Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
- Chương 36: Băng Ngục Tù Hoàng, Đế Nộ Phần Không
Chương 36: Băng Ngục Tù Hoàng, Đế Nộ Phần Không
Lời tuyên phán lạnh lẽo như gió rét từ cực địa quét qua bồn địa, đóng băng bầu không khí vốn đã ngưng trọng. Tô Yểm đứng trên cốt lao, mâu quang dưới tấm mặt nạ huyền băng thờ ơ nhìn xuống, phảng phất như đang tuyên án hai con thiêu thân lầm đường lạc lối vào tuyệt cảnh.
“Bắt lấy. Sống chết bất luận, nhưng cần giữ lại hồn phách, sưu kỳ bí.”
Chữ cuối cùng vừa dứt, ba đầu Ám Kim Địa Tích cảnh giới Nguyên Đan ở rìa bồn địa vốn đang bị uy áp của nàng ta chấn nhiếp, đồng tử màu xích kim trong nháy mắt bùng lên hung quang bạo ngược! Chúng phát ra tiếng gầm rống kinh thiên, thân hình khổng lồ cuồn cuộn gió tanh đến nghẹt thở, tựa như ba ngọn núi màu ám kim, ầm ầm khởi động, nghiền ép về phía Lâm Viêm và Mộc Dao Quang ở lối vào bồn địa!
Nguyên Đan hậu kỳ, Nguyên Đan sơ kỳ, Nguyên Đan sơ kỳ! Ba luồng yêu lực hung sát hợp thành một khối, khuấy động cả U Minh Tử Khí đặc quánh trong bồn địa cũng phải sôi trào! Con độc giác địa tích Nguyên Đan hậu kỳ kia, vừa há miệng đã là một luồng thổ tức nóng rực tựa hồng lưu dung nham, xé toạc tử khí, thiêu đốt hư không, dẫn đầu oanh kích tới! Hai đầu địa tích còn lại thì chia ra trái phải, vuốt sắc xé rách không khí, mang theo cự lực xé nát núi non, phong tỏa toàn bộ không gian né tránh!
Ba mặt giáp công! Hung uy Nguyên Đan!
Đối mặt với đòn tấn công đủ để khiến tu sĩ Nguyên Đan đỉnh phong cũng phải tê dại da đầu, sâu trong đồng tử màu xích kim của Lâm Viêm lại bùng lên ngọn lửa còn rực cháy hơn cả luồng thổ tức dung nham kia! Đó là Đế Nộ thiêu đốt vạn cổ! Lô của hắn bị báng bổ, đạo của hắn bị tù cấm, nghiệt súc Nguyên Đan cỏn con, cũng dám cản Đế lộ?
“Cút!”
Một tiếng gầm khẽ, tựa như kinh lôi nổ vang!
Lâm Viêm không lùi mà tiến, nghênh đón hồng lưu dung nham đang xé toạc tới, một bước đạp ra!
Ầm——!
Hỏa chủng ám kim trong cơ thể điên cuồng xoay chuyển, Đế Viêm chân nguyên mới sinh kết hợp với lực lượng khí huyết bàng bạc được 《Cửu Chuyển Kim Thân Quyết》 tôi luyện, trong nháy mắt bùng cháy đến cực hạn! Vầng sáng màu xích kim quanh người hắn tăng vọt, mơ hồ có hư ảnh hình rồng quấn quanh! Nắm chặt hữu quyền, không có kỹ xảo hoa mỹ, chỉ có sự ngưng tụ của sức mạnh thuần túy, cuồng bạo nhất và ý chí thiêu diệt!
“Phá!”
Một quyền oanh ra! Đánh thẳng vào hồng lưu dung nham!
Trên quyền phong, ám kim Đế Viêm ngưng tụ thành quyền cương thực chất, bên trong có phù văn bất hủ lưu chuyển, tiếng rồng ngâm ẩn hiện! Mang theo sự quyết tuyệt phá tan chân không, thiêu rụi vạn vật!
Ầm ầm——! ! !
Quyền cương xích kim và hồng lưu dung nham va chạm dữ dội!
Ánh sáng chói mắt tức khắc nổ tung! Sóng nhiệt nóng bỏng và xung kích năng lượng cuồng bạo khuếch tán điên cuồng theo hình vòng tròn, hất tung lớp bột xương đen ở rìa bồn địa lên cao mấy chục trượng! Luồng thổ tức dung nham đủ để nấu chảy kim loại, trong khoảnh khắc tiếp xúc với quyền cương Đế Viêm, lại như gặp phải khắc tinh! Nham thạch nóng bỏng bị ý chí thiêu diệt ẩn chứa trong quyền cương cưỡng ép phân giải, bốc hơi! Quyền cương xích kim thế đi không giảm, tựa như thiên thạch nung đỏ, hung hăng nện lên cái đầu phủ đầy lân giáp ám kim dày nặng của độc giác địa tích!
Rắc——! ! !
Tiếng xương vỡ chói tai vang lên!
Chiếc độc giác ám kim cứng rắn vô song của độc giác địa tích, vậy mà lại gãy lìa dưới quyền cương! Đế Viêm chân nguyên cuồng bạo hòa cùng sức mạnh nghiền nát, men theo chỗ gãy điên cuồng tràn vào đầu nó!
“Gào——! ! !”
Độc giác địa tích phát ra một tiếng kêu thảm đau đớn kinh thiên động địa, thân hình to lớn như núi bị cự lực kinh khủng trong cú đấm này hất văng lảo đảo về sau, lân giáp trên cái đầu cứng rắn lõm vào, vỡ nát, đôi đồng tử màu xích kim trong nháy mắt tràn ngập đau đớn và vẻ khó tin! Phòng ngự và sức mạnh mà nó lấy làm kiêu ngạo, dưới một quyền của con người nhỏ bé này, lại không chịu nổi một đòn như vậy sao?!
Và ngay khoảnh khắc Lâm Viêm một quyền đánh lui độc giác địa tích Nguyên Đan hậu kỳ!
Hai bên trái phải, hai đầu Ám Kim Địa Tích Nguyên Đan sơ kỳ khác đã lao tới! Vuốt sắc bén như đao xé rách không khí, mang theo gió tanh, hung hăng chộp về hai bên người Lâm Viêm! Sức mạnh đó, đủ để xé nát tinh kim!
Lâm Viêm phảng phất như có mắt sau lưng! Hữu quyền đánh lui độc giác địa tích còn chưa thu về, tay trái đã nhanh như chớp ấn vào hư không bên trái!
“Trấn!”
Ong——!
Một phương ám kim cự ấn do Đế Viêm chân nguyên thuần túy ngưng tụ, chảy xuôi phù văn bất hủ và ý chí đại địa long tức, xuất hiện từ hư không! Cự ấn cổ xưa nặng nề, mang theo uy lực trấn áp núi non, hung hăng đập lên vuốt sắc của con địa tích đang lao tới từ bên trái!
Ầm!
Con địa tích bên trái như bị Thái Cổ Thần Sơn nện trúng, thân hình khổng lồ đột ngột chìm xuống, vuốt sắc bị cưỡng ép đập xuống đất, phát ra tiếng rít đau đớn, cả chi trước đều truyền đến tiếng xương gãy!
Cùng lúc đó, thân thể Lâm Viêm vặn vẹo theo một góc độ không thể tưởng tượng nổi, chân phải như Thần Long Bãi Vĩ, mang theo tiếng rít xé gió, hung hăng quét về phía con địa tích đang lao tới từ bên phải!
“Toái!”
Chân quét như roi! Ám kim Đế Viêm quấn quanh trên đó! Tựa như thanh sắt nung đỏ rạch qua bóng tối!
Bằng——! ! !
Cái cổ to khỏe đầy lân giáp của con địa tích bên phải bị cú đá này quét trúng một cách chắc chắn! Sức mạnh cuồng bạo hòa cùng sự thiêu đốt và tịnh hóa lực lượng của Đế Viêm, tức khắc bộc phát!
Rắc!
Lân giáp vỡ nát! Xương cổ phát ra tiếng rên rỉ vì quá tải! Đầu Ám Kim Địa Tích Nguyên Đan sơ kỳ đó bị cú đá kinh khủng này quét bay thẳng ra ngoài, như một cái bao rách hung hăng đập vào vách đá đen ở xa, phát ra tiếng vang trầm đục, nham thạch vỡ nát, bụi mù giăng lối, giãy giụa mấy cái mà nhất thời không thể bò dậy!
Trong chớp mắt!
Một quyền! Một ấn! Một cước!
Ba đầu hung thú Nguyên Đan, một thương, một lui, một tàn!
Thân ảnh Lâm Viêm ngạo nghễ đứng tại chỗ, quanh thân ánh sáng xích kim lưu chuyển, khí tức trầm ngưng như núi non, ngay cả vạt áo cũng không hề rối loạn nửa phần! Chỉ có chiến ý bốc lên ngùn ngụt và đế uy thiêu diệt tất cả, như thực chất lan tỏa trong bồn địa!
Mộc Dao Quang đứng sau Lâm Viêm, đôi mắt dưới sa lạp tràn ngập chấn kinh! Nàng tuy biết Lâm Viêm sâu không lường được, nhưng tận mắt chứng kiến hắn lấy tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, trong nháy mắt áp chế ba đầu hung thú Nguyên Đan, trong đó còn có một đầu Nguyên Đan hậu kỳ! Phần sức mạnh này, phần bá đạo này, đã hoàn toàn vượt xa nhận thức của nàng về cảnh giới tu hành!
Trên tế đàn, mâu quang thờ ơ của Tô Yểm cuối cùng cũng xuất hiện một tia dao động nhỏ. Dưới tấm mặt nạ huyền băng, đôi môi hoàn mỹ dường như mím chặt lại trong thoáng chốc. Nàng đã đánh giá thấp “tàn tro” mang trong mình ngọn lửa kỳ dị này.
“Phế vật.” Giọng nói lạnh lẽo mang theo một tia không vui, tựa như gió lạnh thổi qua lăng băng.
Nàng không nhìn ba đầu hung thú tạm thời mất đi uy hiếp nữa, ánh mắt khóa chặt lại Lâm Viêm, mang theo một loại hứng thú lạnh lẽo như đang thẩm định lại con mồi: “Cũng… có chút bản lĩnh. Đáng tiếc, đến đây là hết.”
Lời vừa dứt, Tô Yểm không tự mình ra tay, chỉ thấy bàn tay ngọc ngà đeo Huyền Băng Chỉ Sáo, khẽ phất một cái vào hư không bên dưới bồn địa!
Ong——! ! !
Trong bồn địa, U Minh Tử Khí vốn đã nồng đậm đặc quánh, phảng phất như nhận được một loại mệnh lệnh tối cao, trong nháy mắt trở nên cuồng bạo! Vô số tử khí màu xám đen điên cuồng hội tụ, nén lại, phát ra tiếng rít gào khiến người ta tim đập nhanh! Càng có một luồng Thái Âm Hàn Khí thuần túy hơn, lạnh lẽo hơn bắt nguồn từ chính Tô Yểm, tựa như thủy triều vô hình, ầm ầm rót vào vùng tử khí này!
U Minh Tử Khí và Thái Âm Hàn Khí giao hòa! Một loại sức mạnh hoàn toàn mới, càng thêm kinh khủng tức khắc ra đời!
Rắc! Rắc! Rắc!
Rìa bồn địa, bề mặt những tảng đá đen kỳ dị kia, trong nháy mắt bị bao phủ bởi một lớp sương băng trắng bệch dày đặc! Bột xương đen lơ lửng trong không khí bị đóng băng, rơi lả tả như những bông tuyết màu xám! Nhiệt độ toàn bộ bồn địa đột ngột giảm xuống dưới không độ, ngay cả không gian cũng phảng phất như sắp bị đông cứng!
“Băng ngục… tù hoàng!”
Giọng nói không linh mà lạnh lẽo của Tô Yểm tựa như lời tuyên cáo của pháp tắc!
Băng Tinh Ngục
Theo lời nàng vừa dứt, hư không chung quanh Lâm Viêm và Mộc Dao Quang đột nhiên ngưng cố! Vô số đạo lăng băng trắng bệch do U Minh Tử Khí và Thái Âm Hàn Khí ngưng kết thành xuất hiện từ hư không! Những lăng băng này không phải thực thể, mà là nhà tù thuần túy do cực hàn pháp tắc và tử ý ô uế ngưng tụ thành! Chúng điên cuồng sinh trưởng, đan xen như có sinh mệnh, trong nháy mắt tạo thành một nhà tù băng tinh màu trắng bệch đường kính mấy chục trượng, kín không kẽ hở! Vách trong nhà tù chảy xuôi những phù văn u minh ô uế, tỏa ra khí tức kinh khủng đóng băng linh hồn, ăn mòn sinh cơ!
Ngay khoảnh khắc băng ngục tù lồng hình thành, một luồng hàn ý kinh khủng không thể chống cự và lực lượng ăn mòn tử tịch liền ầm ầm giáng xuống! Vầng sáng xích kim rực rỡ quanh thân Lâm Viêm dao động kịch liệt, phát ra tiếng xèo xèo tan rã! Hộ thể chân nguyên bị điên cuồng áp chế, ăn mòn! Hàn ý thấu xương đó thậm chí còn xuyên qua lớp phòng ngự của Đế Viêm chân nguyên, thấu thẳng vào tủy! Ngay cả khí huyết đang cuồn cuộn trong cơ thể hắn cũng phảng phất như sắp bị đóng băng!
Mà Mộc Dao Quang ở sau lưng hắn, tình hình càng thêm nguy cấp! Nàng vốn đã thương thế chưa lành, bản nguyên hao hụt, lại mang trong mình hàn độc Thái Âm Thực Mạch! Sự ăn mòn kép của Thái Âm Hàn Khí và U Minh Tử Khí đồng nguyên mà càng thêm tinh thuần kinh khủng này, trong nháy mắt đã kích nổ hàn độc đang ẩn náu trong cơ thể nàng!
“Ực——!”
Mộc Dao Quang phát ra một tiếng rên đau đớn không thể kìm nén! Bề mặt cơ thể tức khắc phủ lên một lớp huyền băng mỏng, dung nhan thanh tú vì đau đớn tột cùng mà vặn vẹo! Trong kinh mạch, hàn độc đang ẩn náu như một con độc long bị đánh thức, điên cuồng phản phệ! Cùng với Thái Âm Hàn Khí từ bên ngoài tràn vào trong ngoài giáp công, điên cuồng xé rách sinh cơ của nàng! Cơ thể nàng run rẩy kịch liệt, khóe miệng rỉ ra những sợi máu lẫn vụn băng, khí tức như ngọn nến trước gió, tức khắc rơi xuống đáy vực! Nếu không phải lớp màng mỏng Đế Viêm mà Lâm Viêm truyền vào cơ thể nàng trước đó vẫn đang ngoan cường chống cự, e rằng nàng đã bị đông chết tại chỗ!
“Dao Quang!” Đồng tử màu xích kim của Lâm Viêm đột ngột co lại! Hắn cảm nhận được sinh cơ đang suy bại nhanh chóng và hàn độc đang bùng phát điên cuồng trong cơ thể Mộc Dao Quang! Băng ngục tù lồng này, đối với Mộc Dao Quang có Thái Âm Thể chất mà nói, chính là chất xúc tác chí mạng!
Đế nộ! Đế nộ ngút trời nổ tung trong lồng ngực Lâm Viêm! Thánh Nữ của U Minh Điện này, không chỉ báng bổ lô của hắn, tù cấm đạo của hắn, mà còn muốn đoạt đi tính mạng của người bên cạnh hắn!
“Tô Yểm——! ! !”
Lâm Viêm đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt màu xích kim xuyên qua tầng tầng lăng băng lao tù, khóa chặt thân ảnh màu băng lam trên đỉnh tế đàn! Sát ý và nộ hỏa ẩn chứa trong ánh mắt đó, gần như muốn đốt cháy cả băng ngục này!
Hắn không còn giữ lại chút nào nữa! Sâu trong đan điền, hỏa chủng ám kim điên cuồng xoay chuyển, ánh sáng chưa từng có xuyên qua cơ thể mà ra! Một luồng ý chí tối cao bắt nguồn từ thuở Hỗn Độn sơ khai, thiêu rụi Chư Thiên vạn giới, hòa cùng Đế Nộ đã bị hắn triệt để đốt cháy lúc này, ầm ầm giáng lâm!
“Phần thế… toái tinh!”
Lâm Viêm hai tay đột nhiên hợp lại trước ngực! Toàn bộ Đế Viêm chân nguyên, lực lượng khí huyết, thậm chí là một tia ý chí của bản nguyên Đế hỏa trong cơ thể, tất cả đều điên cuồng rót vào giữa hai lòng bàn tay!
Ong——! ! !
Một điểm sáng màu ám kim ngưng luyện đến cực hạn, chỉ lớn bằng ngón tay cái, nhưng lại tỏa ra nhiệt độ kinh khủng và dao động hủy diệt đủ để khiến mặt trời thất sắc, ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn!
Khoảnh khắc điểm sáng đó xuất hiện, phù văn u minh trên vách trong của toàn bộ băng ngục tù lồng điên cuồng lóe lên, rên rỉ! Ngay cả không gian cũng bắt đầu vặn vẹo, tan chảy kịch liệt! Khí tức nóng bỏng và thiêu diệt kinh khủng, khiến cho Tô Yểm vẫn luôn thờ ơ trên đỉnh tế đàn, mâu quang dưới mặt nạ huyền băng cũng đột nhiên ngưng lại!
“Phá!”
Lâm Viêm hai tay đột ngột đẩy về phía trước!
Điểm sáng ám kim ngưng tụ toàn bộ sức mạnh và ý chí của hắn lúc này, tựa như tia sáng sáng thế đầu tiên khi vũ trụ sơ khai, lại như ngọn lửa chung yên thiêu diệt vạn giới, mang theo tốc độ vượt qua giới hạn và ý chí hủy diệt tất cả, trong nháy mắt oanh kích lên vách trong của băng ngục tù lồng màu trắng bệch!
Ầm——! ! ! ! ! ! !
Vụ nổ kinh khủng không thể hình dung tức khắc bùng phát!
Ánh sáng ám kim chói mắt đến cực hạn nuốt chửng tất cả! Sóng xung kích năng lượng mang tính hủy diệt tựa như hàng tỷ ngôi sao đồng thời nổ tung! Băng ngục tù lồng do U Minh Tử Khí và Thái Âm Hàn Khí ngưng kết, đủ để giam cầm Nguyên Đan đỉnh phong, trong khoảnh khắc tiếp xúc với điểm sáng ám kim đó, đã vỡ vụn, hóa hơi từng tấc như lưu ly mỏng manh! Vô số phù văn u minh tan biến trong tiếng gào thét!
Sóng xung kích kinh khủng càn quét toàn bộ bồn địa! Tế đàn rung chuyển dữ dội! Bột xương bị bốc hơi trong nháy mắt! Ngay cả ba đầu Ám Kim Địa Tích bị trọng thương cũng bị hất bay ra ngoài! Cốt lao dưới chân Tô Yểm rung chuyển kịch liệt, ngọn lửa u minh lục sắc trên dây xích điên cuồng chao đảo, gần như tắt ngấm!
Ánh sáng tan đi!
Băng ngục tù lồng đã hoàn toàn biến mất! Tại chỗ chỉ còn lại một hố sâu khổng lồ cháy đen, rìa hố chảy xuôi ngọn lửa ám kim!
Thân ảnh Lâm Viêm sừng sững bên rìa hố sâu, ánh sáng xích kim quanh thân đã mờ đi không ít, khí tức hơi có chút rối loạn, nhưng đôi đồng tử màu xích kim đó, lại như những hằng tinh đang bùng cháy, khóa chặt đỉnh tế đàn! Sau lưng hắn, huyền băng trên người Mộc Dao Quang đã bị chấn vỡ phần lớn, nhưng sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, khí tức yếu ớt đến cực điểm, hoàn toàn dựa vào một luồng Đế Viêm chân nguyên tinh thuần mà Lâm Viêm kịp thời truyền vào để giữ lại một tia sinh cơ cuối cùng.
Trên tế đàn, Tô Yểm vẫn đứng sừng sững, chiếc váy cung đình màu băng lam bay phần phật trong dư âm năng lượng cuồng bạo. Mặt nạ huyền băng vẫn nguyên vẹn không tổn hại, nhưng hàn khí vô hình chảy xuôi quanh người nàng, dường như đã ngưng trệ trong thoáng chốc. Nàng cúi đầu, nhìn về phía bàn tay ngọc ngà vừa phất qua hư không của mình——đầu ngón tay được bao bọc bởi Huyền Băng Chỉ Sáo, không biết từ lúc nào, lại dính phải một tia… hỏa tinh ám kim cực kỳ nhỏ bé!
Tia hỏa tinh đó như Phụ Cốt Chi Thư, bám trên Huyền Băng Chỉ Sáo, phát ra tiếng “xèo xèo” nhỏ bé nhưng chói tai, vậy mà lại đang chậm rãi nhưng kiên định ăn mòn lớp phòng ngự của vạn năm huyền băng!
“…” Tô Yểm im lặng. Dưới mặt nạ huyền băng, khóe môi hoàn mỹ lạnh lẽo đó, lần đầu tiên, chậm rãi nhếch lên một… đường cong mang theo hàn ý và sát ý đến cực hạn.
“Rất tốt.”
Giọng nói lạnh lẽo, còn buốt giá hơn trước, phảng phất như có thể đóng băng cả linh hồn.
“Ngươi… đã thành công kích nộ bản Thánh Nữ.”
Nàng chậm rãi nâng bàn tay ngọc ngà dính hỏa tinh ám kim lên, lòng bàn tay hướng lên trên.
Ong! Ong! Ong!
Ba đạo huyền băng màu u lam thuần túy hơn, ngưng luyện hơn, tỏa ra khí tức đóng băng vạn vật, hủy diệt sinh cơ, ngưng tụ từ hư không phía trên lòng bàn tay nàng! Mỗi một đạo huyền băng đều như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất, bên trong chảy xuôi những phù văn pháp tắc hệ băng sâu xa, hàn ý mà nó tỏa ra, khiến cho không gian toàn bộ bồn địa đều phát ra tiếng rên rỉ vì quá tải!
Huyền Băng
Khoảnh khắc ba đạo huyền băng này xuất hiện, đồng tử Lâm Viêm đột nhiên co rút! Hắn cảm nhận được từ trong đó mối uy hiếp vượt xa Nguyên Đan cảnh! Đây tuyệt không phải là sức mạnh của Trúc Cơ hay Nguyên Đan! Tô Yểm này… đã che giấu thực lực! Hoặc nói, nàng ta lúc này đã sử dụng một loại hình chiếu sức mạnh vượt xa giới này!
“Huyền băng… lục thần khôi!”
Theo lời nói lạnh lẽo của Tô Yểm, ba đạo huyền băng u lam đột nhiên biến hình, kéo dài ra! Trong nháy mắt, chúng đã hóa thành ba pho tượng cao đến một trượng, toàn thân do huyền băng u lam cấu thành, tay cầm cự kiếm băng tinh, dung mạo mơ hồ nhưng lại tỏa ra khí tức kinh khủng của Nguyên Đan đỉnh phong——những con rối băng sương!
Ba cỗ khôi lỗi huyền băng Nguyên Đan đỉnh phong! Hạt nhân của chúng, chính là pháp tắc chí hàn do chính tay Tô Yểm ngưng tụ!
Trong hốc mắt trống rỗng của băng khôi, đột nhiên sáng lên hai điểm hồn hỏa màu u lam! Khóa chặt Lâm Viêm đang khí tức rối loạn ở phía dưới, và cả Mộc Dao Quang đang hấp hối sau lưng hắn!
Sát cục chân chính, giờ phút này mới giáng lâm
——————–