Chương 429: Phản ứng của Ngô gia
Nhân chứng nhìn đến ngây người, tài xế xe tải bước xuống cũng ngây người.
Trời mưa đường vốn đã khó đi, anh chạy nhanh thế này là tìm chết, nhưng anh cũng không cần tìm chết trên người tôi chứ?
Tài xế xe tải ngơ ngác gọi điện thoại cho cơ quan chức năng xong mới bắt đầu cứu người, nhưng chiếc xe việt dã hoàn toàn bị đá đè lên khiến anh ta bó tay hết cách.
…
“Thật sự là tai nạn.”
Tô Bình Nam mười phút sau đã nhận được điện thoại của Cố Thanh Vân, mới biết Ngô Khải và Hồng Hải xảy ra tai nạn xe hơi.
“Hồng Hải chết rồi, Ngô Khải vẫn đang cấp cứu.”
Giọng Cố Thanh Vân nghiêm túc, “Bất kể có phải cậu hay không, tôi đều cần gặp cậu một lần.”
“Được.”
Tô Bình Nam cúp điện thoại, tay trái bắt đầu theo thói quen gõ nhẹ lên mặt bàn.
Sự việc có chút rắc rối, hắn hiểu Cố Thanh Vân trong lòng không tin lời giải thích của mình, thực ra không chỉ Cố Thanh Vân, e rằng tất cả mọi người đều sẽ cho rằng là do mình làm.
Nhưng Tô Bình Nam rất rõ, đây quả thực là một tai nạn, hắn cũng không tin là Tô Văn Văn tự ý hành động, tình anh em hai kiếp khiến hắn có sự tự tin tuyệt đối. Huống hồ Tô Bình Nam đã nói với Tô Văn Văn về hậu chiêu đối phó Ngô gia, nhưng tuyệt đối không phải là loại thủ đoạn giết người cấp thấp và gây chú ý như thế này.
Nghĩ nghĩ, Tô Bình Nam vẫn cầm điện thoại gọi cho Tô Văn Văn.
“Hạn mức đầu tư xây dựng thương hiệu đá Trường Dương tăng gấp đôi, việc xây dựng nhà máy và đầu tư cơ sở nông nghiệp phải đẩy nhanh, từ bỏ một phần lợi ích.”
“Được.”
Tô Văn Văn nói, “Giám đốc Kiều đang đàm phán, còn cần tôi làm gì không? Chuyện Ngô Kính Trung có cần hoãn lại không?”
Ngô Kính Trung chính là anh rể của Ngô Khải, người con rể Ngô gia nhảy dù xuống ghế lãnh đạo huyện, tuy hắn họ Ngô, nhưng không phải là người Ngô gia theo đúng nghĩa.
“Không cần, tìm người theo dõi chuyện Ngô Khải, xem có phải ngẫu nhiên không, tôi sợ người khác đục nước béo cò.”
Hai người kết thúc cuộc gọi, Tô Bình Nam từ đầu đến cuối không hỏi Tô Văn Văn có phải do gã làm hay không, Tô Văn Văn cũng không có bất kỳ lời giải thích nào.
Cố Thanh Vân vẫn đang trên đường tới, nhưng tin tức đã như mọc cánh, rất nhanh từ Thiên Nam đến Hải Châu, những người có tâm đều đã biết hết.
Giống như Tô Bình Nam dự liệu, những suy đoán về việc hắn ra tay chiếm gần như một trăm phần trăm, trong lòng mọi người dường như đã khẳng định Ngô gia và tập đoàn Cẩm Tú nhất định phải tiếp tục làm một trận thật sự.
…
Bệnh viện.
Cha của Ngô Khải, Ngô Phạm Sâm vừa mới đến nơi, vẻ mặt âm trầm.
“Tình hình thế nào? Khải Khải có sao không?”
Đèn phòng phẫu thuật vẫn sáng, vẻ lo lắng trên mặt cha Ngô Khải lộ rõ ra ngoài.
“Hy vọng rất lớn, dây an toàn đã cứu mạng Khải ca.” Em họ của Ngô Khải là Ngô Toàn là người đầu tiên đến xử lý vụ tai nạn giao thông này của Ngô gia.
“Tai nạn hay ngẫu nhiên?”
Đây là câu thứ hai của cha Ngô, “Có phải là bàn tay của người kia không?”
“Là tai nạn, tam thúc.”
Ngô Toàn trả lời rất nhanh, “Tài xế là người nơi khác, còn là do công ty Khải ca thuê, người thẩm vấn đều là cảnh sát lão luyện, tài xế không có vấn đề gì, chính là do Khải ca chạy quá nhanh.”
“Chắc chắn?”
Cha Ngô trước tiên có chút bất ngờ, sau đó không biết tại sao trong lòng lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Ông ta thực sự không muốn đấu một trận sống mái với tập đoàn Cẩm Tú hung danh hiển hách kia.
“Cháu chắc chắn.”
Giọng Ngô Toàn hạ rất thấp, “Thẩm vấn có người của chú Lưu tham gia, đều là tay lão luyện, chi tiết, thời gian, địa điểm toàn bộ không có vấn đề, là tai nạn.”
“Bây giờ chú Lưu của cháu đang ở chỗ cơ quan chức năng canh chừng?”
Cha Ngô Khải nhìn chằm chằm vào ánh đèn sáng trưng bên ngoài phòng phẫu thuật, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển ý nghĩ.
“Vâng.”
Ngô Toàn rất quy củ đứng trả lời.
Cha Ngô Khải tuy không phải là người có vai vế lớn nhất Ngô gia, nhưng vì nguyên nhân công việc lại là người lãnh đạo xứng đáng cho sự trỗi dậy của Ngô gia, ngày thường rất có uy nghiêm.
Trong lúc nói chuyện, người Ngô gia biết tin đã bắt đầu lục tục chạy đến bệnh viện, đặc biệt là mấy người phụ nữ, sau khi mẹ Ngô đến, nói nói một hồi bỗng nhiên đều khóc thút thít, không khí nhất thời trở nên bi thương.
“Người còn chưa chết đâu.”
Ngô Phạm Sâm bị khóc đến tâm phiền ý loạn, trừng mắt nhìn mấy cô em gái và vợ, “Đừng khóc nữa, khóc lóc sướt mướt còn ra thể thống gì!”
Mẹ Ngô nghe vậy lập tức bật lại một câu: “Ông có phải sắt đá không, con trai xảy ra chuyện còn không cho người ta khóc mấy tiếng?”
Ngô Phạm Sâm biết tính vợ mình, lạnh lùng liếc một cái rồi không nói gì nữa.
Mẹ Ngô cũng là người thông minh, nhìn xung quanh thấy đều là người Ngô gia thì giọng điệu cũng không còn che đậy, lau nước mắt, “Mười phần thì tám chín phần là do cái tập đoàn Cẩm Tú gì đó giở trò quỷ, thế này còn có vương pháp không? Lão Ngô!”
“Kết quả điều tra là tai nạn, bà đừng có khua môi múa mép lung tung.”
Trong mắt Ngô Phạm Sâm lóe lên một tia tinh quang, giọng điệu vô cùng nghiêm túc. Vợ mình tính nết thế nào ông ta rõ nhất, ngày thường cũng chỉ đánh mạt chược, không tiếp xúc với ai, trong thời gian ngắn như vậy sao lời này lại truyền đến tai bà ấy?
Nguyên nhân đằng sau chuyện này khiến Ngô Phạm Sâm cảnh giác, vợ là cái loa phóng thanh, bây giờ lại nói lời này trước mặt bao nhiêu người, vạn nhất vách có tai, truyền đến tai đối phương, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
“Ai nói với bà?”
Giọng Ngô Phạm Sâm rất lạnh.
Tô Bình Nam là người thế nào? Ông ta đã từng bỏ công tìm hiểu.
Vốn chỉ nghe danh, Ngô Phạm Sâm hiểu biết về Tô Bình Nam không nhiều.
Nhưng từ khi Ngô Khải làm đá phải đối đầu với tập đoàn Cẩm Tú lừng danh này, Ngô Phạm Sâm mới đặc biệt thu thập chút tư liệu về Tô Bình Nam, kết quả khiến ông ta cực kỳ chấn động.
Có thể ngồi lên vị trí này, dù không phải nhân kiệt thì cũng là kẻ tinh ranh.
Thứ nhất, Ngô Phạm Sâm phát hiện hình tượng của Tô Bình Nam trong giới thượng tầng Thiên Nam tốt đến kinh người, hoàn toàn khác xa với những lời đồn đại ầm ĩ trong dân gian.
Bỏ qua thiên phú kinh doanh của người này không bàn, chỉ riêng đối nhân xử thế Tô Bình Nam cũng làm cực tốt.
Rất nhiều công trình hình ảnh khiến chính quyền đau đầu, Cẩm Tú gần như đều chịu lỗ để lấy tiếng, cũng chưa bao giờ giở trò gì trong việc nộp thuế. GDP của Thiên Nam tăng trưởng ổn định, tập đoàn Cẩm Tú công lao không nhỏ.
Thứ hai, Ngô Phạm Sâm cũng tin câu không có lửa làm sao có khói.
Danh tiếng tâm ngoan thủ lạt của người này trên thương trường chưa chắc đã là vô cớ, những lời đồn máu me kia dù có chút phóng đại, nhưng cũng không thể không tin.
Nhìn như vậy, khí tức thảo mãng của người này rất nặng, nhưng thiên về bố cục kinh doanh và đối nhân xử thế lại có thể nói là tầm nhìn xa trông rộng, lòng dạ rộng rãi. Đắc tội một người như vậy, thực sự không đáng.
Chính vì có những ấn tượng này, Ngô Phạm Sâm mới ngay lập tức chấp nhận sự thật con trai mình quả thực gặp tai nạn.
Nhưng cách nói này của mẹ Ngô, một khi bị đối phương hiểu lầm là Ngô gia đã kết thù sinh tử, thì e rằng nhân vật cường thế như Tô Bình Nam sẽ tiên hạ thủ vi cường.
“Ai khua môi múa mép với bà?”
Thấy mẹ Ngô vẫn không nói lời nào, Ngô Phạm Sâm day day thái dương, ông ta thực sự sợ người nhà mình không nhịn được đi khiêu khích người ta, bây giờ cũng không có người ngoài, dứt khoát nói mấy câu rõ ràng: “Hồ đồ, oan gia nên giải không nên kết. Thật sự đấu một trận với Tô Bình Nam chúng ta chắc chắn thắng sao?”
“Không nói cái khác, trụ cột Cố gia là Cố Thanh Tùng các người biết chứ, người ta có cả một cơ ngơi lớn hợp tác với Cẩm Tú đang ở thời điểm quan trọng nhất, lúc này tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
…
Nhìn mấy người vẫn còn có chút ngơ ngác, Ngô Phạm Sâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thở dài một hơi.