Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
khoa-hoc-ky-thuat-toan-cau-lung-doan.jpg

Khoa Học Kỹ Thuật Toàn Cầu Lũng Đoạn

Tháng 1 17, 2025
Chương 1028. 【 kiểu mới siêu dẫn hoạt động bằng từ tính quỹ đạo giao thông mạng lưới hệ thống ] Chương 1027. 【 tiến độ gia tốc thang trời công trình ]
nien-dai-1959-tu-ma-benh-bat-dau-my-hao

Niên Đại 1959 Từ Ma Bệnh Bắt Đầu Mỹ Hảo

Tháng 2 6, 2026
Chương 1378: Đồng ý, Lưu Căn Lai Chương 1377: Nói mặt của ngươi, làm gì đạp cái mông ta?
noi-danh-qua-nhanh-lam-sao-bay-gio.jpg

Nổi Danh Quá Nhanh Làm Sao Bây Giờ

Tháng 1 21, 2025
Chương 1217. Năm tháng tĩnh hảo Chương 1216. Vương Hoàn đế quốc
ma-dao-thai-tu-gia

Ma Đạo Thái Tử Gia

Tháng 2 4, 2026
Chương 2076 một lần cuối cùng Chương 2075 Đại trưởng lão cái chết
huyen-huyen-chi-ta-so-huu-ban-co-huyet.jpg

Huyền Huyễn Chi Ta Sở Hữu Bàn Cổ Huyết

Tháng 1 17, 2025
Chương 676. Đại kết cục!!! Chương 675. Đại Nhật Vô Thượng
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Bạn Gái Đều Nghĩ Đâm Chết Ta

Tháng 1 15, 2025
Chương 434. Đại kết cục / hồi cuối Chương 433. Chung kết sẽ tới
phan-than-cua-ta-tu-tien-sieu-cuong.jpg

Phân Thân Của Ta Tu Tiên Siêu Cường

Tháng 2 1, 2026
Chương 127: Giao dịch Chương 126: Chém giết truy binh
dien-roi-di-cuop-co-dau-cuop-den-dai-de-tren-dau

Điên Rồi Đi? Cướp Cô Dâu Cướp Đến Đại Đế Trên Đầu?

Tháng 10 30, 2025
Chương 493: Về nhà (đại kết cục) Chương 492: Trở về đại điển
  1. Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
  2. Chương 21: Tửu Quán Phần Viêm, Một Chỉ Kinh Lôi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 21: Tửu Quán Phần Viêm, Một Chỉ Kinh Lôi

Không khí bên trong tửu quán “Địa Hỏa Quật” vào khoảnh khắc uy áp Trúc Cơ trung kỳ của Chúc Dung Liệt bùng nổ, dường như ngưng đọng lại thành nham tương nóng bỏng. Tiếng huyên náo chợt tắt, chỉ còn lại tiếng lách tách của những ngọn đèn hỏa tinh thạch rẻ tiền và tiếng hít thở nặng nề, dồn nén. Hàng trăm ánh mắt, pha trộn giữa kinh hãi, phẫn nộ, hả hê, gắt gao dán chặt vào cánh cửa sắt phủ đầy phù văn ở sâu trong tửu quán, cùng với gã tửu bảo độc nhãn mặt mày khó coi đứng trước cửa.

Luồng khí nóng bỏng lấy Chúc Dung Liệt làm trung tâm cuồn cuộn lan ra, nướng những tán tu đứng gần đến mồ hôi như mưa, da dẻ đau rát. Mấy tên đệ tử Phần Viêm Cốc sau lưng hắn càng đằng đằng sát khí, đao kiếm đỏ rực tuốt vỏ nửa tấc, lưỡi đao nóng bỏng khóa chặt lấy gã độc nhãn.

“Hỏi lần cuối cùng,” giọng Chúc Dung Liệt như một khối sắt nung đỏ ném vào nước đá, xèo xèo vang lên, mang theo cảm giác áp bức mang tính hủy diệt, “Hai người vừa vào trong là ai?! Nhất là con mụ mặc thanh y kia! Nói!” Trong mắt hắn là dục vọng chiếm hữu và sự hung bạo không hề che giấu, khiến trái tim của gã tửu bảo độc nhãn gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trán gã tửu bảo độc nhãn rịn đầy mồ hôi lạnh, chiếc tạp dề da bóng nhẫy dán chặt vào người. Hắn biết rõ sự ngang ngược của Phần Viêm Cốc ở nơi này, cũng hiểu rõ hậu quả của việc phá vỡ quy củ của vị đông gia đứng sau “Địa Hỏa Quật”. Nhưng tên hung thần trước mắt này, rõ ràng còn đáng sợ hơn cả quy củ!

Ngay lúc môi hắn run rẩy, nội tâm đang giao chiến dữ dội——

Két——!

Một tiếng ma sát chói tai, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Cánh cửa sắt nặng trịch, phủ đầy phù văn chống lửa kia, vậy mà lại bị người từ bên trong chậm rãi đẩy ra!

Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung lại!

Thứ đầu tiên lọt vào mắt, là một màu xanh mộc mạc. Thân ảnh của Mộc Dao Quang xuất hiện trong ánh sáng đỏ mờ của hành lang bên trong cửa, mạng che mặt che khuất dung nhan, chỉ có một đôi mắt trong veo lạnh lùng bình tĩnh lướt qua cảnh tượng giương cung bạt kiếm bên ngoài, như thể đang xem một màn kịch hề. Ánh mắt nàng khi chạm đến ánh nhìn tham lam không chút che đậy của Chúc Dung Liệt, liền lướt qua một tia chán ghét lạnh như băng.

Ngay sau đó, một bóng người cao lớn thẳng tắp xuất hiện bên cạnh Mộc Dao Quang, che chắn luồng khí nóng bỏng hơn đang tuôn ra từ trong hành lang.

Lâm Viêm.

Hắn bước đi vững chãi, như đang dạo bước trong sân nhà, từ hành lang tối mờ bước vào dưới ánh sáng vàng vọt chập chờn của tửu quán. Làn da màu đồng cổ dưới ánh đèn hỏa tinh thạch ánh lên vẻ bóng bẩy nội liễm, đôi đồng tử màu vàng son phẳng lặng như nước, phảng phất như cảnh đối đầu của hàng trăm người trước mắt, luồng uy áp nóng rực bức người này, chẳng qua chỉ là một cơn gió nhẹ thoảng qua mặt.

Hắn thậm chí còn không thèm nhìn Chúc Dung Liệt đang hùng hổ kia một cái, ánh mắt chỉ tùy ý lướt qua đám đông tán tu đang bị uy áp ép tới mức mặt mày trắng bệch, kinh hoàng bất an, cuối cùng dừng lại trên người một thiếu niên thị giả bị xô ngã lăn ra đất bên cạnh quầy bar, rượu đổ ướt cả người, đang run lẩy bẩy.

“Độc nhãn long!” Chúc Dung Liệt thấy Lâm Viêm lại dám coi thường mình, càng thêm lửa giận ngút trời, gầm lên giận dữ, “Chính là bọn chúng! Bắt con đàn bà kia lại cho lão tử! Thằng đàn ông thì đánh gãy tay chân, ném ra ngoài cho địa hỏa thú ăn!” Hắn vốn chẳng thèm để Lâm Viêm vào mắt, một tên có khí tức trầm ổn nhưng chẳng qua chỉ là Thối Thể cảnh, trong mắt một Trúc Cơ trung kỳ như hắn, nào có khác gì sâu kiến!

“Vâng! Chúc sư huynh!” Sau lưng Chúc Dung Liệt, hai tên đệ tử Phần Viêm Cốc Thối Thể cửu trọng đã sớm không kìm nén được, nhe răng cười đáp, như hai con sói đói vồ mồi, hỏa nguyên toàn thân bùng nổ, mang theo luồng khí nóng bỏng, một trái một phải lao thẳng về phía Lâm Viêm! Một tên năm ngón tay hóa trảo, đầu ngón tay tỏa ra ánh đỏ, chộp thẳng vào xương bả vai của Lâm Viêm, Phân Cân Thác Cốt Thủ! Tên còn lại thì xoay người đá ngang, cước phong như roi, mang theo tiếng rít chói tai, quét mạnh về phía đầu gối của Lâm Viêm, Liệt Thạch Thối! Ra tay tàn độc, rõ ràng là muốn phế bỏ Lâm Viêm ngay tức khắc!

“Cẩn thận!” Trong đám đông có người bất giác kinh hô.

“Xong rồi…” Nhiều người hơn thì nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng thê thảm của gã thanh niên Thối Thể cảnh bị đệ tử Phần Viêm Cốc xé nát.

Ánh mắt Mộc Dao Quang ngưng lại, cây đoản địch bằng băng ngọc đã trượt vào trong tay áo, hàn khí ẩn hiện.

Đối mặt với đòn hợp kích đủ để trọng thương thậm chí giết chết tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bình thường này, Lâm Viêm lại đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên. Hắn vẫn nhìn thiếu niên thị giả đang kinh hãi kia, dường như thứ lao tới không phải là tinh anh của Phần Viêm Cốc, mà là hai con ruồi vo ve.

Ngay vào khoảnh khắc Phân Cân Thác Cốt Thủ sắp sửa khóa chặt xương bả vai, Liệt Thạch Thối sắp sửa quét trúng đầu gối!

Lâm Viêm động rồi!

Không né tránh, không đỡ đòn! Hắn chỉ cực kỳ tùy ý, như thể phủi đi bụi bặm trên tay áo, giơ tay phải lên!

Tốc độ! Nhanh đến mức vượt qua giới hạn mà thị giác có thể bắt kịp!

Chỉ thấy hai đạo tàn ảnh màu vàng son cực kỳ mơ hồ, như dịch chuyển tức thời, điểm chính xác vô cùng vào các tiết điểm khí môn đang lúc công thế mạnh nhất, đồng thời cũng là nơi phòng ngự yếu nhất của hai tên đệ tử Phần Viêm Cốc — một người là huyệt Cực Tuyền dưới nách, một người là huyệt Thừa Sơn ở khoeo chân!

Phụt! Phụt!

Hai tiếng động cực nhẹ, như tiếng bong bóng bị chọc thủng!

Hai tên đệ tử Phần Viêm Cốc đang hùng hổ, hỏa nguyên cuồn cuộn, thân hình lao tới như bị một cây búa vô hình nện mạnh, đột ngột cứng đờ! Vẻ mặt dữ tợn lập tức đông cứng, chuyển thành sự đau đớn tột cùng và kinh hãi đến khó tin!

“Ựa a——!”

“Hự——!”

Tiếng kêu thảm thiết chỉ phát ra được một nửa! Hỏa nguyên cuồng bạo quanh thân hai người như quả bóng bị chọc thủng, lập tức tan rã! Thân thể như con rối đứt dây, bay ngược ra sau với tốc độ còn nhanh hơn lúc lao tới!

Ầm! Ầm!

Hai tiếng nổ trầm đục!

Hai người nện mạnh lên bức tường đá thô ráp của tửu quán! Bức tường đá cứng rắn bị đập ra những vết nứt như mạng nhện! Bọn hắn miệng phun máu tươi, lẫn với mảnh vỡ nội tạng, thân thể như một đống bùn nhão trượt xuống đất, lồng ngực sụp đổ, toàn thân không biết đã gãy bao nhiêu khúc xương, ánh mắt tan rã, chỉ có hít vào mà không có thở ra! Lại bị một đòn phế bỏ toàn thân tu vi và khả năng hành động, hoàn toàn trở thành phế nhân!

Tĩnh lặng chết chóc!

Một sự tĩnh lặng chết chóc còn triệt để hơn, còn khiến người ta ngạt thở hơn trước!

Toàn bộ tửu quán “Địa Hỏa Quật” kim rơi cũng có thể nghe thấy! Tất cả mọi người như bị trúng Định Thân Chú, mắt chữ A mồm chữ O nhìn hai “đống bùn hình người” đang liệt ở góc tường, rồi lại đột ngột quay sang bóng người vẫn đang đứng bình tĩnh giữa sân!

Miểu sát!

Sự nghiền ép tuyệt đối!

Hai tinh anh Thối Thể cửu trọng của Phần Viêm Cốc, ngay cả góc áo của đối phương cũng chưa chạm tới, đã bị tiện tay điểm một cái bay đi?!

Đây… đây thật sự là Thối Thể cảnh sao?!

Con mắt duy nhất của gã tửu bảo độc nhãn trợn tròn, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.

Những tán tu bị uy áp đè nén đã quên đi nỗi sợ hãi, trong mắt chỉ còn lại sự chấn động và mờ mịt tột độ.

Nụ cười gằn và vẻ hung bạo trên mặt Chúc Dung Liệt lập tức cứng đờ, đồng tử đột nhiên co rút lại thành kích cỡ đầu kim! Một luồng hơi lạnh, không thể kiểm soát mà từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu! Hắn nhìn thấy rất rõ! Hai ngón tay tùy ý đến cực điểm của đối phương, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, không có thanh thế to lớn, chỉ có một sự chuẩn xác, bá đạo và… coi thường khiến linh hồn người ta phải run rẩy!

Đó không phải là chiến đấu! Đó là sự… nghiền nát, giống như người lớn tiện tay đập chết hai con muỗi ồn ào!

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?!” Giọng Chúc Dung Liệt mang theo một tia run rẩy mà chính hắn cũng không nhận ra, thanh trường kiếm đỏ rực bên hông kêu ong ong tuốt vỏ nửa thước, kiếm khí nóng bỏng lúc tỏ lúc mờ, nhưng không còn dám có chút khinh thường nào nữa. Hắn cuối cùng cũng nhận ra, gã thanh niên có khí tức trầm lắng như vực sâu trước mắt này, tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài!

Lâm Viêm lúc này mới từ từ thu tay về, phảng phất như vừa làm một việc nhỏ không đáng kể. Ánh mắt màu vàng son của hắn, cuối cùng cũng lần đầu tiên rơi xuống người Chúc Dung Liệt. Ánh mắt đó phẳng lặng như nước, không có phẫn nộ, không có sát ý, chỉ có một sự thờ ơ thuần túy đến cực điểm, như Thần Minh nhìn xuống phàm trần.

“Lũ chó của Phần Viêm Cốc, cũng xứng hỏi danh húy của bản tọa sao?” Giọng Lâm Viêm không lớn, nhưng lại xuyên thấu rõ ràng qua sự tĩnh lặng chết chóc của tửu quán, mang theo một sự lạnh lẽo và khinh thường thấu tận xương tủy, “Cút ngay. Kẻ cản đường, chết.”

Khoảnh khắc chữ “chết” vừa thốt ra, một luồng uy áp vô hình, kinh khủng, hòa trộn giữa Phần Thiên ý chí và sát ý thuần túy, như một con hung thú Thái Cổ đang say ngủ mở mắt, ầm ầm giáng xuống!

Ầm!

Không khí của toàn bộ tửu quán dường như nặng hơn gấp trăm lần! Áp lực vô hình khiến tất cả tán tu đầu gối mềm nhũn, gần như muốn quỳ rạp xuống đất! Ly rượu trên quầy bar lách tách vỡ nát! Mấy tên đệ tử Phần Viêm Cốc đứng gần càng mặt mày trắng bệch, như bị một bàn tay vô hình bóp cổ, hô hấp khó khăn, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi đến cùng cực!

Chúc Dung Liệt đứng mũi chịu sào! Hắn cảm thấy mình như đang ở trong một miệng núi lửa sắp phun trào! Sát ý lạnh lẽo kia như những cây kim thép hữu hình, đâm vào thần hồn hắn đau nhói! Hộ thể linh quang của Trúc Cơ trung kỳ điên cuồng lóe lên, thanh trường kiếm đỏ rực trong tay phát ra tiếng rên rỉ như không chịu nổi gánh nặng! Hắn lùi lại ba bước, mỗi bước đều để lại một dấu chân cháy đen sâu hoắm trên nền đá cứng rắn!

Sợ hãi! Một nỗi sợ hãi tột cùng bắt nguồn từ bản năng sinh mệnh, khi đối mặt với một tồn tại ở tầng thứ cao hơn, lập tức chiếm lấy tâm trí hắn! Hắn thậm chí còn không sinh ra nổi dũng khí rút kiếm!

“Ngươi… ngươi…” Môi Chúc Dung Liệt run rẩy, sắc mặt trắng bệch như giấy, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm sau lưng. Hắn chưa bao giờ cảm nhận được khí thế kinh khủng đến thế! Đây tuyệt đối không phải Thối Thể cảnh! Thậm chí không phải Nguyên Đan cảnh bình thường!

Ngay lúc Chúc Dung Liệt tâm thần thất thủ, gần như sắp sụp đổ——

“Dừng tay!”

Một giọng nói trong trẻo ôn hòa, nhưng lại mang theo một sức xuyên thấu kỳ lạ, như dòng suối trong róc rách, lập tức xoa dịu đi sát ý cuồng bạo và áp lực nặng nề trong tửu quán.

Mọi người chỉ cảm thấy trong lòng nhẹ bẫng, luồng uy áp khiến người ta nghẹt thở kia như thủy triều rút đi.

Nhìn theo hướng tiếng nói, chỉ thấy ở lối vào tửu quán, không biết từ lúc nào đã có mấy bóng người đứng đó.

Người dẫn đầu, thanh sam lỗi lạc, dung mạo tuấn lãng, khí chất ôn nhuận như ngọc, chính là Liễu Thính Phong của Thính Đào Kiếm Viện! Trên mặt hắn mang theo một tia kinh ngạc và quan tâm vừa phải, ánh mắt trong trẻo rơi vào hai người đang đối đầu giữa sân. Sau lưng hắn, mấy nam nữ thanh niên cũng mặc trang phục màu xanh viền trắng hình hạc, khí tức trầm ổn, ánh mắt sắc bén như kiếm.

Ánh mắt của Liễu Thính Phong dừng lại trên người Lâm Viêm một thoáng, sâu trong đôi mắt trong veo ấy, dường như lướt qua một tia kinh thán và ngưng trọng cực kỳ kín đáo, như thể nhìn thấy một thanh Thần Binh tuyệt thế tuốt vỏ. Ngay sau đó, ánh mắt hắn chuyển sang Chúc Dung Liệt đang mặt mày trắng bệch, kinh hồn chưa định, giọng nói ôn hòa nhưng mang theo sức mạnh không cho phép nghi ngờ:

Chúc huynh, cơ duyên ở Lưu Hỏa Liệt Cốc đang ở trước mắt, hà tất phải đại động can qua ở đây, uổng phí thêm thương vong? Cho Liễu mỗ một chút thể diện, chuyện này cứ thế bỏ qua, thế nào?

——————–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-su-ty-lai-buc-ta-lam-nang-dao-lu.jpg
Đại Sư Tỷ Lại Bức Ta Làm Nàng Đạo Lữ
Tháng 1 20, 2025
de276678af8f3de01815266f35e04e62
Ta Có Thần Cấp Sửa Chữa Khí
Tháng 1 21, 2025
ta-ban-gai-thanh-lanh-bach-nguyet-quang-nang-la-yandere-tai-phiet.jpg
Ta Bạn Gái Thanh Lãnh Bạch Nguyệt Quang? Nàng Là Yandere Tài Phiệt
Tháng 1 23, 2025
can-ra-cai-co-tai-nhung-thanh-dat-muon
Can Ra Cái Có Tài Nhưng Thành Đạt Muộn!
Tháng 2 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP