Chương 37: Đế Hồn Sơ Tỉnh, Táng Ma Liệt Uyên
“Huyền Băng… Lục Thần Khôi!”
Giọng nói lạnh như băng tựa như lời tuyên án tử vong, ba pho tượng Huyền Băng Khôi màu xanh u tối cao chừng một trượng, tay cầm cự kiếm bằng băng tinh, hỏa diễm linh hồn trong hốc mắt trống rỗng khóa chặt mục tiêu phía dưới. Uy áp kinh khủng của Nguyên Đan đỉnh phong hòa cùng Chí Hàn pháp tắc, trong nháy mắt đã đóng băng luồng không khí vốn đã loãng trong lòng chảo! Ngay cả U Minh Tử Khí đang cuồn cuộn cũng phải ngưng đọng!
Sát khí, tựa như mũi dùi băng hữu hình, treo ngay trên đỉnh đầu!
Đồng tử Lâm Viêm co rụt lại! Ba cỗ Huyền Băng Khôi này, tuyệt không phải Nguyên Đan đỉnh phong tầm thường có thể so sánh! Cốt lõi của chúng là Chí Hàn pháp tắc do chính tay Tô Yểm ngưng tụ, bản chất đã mơ hồ chạm đến cực hạn của giới này! Điều đáng sợ hơn là, chúng không phải vật sống, không biết đau đớn, chỉ biết lạnh lùng chấp hành mệnh lệnh giết chóc!
Mà hắn lúc này, Đế Viêm chân nguyên trong cơ thể vì cưỡng ép thúc giục “Phần Thế Toái Tinh” mà đã tiêu hao gần một nửa, khí huyết cuộn trào, kinh mạch âm ỉ đau nhói! Chí mạng hơn nữa, khí tức của Mộc Dao Quang sau lưng đã yếu ớt như ngọn nến trước gió, Thái Âm hàn độc bộc phát đang điên cuồng cắn nuốt sinh cơ cuối cùng của nàng! Lớp màng mỏng Đế Viêm tuy đang ngoan cường chống cự, nhưng đã như trứng treo đầu đẳng!
Một chọi ba? Lại còn phải bảo vệ Mộc Dao Quang đang hấp hối? Đây gần như là nhiệm vụ bất khả thi!
Nhưng con đường Đế vương, nào đâu cho phép lùi bước? Mối thù lò vỡ, nỗi hận báng đạo, nguy cơ đoạt mệnh, tất cả đều hội tụ vào lúc này!
“GÀO——! ! !”
Ngay khoảnh khắc ba cỗ Huyền Băng Khôi sắp tung ra đòn tấn công sấm sét! Ở rìa lòng chảo, con Ám Kim Địa Tích cấp Nguyên Đan hậu kỳ bị Lâm Viêm một quyền trọng thương, gãy cả độc giác, lại bất ngờ gầm lên một tiếng cuồng nộ đầy bạo ngược và không cam lòng! Trong con ngươi màu vàng đỏ của nó, đang bùng cháy nỗi sợ hãi trước uy áp của Tô Yểm, nhưng nhiều hơn cả, là mối hận thấu xương với uy lực từ cú đấm của Lâm Viêm và… khát vọng tự do đến điên cuồng! Nó đột ngột xoay chuyển thân hình khổng lồ, mặc kệ cơn đau dữ dội trên đầu, hung hăng lao về phía vách đá dựng đứng ở phía bên kia lòng chảo!
ẦM ẦM——! ! !
Rung chuyển đất trời! Vách đá đen kịt cứng rắn bị con hung thú hoang dã này húc cho đá vụn bay tứ tung! Nó vậy mà lại muốn húc ra một con đường sống, trốn khỏi nơi đối đầu đáng sợ này!
Biến cố bất ngờ này, tựa như hòn đá ném vào ao tù! Ba cỗ Huyền Băng Lục Thần Khôi sắp lao xuống, động tác dường như bị dao động năng lượng hỗn loạn này can nhiễu, xuất hiện một thoáng ngưng trệ cực kỳ ngắn ngủi! Hỏa diễm linh hồn trống rỗng của chúng, theo bản năng quét về phía con địa tích đang điên cuồng húc núi!
Cơ hội! Trong nháy mắt!
Trong mắt Lâm Viêm bắn ra tinh quang! Hắn chờ đợi chính là khoảnh khắc hỗn loạn này!
“Tinh Hỏa… Độn Hư! Biến!”
Hắn gầm nhẹ một tiếng, mặc kệ khí huyết cuộn trào và chân nguyên hao tổn trong cơ thể, lại lần nữa cưỡng ép thúc giục thân pháp! Tinh hỏa màu vàng sẫm dưới chân nổ tung, thân ảnh lập tức trở nên hư ảo! Lần này, hắn không lao về phía tế đàn, mà mang theo Mộc Dao Quang sau lưng, hóa thành một luồng lưu quang màu vàng đỏ vặn vẹo, lóe lên với tốc độ cực hạn về phía lỗ hổng trên vách đá mà con địa tích độc giác vừa húc ra!
Hắn muốn mượn sự hỗn loạn và con đường do hung thú này tạo ra để tạm lánh mũi nhọn! Mộc Dao Quang sắp không trụ nổi nữa rồi!
“Muốn chạy?” Trên tế đàn, ánh mắt lạnh như băng của Tô Yểm lóe lên một tia khinh thường. Bàn tay ngọc khẽ nâng, chỉ về phía lỗ hổng từ xa!
VÚT! VÚT! VÚT!
Ba mũi gai băng màu xanh u tối được ngưng luyện đến cực hạn, tỏa ra khí tức đóng băng linh hồn, như dịch chuyển tức thời xuất hiện ngay trước lỗ hổng, lập tức chặn đứng đường đi! Nơi đầu mũi gai, không gian cũng gợn lên những gợn sóng nhỏ!
Thân ảnh của Lâm Viêm bị buộc phải hiện ra ở vị trí cách lỗ hổng mười trượng! Ba mũi gai băng tỏa ra hàn ý chí mạng, khóa chặt lấy hắn!
Cùng lúc đó, ba cỗ Huyền Băng Lục Thần Khôi bị can nhiễu trong chốc lát đã khóa lại mục tiêu! Cự kiếm băng tinh giơ cao, hỏa diễm linh hồn màu xanh u tối nhảy múa, ba luồng Hàn Băng Kiếm Khí kinh khủng đủ để đóng băng Nguyên Đan đỉnh phong, xé rách không khí ngưng đọng, tạo thành thế chữ “phẩm” mang theo sát ý hủy diệt tất cả, hung hăng chém xuống! Kiếm khí đi qua đâu, ngay cả U Minh Tử Khí cũng bị đóng băng thành những lăng kính băng trắng bệch!
Trước có gai băng chặn đường, sau có kiếm khí tuyệt sát! Lên trời không lối, xuống đất không cửa!
Tuyệt cảnh!
“Ực——!” Sau lưng, Mộc Dao Quang lại rên lên một tiếng đau đớn, huyền băng trên người lan ra nhanh hơn, sinh cơ tựa như ngọn lửa sắp tàn!
Con ngươi màu vàng đỏ của Lâm Viêm lập tức bị huyết sắc bao phủ! Một luồng phẫn nộ và không cam lòng tột độ khởi nguồn từ nơi sâu nhất trong linh hồn, như một ngọn núi lửa ngủ say, đột nhiên bùng nổ! Chủng lửa màu vàng sẫm trong cơ thể hắn điên cuồng xoay tròn, gần như sắp bốc cháy! Nhưng chút bản nguyên yếu ớt đó, trước Chí Hàn pháp tắc của Tô Yểm, chẳng khác nào ngọn nến trước gió!
Không đủ! Sức mạnh không đủ! Khoảng cách cảnh giới, như trời với đất!
Ngay vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi ba luồng kiếm khí lạnh buốt sắp chạm vào người, sinh cơ của Mộc Dao Quang sắp hoàn toàn tắt lịm!
ONG——! ! !
Sâu trong thức hải của Lâm Viêm, cái lõi đã tĩnh lặng không biết bao lâu, mênh mông và lạnh lẽo như hằng cổ tinh thần——Đế Hồn bản nguyên thuộc về Phần Thiên Đại Đế Tiêu Tẫn, cuối cùng… đã bị mối đe dọa tử vong tột cùng và cơn thịnh nộ đế vương ngút trời không cam lòng này, hoàn toàn đốt cháy!
Một luồng ý chí kinh khủng không thể diễn tả, vượt qua cực hạn vị thế của giới này, tựa như một con rồng khổng lồ đang ngủ say bỗng mở mắt! Đó không phải là năng lượng bàng bạc, mà là một loại uy áp tuyệt đối khởi nguồn từ bản chất sinh mệnh! Một cảm giác tồn tại chí cao siêu việt trên cả pháp tắc!
Thời gian, dường như bị kéo dài vô tận vào khoảnh khắc này!
Quanh người Lâm Viêm, vầng hào quang màu vàng đỏ vốn đã ảm đạm đột nhiên tắt ngấm! Thay vào đó, là một lớp hư diễm màu vàng sẫm cực kỳ mỏng manh, gần như trong suốt, nhưng lại tỏa ra khí tức khiến vạn vật phải cúi đầu, Chư Thiên phải run rẩy!
Khoảnh khắc hư diễm này xuất hiện!
ẦM——! ! !
Ba luồng Huyền Băng Kiếm Khí đủ để đóng băng Nguyên Đan đỉnh phong kia, ở vị trí cách thân thể Lâm Viêm chưa đầy ba thước, như đâm phải một bức tường than thở vô hình được cấu thành từ ý chí tuyệt đối! Lại bị chặn đứng… một cách cứng rắn! Phù văn Chí Hàn pháp tắc lưu chuyển trên kiếm khí điên cuồng lóe lên, rên rỉ, như thể gặp phải thiên địch không thể lý giải, không thể chống lại! Ngay sau đó, trong một tiếng “rắc” nhỏ đến mức không thể nghe thấy, ba luồng kiếm khí cùng với pháp tắc lực lượng ẩn chứa bên trong, lại như lưu ly mỏng manh, vỡ tan từng tấc, hủy diệt! Hóa thành hư vô!
Còn ba mũi gai băng màu xanh u tối chặn đường kia, càng giống như tuyết tan dưới nắng gắt, lặng lẽ tan chảy, biến mất!
Đế Hồn sơ tỉnh! Không thể lui bước!
Cảnh tượng quỷ dị đến cực điểm này, khiến cho ánh mắt của Tô Yểm trên đỉnh tế đàn, dưới lớp mặt nạ huyền băng, lần đầu tiên xuất hiện chấn động dữ dội! Đó là một sự kinh hãi bản năng từ sâu trong linh hồn! Nàng không thể hiểu nổi! Đó là sức mạnh gì?! Đó không phải chân nguyên! Không phải pháp tắc! Đó là một loại… uy áp sinh mệnh ở tầng thứ cao hơn… mà nàng chưa từng tiếp xúc, thậm chí không thể tưởng tượng nổi! Giống như sâu kiến ngước nhìn trời xanh! Khiến cho Thái Âm lực lượng trong cơ thể nàng cũng phải ngưng trệ, run rẩy!
“Không thể nào!” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Tô Yểm lần đầu tiên mang theo vẻ kinh ngạc không thể che giấu! Nàng bất giác lùi lại nửa bước!
Ba cỗ Huyền Băng Lục Thần Khôi, trong hốc mắt trống rỗng, hỏa diễm linh hồn màu xanh u tối điên cuồng chao đảo, vậy mà cũng xuất hiện một tia… sợ hãi mang tính người! Chúng đứng chết trân tại chỗ, cự kiếm băng tinh trong tay khẽ run, không dám tiến thêm một bước nào!
Còn con địa tích độc giác đang điên cuồng húc núi kia, càng như bị một cây búa vô hình nện vào đầu, phát ra tiếng kêu ai oán vì sợ hãi tột cùng, thân hình khổng lồ lập tức cứng đờ, phủ phục trên mặt đất, run lẩy bẩy!
Uy thế của Đế Hồn, lại đến mức này!
Thế nhưng, đây chỉ là huy hoàng trong chốc lát!
Sắc mặt Lâm Viêm, vào khoảnh khắc hư diễm Đế Hồn xuất hiện, đã trở nên trắng bệch như giấy vàng! Gân xanh trên trán nổi lên, trong bảy khiếu lại có những tia máu màu vàng nhạt rỉ ra! Cưỡng ép dẫn động một tia Đế Hồn bản nguyên, đối với phàm khu chưa trưởng thành này của hắn mà nói, gánh nặng quá lớn! Tựa như trẻ con múa Thần Binh, đả thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm! Thức hải như bị hàng tỷ cây kim thép đâm vào, đau đớn muốn nứt ra!
Nhưng trong mắt hắn, cơn thịnh nộ đế vương và sự quyết tuyệt đang bùng cháy, lại chưa từng tắt đi dù chỉ một chút!
“Chính là lúc này!”
Nhân cơ hội ngàn cân treo sợi tóc khi uy áp Đế Hồn chấn nhiếp toàn trường, khiến Tô Yểm tâm thần thất thủ! Lâm Viêm nén lại cơn đau như xé rách thần hồn, đột ngột ngẩng đầu, con ngươi màu vàng đỏ gắt gao khóa chặt mảnh vỡ Phần Thế đang bị xiềng xích U Minh quấn lấy trên đỉnh tế đàn!
Hắn không còn áp chế chủng lửa màu vàng sẫm đang điên cuồng xoay tròn sâu trong đan điền nữa! Thậm chí, còn chủ động đốt cháy một tia bản nguyên của nó!
“Lấy Đế Viêm của ta làm dẫn… Phần Thế… trở về!”
Lâm Viêm gầm lên một tiếng như đến từ sâu trong linh hồn! Hắn khép ngón tay lại như kiếm, trên đầu ngón tay, một giọt bản nguyên tinh huyết tinh khiết đến cực hạn, đang bùng cháy ngọn lửa màu vàng sẫm, hòa cùng một luồng ý chí Đế Hồn yếu ớt nhưng vô cùng rõ ràng, như mũi tên rời cung, tức khắc bắn về phía nhà tù bằng xương trên đỉnh tế đàn!
VÚT——!
Giọt huyết hồn đang cháy lên ngọn lửa Đế Viêm màu vàng sẫm kia, bỏ qua sự ngăn cách của không gian, bỏ qua ngọn lửa xanh lục ô uế của xiềng xích U Minh, chui vào bên trong mảnh vỡ màu vàng đỏ đang bị trấn áp một cách cực kỳ chuẩn xác!
ONG——! ! ! !
Như một ngọn núi lửa im lìm vạn cổ bị kích nổ hoàn toàn!
Mảnh vỡ Phần Thế cao bằng nửa người kia, đột nhiên bùng phát ra ánh sáng màu vàng sẫm chưa từng có, đủ để xuyên thủng Cửu U! Hoa văn ngọn lửa cổ xưa trên bề mặt mảnh vỡ lập tức sáng lên, như thể sống lại! Một luồng ý chí kinh khủng muốn đốt sạch Chư Thiên, luyện hóa vạn đạo, như một con rồng giận dữ thoát khỏi xiềng xích, ầm ầm bộc phát!
Những sợi xiềng xích U Minh quấn quanh nó phát ra tiếng kêu ai oán vì không chịu nổi! Ngọn lửa xanh lạnh lẽo lập tức bị Đế Viêm màu vàng sẫm nuốt chửng, thiêu rụi! Chín cây cột xương trắng bệch rung chuyển dữ dội, bề mặt đầy những vết nứt!
“GÀO——! ! !”
Bên trong mảnh vỡ, dường như truyền đến một tiếng gầm vượt qua cả không thời gian, tràn đầy bất khuất và phẫn nộ! Đó không phải là âm thanh, mà là sự va chạm của ý chí thuần túy!
ẦM ẦM——! ! !
Toàn bộ tế đàn khổng lồ được xây bằng hài cốt và đá đen, dưới sự va chạm của luồng ý chí kinh khủng này, ầm ầm sụp đổ! Vô số mảnh xương trắng bệch và đá đen kịt rơi xuống như mưa bão!
Nhà tù bằng xương trói buộc mảnh vỡ Phần Thế, hoàn toàn vỡ nát!
Mảnh vỡ lấp lánh ánh sáng vàng đỏ sẫm kia, như một vầng thái dương thoát khỏi lồng giam, bùng phát ra vạn trượng quang mang, mang theo ý chí quyết tuyệt muốn thiêu rụi tất cả, hóa thành một luồng lưu quang vàng đỏ xé toạc bóng tối U Minh, bắn thẳng về phía Lâm Viêm bên dưới!
“Láo xược! ! !” Trong khói bụi từ tế đàn sụp đổ, truyền đến tiếng thét chói tai đầy kinh ngạc và giận dữ của Tô Yểm! Nàng cuối cùng cũng hoàn hồn sau sự chấn nhiếp của Đế Hồn! Gương mặt dưới lớp mặt nạ huyền băng trở nên vặn vẹo! Nàng không thể chấp nhận “dị bảo” đã tới tay lại bị đoạt đi! Càng không thể dung thứ việc bị một con sâu kiến Trúc Cơ hết lần này đến lần khác khiêu khích!
Váy dài cung trang màu xanh băng không gió mà bay phần phật! Một luồng hàn khí kinh khủng vượt xa lúc trước, hòa cùng sát ý ngút trời, như một cơn bão địa cực càn quét ra ngoài! Trong tay nàng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một cây đoản thích toàn thân được điêu khắc từ huyền băng xanh u tối, lưu chuyển pháp tắc đóng băng Thời Không——U Minh Lục Hồn Thứ! Đây là át chủ bài thực sự của nàng, một món pháp khí mô phỏng Thánh khí, là hình chiếu chứa đựng ý chí của Thánh Giả U Minh Điện! Uy lực của nó, đủ để trọng thương thậm chí tiêu diệt cả tồn tại vừa bước vào Hóa Thần!
Nàng muốn bất chấp tất cả, đem con sâu kiến này cùng với mảnh vỡ kia, hoàn toàn đóng băng, nghiền nát!
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tô Yểm sắp tung ra đòn tấn công hủy diệt này!
ẦM ẦM ẦM——! ! !
Toàn bộ Phệ Hồn Hạp Cốc, không, là cả vùng đất phía tây bắc Hắc Phong Vực, đều bắt đầu rung chuyển dữ dội! Dường như có một hung vật Thái Cổ nào đó đang ngủ say đã bị uy áp của Đế Hồn và sự bùng nổ của mảnh vỡ Phần Thế lúc nãy hoàn toàn đánh thức!
Vực Sâu
Bên dưới vị trí của Lâm Viêm, sâu trong lỗ hổng vách đá do con địa tích độc giác húc ra, không phải là thân núi đặc, mà là một… vực sâu khổng lồ không thấy đáy, tỏa ra khí tức càng cổ xưa, càng hỗn loạn, càng kinh khủng hơn! Mép vực sâu, không gian vặn vẹo như mặt gương vỡ, vô số dòng không gian hỗn loạn như rắn độc lao ra! Một luồng hấp lực như đến từ tầng sâu nhất của Cửu U, đủ để nuốt chửng mọi thứ, đột ngột bùng phát từ sâu trong vực thẳm!
Táng Ma Cổ Nguyên! Lỗ hổng này, lại bất ngờ nối liền với vùng đất cấm kỵ trong truyền thuyết, nơi chôn cất Thượng Cổ Thần Ma!
Lực hút kinh khủng lập tức bao trùm khu vực tế đàn sụp đổ! Vô số đá tảng và mảnh xương rơi xuống đều bị hút vào vực sâu tăm tối không đáy kia trong nháy mắt!
Lâm Viêm đứng mũi chịu sào! Hắn vừa mới cưỡng ép thu hồi mảnh vỡ Phần Thế đang bắn tới (mảnh vỡ vừa vào tay đã nóng rực, truyền đến một sự rung động và tiếng bi thương như huyết mạch tương liên) còn chưa kịp vui mừng, đã bị luồng hấp lực kinh khủng bất ngờ ập đến, không thể chống cự kia tóm lấy! Thêm vào đó, hắn vốn đã bị trọng thương suy yếu vì dẫn động Đế Hồn, thân thể lập tức mất thăng bằng!
“Không——!” Trong khói bụi từ tế đàn sụp đổ, truyền đến tiếng thét kinh hãi và giận dữ của Tô Yểm! Nàng cũng bị luồng hấp lực kinh khủng này ảnh hưởng, sự khóa chặt của U Minh Lục Hồn Thứ bị gián đoạn! Quanh người nàng bùng phát ánh sáng xanh băng rực rỡ, cố hết sức chống lại lực hút!
Nhưng Lâm Viêm đã không còn sức chống cự!
“Ôm chặt!” Hắn chỉ kịp gầm nhẹ một tiếng với Mộc Dao Quang đang mơ hồ sau lưng, dùng hết sức lực cuối cùng ôm chặt nàng vào lòng, đồng thời ấn chặt mảnh vỡ Phần Thế nóng rực vào ngực!
Giây tiếp theo!
VÚT——!
Thân ảnh hai người, cùng với vô số tảng đá rơi xuống, lập tức bị Táng Ma Liệt Uyên sâu không thấy đáy, tỏa ra khí tức hỗn loạn và hủy diệt kia, nuốt chửng vào! Biến mất trong bóng tối vặn vẹo, vỡ nát đó!
Lối vào vực sâu, dòng không gian hỗn loạn tàn phá, lực hút dần yếu đi.
Tô Yểm lơ lửng trên không trung phía trên đống đổ nát của tế đàn, ánh sáng xanh băng quanh người lưu chuyển, chống lại lực hút còn sót lại. Dưới lớp mặt nạ huyền băng, gương mặt hoàn mỹ không tì vết kia giờ đây phủ đầy vẻ lạnh lẽo và sát ý chưa từng có! Nàng nhìn chằm chằm vào lối vào vực sâu không đáy, không gian vặn vẹo, sâu trong con ngươi màu xanh băng, đang bùng cháy ngọn lửa giận muốn thiêu rụi tất cả!
“Tàn dư của Phần Thiên… còn cả mảnh vỡ kia nữa… bản Thánh Nữ nhớ kỹ các ngươi rồi!”
Giọng nói lạnh như băng, tựa như hàn băng vạn năm, vang vọng trong lòng chảo tĩnh lặng như chết.
“Táng Ma Cổ Nguyên… rất tốt! Cho dù phải đào sâu ba vạn thước, bản Thánh Nữ cũng sẽ… đào các ngươi ra!”
——————–