Chương 27: Một cái bao tải dẫn đến hiểu lầm
Sau khi hạ tuyến, Diệp Tiểu Ngũ cũng không rảnh rỗi, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ về vấn đề của Cố Phi. Suy nghĩ một lúc, hắn bỗng nhiên đứng phắt dậy, lao ra khỏi văn phòng, chạy thẳng đến bộ phận vận hành của công ty game. Công ty game của 《Thế Giới Song Song》 là một thể hợp nhất giữa phát triển và vận hành. Diệp Tiểu Ngũ thực tế thuộc về bộ phận phát triển, còn bộ phận thật sự phụ trách vận hành hàng ngày của trò chơi lại là bên vận hành.
Trong bộ phận vận hành, có một tiểu tổ chuyên phụ trách kiểm tra các dữ liệu phổ biến trong game. Một khi phát hiện dị thường, lập tức khoanh vùng theo dõi, điều tra nghiên cứu, xem có nằm trong trạng thái cân bằng được thiết lập bởi hệ thống hay không. Nói trắng ra, là để xem có người sử dụng ngoại quải (Hack) hay không.
Đạo cao một thước, ma cao một trượng. Dù kỹ thuật game có tiên tiến đến đâu, cho dù là mô phỏng toàn tức như 《Thế Giới Song Song》 thì thứ yêu ma quái dị gọi là ngoại quải vẫn khó mà tránh được. Trừ khử ngoại quải, đối với game online mà nói vẫn luôn là chuyện trọng đại lợi nhiều hơn hại. 《Thế Giới Song Song》 dù có kỹ thuật cao đến mức cá nhân hay tiểu tổ nào cũng không thể sánh kịp, nhưng trong phương diện này cũng không dám sơ suất.
Cửa văn phòng của tổ kiểm tra giám sát suýt nữa bị Diệp Tiểu Ngũ đâm vỡ, mấy tên đang làm việc bên trong bị hắn làm cho giật nảy mình. Nhận ra là Diệp tổng, mới thở phào:
“A, hóa ra là Diệp tổng. Diệp tổng lại phát hiện ra BUG gì rồi a?”
Là một thành viên nòng cốt trong bộ phận phát triển, Diệp Tiểu Ngũ thường xuyên phát hiện những BUG trong thiết kế trò chơi, sau đó chạy đến bên tổ giám sát để xác nhận dữ liệu. Đôi bên coi như đã quen mặt. Bình thường đều là Diệp Tiểu Ngũ phát hiện vấn đề, rồi nhân viên bên này tiến hành xác minh, nên mọi người đều đùa gọi hắn là Diệp tổng.
“Tài khoản game tên là ‘Thiên Lý Nhất Túy’ tra xét dữ liệu tài khoản này.” Diệp Tiểu Ngũ nói.
“A…” Mấy người trong tổ giám sát nhìn nhau vài lần, một người mơ hồ lên tiếng:
“Chuyện này, e rằng không hợp quy định lắm a…”
Theo thường lý mà nói, liên quan đến dữ liệu người chơi trong game, đã không còn thuộc phạm vi quản hạt của bộ phận phát triển nữa rồi.
“Người chơi này có chút cổ quái a!” Diệp Tiểu Ngũ nói.
Lời này lập tức khiến mấy người cảnh giác. Đây chính là chuyện thuộc quyền hạn của bọn họ, lập tức bỏ lại công việc đang làm, mở toàn bộ hệ thống giám sát dữ liệu, đồng loạt khóa chặt vào Cố Phi đang luyện cấp trong game. Một người còn lẩm bẩm:
“Từ trước tới giờ không phát hiện có dị thường gì cả a…”
Nói thật, nếu thật sự có một tài khoản vấn đề, mà đến mức phải để Diệp Tiểu Ngũ phát hiện mới biết, vậy thì đó đã là một lỗi nghiêm trọng trong công tác rồi. Lúc này trong lòng mấy người đều lo lắng không yên.
Diệp Tiểu Ngũ căn bản không rảnh để bận tâm đến tâm tình bọn họ, giờ phút này ánh mắt đã khóa chặt màn hình, muốn đối chiếu lần cuối dữ liệu của Cố Phi. Kết quả, tất cả hệ thống giám sát đều cho thấy: suy đoán trước đó của hắn trong game không sai chút nào.
Mấy người còn lại tất nhiên cũng đang nhìn chằm chằm vào màn hình. Sau một lúc, ánh mắt trao đổi với nhau, cuối cùng cũng đồng loạt thở phào. Kết quả giám sát hiển thị rất rõ ràng: tài khoản này tuyệt đối không có sử dụng bất kỳ chương trình ngoại vi nào.
Nhưng ánh mắt của Diệp Tiểu Ngũ vẫn dán vào một màn hình. Mấy người khác liếc nhìn nhau rồi cũng cùng nhìn theo ánh mắt hắn, sau một hồi, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Người này là ai vậy?” Một người lên tiếng hỏi.
Diệp Tiểu Ngũ không trả lời. Hắn cũng có nỗi khổ không thể nói ra. Như ông chủ đã nói, nhân viên công ty game là tuyệt đối cấm tham gia trò chơi của công ty mình. Hiện giờ dù cấp trên mở cho hắn một con đường xanh, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể lộ ra ngoài.
Mấy người lại nhìn kỹ thêm một hồi, một người như lẩm bẩm:
“Đòn công kích của người này, lần nào cũng đều là sát thương cao nhất hắn có thể gây ra. Cái này… thật sự không phải ngoại quải sao?”
Biểu hiện cường hãn của Cố Phi, đã khiến những người làm game chuyên nghiệp này bắt đầu hoài nghi cả phán đoán của mình.
Nhưng sau khi tiến hành một đợt kiểm tra lại toàn bộ hệ thống giám sát, kết luận vẫn chỉ có một: không có bất kỳ ngoại quải nào.
“Thiên a, đây vẫn là người a? Diệp tổng, ngươi làm sao phát hiện ra hắn a?” Một người cảm thán.
“Nghe người khác nói thôi.” Diệp Tiểu Ngũ tùy tiện ứng phó. Sau đó lập tức chuyển hướng đề tài:
“Tài khoản này không có vấn đề gì đúng không?”
“Không có!” Mọi người đồng thanh khẳng định.
“Vậy biểu hiện của hắn như vậy, cũng không vi phạm quy định chứ?”
“Tất nhiên không tính.” Một người cười nói,
“Công kích chuẩn xác vào vị trí và lực đạo, sẽ tạo ra sát thương cao nhất. Đây chẳng phải là lý niệm do chính Diệp tổng các ngươi thiết kế sao? Hiện tại có người thật sự làm được rồi, Diệp tổng ngươi không cảm thấy rất vui sao?”
“Ân, rất vui, cực kỳ vui.” Diệp Tiểu Ngũ gật đầu.
“Theo nghĩa truyền thống mà nói, người này chính là cao thủ thao tác đỉnh cao trong 《Thế Giới Song Song》 của chúng ta.” Một người nhận xét.
Diệp Tiểu Ngũ mỉm cười, phất tay nói:
“Được rồi, tài khoản không có vấn đề thì ta đi trước, các ngươi cứ bận việc đi.”
Trên đường quay về văn phòng, trong đầu Diệp Tiểu Ngũ vẫn quanh quẩn một vấn đề:
“Cái tên Thiên Lý Nhất Túy này, rốt cuộc có tính là một kẻ phá vỡ cân bằng trò chơi không đây…”
Nghi phạm phá hoại cân bằng trò chơi, Cố Phi, lúc này đang thoải mái luyện công trong khu vực luyện cấp, bỗng nhận được tin nhắn của Hỏa Cầu, khẩn thiết mời hắn quay lại “uống một chén”.
Hỏa Cầu có thể xem là người bạn đầu tiên mà Cố Phi kết giao trong game. Tuy bình thường không luyện cấp chung, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp mặt. Vài ngày gần đây lại không liên lạc. Cố Phi lập tức thu dọn, bắt đầu hành trình quay về thành.
Khả năng mang vác của Cố Phi cực kỳ thấp. Nhưng cố tình hiệu suất luyện quái của hắn lại quá kinh người, sau mỗi lần luyện cấp là thu hoạch đầy ắp. Vì vậy Cố Phi tự chế tạo một cái bao tải, chuyên dùng để đựng những món đồ lặt vặt. Không giống như để trong túi đồ được hệ thống bảo vệ, đống đồ treo trên tay này ngươi sẽ thật sự cảm nhận được trọng lượng của nó, đồng thời hoàn toàn không được hệ thống bảo vệ.
Lúc này, Cố Phi đang vác cái bao tải đó, gian nan bước đi trên đường. Tuy hôm nay nhờ có phù hiệu giúp tăng thêm lực lượng, nhưng đồng thời cũng vì phù hiệu đó mà hiệu suất luyện quái tăng mạnh, chiến lợi phẩm thu về cũng nhiều hơn mọi khi. Lực lớn hơn, gánh nặng cũng nặng hơn, khiến bước chân của Cố Phi vẫn khổ sở như cũ.
Khi đi ngang qua một khu luyện công, bước chân của Cố Phi càng thêm trầm trọng. Gắng gượng thêm vài bước, hắn ném bao tải xuống đất, tựa lưng vào một gốc cây, thở dốc như bò, chuẩn bị nghỉ ngơi vài phút.
Đám người đang luyện quái ở đó đều chú ý đến tình cảnh kỳ quái này. Mấy người ánh mắt sáng rực, bỗng nhiên tranh nhau chạy tới.
“Cần giúp không? Ta giúp ngươi mang nhé!” Mấy người ào tới trước mặt Cố Phi, giành nhau mở miệng.
“Không cần, thật ra ta…”
“Ngài khách khí quá, cứ để ta giúp ngài đi!” Một người đã không nói không rằng, lao lên giật lấy bao tải của Cố Phi, vác lên vai cực kỳ dũng mãnh, ánh mắt thâm sâu nhìn về phía xa:
“Nói đi! Ngài định đi đâu?”
“Vân Đoan Thành.” Cố Phi trả lời, “Nhưng ta…”
“Đi thôi!” Người kia chẳng nói nhiều, đã cất bước đi trước. Những người còn lại lập tức lộ vẻ đố kỵ, không cam lòng.
“Nhưng ta không phải NPC, ta cũng là người chơi a!” Cố Phi ngây người nói hết câu sau. Đáng tiếc người phía trước đã không còn nghe thấy. Mấy người còn lại thì nghe rõ ràng, ngẩn ra một lúc rồi bỗng nhiên bắt đầu nháy mắt ra hiệu với nhau, che miệng cười trộm, sợ làm kinh động hắn. Đồng thời còn giơ ngón cái với Cố Phi:
“Huynh đệ, cố ý phải không? Chiêu này cao, thật sự rất cao!”
Phần lớn người chơi đều bị tiểu thuyết YY ảnh hưởng, mơ tưởng đến các loại nhiệm vụ ẩn kỳ lạ. Ai cũng hy vọng có ngày bản thân cũng gặp được kỳ ngộ thần kỳ như vậy. Một thân trang phục quái dị của Cố Phi, thêm cái bao tải to chưa từng thấy, ai nhìn cũng chẳng nghĩ hắn là người chơi.
Những ngày gần đây, Cố Phi thường vác bao tải quay về thành, mỗi lần đi qua khu luyện công đều gặp hiểu lầm như vậy. Nhưng mỗi lần sau khi hắn giải thích, mọi người dùng kỹ năng giám định nhìn qua, đều ngượng ngùng tản đi. Riêng hôm nay, người này đối với nhiệm vụ ẩn truy cầu đã đạt mức quyết tuyệt, chưa kịp nghe nói xong, đã cướp bao tải mà đi.
“Này! Ngươi…” Cố Phi đuổi theo gọi.
Đối phương phất tay đầy tiêu sái:
“Hôm nay, ai cũng không thể ngăn cản ta giúp ngươi mang bao tải về thành.”
Cố Phi khép miệng lại. Đối phương có lòng kiên định như vậy, ta chi bằng thuận theo hắn. Cố Phi không bao giờ làm khó người khác. Muốn vác thì cứ vác đi! Cố Phi ung dung thong thả đi sau hắn. Người nọ mặc trọng giáp, bao tải trên vai nhẹ như không, hiển nhiên là một chiến sĩ lực sĩ. Chỉ có điều vóc dáng thì có hơi gầy một chút.
Tất nhiên, trong game thân hình béo gầy không phản ánh sức mạnh. Cứ nhìn Cố Phi luyện công hai mươi mấy năm trong thực tế, vào game vẫn yếu như tờ giấy.
Từ đây đến Vân Đoạn Thành cũng mất vài phút. Suốt dọc đường người kia lưng thẳng như cây tre, khiến Cố Phi không nhịn được mà lại cảm khái: không làm được võ sĩ, làm chiến sĩ cũng tốt a! Thân thể pháp sư thật sự yếu quá rồi.
Cuối cùng, hai người cũng về đến trong thành. Người kia hất vai đặt bao tải xuống, nhìn Cố Phi bằng ánh mắt thâm tình.
“Tạ ơn ngươi a!” Cố Phi vỗ vai đối phương, cúi người vác bao tải lên, lắc lư bước tiếp về phía trước.
Người kia sững sờ một chút, sau đó vội vã đuổi theo, nhiệt tình nói:
“Còn muốn mang đi đâu? Ta giúp ngươi!”
“Không cần, kho đồ ngay phía trước a.” Cố Phi đáp.
“Kho đồ…” Người nọ lại sững sờ. Quả thật, đi thêm vài bước chính là kho đồ, nhưng kho đồ này là dùng riêng cho người chơi. Người kia cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn Cố Phi nói:
“Ngươi là…”
“Xin chào, ta là Thiên Lý Nhất Túy.” Cố Phi nói.
“Ngươi… ngươi không phải NPC…” Đối phương như muốn ngất xỉu.
Cố Phi thở dài sâu kín, nói:
“Ta không phải.”