơi, hệ thống đã xây nhiều tửu điếm rải khắp các khu vực trong thành.
Nơi Cố Phi sắp tới là một trong những tửu điếm đông khách nhất, vì gần cổng thành, nơi dẫn ra bãi luyện công có lượng người chơi đông nhất hiện nay. Thế nên tửu điếm này thành nơi dừng chân lý tưởng, từ sáng tới tối, người ra vào tấp nập không ngớt.
Cố Phi bước vào tửu điếm, Hỏa Cầu, đã chiếm sẵn một chỗ, vừa nhìn thấy hắn liền đứng bật dậy gọi to:
“Tuý ca Tuý ca, bên này!”
“Hảo! Tên kia!” Cố Phi chào lại.
Hỏa Cầu thở dài. Bên này hắn thân thiết gọi “ca” bên kia người ta lại gọi hắn là “tên kia” không trách người xung quanh ai nấy cũng ném ánh mắt khinh bỉ về phía hắn, xem hắn như hạng người mặt dày bám lấy cao thủ.
Nhưng hắn cũng đành chịu, ai bảo cái tên “Hỏa Cầu” của hắn khó gọi dễ cười. Nếu Cố Phi gọi hắn bằng cái tên đó, thì hắn cũng bị thiên hạ cười vào mặt thôi. Những lúc khó xử như vậy, Hỏa Cầu chỉ muốn tìm cái hố chui xuống.
“Sao còn đứng đó, không ngồi xuống a?” Cố Phi vỗ bàn ra hiệu cho Hỏa Cầu đang đứng đực bên bàn.
“Gần đây thế nào? Có tìm được công hội nào chưa?” Cố Phi hiểu rõ sự ngượng ngùng của Hỏa Cầu, nên khéo léo giúp hắn chuyển đề tài.
Quả nhiên, Hỏa Cầu vừa nghe liền ngồi xuống trả lời ngay:
“Chưa có, nhưng ta để ý được một cái, đang tìm cách chen chân vào.”
“Thật sao?” Cố Phi cầm ly rượu trên bàn lên. Loại rượu đỏ giá 50 đồng một ly, rẻ nhất trong game, cũng là loại bán chạy nhất. Người chơi đến đây chủ yếu là để tạo không khí, tiền thì phải dùng vào những chỗ đáng dùng hơn.
“Là công hội nào vậy?” vừa hỏi, Cố Phi vừa tu một ngụm như uống nước lã.
“Hồi Sinh Tử Tinh.” Hỏa Cầu đáp.
“Phụt…” Cố Phi vừa mới uống vào nửa ngụm đã phun ra, may mà pháp sư toàn mẫn cổ tay rất linh hoạt, vặn đầu kịp lúc, bằng không Hỏa Cầu đã lãnh trọn cú phun ấy rồi.
“Sao vậy?” Hỏa Cầu kinh ngạc trước phản ứng mãnh liệt của Cố Phi.
“Không sao, không sao, sặc một chút thôi.” Cố Phi ho sặc sụa, sau đó mới tùy tiện hỏi:
“Công hội này có gì đặc biệt?”
“Tuý ca chưa xem diễn đàn à?” Hỏa Cầu hỏi ngược.
“Gần đây không mấy khi xem.” Cố Phi đáp.
“Trên khu tương tác người chơi, diễn đàn phân chia theo các đại chủ thành của game. Mỗi khu đều có nhiều quảng cáo tuyển người của các công hội. Ta tìm thấy công hội này trong khu diễn đàn của thành Vân Đoạn chúng ta.” Hỏa Cầu nói, ánh mắt sáng rực.
“Ân…” Cố Phi ừ hử một tiếng, ý bảo Hỏa Cầu nói tiếp.
Hỏa Cầu nhìn quanh một vòng, kéo ghế lại gần Cố Phi, hạ giọng nói:
“Tuý ca, ta nói huynh nghe, đừng có nói cho ai nha!”
“Lên cả diễn đàn rồi, còn sợ người khác biết a?” Cố Phi hỏi.
“Không phải không phải!” Hỏa Cầu vội vàng giải thích,
“Cái bài đó lâu rồi, ta phải đào từ tận đáy lên. Được đăng từ hồi game mới bắt đầu, huynh đoán xem đó là loại công hội gì?”
“Loại gì?” Cố Phi vừa mở bảng công hội của Hồi Sinh Tử Tinh vừa hỏi.
“Là mỹ nữ công hội!” Hỏa Cầu nói với giọng vô cùng kích động, sáu chữ mà nói lệch đến năm, chữ cuối thì vì hụt hơi nên không phát ra âm.
Cố Phi không mấy bận tâm. Mấy cô nàng của Hồi Sinh Tử Tinh hắn từng gặp qua vài người rồi. Gọi là mỹ nữ, còn phải xem định nghĩa thế nào. Nếu lấy Tịch Tiểu Thiên làm chuẩn, thì mấy người kia đều không đạt. Còn nếu chỉ cần tạm xem được cũng gọi là mỹ nữ, thì Thất Nguyệt, cô nàng Liệt Liệt, và một người nữa hắn chẳng nhớ tên, tổng cộng ba người coi như tạm được.
Nếu chỉ như thế mà dám xưng là mỹ nữ công hội, vậy thì trong một game mô phỏng ảnh thực như 《Thế Giới Song Song》 có cô gái nào dám không trung thực, không khiêm tốn, hoặc ảo tưởng quá mức?
“Thế nào, Tuý ca, huynh có hứng thú không?” Hỏa Cầu hỏi.
Cố Phi khổ cười, không biết nên nói sao cho Hỏa Cầu hiểu.
“Ta đọc cho huynh nghe điều kiện gia nhập của họ nha!” Hỏa Cầu nói, rồi rút ra một quyển sổ nhỏ, hắng giọng:
“Thứ nhất, độc lập tự chủ, không có xu hướng phụ thuộc quá mức. Thế nào, ta rất phù hợp phải không?” Hỏa Cầu lại phấn khởi đến mức nói lệch giọng.
Cố Phi gật đầu. Thật vậy, có một cao thủ luyện quái như hắn mà Hỏa Cầu không hề bám theo, rất độc lập, không hề có tính ỷ lại.
Hỏa Cầu được sự khẳng định liền lâng lâng, vội đọc tiếp, nhưng bị Cố Phi giơ tay ngăn lại:
“Ta tin các điều kiện bình thường ngươi đều phù hợp, chỉ còn một điều.”
“Gì cơ?”
“Họ không có nói rằng chỉ tuyển nữ nhân sao?” Cố Phi nói.
“Tuý ca làm sao biết?” Hỏa Cầu ngẩn ra.
“Người ta là mỹ nữ công hội mà, nói rõ là chỉ thu nữ nhân rồi.” Cố Phi đáp.
“Ta không nghĩ vậy.” Hỏa Cầu vừa gãi đầu, vừa phân tích rất nghiêm túc:
“Ta cảm thấy điều đó chỉ là cái cớ. Đầu tiên là hấp dẫn mỹ nữ, sau đó dùng mỹ nữ để hấp dẫn người chơi khác, là chiêu bài để mở rộng công hội. Khi đã thu đủ số lượng nữ nhân, nhất định sẽ bắt đầu thu nam nhân. Cho nên, cực kỳ cần một người như ta, một hộ hoa sứ giả dày dạn kinh nghiệm!”
Cố Phi thở dài. Nếu không phải bản thân từng trực tiếp tiếp xúc với người của Hồi Sinh Tử Tinh, hắn cũng thấy lời Hỏa Cầu có lý. Nhưng trên thực tế, đám người đó nhìn hắn cứ như nhìn ôn dịch. Mới gia nhập chưa tới 24 tiếng, bọn họ đã âm thầm tiến hành việc “rút lui” của hắn rồi. Nhìn thế nào cũng không giống một công hội cần nam nhân a.
Đang định mở miệng giải thích, đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người gọi:
“Thiên Lý Nhất Túy, ngươi cũng ở đây.”
Cố Phi quay đầu, thấy một thành viên của Hồi Sinh Tử Tinh, cô gái được hắn xếp hạng ba trong tiêu chuẩn “nếu hạ thấp” cũng coi là mỹ nữ, người mà Thất Nguyệt gọi là Lạc Lạc.
“A, chào ngươi.” Cố Phi đứng dậy chào hỏi.
Ánh mắt Hỏa Cầu nhìn Cố Phi lúc này đã biến thành sùng bái tuyệt đối. Chẳng lẽ học võ công rồi, trong chuyện này cũng có ưu thế bẩm sinh a? Hỏa Cầu bắt đầu suy nghĩ có nên bái Cố Phi làm sư phụ rồi a…