Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trom-chu-thien-bat-dau-chi-ton-kiem-cot

Trộm Chư Thiên, Bắt Đầu Chí Tôn Kiếm Cốt!

Tháng 10 16, 2025
Chương 1414: Tạm biệt, thế giới này Chương 1413: Kết thúc vẫn là bắt đầu
linh-di-tieu-nhan-vat-hung-manh.jpg

Linh Dị: Tiểu Nhân Vật Hung Mãnh

Tháng 12 19, 2025
Chương 15: Gian Nan, Lần Đầu Va Chạm Sự Thật. Chương 14: Tử Vong Chiến Đấu.
dan-lo.jpg

Đan Lô

Tháng 1 21, 2025
Chương 592. Huyền tẫn cảnh giới Chương 591. Dựng đứng hải dương
chu-ki-sinh-xin-dung-buoc.jpg

Chủ Kí Sinh Xin Dừng Bước

Tháng 1 18, 2025
Chương 604. Người ta.... Vẫn còn con nít a Chương 603. Mộng
nap-dien-manh-len-ta-truc-tiep-lay-loi-dinh-danh-nat-hac-am.jpg

Nạp Điện Mạnh Lên? Ta Trực Tiếp Lấy Lôi Đình Đánh Nát Hắc Ám

Tháng 1 12, 2026
Chương 274: Quách Hoài cứu rỗi con đường Chương 273: Khởi tố, ta muốn khởi tố
ta-dua-vao-tha-cau-duong-thanh-muoi-vi-dai-de-do-de.jpg

Ta Dựa Vào Thả Câu, Dưỡng Thành Mười Vị Đại Đế Đồ Đệ

Tháng 1 30, 2026
Chương 385: Màu tím Sẽ phó hội trưởng Chương 384: Nhận thức chà đạp
lua-gat-su-ton-song-tu-ve-sau-ta-mang-tong-mon-di-huong-vo-dich

Lừa Gạt Sư Tôn Song Tu Về Sau, Ta Mang Tông Môn Đi Hướng Vô Địch

Tháng 2 7, 2026
Chương 828:: Giúp đỡ? Chương 827:: Thần bí báo tin người
di-bien-bat-hai-san-trung-sinh-thon-mang-ta-dua-vao-may-man-he-thong-lam-giau-phat-nhanh.jpg

Đi Biển Bắt Hải Sản: Trùng Sinh Thôn Máng, Ta Dựa Vào May Mắn Hệ Thống Làm Giàu Phất Nhanh

Tháng 1 30, 2026
Chương 507: Đại kết cục Chương 506: Thuyền lớn lần nữa ra biển
  1. Trùng Sinh Chi Kiêu Hùng Quật Khởi
  2. Chương 456: Bức ảnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 456: Bức ảnh

Tập đoàn Kim Môn thành lập thanh thế to lớn, đám người Tô Bình Nam rời đi lặng lẽ không một tiếng động.

Cửa ra sân bay, Tô Bình Nam xoay người vỗ vỗ vai Vạn Thu Sinh đang tiễn đưa: “Sự việc phải phân nặng nhẹ nhanh chậm, nhớ kỹ, những kỹ thuật lắng đọng mấy chục năm kia của tập đoàn Samsung mới là thứ quan trọng nhất của Cẩm Tú.”

Vạn Thu Sinh cung kính gật đầu.

Tô Bình Nam tiếp tục nói: “Chuyện tam giáo cửu lưu chúng ta đừng xuất đầu lộ diện, để Đinh Thanh giải quyết. Bởi vì nhà cái không lên bàn cược.”

Vạn Thu Sinh thần tình nghiêm nghị.

Gã rất thông minh, lập tức hiểu ra đại lão của mình có chút bất mãn đối với việc bản tôn tập đoàn Cẩm Tú thường xuyên lộ diện nhúng tay vào những thế lực xám này, đây là đang gõ đầu gã.

“Tôi biết phải làm thế nào rồi.”

Nghe câu trả lời của Vạn Thu Sinh, Tô Bình Nam gật đầu cười cười tiếp tục nói: “Xưởng của con rể anh năm nay cải cách rồi, tôi đã bảo cậu ta đến vật liệu xây dựng Cẩm Tú đi làm, căn nhà phân cho anh tôi làm chủ để gia đình con gái anh đã dọn vào rồi, nếu chuyện trong nhà còn có khó khăn gì anh trực tiếp gọi điện thoại cho Lục Viễn.”

Nhìn Vạn Thu Sinh vẫn thở mạnh cũng không dám, Tô Bình Nam chỉ chỉ hình rồng Hạ Quốc trên cổ áo gã, giọng điệu đầy ẩn ý: “Phải làm cho tốt, đừng quá ham cái lợi trước mắt.”

…

Lên máy bay, trong tiếng thông báo êm tai của tiếp viên hàng không, Tô Bình Nam đeo bịt mắt lên, ngả người ra sau tìm một tư thế thoải mái nhất.

Trong lúc giả vờ ngủ, Tô Bình Nam giọng chậm rãi nói: “Vạn Thu Sinh đầu óc rất thông minh, nhưng thủ đoạn hành sự quá cấp tiến, có đôi khi thích đi đường tắt, chuyện của hắn ưu tiên một cấp bậc báo cáo cho tôi.”

“Nhớ kỹ rồi.”

Đỗ Cửu nằm ở bên cạnh Tô Bình Nam đáp một câu, rất nhanh trên máy bay rơi vào trầm tĩnh.

…

“Sòng bạc ở khách sạn Thụy Tinh là ai bảo mày mở?”

Mễ Tam mắt trừng lớn tròn xoe, giọng điệu chất vấn Trần Lượng tỏ ra có chút hổn hển. Sau khi nhà họ Ngô ngã xuống, Mễ Tam quả thực suýt chút nữa sợ chết khiếp.

Ai có thể ngờ nhà họ Ngô nhìn qua cực kỳ có năng lượng lại giống như giấy dán trong tay Tiểu Hồng Bào (biệt danh của Tô Bình Nam) điều này khiến Mễ Tam cẩn thận dè dặt gần như lập tức đóng cửa sòng bạc đen ở khách sạn Thụy Tinh, rất nhiều việc làm ăn không thể lộ ra ánh sáng khác cũng đều dừng lại, sợ vạn nhất vì chuyện khiêu khích Ngô lão tứ bị Tiểu Hồng Bào biết được sẽ ra tay với gã.

Tục ngữ nói rất hay, hiểu rõ đối thủ nhất vĩnh viễn đều là kẻ địch. Tuy thực lực của Mễ Tam đối với Cẩm Tú mà nói có thể coi là không đáng kể, nhưng vẫn không ngăn được việc Mễ Tam nguyện ý bỏ công sức lớn nghiên cứu Tiểu Hồng Bào, cho nên gã chưa bao giờ tin vào tuyệt đại đa số tin đồn về Tô Bình Nam.

Tin đồn về Cẩm Tú đủ loại đủ kiểu, chuyện kỳ quái gì cũng có.

Cũng không biết từ lúc nào, chỉ cần là những vụ án không đầu mối, rất nhiều người sẽ bắt gió bắt bóng gán lên người Tiểu Hồng Bào, hơn nữa rất nhiều người còn dùng logic nhìn như có chút đạo lý nhưng thực ra chó má không thông để giải thích phân tích của bọn họ, kết quả ngược lại dẫn đến rất nhiều lúc chỉ cần nhắc tới ba chữ Tiểu Hồng Bào, rất nhiều người đều im thin thít.

Nhưng Mễ Tam lại có cách nhìn khác.

Tiểu Hồng Bào ác không? Cái này không cần nói. Nhưng Mễ Tam cho rằng cái ác của Tiểu Hồng Bào còn chưa phải là đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là thủ đoạn mượn dao giết người của người này.

Loại đòn chí mạng lợi dụng bên ngoài và bên trong như mưa thuận gió hòa thấm vào đất này, khiến Mễ Tam cực kỳ kiêng kị. Cho nên gã gần như giống như con rùa đen rút đầu, lập tức dừng tất cả những việc làm phi pháp mà gã cho rằng có khả năng xảy ra chuyện lại.

Kết quả sau khi sóng yên biển lặng được ít ngày, Mễ Tam còn có thể kìm nén được, nhưng Trần Lượng thì có chút không nhịn được nữa.

Hắn ngày thường tiêu tiền như nước, cộng thêm nuôi không ít người, cho nên một khi không còn phần thu nhập này Trần Lượng lập tức tỏ ra cực kỳ giật gấu vá vai, như vậy Trần Lượng tự cho mình là đại ca làm sao có thể chịu đựng được?

Thế là sau khi hỏi ý kiến Mễ Tam vài lần không có kết quả, Trần Lượng dứt khoát thế mà lại tự quyết định kéo một đống ông chủ nơi khác và con nợ, trong tình huống chưa được sự đồng ý của Mễ Tam đã lặng lẽ dựng lại cái sòng này.

“Sao thế? Tao bảo mở đấy, mày có ý kiến à?”

Trần Lượng ngẩng đầu trừng mắt nhìn Mễ Tam, trong mắt lóe lên toàn là sự dã tính liều mạng: “Hiện tại tao thiếu tiền, không mở nữa thì tao và đám đàn em đều phải uống gió Tây Bắc mà sống.”

So về độ hung ác, Trần Lượng rõ ràng cao hơn một bậc, thấy Trần Lượng như vậy, giọng điệu Mễ Tam dịu đi: “A Lượng, tao biết mày không dễ dàng, nhưng bây giờ không phải là thời điểm đặc biệt sao.”

“Tao thấy mày chính là nghiên cứu Tôn Tử binh pháp đến ngốc rồi, Ngô lão tứ đức hạnh gì mày còn không biết sao? Người ta Tiểu Hồng Bào rất có thể cái gì cũng không biết.”

Giọng điệu Trần Lượng cũng dịu đi, nhưng vẫn nhịn không được châm chọc Mễ Tam một câu.

“Tam ca, xảy ra chuyện rồi.”

Đúng lúc này điện thoại Mễ Tam vang lên, sau khi nghe máy câu đầu tiên của đàn em đã khiến Mễ Tam lạnh nửa cõi lòng.

“Chuyện gì xảy ra?”

Mễ Tam ho khan một tiếng, cố gắng để giọng mình nghe có vẻ bình ổn một chút.

“Sòng bạc xảy ra chuyện rồi.” Đàn em nói rất nhanh: “Một lượng lớn cảnh sát xuất hiện đưa tất cả mọi người về rồi.”

Mặc kệ Trần Lượng bên cạnh ngẩn người rồi vẫn chửi bới om sòm, trong lòng Mễ Tam không chút gợn sóng, chỉ nghiêm túc bảo đàn em về trốn một thời gian trước.

“Tiểu Hồng Bào biết rồi. Đây là động tác của Cẩm Tú.”

Lời của Mễ Tam chém đinh chặt sắt: “Không cần nghi ngờ phán đoán của tao, cả cái Thiên Nam này ngoại trừ Tiểu Hồng Bào hắn ra, người khác không chơi nổi trận thế bắt cờ bạc quy mô lớn như vậy đâu.”

“Vậy phải làm sao?”

Trần Lượng mặt không còn chút máu, không còn chút bưu hãn vừa rồi: “Tam ca, tao tất cả đều nghe mày.”

Mễ Tam trầm ngâm vài phút: “Bình tĩnh, chuyện sòng bạc không đánh chết người được, hiện tại cần làm trước tiên là tìm một người ra gánh tội.”

…

Hai người còn đang thì thầm to nhỏ tính toán, cửa bị mạnh mẽ đẩy ra, Vương cảnh quan từng bị người dưới tay Trần Lượng suýt chút nữa ép cởi quần áo được hai cảnh sát vây quanh đi vào.

“Hai vị đại lão, đi một chuyến chứ?”

Giọng điệu Vương cảnh quan tràn đầy khinh bỉ: “Chắc hẳn các người cũng biết vì chuyện gì mà tìm các người.”

“Không thích hợp lắm nhỉ.”

Mễ Tam đưa ra câu nghi vấn: “Tôi nghe nói bên Thụy Tinh là đội trị an xuất quân, không liên quan gì đến các anh mà.”

“Ây da?”

Vương cảnh quan cười một cái: “Tin tức linh thông gớm nhỉ, tôi nói là tìm các người vì chuyện đó sao?” Nói xong anh ta tùy tiện ném một xấp ảnh lên cái bàn trước mặt hai người.

Ảnh rơi vãi đầy bàn, nội dung có chút máu me và không phù hợp với trẻ em, một thiếu nữ khuôn mặt tái nhợt ánh mắt trống rỗng, thi thể trắng bệch trên ảnh vẫn tỏ ra có chút dọa người.

Mễ Tam ngạc nhiên, hắn không phát hiện Trần Lượng ngồi đối diện trán lập tức rịn ra mồ hôi, đồng thời sắc mặt trắng bệch.

*

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kinh-di-linh-vuc-tu-benh-vien-tam-than-den-quy-the-gioi.jpg
Kinh Dị Lĩnh Vực : Từ Bệnh Viện Tâm Thần Đến Quỷ Thế Giới
Tháng 1 5, 2026
ta-hop-phap-tu-tien-dua-vao-cai-gi-goi-ta-ma-dau
Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?
Tháng 12 25, 2025
luan-hoi-khong-gian-lua-gat-van-gioi.jpg
Luân Hồi Không Gian: Lừa Gạt Vạn Giới
Tháng 2 1, 2026
ta-khong-phai-la-am-muu-gia-nhung-nam-cuoi-than-dai.jpg
Ta Không Phải Là Âm Mưu Gia Những Năm Cuối Thần Đại
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP