Chương 457: Rợn cả tóc gáy
Có đôi khi, con người thật sự không thể tự đánh giá mình quá cao, hai người Mễ Tam và Trần Lượng đã phạm phải sai lầm này.
Mễ Tam rất giảo hoạt, cho nên Trần Lượng luôn tin phục phán đoán của Mễ Tam, nhưng hai người sai ở chỗ đều cho rằng mình là một nhân vật, lại không biết đối phó với loại côn đồ có lý lịch không sạch sẽ như bọn họ, trong mắt Tô Bình Nam dễ dàng giống như nghiền chết một con rệp.
Cái gì mà giấu trời qua biển, mượn dao giết người, những thủ đoạn này trong mắt Tô Bình Nam hai người bọn họ căn bản không xứng. Cho nên chuyện của hai người này Tô Bình Nam thuận tay giao cho Lục Viễn.
Lục Viễn từng đánh gãy tay Trần Lượng, cho nên…
Không thu thập tài liệu đen của hai người này thì thôi, vừa thu thập xong chuyện của Trần Lượng dọa Lục Viễn giật cả mình. Tên này trong mắt Lục Viễn quả thực chính là một kẻ điên.
Ít nhất có ba vụ án mạng có liên quan trực tiếp đến Trần Lượng, tập đoàn Cẩm Tú cũng không phải cơ quan chức năng, chỉ cần có bảy mươi phần trăm khả năng là đủ để Lục Viễn bố cục này.
…
Vương cảnh quan là hình sự lão luyện chuyển về địa phương, có thể nói là hỏa nhãn kim tinh, chỉ nhìn thoáng qua thần sắc Trần Lượng, lập tức trong lòng đã nắm chắc. Chuyện này chín mươi phần trăm chính là tên này làm, cho dù không phải hắn, hắn cũng có quan hệ rất lớn.
“Cái này là có ý gì?”
Mễ Tam nhìn những bức ảnh khủng bố này có chút kinh ngạc hỏi, nhưng khi ánh mắt Mễ Tam quét qua Trần Lượng, trong lòng lập tức lộp bộp một cái.
Mễ Tam hiểu rõ Trần Lượng nhất, nhìn ánh mắt Trần Lượng lập tức trở nên âm ngoan, tên khốn kiếp này đã nói bao nhiêu lần rồi đừng làm mấy chuyện biến thái đó mà cứ không nghe, hiện tại tiền cũng kiếm không ít, dưới tay cũng có không ít cô gái, nhưng tên này cứ thích chơi trò bá vương ngạnh thượng cung (cưỡng bức) đúng là muốn chết.
“Thi thể trôi sông ở Đông Hà bốn tháng trước, ông chủ Mễ có lẽ không quen, nhưng ông chủ Trần thì chưa chắc đâu.” Lời của Vương cảnh quan khiến trái tim hai người Trần Lượng chìm xuống đáy cốc.
Trần Lượng là chột dạ, còn Mễ Tam thì lo lắng Trần Lượng chó cùng rứt giậu, khai ra chuyện khác liên lụy đến mình, hai người thần sắc phức tạp yên lặng nhìn nhau một cái.
“Đi thôi.”
Vương Đông Cường không để ý đến sự giao lưu ánh mắt của hai người, mà có chút không kiên nhẫn thúc giục một câu, đồng thời kín đáo ra hiệu cho mấy tâm phúc đi theo mình.
Trần Lượng có chút bất ngờ, đối phương cũng không khống chế hành động của hắn, cứ thế nghênh ngang để hắn đi tuốt đằng trước, phát hiện này khiến tim hắn đập thình thịch.
Trần Lượng quen thuộc địa hình khu này hơn bất cứ ai. Mảnh đất này là núi sau của xưởng cơ khí cũ, là cứ điểm hắn đặc biệt chọn vì sự yên tĩnh sau khi phát tài. Cho nên hắn biết rất rõ, đi thêm mười mấy mét nữa ở chỗ rẽ có một con dốc nhỏ đủ cho một người trượt xuống, dưới dốc có đỗ một chiếc xe máy đã đổ đầy xăng, chỉ cần hắn nhanh chân, vậy thì những người này muốn đuổi kịp hắn gần như là chuyện không thể nào.
“Đi nhanh lên.”
Một cậu cảnh sát trẻ tuổi có chút chán ghét đẩy Trần Lượng đang đi lề mề một cái, đúng lúc này Trần Lượng động thủ.
Phải nói tên này tố chất thân thể quả thực không chê vào đâu được, sau khi bị đẩy một cái sau lưng, Trần Lượng giả vờ lảo đảo đi về phía trước vài bước rồi cả người đột nhiên tăng tốc, tốc độ nhanh đến mức mấy người đều có chút không phản ứng kịp.
Mễ Tam có lẽ là người phản ứng lại nhanh nhất, lập tức ôm đầu bất động thanh sắc cản mấy người trẻ tuổi sau lưng hắn lại. Ngay sau đó tiếng quát chói tai mới truyền đến.
“Đứng lại.”
“Đừng chạy.”
…
Trần Lượng đâu chịu nghe, hiện tại hắn chỉ hận cha mẹ sinh cho hắn ít đi một cái chân, tốc độ không hề giảm, mấy lần nhảy lên hạ xuống đã trượt đến sườn núi, sau đó khom lưng biến mất không thấy tăm hơi.
Vài phút sau, một chiếc xe máy màu đen gầm rú lao ra, rất nhanh biến mất trong tầm mắt mọi người.
“Chuyện này không liên quan đến tôi.”
Mễ Tam đã đứng thẳng người dậy, nhìn mọi người có chút hổn hển, trên mặt nở một nụ cười: “Nhưng tôi nguyện ý phối hợp với công việc của các anh.”
…
Trần Lượng vặn tay ga xe máy đến mức lớn nhất, một đường đón gió lao đi. Hắn làm quá nhiều chuyện trái lương tâm nên sớm đã đề phòng ngày hôm nay, ở một địa điểm bí mật khác tại Thiên Đô còn giấu một khoản tiền khổng lồ không ai biết.
“Trời cao đất rộng, đâu chẳng có chỗ cho ông dung thân.”
Trần Lượng cười điên cuồng, mang theo một loại vui sướng như chết đi sống lại: “Ông đây đổi chỗ trốn mấy năm lại mẹ nó là một hảo hán vang danh.” Dưới sự hưng phấn và căng thẳng, tốc độ xe máy nhanh quả thực giống như tia chớp, loáng thoáng trong lòng Trần Lượng có cảm giác giống như bộ phim Hồng Kông “Liệt Hỏa Chiến Xa” mà hắn xem mấy năm trước.
Ngã tư đường Kiến Hưng là con đường bắt buộc phải đi từ xưởng cơ khí vào nội thành, Trần Lượng không phát hiện ở mấy giao lộ đều có mấy chiếc xe tải chở đầy đá đang chậm rãi di chuyển.
Trần Lượng bị một chiếc ô tô tốc độ rất chậm rẽ trái ép đến mức không còn cách nào khác phải đổi làn, sau đó hắn mới kinh hãi phát hiện một chiếc xe lớn khác đi ngược chiều đã gầm rú toàn tốc đâm tới.
Sau đó chiếc xe máy tốc độ cực nhanh giống như con diều giấy bị đâm bay ra rất xa, tiếp đó rất nhiều người đi đường nhìn thấy chiếc xe máy kia không biết lăn lộn bao nhiêu vòng mới dừng lại.
Tiếng la hét trên đường vang lên liên tiếp, tài xế xe tải rõ ràng bị dọa ngốc, dừng lại xong mặt trắng bệch chân tay luống cuống chạy đến bên cạnh Trần Lượng.
“Sắp chết rồi sao.”
Mắt Trần Lượng có chút mất đi tiêu cự, sau đó hắn có chút không thể tin nổi mở to hai mắt, bởi vì hắn nhìn thấy một người quen không ngờ tới.
Lục Viễn của Cẩm Tú.
“Chuyện bức ảnh thực ra mày làm rất sạch sẽ, đáng tiếc mày chột dạ. Mày không phát hiện mày chạy ra quá dễ dàng chút sao?”
Lời của Lục Viễn khiến Trần Lượng há to miệng, hắn dường như đang dùng hết sức lực muốn nói cái gì đó, đáng tiếc mỗi lần mở miệng máu tươi đều sẽ không tự chủ được trào ra, cuối cùng hắn chỉ có thể phát ra tiếng ùng ục.
“Không muốn mày đến cuối cùng đều làm một con ma hồ đồ, tao đặc biệt tiễn mày một đoạn đường cuối.”
Lục Viễn nói xong đứng thẳng người dậy rất bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó xoay người rời đi. Hai người vừa rồi nói chuyện giọng rất thấp, cho nên biểu hiện của Lục Viễn trong mắt đám người vây xem vừa chạy tới cũng không gây ra bất kỳ sự nghi ngờ nào, mọi người tự nhiên coi Lục Viễn cũng là một thành viên trong số bọn họ, vừa rồi chẳng qua là một người tốt bụng đang hỏi thăm tình hình cụ thể của đối phương mà thôi.
Trần Lượng chết rồi.
Mễ Tam đang ngồi ở cơ quan chức năng nghe được tin tức này phản ứng đầu tiên không phải là cáo chết thỏ khóc (thương xót đồng loại) ngược lại là trút được gánh nặng.
“Hắn chết thế nào?”
Mễ Tam cười hì hì đưa thuốc cho người thanh niên đang thẩm vấn mình một số việc.
Khoảnh khắc tiếp theo, câu trả lời của người thanh niên khiến nụ cười của Mễ Tam cứng đờ trên mặt.
“Tai nạn xe cộ.”
Xua tay từ chối thuốc lá của Mễ Tam, người thanh niên mặt không cảm xúc nói: “Tốc độ xe của Trần Lượng quá nhanh, là hắn lấn làn đường của đối phương, chuyện này vốn dĩ là Trần Lượng chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng Giám đốc Lục của tập đoàn Cẩm Tú nói cha mẹ Trần Lượng tuổi tác đã cao, cho nên vẫn nguyện ý đưa ra mức bồi thường nhất định.”
“Tập đoàn Cẩm Tú? Chuyện này có quan hệ gì với tập đoàn Cẩm Tú?”
Mễ Tam lắp bắp hỏi.
“Chiếc xe tải đâm chết Trần Lượng thuộc về tập đoàn Cẩm Tú.” Câu nói cuối cùng của người thanh niên bỗng nhiên khiến Mễ Tam chỉ có một cảm giác.
“Rợn cả tóc gáy.”
*