Chương 428: Tai nạn xe hơi
Đám người dưới trướng Tô Văn Văn dùng phong cách của họ để chứng minh thế nào là tài đại khí thô.
Khí thế khi mười mấy chiếc xe việt dã màu đen cùng xông lên thật kinh người, bùn lầy bắn tung tóe vì trời mưa khiến những người đứng xem phát ra từng trận kinh hô.
…
Những cuộc ẩu đả quy mô lớn trong cái thời đại còn chút hoang dã này thỉnh thoảng vẫn xảy ra, cũng chẳng hiếm lạ gì.
Nói đến đám thanh niên đứng xem này, mấy tháng trước trong một hội chợ giao lưu thương mại còn đánh nhau túi bụi với thôn khác chỉ vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi. Nhưng phương pháp dùng ô tô mở đường xung phong như Tô Văn Văn khiến tất cả mọi người được mở rộng tầm mắt.
Theo tiếng hô “làm việc” của Tô Văn Văn, những gã đàn ông mặc vest chỉnh tề trong mưa đồng thanh hét lên một tiếng, sau đó rút ra những chiếc rìu cán ngắn từ sau lưng, chạy theo sau những chiếc xe đang lao vun vút để xung phong.
Tướng hèn hèn một, tướng mạnh mạnh một quân.
Đối mặt với cảnh tượng khí thế kinh người và những kẻ liều mạng vẻ mặt lạnh lùng kia, Triệu Đại Sơn sợ rồi.
Vốn định dùng súng ống dọa đám người Cẩm Tú để tạo thế giằng co, vừa nhìn thấy cảnh này Triệu Đại Sơn xoay người bỏ chạy.
Mưa vẫn tí tách rơi, mặt trời đã ló ra bộ mặt vốn có từ trong đám mây đen đầy trời.
Trong nắng mưa lất phất, những chiếc rìu bay đầy trời ném tới khiến đám người Triệu Đại Sơn chỉ hận cha mẹ sinh thiếu một cái chân, chạy bán sống bán chết.
Khí thế có thể làm lớn, nhưng ra tay nhất định phải có chừng mực.
Tô Văn Văn thông minh hiểu được ý đồ của Tô Bình Nam, cảnh tượng là làm cho người khác xem, nếu thật sự ra tay tàn độc thì tuyệt đối sẽ không gióng trống khua chiêng như vậy, chừng mực trong đó nhất định phải nắm bắt thật vừa vặn.
Triệu Đại Sơn xoay người bỏ chạy, mấy tên bạn bè hồ bằng cẩu hữu kia tốc độ càng khiến người ta líu lưỡi, làm cho đám người Tô Văn Văn ngược lại có chút dở khóc dở cười.
Cảm giác dùng đại bác bắn muỗi tự nhiên nảy sinh, nhưng Sếp Điêu vẫn luôn theo dõi sự việc phát triển lại thở phào nhẹ nhõm.
Đánh nhau không có tay nương, chửi nhau không có miệng nể.
Tim ông ta vẫn luôn treo lơ lửng, nếu Triệu Đại Sơn hung hãn không muốn sống đi cứng đối cứng với Tô Văn Văn, lỡ đâu xảy ra chuyện lớn thật, tuy là nơi khỉ ho cò gáy nhưng khó bảo đảm sẽ không đồn đại ầm ĩ.
Cho nên Triệu Đại Sơn vừa chạy, sự việc dễ giải quyết hơn nhiều. Chỉ riêng việc đám người Triệu Đại Sơn tàng trữ vũ khí cũng đủ cho bọn họ uống một bình.
Hai chân làm sao chạy lại bốn bánh, Triệu Đại Sơn đầy người bùn đất bị một chiếc xe việt dã màu đen đâm vào hông, cả người chật vật bò trong vũng bùn.
Lý Cường trước tiên đá văng khẩu súng rơi cách Triệu Đại Sơn không xa ra thật xa, sau đó khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt.
“Cậu làm hay tôi làm?”
Lý Cường hỏi Lưu Mẫn đang lái xe đâm người.
Lưu Mẫn kéo phanh tay, mở cửa xe nhảy xuống, nhe răng với Lý Cường: “Cơ hội của cậu nhiều, tôi ít, vẫn là để tôi làm đi.”
Lưu Mẫn nói thật, Lý Cường là một trong số ít người luôn đi theo bên cạnh Tô Văn Văn, đại lão Tô Bình Nam mưu cầu chuyển đổi mô hình, bọn họ bây giờ muốn nổi bật rất khó, cơ hội ra tay thế này đối với Lưu Mẫn chính là ngàn năm có một.
Lưu Mẫn mở cốp trước, xách ra một cái cờ lê to tướng, ngồi xổm xuống nhìn cánh tay và chân thô kệch của Triệu Đại Sơn bĩu môi: “Phải dùng chút sức.”
Những nhân viên Cẩm Tú còn lại vây thành một vòng tròn, bên trong vòng tròn Lưu Mẫn cầm cờ lê dùng sức giáng xuống!
Tiếng xương cốt gãy vụn ghê người và tiếng kêu thảm thiết xé ruột gan của Triệu Đại Sơn cùng lúc vang lên.
Một cái, hai cái, vẻ mặt Lưu Mẫn lạnh lùng như đang làm một việc nhỏ nhặt không đáng kể.
…
Quy tắc nghiêm ngặt của Cẩm Tú lại một lần nữa được thể hiện rõ ràng, thấy máu cũng không làm sự việc leo thang. Khi Sếp Điêu dẫn người đến, hiện trường chỉ còn lại một chiếc xe việt dã màu đen lẳng lặng chờ ở đó.
Lưu Mẫn một mình ngồi ở ghế lái, miệng ngậm điếu thuốc vừa châm, chỉ chỉ vết đạn trên kính xe: “Hắn nổ súng bắn tôi, tôi ra tay hơi nặng chút.”
…
Tin tức nhanh đến kinh người, hơn nữa muôn hình muôn vẻ.
Lời giải thích đường hoàng là Triệu Đại Sơn thôn Triệu gia cầm súng cướp bóc nhân viên thăm dò đá Cẩm Tú, kết quả bị đâm trọng thương. Đồng thời Triệu Đại Hà tố cáo Triệu Đại Sơn, bằng chứng xác thực nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Người có tâm nghe ngóng, hai chân Triệu Đại Sơn bị phế hoàn toàn, tập đoàn Cẩm Tú bồi thường cho nhà Triệu Đại Sơn hai mươi vạn, người nhà từ bỏ khởi kiện truy cứu.
Đối với kết quả này, những người hiểu rõ đức hạnh của Triệu Đại Sơn đều lắc đầu, với cái đức hạnh đó của Triệu Đại Sơn, truy cứu trách nhiệm? Đùa gì vậy.
Triệu Đại Sơn chết đi e rằng người nhà hắn còn vỗ tay khen hay, làm sao mà truy cứu trách nhiệm.
Sự việc xử lý rất nhanh, trong tình huống dân không thưa quan không xét, không gây ra quá nhiều sóng gió, ngược lại rất nhiều người thôn Triệu gia đều cảm thấy bớt đi một tai họa.
Tô Văn Văn vừa về, tiệc rượu khiến Lão Lý rút khỏi thị trường đá, tiếp đó phế bỏ Triệu Đại Sơn, tiếp theo sẽ làm gì? Đây mới là vấn đề tất cả mọi người quan tâm, nhưng Tô Văn Văn lại một lần nữa lộ ra răng nanh khiến ai nấy nhắc đến đều biến sắc.
Ngô Khải ngay trong ngày hôm đó đã rời khỏi Trường Dương, cùng rời đi còn có Hồng Hải.
“Bọn này là kẻ điên, chúng ta phải tìm người thuyết khách.”
Ngô Khải rít thuốc thật mạnh nói, chân ga đạp sát sàn, chiếc xe như mũi tên lao vút trong mưa. Hắn thực sự sợ rồi, ngay cả tài xế ngày thường cũng không dám dùng, mà tự mình lái xe.
Đối phương quá tàn nhẫn và làm việc kín kẽ không một kẽ hở, tiếng xấu thiên nộ nhân oán ngày thường của Triệu Đại Sơn cũng giúp Cẩm Tú một việc lớn, hắn quyết định xuống nước.
“Cùng lắm thì giao hết mấy cái thị trường ở thành phố Điền ra, không ai gây khó dễ với tiền cả.”
Ngô Khải an ủi Hồng Hải, tinh thần căng thẳng khiến hắn không chú ý tới một chiếc xe tải chở đầy đá ở ngã tư đang ngày càng đến gần hắn.
“Tìm ai?”
Hồng Hải ngẩng đầu hỏi, ông ta cũng không chú ý tình huống bên đường.
Triệu Đại Sơn động súng mà Cẩm Tú cũng gặm cứng, chứng tỏ Tiểu Hồng Bào đã động sát ý, mình ở lại nhất định sẽ xảy ra chuyện, rời đi cũng không phải là cách.
Cơ nghiệp đều ở đây cả, chạy được hòa thượng, không chạy được miếu. Cho nên bây giờ việc cấp bách là lập tức tìm được một người trung gian thích hợp.
Người này rất khó tìm.
Ngồi xuống nói chuyện, cái khó là làm sao để ngồi xuống.
Người trung gian tìm được phải đủ trọng lượng, đủ mặt mũi để khiến con hổ dữ kia ngoan ngoãn nghe lời chịu ngồi xuống.
Loại người này có không?
Có.
Nhưng lại không phải là người mà Hồng Hải có thể tiếp xúc được, ít nhất trong đầu lão già họ Hồng lướt qua một vòng, phát hiện trong số quý nhân mình quen biết không có ai đủ trọng lượng để khiến con hổ lớn kia ngoan ngoãn nghe lời.
“Tôi tìm Cố Thanh Vân…”
Lời Ngô Khải chưa nói hết, đã bị thay thế bằng một tiếng hét quái dị phát ra từ cổ họng hắn.
…
Vụ tai nạn xe hơi này có nhân chứng, sự việc tai nạn được phục dựng lại nguyên vẹn.
Trời mưa đường trơn, chiếc xe việt dã Toyota do Ngô Khải lái chạy quá nhanh, một tảng đá xanh to bằng cái đầu không biết rơi bên đường từ lúc nào là nguyên nhân chính gây ra toàn bộ vụ tai nạn.
Bánh trước bên trái của chiếc xe cán lên tảng đá, đột nhiên mất phương hướng, trong tiếng phanh chói tai, cả chiếc xe lạng lách hình chữ S trên mặt đường ướt sũng rồi đâm đầu vào đuôi chiếc xe tải chở đầy đá.